[Dị Năng + Mạc Thế] Trùm Mạt Thế Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Cường Hào Ác Bá - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:04:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có thì cũng ăn cơm xong mới , mau rửa tay ăn cơm .”

 

Vương Xuân Thảo đẩy đẩy cánh tay Tri Hạ.

 

Tri Hạ múc ít nước, đơn giản rửa tay, nghĩ đến chiếc nhẫn bằng chất liệu gì để trong túi, Tri Hạ lấy nó , bỏ nước rửa rửa.

 

Trán ~

 

Cái rửa cũng như rửa, vẫn đen như !

 

Nhìn cũng giống như bằng sắt mà?

 

Hay là đ-ánh thử xem?

 

Tri Hạ âm thầm phóng một tia năng lực hệ sét, đ-ánh lên chiếc nhẫn.

 

Ch-ết tiệt!

 

Chiếc nhẫn đen biến thành màu bạc .

 

Tri Hạ kinh hãi suýt chút nữa ném chiếc nhẫn trong tay , năng lực hệ sét của cô còn công hiệu ?

 

Chương 86 Lại thấy xuyên

 

Tri Hạ càng càng thấy chiếc nhẫn tầm thường, nhưng bây giờ vẫn lúc nghiên cứu nó.

 

Tri Hạ tiện tay vớt chiếc nhẫn trong tay lên lau khô, bỏ túi, định ăn cơm xong sẽ nghiên cứu kỹ chiếc nhẫn .

 

Bịch bịch bịch!

 

Từng tốp năm tốp ba xách đồ cửa nhà họ Cố, đợi mở cửa.

 

Khi Vương Xuân Thảo mở cổng chính cảnh tượng cho sững sờ một chút.

 

“Mọi đây là?”

 

“Thím, chúng cháu đặc biệt đến để cảm ơn đây, nếu Tri Hạ, cái mạng của cháu chẳng còn mất nữa?

 

Thứ thím nhất định nhận lấy nhé!”

 

Một đàn ông ngoài hai mươi tuổi, trông vẻ cà lơ phất phơ tiên phong đưa một giỏ trứng gà xách tay tới.

 

Dù trứng gà là thứ quý hiếm thật, nhưng so với cái mạng của thì tính là cái gì chứ!

 

đúng đúng, chị dâu, mau nhận lấy , nếu Tri Hạ, thằng nhóc thối về còn chừng !”

 

Bên cạnh đàn ông là một thím trông kém Vương Xuân Thảo bảy tám tuổi lên tiếng.

 

Mẹ con họ hạng điều, con bé nhà họ Cố cứu con trai bà một mạng, cái gì cần thể hiện thì vẫn thể hiện.

 

Vương Xuân Thảo cúi đầu cái giỏ, chà chà, trứng gà trong giỏ chắc đến gần hai mươi quả nhỉ?

 

“Không , cái thể nhận, nhiều quá, trứng gà vẫn là mang về .”

 

Vương Xuân Thảo xua tay từ chối.

 

“Không nhiều, nhiều, đều là để Tri Hạ tẩm bổ c-ơ th-ể mà.”

 

Nói đoạn phụ nữ đưa mắt hiệu cho con trai, đàn ông lập tức hiểu ý ruột , cúi đặt cái giỏ trong tay xuống đất, kéo nhanh ch.óng rời .

 

“Ơ!

 

Đừng mà!”

 

Vương Xuân Thảo sốt sắng gọi theo bóng lưng hai .

 

bà càng gọi, hai đó chạy càng nhanh.

 

Những khác cũng bắt chước, đặt đồ xuống là .

 

Vương Xuân Thảo ngăn cũng ngăn nổi, bảy tám cái giỏ đặt đất, Vương Xuân Thảo thở dài, hướng trong sân hét lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-nang-mac-the-trum-mat-the-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-cuong-hao-ac-ba/chuong-102.html.]

 

“Thằng cả, vợ thằng cả, giúp mang đồ !”

 

“Đến đây!”

 

Cố Thành Bách và Từ Chiêu Đệ đáp một tiếng, ngoài.

