Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 78: Con của chúng ta, sẽ giống ai hơn
Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:37:31
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường về, Lương Chiêu Nguyệt mệt mỏi dựa ghế, nghiêng mặt lặng lẽ ngoài cửa sổ.
Châu Vân Xuyên cô qua kính chiếu hậu, mấp máy môi định gì đó, nhưng cuối cùng vẫn gì, chuyên tâm lái xe.
Xe chạy khu dân cư nơi Lương Chiêu Nguyệt ở, lâu , xe rẽ mấy vòng, cuối cùng dừng một tòa nhà chung cư.
Xe dừng, Lương Chiêu Nguyệt lập tức xuống xe.
Châu Vân Xuyên tháo dây an , cũng xuống xe theo.
Đóng cửa xe, đuổi kịp cô, thì thấy cô nghiêng mặt với : “Trả chìa khóa xe cho .”
Châu Vân Xuyên trả cho lắm “Ngày mai em ngoài ? đón em.”
“Anh thiếu xe để lái lắm ?”
Châu Vân Xuyên suy nghĩ một chút, mà đáp: “ là thiếu.”
Lương Chiêu Nguyệt: “…”
Anh còn ngụy biện : “Mấy chiếc xe của dùng thuận tay bằng xe của em.”
Lương Chiêu Nguyệt thực sự khó hiểu: “Vậy tự mua một chiếc .”
Châu Vân Xuyên điềm nhiên : “ vẫn thích chiếc của em hơn.”
Lương Chiêu Nguyệt , nếu vì vấn đề nhàm chán mà tiếp tục dây dưa, lẽ tối nay thật sự cần ngủ nữa.
Cô : “Nếu thích, thì tặng luôn.”
Dứt lời, cô nhanh chân trong cổng lớn.
Châu Vân Xuyên đuổi theo cô, chỉ lớn giọng: “Sáng mai em cần dùng xe thì nhắn tin cho , qua đón em.”
Đối với điều , Lương Chiêu Nguyệt trả lời.
Châu Vân Xuyên cũng cảm thấy hụt hẫng.
Anh cúi đầu chìa khóa xe trong tay, từ từ nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, tối nay vẫn thu hoạch, chỉ ôm , mà còn giành quyền đưa đón Lương Chiêu Nguyệt.
Cứ thế , việc theo đuổi cũng là thể.
Châu Vân Xuyên lầu một lúc, ước chừng lúc Lương Chiêu Nguyệt lẽ cũng về đến nhà, liền cất bước tòa nhà.
Lương Chiêu Nguyệt về đến nhà, Dư Miểu tắm xong, đang sofa ôm điện thoại chơi, còn chiếc ti vi đang mở, càng giống như một âm thanh nền tạm chấp nhận .
Lương Chiêu Nguyệt đặt túi xuống, đến phòng khách tự rót cho một ly nước, uống nửa ly, Dư Miểu bên mới phát hiện cô về.
Dư Miểu lập tức ném điện thoại , từ sofa bò dậy, chạy về phía cô, : “Hẹn hò muộn thế?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Làm thất vọng , chúng tớ ăn cơm xong khá sớm, đó tớ thăm An An.”
Dư Miểu hỏi: “Cô ?”
Nói đến chuyện , Lương Chiêu Nguyệt thấy phiền muộn, liên tục thở dài mấy : “Có t.h.a.i .”
Dư Miểu lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Lương Chiêu Nguyệt cũng sốc.
Khi cô Mạnh An An đón phòng, nhét tay một que thử t.h.a.i hiện hai vạch, cả cô liền ngây .
Sau khi kinh ngạc, cô liền hỏi đứa bé là của ai, đối phương chuyện .
Sau đó cô câu trả lời của Mạnh An An cho kinh ngạc nữa.
Người mà Mạnh An An thích là Từ Minh Hằng.
Ngoài sự kinh ngạc , Lương Chiêu Nguyệt cảm thấy nhiều chi tiết đều khớp với , chẳng trách năm đó dù cô hỏi thế nào, Mạnh An An cũng bao giờ thích là ai.
Cũng gì lạ khi lúc ở cửa, Từ Minh Hằng căng thẳng đến .
Dư Miểu hỏi: “Cô kết hôn ? Chuyện lớn như t.h.a.i thì nhà bên đó ?”
