“Tất nhiên, nếu hai yên tâm thì thể đưa Đào Hoa lên bệnh viện lớn thành phố kiểm tra .
Dù Đào Hoa cũng là sét đ-ánh trúng, vạn nhất thương bên trong thì mắt thường , vẫn đến bệnh viện dùng máy móc kiểm tra mới !"
Phạm Nhị Ni tự động lược bỏ những lời phía của Ngụy Hữu Đức, chỉ đúng hai câu đầu mà chị , chút may mắn :
“Không là , là , phiền lão Ngụy chạy một chuyến thế ."
“Hà Hoa, còn mau tiễn chú Ngụy ."
Phạm Nhị Ni nháy mắt với Hà Hoa, cái con bé sắc mặt , chẳng lanh lợi chút nào, mau tiễn Ngụy Hữu Đức thì định đợi ông thu tiền khám chắc!
Hà Hoa chị gái vẫn đang hôn mê giường, trong lòng thầm thở dài, quả nhiên thể trông mong quá nhiều .
“Chú Ngụy, để cháu tiễn chú."
“Không cần, cần, tự ."
Vốn dĩ Ngụy Hữu Đức còn định khuyên Phạm Nhị Ni thêm mấy câu, nhưng dáng vẻ nóng lòng đuổi khách của đối phương là ông ngay Phạm Nhị Ni sẽ chịu bỏ tiền đưa Đào Hoa lên bệnh viện kiểm tra .
Haizz!
“Hữu Đức!"
Ngụy Hữu Đức tiếng sang, thấy Vương Xuân Thảo đang ở cửa bếp vẫy tay với , vội vàng rảo bước tới.
“Thím , xem , Đào Hoa gì đáng ngại, nhưng nhất vẫn nên đưa con bé lên bệnh viện thành phố kiểm tra một chút."
Vương Xuân Thảo bực lườm Ngụy Hữu Đức một cái:
“Ai hỏi ông chuyện đó chứ?
gọi ông qua đây là nhờ ông một việc, chuyện con Đào Hoa sét đ-ánh , ông nhất định giữ bí mật giúp nhà nhé!"
Nếu sợ chuyện truyền ngoài ảnh hưởng đến thanh danh của cả nhà họ Cố, bà còn ước gì cho tất cả cái con bé Đào Hoa tâm địa đen tối trời đ-ánh.
Giờ thì , vì thanh danh của những khác trong nhà họ Cố, bà còn tìm cách che giấu cho cái con bé ch-ết tiệt .
Ngụy Hữu Đức Vương Xuân Thảo với vẻ mặt khó tả, đó thở dài :
“Thím yên tâm, sẽ chuyện với khác ."
Chát!
Vương Xuân Thảo vỗ mạnh lên vai Ngụy Hữu Đức một cái.
“Thím mà, Hữu Đức ông hạng đưa chuyện lưng khác!"
“Thím , nếu thím còn việc gì khác thì xin phép về , bên trạm xá vẫn còn nhiều việc lắm!"
Cái nhà họ Cố , Ngụy Hữu Đức thật sự chẳng ở một giây nào nữa.
Làm mà nỡ bỏ tiền đưa con gái bệnh viện kiểm tra, bà nội thì chỉ sợ cháu gái ảnh hưởng đến thanh danh gia đình!
Không một ai thực lòng quan tâm đến sức khỏe của Đào Hoa cả!
“Hết chuyện , hết chuyện , Hữu Đức ông mau về việc của ông ."
Vương Xuân Thảo xua xua tay .
Đợi Ngụy Hữu Đức , Vương Xuân Thảo sang phía nhà chi hai gào lên:
“Vợ Thành Đống, còn mau qua đây nấu cơm!
Lát nữa cha con bọn họ về, chị định cho bọn họ húp gió tây bắc !"
“Lão già ch-ết tiệt, tự nấu một bữa cơm thì ch-ết chắc!"
Phạm Nhị Ni nhét cái khăn mặt đang cầm tay Hà Hoa:
“Con lau cho chị con , quần áo cho nó."
