Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-04-12 14:36:10
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử nhỏ giọng :
“Đây là đầu tiên thấy Thái úy dáng vẻ như thế , xem ông thật sự thích bát quái nha.”
Nhị hoàng t.ử lườm đại ca nhà một cái, tức giận :
“Làm như thích bằng .”
Lâm Mặc hề về những con sóng ngầm ở đằng , nàng vẫn ngừng cảm thán.
【 Thống t.ử , loại thu-ốc nào chữa bệnh trĩ , ngộ nhỡ đại ca cha cũng mắc chứng bệnh , với tư cách là và con gái cũng giúp đỡ họ chứ. 】
Lâm Thượng thư cách đó xa:
……
Ta cảm ơn con nhé.
Hiện tại tất cả quan viên đều dỏng tai lên , một cũng đang “m-ông mang đại trĩ", cho nên cần một phương thu-ốc thể ch-ữa tr-ị.
Hệ thống tìm kiếm một chút, đó :
【 Thật cũng chẳng phương thu-ốc nào đặc biệt hữu dụng cả, đơn giản nhất đương nhiên là cắt bỏ thôi, nhưng cắt xong cũng khó bảo đảm sẽ tái phát. 】
【 Tuy nhiên một loại gồm hòe hoa, địa du, bạch đầu ông, bạch chỉ cùng với bồ công thể chữa bệnh trĩ, bôi ngoài uống trong đều , giúp giảm bớt triệu chứng, còn một loại hoa hải đường cũng thể, cụ thể thì ở đây cũng tra gì, dù cũng là bách khoa thư về y thuật . 】
【 Tuy nhiên, cách nhất để “m-ông mang đại trĩ" chính là đừng hố xí quá lâu quá lâu, ví dụ như Hoàng đế ở kìa, ông ngày nào cũng là dễ trĩ nhất đấy, mà hình như ông cũng trĩ . 】
Tuyên Đức Đế đang bát quái:
……
Không chứ, trẫm đắc tội gì với ngươi , ngươi đang đến trẫm !
Lâm Mặc:
【 Ngay cả Hoàng thượng cũng trĩ, chứng tỏ căn bệnh đúng là dễ chữa nha, cho nên cách nhất chính là phòng bệnh. 】
Chuyện bắt đầu từ cái m-ông của Ngự sử đại nhân, và kết thúc bằng việc ch-ữa tr-ị bệnh trĩ, ở giữa còn thương thảo một quốc gia đại sự, nhưng những chuyện quốc gia đại sự đó Lâm Mặc chú ý mấy, lát nàng ngủ gật .
Lúc bãi triều, đều tránh xa Ngự sử đại phu, hơn nữa ánh mắt ông cũng mang theo sự thương hại.
“Các ngươi cứ dùng ánh mắt như , chỉ mắc căn bệnh ”, Ngự sử đại phu khi cha con Lâm gia thì thật sự nhịn nổi nữa.
Đại Lý Tự Thiếu khanh bên cạnh vui vẻ :
“Ôi chao, đây cũng là quan tâm ngài thôi, ngộ nhỡ cẩn thận đụng ngài ngài đau, thì với tư cách là đồng liêu, sẽ áy náy lắm đấy.”
Thái úy cũng vuốt râu phụ họa :
“ , ngài xem Hoàng thượng đều quan tâm ngài như , còn phái một vị Thái y về phủ xem giúp ngài, ngài đây cũng coi như là trong cái rủi cái may .”
Ngự sử đại phu Thái úy với vẻ mặt vô cảm:
“Thái úy đại nhân, cái bạt tai nãy ghi nhớ đấy nhé”, còn cả cái bàn tay định chọc m-ông ông , ông cũng ghi nhớ luôn !
Vẻ mặt mặt Thái úy cứng đờ, đó lập tức tìm cớ chuồn lẹ.
Lần khi trở về, hẹn mà cùng giảm bớt thời gian vệ sinh và thời gian lâu, một thậm chí còn dẹp luôn cái ghế trong thư phòng của .
Lâm Mặc khi về nhà thì thoải mái sập mềm :
“Không hố xí lâu, lâu, thể lâu mà!
Trên chính sách đối sách, chuyện thể khó chứ.”
【 Hệ thống!