Đây cũng là nguyên nhân khiến Mạnh An An suy sụp đến , chuyện của cô và Từ Minh Hằng rõ ràng, đột nhiên thai, bên phía Liễu Y Đường thế nào cũng cho qua.
Lương Chiêu Nguyệt cũng đầu mối nào, cô : “An An bây giờ tâm trạng vẫn suy sụp, cô cũng , sáng mai tớ qua tìm cô .”
Dư Miểu : “ là nên ở bên cạnh, t.h.a.i là chuyện nhỏ.”
Vì câu , khi ngủ, Lương Chiêu Nguyệt cứ cảm thấy điều gì đó .
Lúc đó khi Mạnh An An với cô tin , điều cô sợ nhất là bố ở cảng Cảng Thành trách mắng, mà ngược là Liễu Y Đường ở tận Bắc Thành.
Cô dữ, Lương Chiêu Nguyệt dỗ dành cô lâu, đó đề nghị ở với cô , nhưng cô từ chối, là cần suy nghĩ thật kỹ.
Nghĩ nghĩ , Lương Chiêu Nguyệt bật đèn, đến cửa sổ sát đất, kéo rèm , ngắm cảnh đêm thành phố một lúc, cô mở điện thoại gửi một tin nhắn cho Châu Vân Xuyên.
Mười hai giờ đêm, thường thì giờ Châu Vân Xuyên vẫn đang bận việc, Lương Chiêu Nguyệt sẽ trả lời tin nhắn, nhưng trả lời nhanh đến , là điều cô ngờ tới.
Cô gửi đến mười giây, trả lời.
Không chỉ trả lời, thậm chí còn trực tiếp gọi điện thoại qua.
Châu Vân Xuyên : “Có chuyện gì với ?”
Lương Chiêu Nguyệt chút khó mở lời, cũng chút lo lắng với tư cách là trai khi tin sẽ phản ứng gì.
Nghe bên cô im lặng, Châu Vân Xuyên : “Là sáng mai đón em? Hay là bây giờ trả chìa khóa xe?”
“…”
Nếu là những chuyện thì , đều là những chuyện dễ giải quyết.
Lương Chiêu Nguyệt : “Chuyện phức tạp.”
Châu Vân Xuyên trực tiếp đoán đến kết quả tồi tệ nhất: “Chẳng lẽ em thật sự ý với bạn học đó ?”
“…”
Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, là ép đến phát điên, rõ ràng là cô sắp ép đến phát điên , nếu nửa đêm nửa hôm còn gọi điện cho tự tìm bực .
Nói hợp nửa câu cũng thừa, Lương Chiêu Nguyệt lập tức cúp điện thoại.
Bên cũng kiên trì, gọi tới.
Cô tắt máy, gọi, khi thấy vô ích, chuyển sang gửi tin nhắn.
Tin nhắn cũng ngắn gọn và rõ ràng.
Châu Vân Xuyên: [ đang ở cửa, mở cửa .]
Lương Chiêu Nguyệt: “!!!”
Cô nghiêm túc tin nhắn ba , ngay khi sắp cảm thấy nhất định nhầm, gửi đến một tin nữa.
Châu Vân Xuyên: [ sẽ mất nhiều thời gian của em, xong chuyện sẽ về ngay.]
Xem là thật sự đang ở cửa nhà cô .
Điều Lương Chiêu Nguyệt hiểu là, lầu kiểm soát ? Anh lên đây bằng cách nào? Hơn nữa cô về cũng gần một tiếng rưỡi , chẳng lẽ lúc đó đợi ở cửa ?
Nếu suy đoán là đúng, nghĩa là, tối nay nếu cô hứng lên gọi điện cho , sẽ đợi đến sáng mai ?
Lương Chiêu Nguyệt thầm nghĩ, thật sự điên .
Hơn nữa còn điên hề nhẹ.
Cô khoác một chiếc áo khoác, nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng phía cửa chính.
Mở cửa , ngoài cửa chính là Châu Vân Xuyên.
, quần áo là bộ lúc đưa cô về, lúc đang mặc một bộ đồ mặc nhà thoải mái.
Hơn nữa kỹ, mơ hồ còn vài phần quen thuộc.
Lương Chiêu Nguyệt bước khỏi cửa, tiện tay đóng và : “Đây là nhà của Miểu Miểu, năm đó chúng giao ước ba điều là tuyệt đối dẫn khác giới về nhà” Dừng một chút, cô chỉ một nơi : “Chúng đến hành lang bên chuyện.”
