[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-20 14:46:54
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói Trương Chí Quân định đưa tay chạm , dọa Lục Húc Thần vội vàng né tránh, vẻ mặt hoảng hốt che cổ .”

 

“Nói chuyện thì chuyện, đừng động chân động tay!”

 

Trương Chí Quân ngượng ngùng rụt tay về:

 

“Được , bệnh sạch sẽ, chạm chứ gì?

 

Nhìn kìa, tưởng chứ?”

 

“Không , ngải cứu dùng hết thì mượn chúng một tiếng ?

 

Cứ tự nhịn, nếu vì mất ngủ thì cũng đến mức ngất xỉu ngoài đồng.”

 

Lục Húc Thần Trương Chí Quân bằng ánh mắt khó tả, tuy rằng tình huống chẳng liên quan gì đến sự thật, nhưng coi như giúp bịa một lý do ngất xỉu hảo, cũng đỡ cho tự nghĩ .

 

chẳng sợ phiền ngủ , nghĩ bụng dù cũng chỉ một đêm, nhịn một chút là qua, ai dè lũ muỗi đó kiêu ngạo thế, hành hạ cả đêm!”

 

Cố Tri Hạ:

 

“Vậy nên... là muỗi ?”

 

“Lần đừng thế nữa, chúng là thanh niên tri thức bây giờ đều ở chung một chiến hào cả, ai tính toán với chuyện nhỏ nhặt chứ?”

 

Trương Chí Quân định đưa tay vỗ vai Lục Húc Thần một cái, sực nhớ mới ngất xỉu, lẳng lặng rụt tay về.

 

“Biết , sẽ .”

 

Lục Húc Thần xong liền dậy ngoài, Trương Chí Quân vội vàng theo.

 

Chân bọn họ bước khỏi cửa trạm xá, chân Hoàng Đại Sơn tới.

 

“Hữu Đức, Hữu Đức, đừng bận rộn với mấy cái đống d.ư.ợ.c liệu nát của ông nữa, mau đến xem cho với!”

 

Ngụy Hữu Đức nhẹ nhàng đặt d.ư.ợ.c liệu trong tay xuống, trong lòng thầm mắng Hoàng Đại Sơn một trận.

 

Dược liệu nát?

 

Có giỏi thì đừng đến tìm ông khám bệnh chứ?

 

Đống d.ư.ợ.c liệu là ông cực khổ lên núi hái về đấy ?

 

“Nói , chỗ nào khỏe?”

 

Ngụy Hữu Đức bực bội hỏi.

 

Hoàng Đại Sơn quanh quất bốn phía, đảm bảo ngoài và Ngụy Hữu Đức thứ ba, mới chút ngượng ngùng nhỏ giọng :

 

“Chính là cẩn thận va ‘chỗ đó’, nhờ ông kiểm tra xem vấn đề gì lớn ?

 

Có ảnh hưởng đến việc lấy vợ sinh con ?”

 

Ban đầu Ngụy Hữu Đức còn đang nghĩ ‘chỗ đó’ mà Hoàng Đại Sơn là chỗ nào, đợi đến khi câu cuối cùng của thốt thì cần nghĩ nữa, quá rõ ràng .

 

Hoàng Đại Sơn đúng là đen đủi hết chỗ !

 

“Vào , kiểm tra cho.”

 

Chuyện liên quan đến hạnh phúc nửa đời của , Hoàng Đại Sơn cũng quản hổ nữa, vội vàng theo Ngụy Hữu Đức trong phòng.

 

Hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.

 

Ngụy Hữu Đức lên tiếng an ủi:

 

“Đại Sơn , cũng đấy, chỉ là bác sĩ thôn, năng lực hạn, bệnh viện lớn thành phố thiết y tế tiên tiến, năng lực bác sĩ giỏi hơn bao nhiêu , thế vẫn còn hy vọng ch-ữa tr-ị mà.”

 

, Hữu Đức, chuyện mong ông giữ bí mật giúp .”

 

Hoàng Đại Sơn .

 

Ngụy Hữu Đức vỗ ng-ực đảm bảo:

 

“Đại Sơn, yên tâm, chuyện mục nát trong bụng , cũng ngoài nửa lời.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-18.html.]

 

“Cảm ơn ông, Hữu Đức, đây.”

