[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:43:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hắc Báo:

 

Sau tránh xa bà già mới , đáng sợ quá!”

 

Chương 153 Tạt một mặt m-áu ch.ó đen

 

“Hạ Hạ, mau đặt con ch.ó xuống, với con bao nhiêu , con quên mất đang ở tình trạng gì ?"

 

Vương Xuân Thảo xách con ch.ó khỏi lòng Tri Hạ.

 

Giây phút Hắc Báo Vương Xuân Thảo xách lên, nó sủa t.h.ả.m thiết vô cùng:

 

“Gâu gâu gâu~ Gâu gâu gâu~ Gâu ư~"

 

“Mẹ, đừng xách nó như , chắc là xách trúng thịt nó ."

 

Vương Xuân Thảo tùy ý quăng Hắc Báo xuống đất:

 

“Chỉ tại các con chiều nó quá, gì mà yếu đuối thế!"

 

Hắc Báo tự do liền nhanh ch.óng chạy về phía chuồng ch.ó mà Tri Hạ cho nó.

 

Đáng sợ quá, đáng sợ quá!

 

cách xa bà già mới .

 

“Con xem, chẳng đó thôi?

 

Chạy nhanh thế còn gì."

 

Vương Xuân Thảo hếch cằm về phía Hắc Báo.

 

Tri Hạ:

 

“..."

 

Nói thật, một con Hắc Báo thương một chân dám chạm đất, mà chạy bằng ba chân trông cũng khá buồn , tốc độ cũng chẳng kém gì lúc chạy bốn chân đó.

 

Hắc Báo:

 

đang chạy tháo đấy, thể nhanh ?”

 

Lục Húc Thần:

 

“Có vẻ điều gì đó, nên cho vợ nhỉ?”

 

Vết thương của Hắc Báo chắc chắn thoát khỏi liên quan đến vợ .

 

“Hạ Hạ, Húc Thần, hai đứa mau rửa tay , đợi cha các con về là khai cơm."

 

Vương Xuân Thảo đuổi con gái và con rể , lúc mới về phía nhà bếp, bà cất giấu đồ đạc cho kỹ mới .

 

Để khác thấy là , chuyện càng ít càng .

 

Cho đến khi Cố Thanh Sơn bọn họ về, ăn cơm xong, Hắc Báo vẫn dám ló mặt khỏi chuồng ch.ó của .

 

Sau khi đều về phòng, Vương Xuân Thảo cũng kéo Cố Thanh Sơn về phòng.

 

“Ông nó , chuẩn sẵn m-áu ch.ó đen , ông giúp nghĩ cách thế nào để cho ai mà vẫn tạt lên con nhỏ Hà Hoa."

 

Cố Thanh Sơn cái bát nhỏ đặt bàn.

 

Nghĩa là trong là m-áu của Hắc Báo?

 

“Bà nó , bà điên ?

 

Mau đổ m-áu ch.ó , bậy!"

 

Vương Xuân Thảo phản bác:

 

điên, tóc của ai mà thể mọc dài nhanh như chỉ trong một tháng chứ?

 

Con nhỏ Hà Hoa chắc chắn vấn đề, dùng m-áu ch.ó đen để nó hiện nguyên hình, thể để nó hại nhà họ Cố chúng ."

 

“Ông cứ xem giúp ?

 

Nếu ông giúp, sẽ tự nghĩ cách tự ."

 

Cố Thanh Sơn m-áu ch.ó đen bàn, Vương Xuân Thảo đang ngang bướng, ông thở dài một tiếng.

 

“Haiz!

 

Thật là nợ bà mà, nhé, chỉ một thôi, những chuyện vớ vẩn trong nhà nữa đấy!"

 

Thật , trong lòng Cố Thanh Sơn cũng gì chắc chắn, đúng như lời Vương Xuân Thảo , mái tóc của Hà Hoa quả thật kỳ lạ.

 

Vương Xuân Thảo dành cho Cố Thanh Sơn một ánh mắt ' ngay mà'.