Cô định về phía hành lang bên trái, thì Châu Vân Xuyên nắm lấy cổ tay.
Anh hình như thích động tay động chân, Lương Chiêu Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày, đang định , thì thấy mở lời : “Chúng đổi chỗ khác chuyện nhé?”
Cô lập tức cảnh giác: “ đến khách sạn.”
Anh liền , tiếng nhẹ nhàng, thu hút, : “Chúng sẽ rời khỏi tòa nhà , thậm chí còn cần rời khỏi tầng .”
Lương Chiêu Nguyệt hiểu rõ ý của câu .
Cho đến khi cô tận mắt thấy Châu Vân Xuyên đến cửa đối diện, mở nắp khóa thông minh cửa, nhập một dãy mật mã một cách quen thuộc, lâu chuông cửa vang lên một tiếng, cửa mở , nghiêng mời cô trong, cả cô kinh ngạc tại chỗ.
Chủ nhân của căn hộ đối diện là một cặp vợ chồng già nghỉ hưu, khi mua nhà, họ mời nhà thiết kế thiết kế bộ căn nhà, khi đổi bố cục, việc trang trí cũng chỉ đến phần sơn tường và lát sàn, còn đồ nội thất các thứ, thì đợi đến khi con trai kết hôn mới lo liệu.
Mấy tháng , con trai của hai sắp kết hôn, chuẩn bắt đầu mua sắm đồ nội thất.
Kết quả đợi mãi cũng thấy động tĩnh gì.
Cách đây lâu, Dư Miểu còn vì chuyện mà đùa.
Không ngờ câu đùa ứng nghiệm theo một cách khác.
Lương Chiêu Nguyệt bước căn phòng đó, cô chỉ chuyển ánh mắt sang Châu Vân Xuyên hỏi: “Anh ở đây ?”
Anh gật đầu: “Trước đây nhờ mua giúp, ngờ ở ngay đối diện nhà em.”
Ha ha!
Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, đúng là dối cần bản nháp.
Anh ngờ tới?!
E là cố tình mua thì .
Cô châm chọc : “Vậy thì vận may của , thật sự nên mua vé , trúng thưởng chục triệu tiếp theo chính là đấy.”
Anh cảm thấy chế giễu, còn cố ý hỏi cô: “Em trúng chục triệu ? Nếu thì ngày mai chuyển tiền cho em.”
“…”
Lương Chiêu Nguyệt nên lời.
Châu Vân Xuyên cũng cái gì gọi là điểm dừng, một nữa mời cô, : “Trên hành lang lạnh, trong chuyện nhé?”
Sợ cô lo lắng, : “ sẽ bất kỳ hành vi vượt quá giới hạn nào.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Lời tự tin ?”
Anh dường như đoán cô đang để ý đến cái ôm trong gara, : “ hứa cho đến khi em đổi cách về , sẽ chạm em một phân một hào nào nữa.”
Ngay đó, nhẹ nhàng giải thích: “Lúc đó ghen tuông mờ mắt, nhịn , xin em.”
Lương Chiêu Nguyuyệt hề bất kỳ ý xin nào trong lời .
Ngược càng giống một sự khiêu khích của chiến thắng.
bây giờ là lúc dây dưa những chuyện , cô bước trong cửa : “Chuyện của An An bao nhiêu?”
Giọng dứt, cánh cửa lưng đóng .
Thấy cô , Châu Vân Xuyên vẻ vô tội: “Tôichỉ đóng cửa thôi.”
Lương Chiêu Nguyệt so đo với .
Châu Vân Xuyên cũng điều, lập tức trả lời câu hỏi đó của cô: “Hai họ chia chia hợp hợp, mấy năm nay An An học ở nước ngoài, Từ Minh Hằng thường xuyên qua tìm con bé, đầu năm hai ngườ ý định kết hôn, bên phía bà nội vẫn đồng ý.”
Nghe câu , Lương Chiêu Nguyệt chút hiểu tại buổi tối Mạnh An An thương tâm đến . Cô hỏi: “Lý do bà nội đồng ý là gì?”