 

Còn Tri Hạ, ngay từ lúc Vương Xuân Thảo gọi giúp đỡ qua đó .

 

“Hạ Hạ, những thứ đều là quà cảm ơn của trong thôn tặng con đấy, chỗ đồ ít , là cứ để phòng con .”

 

Đặc biệt là trứng gà , đều là đồ , những thứ vẫn là để Hạ Hạ tự bồi bổ .

 

Tri Hạ qua, tặng trứng gà, tặng gạo mì, còn tặng rau, trong đó còn một cái giỏ đựng đường đỏ và bánh quy đào.

 

Khoan đồ , ít nhất thái độ khiến lòng Tri Hạ dễ chịu hơn ít.

 

Ai chẳng cứu một lũ sói mắt trắng!

 

“Mẹ, gạo mì với rau củ để ở bếp, những thứ khác tự giữ lấy là .”

 

“Thế , như thế , rau củ với lương thực thô thì để ở bếp, lương thực tinh với trứng gà đều để trong phòng con, bình thường con đói thì còn thể tự chút gì đó ăn.”

 

Nói đoạn Vương Xuân Thảo phân loại sắp xếp đồ đạc một chút, chỉ bốn cái giỏ định để ở bếp, với vợ chồng Cố Thành Bách:

 

“Hai đứa xách bốn cái giỏ bếp , đống rau chọn loại để lâu thì ngày mai luôn, lương thực thô thì để chung với lương thực của cả nhà là .”

 

“Biết ạ, .”

 

Cố Thành Bách và Từ Chiêu Đệ mỗi xách một cái giỏ về phía bếp.

 

Sau khi họ khỏi, Vương Xuân Thảo xách cái giỏ đựng đường đỏ và bánh quy đào lên, đưa cho Tri Hạ.

 

“Đây đều là đồ , bánh quy đào con giữ ăn dần, đường đỏ tự pha nước uống, đừng lấy hào phóng lung tung.”

 

Tri Hạ nhận lấy giỏ, bất đắc dĩ :

 

“Con .”

 

Cô chính là thích dáng vẻ thiên vị trắng trợn của cô.

 

Vương Xuân Thảo xách giỏ trứng gà và bột mì trắng theo Tri Hạ trong sân.

 

Đừng tưởng bà thấy, nãy vợ thằng cả đống đồ mắt sáng rỡ lên.

 

Đạo lý ơn một bát cơm thì lớn, ơn một đấu gạo thì thành thù bà vẫn hiểu.

 

Những ngày , Hạ Hạ đủ chăm sóc gia đình , thể để nhà thằng cả coi sự chăm sóc của Hạ Hạ là điều hiển nhiên .

 

Khi Đào Hoa và Hà Hoa bưng cơm canh từ bếp thì vặn lướt qua nhóm Cố Thành Bách.

 

Hà Hoa thì chẳng cảm giác gì, vốn dĩ là cô giúp , tặng chút quà cảm ơn cũng là lẽ đương nhiên.

 

Kể từ khi thôn xảy chuyện, lòng Đào Hoa từng bình lặng, ngừng hồi tưởng những cảnh tượng trong giấc mơ.

 

Dù những gì cô mơ thấy đều xoay quanh nhà họ Cố và cô, nhưng trong thôn xảy chuyện lớn như thì cũng chút manh mối chứ.

 

mặc cho cô nghĩ thế nào cũng nghĩ chuyện sẽ xảy .

 

Chính vì giấc mơ đầy đủ nên Đào Hoa chút oán trách ông trời, cho cô sự ưu ái thì thể cho trọn vẹn một chút chứ?

 

Chẳng hạn như , nếu cô sẽ xảy chuyện, bố cô lúc lên núi cô chắc chắn sẽ ngăn cản.

 

Vì Đào Hoa suy nghĩ quá nhập tâm nên lúc bước qua ngưỡng cửa thế mà quên nhấc chân!

 

“A!”

 

Đào Hoa vấp một cái, bưng cái chậu đựng thức ăn tay trực tiếp bay ngoài.

 

Hà Hoa phía nguy hiểm sắp đến, Cố Thành Đống thấy cảnh , hét chạy về phía bên .

 

 

Loading...