 

Cái lão già miệng thì tin những chuyện , nhưng thực trong lòng cũng giống bà thôi, mê tín lắm.

 

Hai thầm thì bàn bạc một hồi lâu, đó Vương Xuân Thảo dậy ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-183.html.]

 

Nhà Cố Thành Đống.

 

“Mẹ, đến đây?"

 

Cố Thành Đống ngạc nhiên Vương Xuân Thảo, rằng kể từ khi dọn nhà , Vương Xuân Thảo cũng chỉ mới đến một ngày Đào Hoa kết hôn mà thôi.

 

“Khụ, đến tìm Hà Hoa, nó nhà ?"

 

Vương Xuân Thảo quanh một vòng, thấy bóng dáng Hà Hoa .

 

“Hà Hoa ở trong phòng, để con gọi nó cho ."

 

Cố Thành Đống nhấc chân về phía phòng của Hà Hoa, chẳng tìm Hà Hoa chuyện gì.

 

Cộc cộc cộc!

 

“Hà Hoa!"

 

Hà Hoa mở cửa phòng:

 

“Cha, chuyện gì thế ạ?"

 

“Cái đó, bà nội con đến, chuyện tìm con."

 

Cố Thành Đống .

 

Hà Hoa lách qua Cố Thành Đống ngoài sân, đúng là bà nội cô thật.

 

Không định lấy gì từ chỗ cô để đổi chác đấy chứ?

 

Hà Hoa nghĩ về phía Vương Xuân Thảo, cô bây giờ chẳng liên hệ gì với bên nhà cũ chút nào.

 

“Bà nội, bà tìm con chuyện gì thế ạ?"

 

“Khụ!

 

Hà Hoa, chẳng con mối lái ?

 

Bà với ông nội con ít đồ trong tay, đổi với con ít bông, con xem ?"

 

Lý do thì cũng hợp tình hợp lý.

 

Trời sắp chuyển lạnh , bây giờ chuẩn đồ dùng mùa đông cũng phù hợp với thực tế ở đây.

 

Hà Hoa nghĩ đến vật tư cô đổi từ hệ thống , bông quả thật ít, đổi một ít cũng .

 

nghĩ đến cô nhỏ, Hà Hoa chút do dự.

 

“Bà nội, bà với ông nội định lấy thứ gì đổi với con?"

 

Vương Xuân Thảo móc từ trong túi một thứ, cho Hà Hoa liếc một cái, nhanh ch.óng đút túi.

 

Hà Hoa chớp mắt, nếu cô lầm thì đó là vàng?

 

Không ngờ hai ông bà già vẫn còn thứ trong tay cơ đấy.

 

Giấu giếm kỹ thật.

 

cha cô chắc chắn là , nếu lúc phân gia nhắc đến chuyện .

 

Thiên vị!

 

Quá thiên vị !

 

Ánh mắt Hà Hoa Vương Xuân Thảo thêm một tia bất mãn, hừ, các thể đối xử công bằng, thì đừng trách sư t.ử ngoạm.

 

“Bà nội, bà cũng bông là thứ khó kiếm, giá cả lúc nào cũng cao ch.ót vót mà."

 

Trong mắt Vương Xuân Thảo loé lên một tia hiểu rõ, đây là ép giá ?

 

“Đừng những lời vô ích đó, con cứ xem kiếm thôi?"

 

Hà Hoa:

 

“Kiếm thì kiếm , chỉ là hỏi bà nội định lấy bao nhiêu cân?"

 

“Năm cân, định mấy bộ quần áo bông mới."

 

Vương Xuân Thảo xong, mắt chằm chằm Hà Hoa, xem phản ứng của cô .

 

Ai ngờ đối phương xong lời bà, mà mặt vẫn thản nhiên bàn bạc giá cả với bà.

 

Xem lượng bông trong tay con nhỏ ít .

 

Chẳng là do nó dùng yêu thuật biến là kiếm từ nữa.

 

“Bà nội, quyết định thế nhé, tối nay con mang bông qua, chúng tiền trao cháo múc."

 

“Ừ."

 

 

Loading...