Châu Vân Xuyên suy nghĩ một chút, : “Một mặt là do Từ Minh Hằng đây luôn từ chối An An, một mặt là…” Anh liếc cô, chút do dự “Người đàn ông hiểu ý phụ nữ, hối hận đầu , đúng là trò lớn nhất thiên hạ, loại đàn ông … cần cũng .”
Lương Chiêu Nguyệt nhướng mày, đầy ẩn ý.
Châu Vân Xuyên hắng giọng : “ cho rằng bà đúng, nhưng đồng tình với ví dụ trò lớn nhất thiên hạ, vẫn luôn cảm thấy, chuyện tình cảm, luôn cần một quá trình trưởng thành.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy nên An An đáng đời hòn đá lót đường cho quá trình trưởng thành tình cảm của Từ Minh Hằng ?”
Châu Vân Xuyên nên trả lời, giữ im lặng mới là an nhất, loại chủ đề trả lời thế nào cũng thể hài lòng.
ánh mắt của Lương Chiêu Nguyệt, chẳng cũng là sự phản kháng và châm chọc đối với câu trả lời đó của . Vấn đề của và cô cũng ở đây, những lời rõ , mâu thuẫn giữa và cô sẽ mãi mãi dừng ở đó, bao giờ ngày hóa giải và với .
Vì , cho dù đây là một câu hỏi c.h.ế.t , việc thể chính là trả lời thành thật, cho cô thấy rõ thái độ của .
Còn Lương Chiêu Nguyệt nghĩ thế nào, thể kiểm soát.
Châu Vân Xuyên : “Những tổn thương do gây và những ám ảnh tâm lý để cho em, xin .”
Lương Chiêu Nguyệt : “Chúng đang chuyện của An An, đừng tự nhận vơ.”
Nghe , khổ: “ cảm thấy là đang tự nhận vơ, thật sự những chuyện đó.”
Lương Chiêu Nguyệt suy nghĩ một lúc lâu, thẳng: “An An t.h.a.i .”
Đồng t.ử của Châu Vân Xuyên co , hỏi: “Chắc chắn ?”
Cô “ừm” một tiếng.
Anh : “Chẳng trách em muộn thế cũng gọi điện cho , đây quả thực là một chuyện khó giải quyết.”
Lương Chiêu Nguyệt khỏi căng thẳng: “Bà nội sẽ tức giận ?”
Châu Vân Xuyên trả lời, mà dáng vẻ căng thẳng lo lắng của cô vì chuyện của An An, từng lúc, cũng là cô yêu thương quan tâm nhất, mà trong thời gian tái hợp , đầu tiên cô chút che giấu sự quan tâm đối với dành cho .
Anh cũng nghĩ gì, cứ thế đem những suy nghĩ trong lòng hỏi: “Nếu gặp chuyện phiền phức như , em cũng sẽ quan tâm như thế chứ?”
Lương Chiêu Nguyệt với vẻ khó tin hỏi: “Anh cũng thể m.a.n.g t.h.a.i ?”
Châu Vân Xuyên: “…”
Anh thở dài: “ chỉ ví dụ thôi, đặc biệt chỉ chuyện .”
Lương Chiêu Nguyệt lạnh lùng vạch trần : “Anh tài giỏi như , thể gặp chuyện phiền phức gì chứ?”
Rất , Châu Vân Xuyên nghĩ, trong thời gian ngắn, đừng hòng nhận một chút quan tâm nào của Lương Chiêu Nguyệt.
Trở chuyện chính, : “Bên phía bà nội là cách cứu vãn.”
Lương Chiêu Nguyệt lập tức giãn mày: “Ví dụ?”
Anh : “Từ Minh Hằng bằng lòng thể hiện thái độ của , và hành động.”
“Thái độ gì, hành động gì?”
Cô nhất quyết hỏi cho nhẽ.
Lúc , hình như Mạnh An An mới là em gái của cô, còn Châu Vân Xuyên chỉ là một quan trọng.
Châu Vân Xuyên : “Bà cụ nay theo lẽ thường, cái đợi đến khi gặp mặt mới .”
Dù nữa, chuyện cũng cách giải quyết, Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy ngày mai với Từ Minh Hằng chuyện , để nghĩ kỹ lúc về Bắc Thành sẽ với bà nội thế nào.”
Châu Vân Xuyên nắm bắt trọng điểm: “Em cùng họ về nhà cũ?”
Cô lập tức cảnh giác hỏi: “Anh gì?”