Nói đến đây, Phạm Nhị Ni mái tóc đ-ánh đến hình thù gì của Đào Hoa, c.ắ.n răng :
“Lát nữa lấy kéo cắt hết tóc của chị con ."
“Vâng."
Hà Hoa thương cảm chị gái một cái, đến lúc chị tỉnh dậy chấp nhận nổi cái vẻ ngoài tóc của nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-12.html.]
Trong bếp.
Dưới sự giám sát của Vương Xuân Thảo, Phạm Nhị Ni đang chuẩn bữa cơm cho cả gia đình.
Vương Xuân Thảo giám sát, quên chút đồ ăn cho bảo bối của bà lót .
Cũng may bà hiểu đạo lý trứng gà nên để chung một giỏ, nếu giờ món gì ngon cho con gái cũng chẳng nguyên liệu.
Phạm Nhị Ni lúc thấy vắt mì sợi tay Vương Xuân Thảo, mắt suýt nữa thì lọt ngoài.
Bà già ch-ết tiệt quả nhiên tinh ranh gớm, thế mà chơi trò “thỏ khôn ba hang" với chị .
Lúc đó chị cũng thấy lạ, lương thực tinh trong nhà nên chỉ bấy nhiêu mới đúng, nhất là mấy hôm nhà chú ba mới sang một chuyến xong.
Tay xách nách mang bao nhiêu là thứ, đồ đạc chắc chắn ít!
Cũng bà già giấu đồ ở nữa?
Lúc đó chị tìm thấy nhỉ!
Còn tiền bạc trong nhà, chị càng tìm thấy một xu nào, bà già giấu kỹ quá mất.
Vương Xuân Thảo:
“Nếu mà để chị tìm thấy thì mấy năm cơm muối của coi như ăn trắng !”
Chương 11 Ăn cái bữa cơm cũng yên
Lúc đám Cố Thanh Sơn về đến nhà, họ cảm nhận khí trong gia đình chút đúng.
Đặc biệt là Cố Thành Đống, vì vết tát mặt Phạm Nhị Ni vẫn tan hết cơ mà!
Phạm Nhị Ni thấy Cố Thành Đống là liền tủi kéo kéo áo .
Cố Thành Đống còn kịp gì thì Cố Ái Dân mới mười ba tuổi cất tiếng hỏi:
“Mẹ, ai đ-ánh thế?"
“Lão nương đ-ánh đấy, nào, mày định đ-ánh cho mày ?"
Vương Xuân Thảo hỏi vặn .
Cố Ái Dân thấy lên tiếng là bà nội thì lập tức xìu xuống.
Mẹ rốt cuộc chuyện gì thế nhỉ?
Đến mức khiến bà nội động thủ luôn.
Phải là đây bà nội cùng lắm chỉ mắng mỏ gắt gỏng vài câu thôi, chứ bao giờ đ-ánh cả!
Vương Xuân Thảo đứa cháu nội nhát gan, thèm để ý đến nó nữa.
“Làm lụng cả buổi , còn mau rửa ráy nhà ăn cơm!"
Nhà chính.
Phạm Nhị Ni theo thói quen định xuống bên cạnh Cố Thành Đống như ngày.
Ai ngờ m-ông còn chạm ghế, Vương Xuân Thảo quát lên:
“Vợ Thành Đống, chị cái gì mà ?
Sao nào, ngần bánh trứng ăn bụng mà vẫn no ?"
Lời thốt , những khác đồng loạt về phía Phạm Nhị Ni.
Phạm Nhị Ni cứng đờ , gượng một cái :
“Quen tay quá, quen tay quá, con xem Đào Hoa thế nào."
Nói xong, chị dám ngẩng đầu lên mà vội vàng chạy ngoài.
Sự rời của chị chẳng hề ảnh hưởng đến việc Vương Xuân Thảo công khai những chuyện chị cho .
“Thành Đống, lát nữa ăn cơm xong mang khóa với chìa khóa phòng con sang đây cho .
Khóa cửa phòng với cha con vợ con cạy hỏng , lấy khóa phòng các con bù ."