Tiểu Lâm đại nhân là thông minh tuyệt đỉnh , ha ha ha ha! 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-lam-cung-he-thong-hong-hot-ca-trieu-dinh-so-toi-mo-mieng/chuong-28.html.]
Lâm Thượng thư và Lâm Thích tới tìm nàng:
……
thật hổ là con/em mà!
Chương 24 Dưa của Thái sư, Đại Lý Tự Thiếu khanh thế Thái sư gánh nặng đường xa
Hệ thống phát hiện Lâm Thượng thư và Lâm Thích tới, vội vàng nhắc nhở Lâm Mặc.
【 Mau dậy , cha cô và đại ca cô tới kìa. 】
Lâm Mặc lười biếng bò dậy, đó tiện tay nhét quyển sách xuống m-ông.
Hai ở cửa cũng bước , Lâm Thượng thư bộ dạng , của nàng, trực tiếp thở dài một thật dài.
Lâm Thích thì quen với bộ dạng của nhà .
“Tháng là Vạn Thọ Yến , là sinh thần của Thánh thượng, văn võ bá quan đều sẽ tặng một thứ cho Hoàng thượng, con dạo hãy chuẩn cho .”
Lâm Mặc suy nghĩ một chút, đó với hệ thống:
【 Hoàng thượng chẳng lẽ cái gì mà chẳng , dù tặng cái gì cũng bằng , là trực tiếp tặng ông một cái dưa lớn ! 】
Lâm Thượng thư và Lâm Thích thấy lời suýt chút nữa nước miếng cho sặc, chủ yếu là giọng điệu của cái đứa nhỏ hình như thật sự là nghiêm túc đấy.
Lâm Thượng thư lườm nàng một cái, tức giận :
“Con là một cô nương gia, tặng đồ cho Hoàng thượng nhất là thể thể hiện tâm ý của , cần quá quý trọng, chỉ cần tâm ý đến là .”
Lâm Mặc gãi gãi đầu, tâm ý?
Cái hình như đối với nàng còn khó hơn nha, các tiểu thư nhà chữ, vẽ tranh, thêu thùa, nàng thì cái gì cũng mà!
Hệ thống:
【 Ký chủ, nhớ hình như cô điêu khắc gỗ mà, là cô điêu khắc một bức tượng gỗ , cái chắc chắn là thể hiện tâm ý của . 】
Mắt Lâm Mặc bỗng chốc sáng rực lên:
【 !
Tay nghề điêu khắc của là hạng nhất đấy!
Cảm ơn ngươi nhắc nhở nhé! 】
Lâm Thượng thư và Lâm Thích đưa mắt , trong mắt đều là sự nghi hoặc giống hệt .
Cái đứa nhỏ điêu khắc gỗ từ lúc nào thế, tại bọn họ một chút cũng .
Sau khi ý tưởng cho món quà, Lâm Mặc bắt đầu khắp nơi tìm kiếm loại gỗ phù hợp để điêu khắc.
thời gian một tháng còn dài, mỗi ngày nàng điêu khắc một chút xíu là thể thành thôi.
Sáng sớm ngày hôm lúc thiết triều, tiếng lòng của Lâm Mặc tự bán , Hoàng đế cũng nàng định tặng quà gì cho .
Điêu khắc gỗ nha, quả thật là một món quà thể thể hiện tâm ý, ngờ nha đầu Lâm gia tay nghề như nha.
Lâm Mặc trong lòng những khác suy nghĩ gì, nàng đang ngủ gật, hệ thống bộ dạng lảo đảo nghiêng ngả của nàng thì thật sự sợ nàng ngã lăn đó, cho nên định tung một cái dưa mới cho nàng tỉnh táo .
【 Đừng ngủ nữa, đừng ngủ nữa, để một cái dưa mới cho cô tỉnh táo nhé, là một cái dưa cực lớn luôn đấy!
Chỉ là cái dưa bốc mùi một chút. 】
Lâm Mặc thấy lời thì lập tức tỉnh táo hẳn:
【 Dưa gì, dưa gì, mau ! 】
Những khác cũng ăn ý giảm bớt âm lượng chuyện, dỏng tai lên , bọn họ còn tưởng cô nương sáng nay sẽ ngủ quên luôn chứ, ngờ hệ thống nỗ lực như , còn chủ động tặng dưa.