Châu Vân Xuyên thở dài một : “Trong mắt em hèn hạ đến ?”
Cô : “Tự thấy thế nào?”
Châu Vân Xuyên thứ vô ở bên Lương Chiêu Nguyệt, nếm trải cảm giác ơn mắc oán.
, vẫn cách bù đắp, mở ngăn kéo bàn , từ bên trong lấy hai chùm chìa khóa, đặt lên bàn : “Chùm bên trái là chìa khóa của căn hộ , mật khẩu cũng dán ở , bên là chìa khóa xe, là quà gặp mặt tặng em.”
Nói xong, đẩy hai chùm chìa khóa về phía .
Lương Chiêu Nguyệt : “Anh tặng quà cho khác đều hào phóng như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-78-con-cua-chung-ta-se-giong-ai-hon.html.]
Anh : “ chỉ hào phóng như với một em.”
Ngay đó : “Chìa khóa xe là đây hứa sẽ tặng em một chiếc xe, để tiện cho em công tác dự án ở Bắc Thành. vốn định đợi em về Bắc Thành mới đưa cho em, bây giờ chuyện xảy đột ngột, nên đưa cho em .”
Cô hỏi: “Chuyện gì xảy đột ngột?”
Giây còn bình tĩnh, giây trở nên bình tĩnh nữa, : “ cảm thấy em là hòn đá lót đường cho quá trình trưởng thành tình cảm của , nhưng sẵn lòng hòn đá lót đường con đường trưởng thành của em.”
Lương Chiêu Nguyệt trở về phòng bằng cách nào.
Có thể là do thời gian thực sự muộn, cũng thể là đêm khuya tĩnh lặng, một nam một nữ ở chung một phòng, dù đối với Lương Chiêu Nguyệt cũng , khi xong chuyện của Mạnh An An, cũng truyền đạt tình cảm và sự áy náy mà bày tỏ, Châu Vân Xuyên chủ động đề nghị đưa cô về nhà.
Nói là đưa, thực cũng chỉ cách một cánh cửa đối diện.
Tòa nhà mà bố Dư Miểu chọn là thiết kế một thang máy hai hộ.
Không chỉ là bố cục bên trong căn nhà, mà cả cách thiết kế bộ hành lang, đều chú trọng sự đơn giản và rõ ràng.
Vì , Châu Vân Xuyên chỉ mất nửa phút đưa cô về đến nhà.
Lương Chiêu Nguyệt giường, trằn trọc một lúc lâu, vẫn chút buồn ngủ nào, đầu óc tỉnh táo đến đáng sợ, mấy câu xin đầy chân thành của Châu Vân Xuyên, giống như một bộ phim cài đặt khung hình, liên tục phát trong đầu cô.
Cô trở dậy, dựa đầu giường, nghiêng mặt, vô tình thấy hai chùm chìa khóa đặt bàn.
Cô cầm chùm chìa khóa xe lên .
Logo xe chìa khóa lên tất cả.
Là chiếc xe năm đó hứa sẽ tặng cô, nhưng vẫn tặng .
Bây giờ vượt qua gian dài đằng đẵng, cuối cùng tự tay đưa đến tay cô, hơn nữa còn với một thái độ thành kính và nghiêm túc, một chút qua loa.
Cô một lúc, đặt nó xuống, chuyển sang chùm chìa khóa còn .
Là chìa khóa của căn hộ đối diện.
Cô cầm lên, tay cầm của chìa khóa dán một tờ giấy, đó một dãy , cô xem một , cảm thấy quen thuộc, nghiêm túc xem thêm hai nữa, lúc mới nhớ , tại dãy quen thuộc đến .
Nếu cô nhớ nhầm, dãy giống hệt mật khẩu của căn nhà hai ở Vọng Kinh Thủy Cảnh năm đó.
Hơn nữa cô suy nghĩ kỹ , cảm giác lúc trong căn nhà đó, chiếc sofa đó và chiếc ở Vọng Kinh Thủy Cảnh hề khác biệt, ngay cả chiếc gối ôm sofa, cũng là những chiếc gối ôm hoa nhí hoa văn y hệt.
Ngay đó cô nhớ , lúc Châu Vân Xuyên nhét chìa khóa tay cô, nhân lúc cơ thể gần, cúi xuống bên tai cô , nhà vẫn bày biện nhiều đồ đạc, đợi cô tự bài trí.
