Đi Làm Cùng Hệ Thống Hóng Hớt, Cả Triều Đình Sợ Tôi Mở Miệng - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-04-12 14:44:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn cung điện Phượng Nghi cung vắng vẻ quạnh quẽ, nghi hoặc hỏi:

 

“Hoàng hậu ?"

 

Cung nữ ở cửa trả lời:

 

“Bẩm lời Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương đưa các vị nương nương đến tú phòng ạ."

 

Đến tú phòng ?

 

Chẳng lẽ là định món đồ mới gì đó cho !

 

Đôi mắt Tuyên Đức Đế lập tức sáng rực lên.

 

Lần Hoàng hậu dẫn theo chúng phi tần thêu đồ cho là chuyện của năm năm , cái hương nang và đôi giày đến giờ vẫn còn đang đeo và đây .

 

Chậc, vẫn là Hoàng hậu và các phi t.ử của nhất, thương thể diện cho !

 

Lúc tại tú phòng, Hoàng hậu cùng chúng phi tần và các tú nương đang việc vô cùng nghiêm túc.

 

Hoàng hậu lấy một xấp vải vóc phẩm chất trung đẳng :

 

“Ai trong các thời gian, dùng xấp vải thêu cho Hoàng thượng một cái túi thơm, thêu tùy tiện là ."

 

Tất cả mặt đều cúi đầu, hiện tại bọn họ đang bận rộn lắm, thực sự thời gian đó.

 

Công việc tay là thể đổi tiền, thêu túi thơm cho Hoàng thượng chẳng kiếm tiền.

 

“Hoàng hậu nương nương, cái hương nang năm năm là thần thêu, năm nay thực sự thêu nữa , xấp vải cũng tệ, là đổi xấp nào kém hơn chút ", Đức phi xấp vải mà thực sự đau lòng, đây là tiền bọn họ tự bỏ mua đấy!

 

Hoàng hậu:

 

“Dù nữa cũng là Hoàng thượng, thể dùng vải vóc quá kém, xấp coi như miễn cưỡng , nếu năm năm , năm nay để tự tay ."

 

Hoàng hậu thở dài một tiếng, chỉ đành tự động thủ.

 

Làm phi t.ử mà đến mức như bọn họ thì đúng là còn ai khác.

 

Ai nấy đều tưởng rằng những phi tần hậu cung như bọn họ là đang hưởng phúc trong cung, gì cũng hầu hạ, ăn mặc dùng đồ nhất.

 

ai chứ, tuy hầu hạ, nhưng cũng như bọn họ tưởng tượng.

 

Hoàng thượng tiền, hậu cung cũng chẳng tiền!

 

Mặc dù hiện tại quốc khố bắt đầu sung túc lên, nhưng bọn họ cũng thể dùng tiền trong quốc khố , cho nên vẫn là nên tự lực cánh sinh thôi.

 

Hơn nữa của hồi môn của bọn họ cũng nhiều, bao nhiêu năm qua đều chống chọi như mà đến.

 

Ba ngày , Tuyên Đức Đế cái túi thơm mới lò, đến mức rạng rỡ vô cùng.

 

“Trẫm ngay Hoàng hậu là quan tâm trẫm nhất mà, ngươi cái túi thơm thêu tinh xảo bao, mùi hương thơm tho ."

 

Hoàng đế ngừng khoe khoang mặt Lý công công, Lý công công cho chút nên lời.

 

Không chứ Hoàng thượng, cái lăng kính lọc của ngài cũng quá lớn đó, cái túi thơm tinh xảo chỗ nào, cái còn chẳng bằng đồ mua tùy tiện ngoài phố nữa.

 

Hơn nữa vải vóc cũng loại nhất, qua là các vị nương nương đang lấy lệ với ngài .

 

Thế nhưng những lời Lý công công dám , ngày tháng của các vị nương nương đủ khổ , so với phi tần hậu cung của Tiên đế, các vị nương nương bây giờ sống còn bằng cả những phi tần cấp bậc thấp nhất thời đó nữa.

 

Tuy rằng hầu hạ nhiều hơn phi tần cấp thấp , nhưng phi tần vị phận thấp nhưng cơ bản là chẳng gì, thỉnh thoảng còn đồ ban thưởng.