 

Hoàng Đại Sơn mặt mày âm trầm rời khỏi trạm xá, chỉ Đào Hoa và Tri Hạ ghi hận, mà cả nhà họ Cố đều Hoàng Đại Sơn oán hận theo.

 

Mâu thuẫn nhà họ Cố các , tại chịu thiệt !

 

Ngụy Hữu Đức trong sân, vẻ mặt đồng tình theo bóng lưng Hoàng Đại Sơn rời , thở dài một tiếng:

 

“Hazzz!”

 

Đàn ông mà gặp chuyện , cửa ải trong lòng dễ vượt qua !

 

mà, hôm nay ?

 

Toàn gặp mấy chuyện khó thế !

 

Chương 16 Ăn miếng thịt cũng lén lút

 

Gần đến giờ tan , trong sân nhà họ Cố tràn ngập một mùi thịt thơm phức.

 

Vương Xuân Thảo mở nắp nồi, múc một chậu đầy khoai tây hầm gà .

 

Phạm Nhị Ni ngửi thấy mùi hương , nước miếng sắp chảy ngoài luôn .

 

“Mẹ, để con bưng cho, kẻo bỏng.”

 

Nói , Phạm Nhị Ni định đưa tay bưng, thịt gà trong chậu thật nhiều nha, khoai tây chỉ vài miếng thôi, lát nữa đặt chậu thịt, đặt ở chỗ gần phòng hai của bọn họ một chút.

 

Chát!

 

Vương Xuân Thảo đ-ánh một phát bàn tay đang chìa của Phạm Nhị Ni:

 

“Tránh , cô chỉ việc cơm của , chỗ cần cô lo.”

 

Xuýt, Phạm Nhị Ni đau đến mức rụt tay , hậm hực sang một bên.

 

Vương Xuân Thảo múc nốt chỗ khoai tây hầm gà còn trong nồi một cái chậu khác, đó cất tủ khóa , lúc mới bưng chậu thịt nhiều thịt lúc nãy ngoài, lúc cũng quên cầm theo đôi đũa.

 

Phạm Nhị Ni đang vểnh tai ngóng động tĩnh nhanh ch.óng cửa bếp, quả nhiên thấy bà già thiên vị bưng chậu thịt đó phòng cô em chồng.

 

Rầm!

 

Phạm Nhị Ni tức giận đ-á một phát cánh cửa bên cạnh, một chậu thịt to như thế, sợ ăn ch-ết nghẹn !

 

Người khác nghẹn ch-ết Tri Hạ , dù chậu thịt đối với cô mà , cũng chỉ mới no sáu phần, thể nghẹn ch-ết cô .

 

“Mẹ, thơm quá !”

 

“Đây là thịt mà, thơm ?

 

Mau ăn , lát nữa mấy đứa cháu con sắp về đấy.”

 

Vương Xuân Thảo nhét đôi đũa tay con gái, đừng tưởng bà , những năm qua những thứ bà đưa, con gái ít chia cho mấy đứa cháu trai cháu gái .

 

Mấy đứa Ái Quốc thì thôi , còn nhớ đến cái của cô út chúng nó.

 

Chỉ hai đứa nhóc ch-ết tiệt Đào Hoa, Hà Hoa , đúng chuẩn là lũ sói mắt trắng, đồ thì ăn thiếu, nhưng cái thì chẳng nhớ chút nào, nhớ thì thôi, còn ghi thù nữa!

 

Tri Hạ gắp một miếng thịt gà, đưa đến bên miệng Vương Xuân Thảo:

 

“Mẹ, ăn .”

 

Vẫn là con gái hiếu thảo, còn nhớ đến bà, mạnh hơn ba thằng trai của nó nhiều.

 

Vương Xuân Thảo :

 

“Mẹ ăn, cái đều để cho Hạ Hạ hết, trong bếp vẫn còn đấy, đợi bố con bọn họ về , ăn cùng với bọn họ ...”

 

Tri Hạ chẳng quản nhiều như , nhân lúc Vương Xuân Thảo đang chuyện, trực tiếp nhét miếng thịt miệng bà.

 

Vương Xuân Thảo còn dứt câu chặn họng, chỉ thể trợn mắt con gái .

 

 

Loading...