Dù một tiếng trôi qua, cô vẫn thể cảm nhận sâu sắc sự trịnh trọng trong lời của bên tai .
Đặc biệt là bộ đồ ngủ mặc vẫn là bộ năm đó cô chọn cho .
Có một khoảnh khắc, Lương Chiêu Nguyệt mà sinh ảo giác.
Ký ức của cô như một đoạn phim đứt đoạn, đầu của ký ức là Tết năm đó, đầu là , còn trống ở giữa mấy năm nay, giống như xóa .
Thực những năm hai từng xa , năm đó điều cô , điều cô cầu là một mái nhà, bây giờ cho cô, câu chuyện coi như viên mãn.
Đây là hướng và kết cục của câu chuyện mà Lương Chiêu Nguyệt vốn dự tính.
, cô nghĩ, nếu thực tế cũng hướng và kết cục như thì mấy.
Đáng tiếc, ngăn cách giữa họ chỉ là ba năm dài đằng đẵng, mà còn là muôn vàn nỗi khổ thể nguôi ngoai.
Cô đặt hai chùm chìa khóa ngăn kéo, đóng , giống như năm đó nhận những chiếc nhẫn và trang sức, khóa trong tủ, để chúng ở trong bóng tối, như sẽ thấy, thấy tự nhiên cũng sẽ nghĩ đến nữa.
Lương Chiêu Nguyệt tắt đèn, nhắm mắt , ép ngủ .
Sáng sớm hôm , Lương Chiêu Nguyệt dậy đ.á.n.h răng rửa mặt xong, điện thoại liền reo.
Là cuộc gọi từ Châu Vân Xuyên.
Cô liếc màn hình hiển thị cuộc gọi đến, máy, mặc cho nó reo một lúc, còn cô thì nhanh chậm thoa nước dưỡng da lên mặt, đợi thoa xong, cô mới trượt nút .
Đầu dây bên truyền đến giọng trầm thấp của Châu Vân Xuyên: “ chuẩn bữa sáng , em qua ăn, là mang qua?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Nếu chọn cái nào cả thì ?”
“Vậy bây giờ mang qua nhé?”
Anh bên dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.
Sau đó là giọng tức giận của Dư Miểu: “Sáng sớm tinh mơ là đứa nào mắt…”
Nghe , Lương Chiêu Nguyệt lập tức từ phòng tắm , chỉ thấy Dư Miểu lạnh lùng nhận lấy bữa sáng mà Châu Vân Xuyên đưa tới, đó : “Thưa bạn mắt , thể đóng cửa ?”
Ánh mắt của Châu Vân Xuyên vượt qua vai cô rơi xuống Lương Chiêu Nguyệt cách đó xa, cô một lúc lâu, thu ánh mắt, lịch sự với Dư Miểu: “Thích ăn gì thể với , về đây.”
Anh lùi một bước, đó chu đáo đẩy cửa đóng .
Thần thái của Dư Miểu khoảnh khắc cửa đóng liền tan vỡ.
Cô bưng bữa sáng đặt lên bàn, mặt hỏi Lương Chiêu Nguyệt: “Đầu óc sốt chứ?”
Lương Chiêu Nguyệt đau đầu : “Anh dạo theo lối mòn.”
Dư Miểu : “Nói chứ, bữa sáng khá tinh xảo đấy, chỉ là mùi vị thế nào.”
Công bằng mà , tay nghề của Châu Vân Xuyên là thể chấp nhận , Lương Chiêu Nguyệt : “Cậu thử xem?”
Dư Miểu : “Vậy tớ khách sáo nữa.”
Cô nếm một miếng thịt bò cắt hạt lựu, lập tức trợn tròn mắt, giơ ngón tay cái lên: “Trình độ hơn hẳn Ứng Triệt.”
“Vậy ăn nhiều ?”
Dư Miểu : “Vậy tớ khách sáo nữa.”
Cô xuống, quên nhấn mạnh: “Cậu yên tâm, ăn thì ăn, nhưng tớ sẽ cho sắc mặt , trừ khi tha thứ cho .”
Lương Chiêu Nguyệt gì.
Ăn một lúc, Dư Miểu : “Sao chúng ở đây?”
Lương Chiêu Nguyệt suy nghĩ một chút, cũng giấu giếm, : “Anh mua căn hộ đối diện .”