 

Tiên đế đúng là tạo nghiệt mà, nếu ông phung phí nhiều tiền như , hiện tại Hoàng thượng và các vị nương nương thể sống t.h.ả.m hại thế !

 

Chương 126 Hai cục than thành tinh

 

Hậu cung một mảnh bận rộn, lúc , Lâm Mặc cũng đang bận rộn điêu khắc món đồ ngọc của .

 

Bạch Hiểu nheo mắt , thực sự đây rốt cuộc là thứ gì.

 

“Mặc Mặc , đang điêu khắc cái gì thế?

 

Đại công kê là uyên ương?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/di-lam-cung-he-thong-hong-hot-ca-trieu-dinh-so-toi-mo-mieng/chuong-152.html.]

Hai thứ tặng cho Hoàng hậu nương nương đều hợp lắm ."

 

Bạch Hiểu cũng coi như là thấy nhiều rộng, nhưng thực sự đây rốt cuộc là cái giống gì.

 

Lâm Mặc gõ gõ khối ngọc , đó kinh ngạc :

 

“Huynh , đây là một con phượng hoàng đấy!

 

Có điều con phượng hoàng qua sự cải tạo của , tuyệt đối là độc nhất vô nhị!"

 

Nhìn con 'phượng hoàng' b-éo múp míp , Bạch Hiểu giơ ngón tay cái về phía nàng.

 

Thứ cho thực sự đây là một con phượng hoàng, còn tưởng đây là một con gà rừng đấy.

 

Sau khi điêu khắc xong, Lâm Mặc hài lòng chiêm ngưỡng tác phẩm của , đó lấy phẩm màu để lên màu.

 

Bạch Hiểu:

 

!!!

 

Đại sỏa xuân, gì thế!

 

Chỉ thấy Lâm Mặc đầy đắc ý:

 

“Ha ha ha, phượng hoàng thể màu sắc chứ, loại phẩm màu tốn nhiều thời gian và tiền bạc mới đấy, tuyệt đối phai màu, lát nữa thôi sẽ thấy một con phượng hoàng điêu khắc bằng ngọc rực rỡ lóa mắt!"

 

Ngũ quan của Bạch Hiểu đều nhăn nhúm , đại tỷ , nghiêm túc đấy chứ!

 

Thế nhưng ý nghĩ của cũng chỉ duy trì một giây, giây tiếp theo vui vẻ gia nhập đại quân tô màu.

 

“Ha ha ha ha, màu tô lên cũng khá vui đấy, thực sự phai màu ", Bạch Hiểu vung vẩy cây cọ, cả trông vô cùng hưng phấn.

 

Lâm Mặc khẳng định gật đầu:

 

“Yên tâm , tuyệt đối phai màu!

 

Người bán phẩm màu cho , loại phẩm màu chuyên dùng để tô lên ngọc, nếu dính lên da thì cũng nửa tháng mới trôi hết."

 

Lời nàng dứt, đột nhiên mặt cảm nhận một trận mát lạnh.

 

Lâm Mặc:

 

...

 

Bạch Hiểu:

 

...

 

Bạch Hiểu lùi hai bước, chột :

 

“Ta cố ý tin ?"

 

Hắn thực sự cố ý mà, chẳng qua chỉ xoay đổi mặt khác thôi, thực sự cố ý quệt lên !

 

Lâm Mặc dùng tay sờ lên mặt, đó biểu cảm mặt dần dần sụp đổ.

 

“Bạch Hiểu!

 

Ta g-iết !"

 

Trong sân lập tức vang lên một trận âm thanh loảng xoảng, bên ngoài đều quen với việc .

 

Hai vị tổ tông ở đây chỉ cần xảy án mạng là cần quản bọn họ, vả bọn họ cũng chẳng ch-ết .

 

Một khắc , hai đen thui xuất hiện.

 

Cả khuôn mặt bọn họ chỉ tròng trắng mắt và hàm răng là còn màu trắng.

 

Lâm Mặc Bạch Hiểu đen bóng loáng mặt, nhịn mà ha ha lớn.

 

“Ha ha ha ha!

 

Huynh biến thành đen luôn !"

 

 

Loading...