!!!
Dư Miểu : “Tốc độ !? Mua lúc nào?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Ba tháng .”
“Ể? Không mới đến hơn một tháng thôi ? Đây là lo xa từ ?”
Lương Chiêu Nguyệt vẫn gì.
Dư Miểu : “Nói chứ, khả năng hành động cũng đấy.”
Lương Chiêu Nguyệt ngước mắt cô: “Không là mắt ?”
Dư Miểu hùng hồn : “Nếu sớm mắt, bây giờ cần bù đắp ? Khả năng hành động mạnh thì , chẳng là đây gì, bây giờ mới cố gắng cứu vãn .”
Lương Chiêu Nguyệt mím môi .
Dư Miểu : “Tớ sẽ lo cho nữa, chỉ là cũng đừng tha thứ sớm quá, tớ còn ăn ké mấy bữa sáng nữa.”
Cô cố ý bất mãn: “Tớ chỉ đáng giá mấy bữa sáng thôi ?”
“Không , trong lòng tớ là ngàn vàng vạn lượng, nhưng thỉnh thoảng cũng cần gia vị chứ, nếu thì chán lắm.”
Lương Chiêu Nguyệt cô ngụy biện, cô : “Lát nữa tớ còn đến khách sạn tìm An An, đưa cô bệnh viện kiểm tra, hôm nay sẽ về , cần đợi tớ.”
Dư Miểu : “Bận quá thì gọi cho tớ, tớ nhất định sẽ bay qua giúp một tay.”
“Chắc là cần , lúc là cơ hội nhất để thử thách bạn trai của cô .”
Lương Chiêu Nguyệt vội vàng thu dọn, liền cửa, nhấn thang máy xuống lầu, liền thấy tiếng mở cửa bên cạnh, lâu , thấy Châu Vân Xuyên từ trong cửa .
Nhìn thấy cô, lộ vẻ ngạc nhiên, : “Trùng hợp .”
Lương Chiêu Nguyệt cạn lời một cái, đúng lúc , cửa thang máy mở, cô bước , Châu Vân Xuyên theo .
Đến tầng một, Lương Chiêu Nguyệt .
Châu Vân Xuyên theo : “ lái xe đưa em .”
Anh nhấn chìa khóa xe một cái, giây tiếp theo, một chiếc xe ở xa mở khóa, xe nào khác, chính là chiếc xe của Lương Chiêu Nguyệt.
Dùng xe của cô để đưa cô , thật sự vô lý.
chuyện thực sự gấp, Lương Chiêu Nguyệt : “Anh với Từ Minh Hằng ?”
Anh : “Tối qua .”
“Anh ?”
Châu Vân Xuyên phun hai chữ: “Kết hôn.”
Lương Chiêu Nguyệt gì, thẳng lên xe.
Đến khách sạn, cửa phòng của Mạnh An An mở, còn Từ Minh Hằng ở cửa, mặt mũi bầm dập, thê t.h.ả.m.
Lương Chiêu Nguyệt khỏi thêm vài cái, Châu Vân Xuyên.
Trong mắt đầy vẻ dò hỏi, như đang hỏi vết thương do đ.á.n.h .
Châu Vân Xuyên vẻ thản nhiên: “Tối qua kiểm soát lực.”
Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Anh thật sự là mượn cớ gây sự chứ?”
Anh : “ em tin ?”
Lương Chiêu Nguyệt tất nhiên tin, nhưng cũng để ý đến nữa.
Cô bước phòng khách sạn, nhẹ nhàng với Mạnh An An nhiều, giữa những lời là lời an ủi, tâm trạng của Mạnh An An dần dần bình tĩnh , một lúc , hai từ trong phòng .
Lương Chiêu Nguyệt : “ đưa An An kiểm tra.”
Từ Minh Hằng lập tức xung phong: “ lái xe đưa hai .”
Cô mí mắt sưng vù của : “Để trai của An An đưa , lúc sự an của cô là quan trọng nhất.”
Từ Minh Hằng rõ ràng là thất vọng, nhưng vẫn “ồ” một tiếng.
Lương Chiêu Nguyệt khoác tay Mạnh An An xuống lầu, đến chỗ đỗ xe ở tầng một, Từ Minh Hằng nhanh như chớp, từ xông , lập tức mở cửa cho hai , đợi hai lên xe , nhẹ nhàng đóng cửa .
Có lẽ là sợ Mạnh An An phản kháng, lên ghế phụ.
Mà đợi Châu Vân Xuyên lái xe , mới lái xe của theo .
Họ đến bệnh viện hẹn , lâu , Từ Minh Hằng lái xe cũng đến.
Lương Chiêu Nguyệt , Mạnh An An, hai đây đều tính cách hoạt bát, lúc đều im lặng.
Vì hẹn , khi rõ tình hình ở quầy lễ tân, báo điện thoại hẹn, Lương Chiêu Nguyệt và Mạnh An An y tá mời một phòng khám.
Bệnh viện tư giống bệnh viện công, ở đây ít , cũng tương đối yên tĩnh.
Châu Vân Xuyên và Từ Minh Hằng đợi bên ngoài.
Thời gian chờ đợi đặc biệt dài, Từ Minh Hằng ban đầu còn giữ bình tĩnh, đó trực tiếp dậy, tại chỗ.
Lắc đến mức Châu Vân Xuyên đau đầu.
Anh : “Ngồi xuống đợi .”
Từ Minh Hằng lọt tai “Nếu trong đó kiểm tra là Lương Chiêu Nguyệt, còn thể bình tĩnh đây đợi ?”
Vậy thì tất nhiên là thể.
Anh thậm chí còn đang nghĩ, nếu và Lương Chiêu Nguyệt thật sự một ngày như , thì mỗi Lương Chiêu Nguyệt đến bệnh viện kiểm tra, đều đích theo.
Ngoan ngoãn ở cửa đợi? Anh chắc úng não chứ.
Từ Minh Hằng dường như đoán suy nghĩ của , tanói: “Vợ của đang ở trong đó kiểm tra, đây là kiểm tra đầu tiên khi cô t.h.a.i đúng , là bố tương lai mà thể trực tiếp vợ tình hình thế nào, còn bảo xuống đợi, Châu Vân Xuyên, còn tâm ?”
Châu Vân Xuyên hừ lạnh một tiếng: “Lúc hứa với thế nào? Trước khi bà cụ gật đầu, sẽ vượt quá giới hạn, bây giờ thì ?”
Từ Minh Hằng tự đuối lý: “ dùng biện pháp , mỗi đều quên…”
Lời của đột nhiên dừng .
Châu Vân Xuyên khẩy một tiếng: “Sao tiếp nữa?”
Từ Minh Hằng nhỏ giọng : “Lần đưa cô Los Angeles chơi, tối đó quá phấn khích…”
“Đừng biện minh cho hành vi cầm thú của .”
“Chuyện là sai, nhưng trong tình huống đó, nếu Lương Chiêu Nguyệt ở trong lòng , thể nhịn ?”
Châu Vân Xuyên : “Ít nhất súc sinh như .”
Từ Minh Hằng phản công: “ thấy súc sinh cũng ít nhỉ? Lén lút giao dịch kết hôn với khác là hành vi quân t.ử ?”
“…”
Hai tấn công nữa.
Dù thế nào, cũng là hành vi tổn thương địch một ngàn, tự hại ba ngàn.
Không qua bao lâu, cửa phòng khám cuối cùng cũng mở .
Châu Vân Xuyên và Từ Minh Hằng đồng thời dậy.
Từ Minh Hằng nhanh về phía Mạnh An An , tiến lên, trực tiếp bật thành tiếng: “An An chúng kết hôn ?”
Mạnh An An để ý đến , hất tay , bám c.h.ặ.t Lương Chiêu Nguyệt.
Lương Chiêu Nguyệt hiệu cho Châu Vân Xuyên.
Châu Vân Xuyên liền đến kéo Từ Minh Hằng .
Trên đường về vẫn im lặng như cũ.
Đến khách sạn, Từ Minh Hằng nhịn nữa, nhất quyết chuyện với Mạnh An An, Mạnh An An lẽ cũng chấp nhận sự thật thai, nên đồng ý chuyện.
Hai đóng cửa phòng .
Lương Chiêu Nguyệt thì đợi ở cửa.
Châu Vân Xuyên : “Họ tạm thời sẽ chuyện xong nhanh , qua phòng bên cạnh nghỉ một lát nhé? Em cũng mệt cả buổi sáng .”
Cứ đợi ở cửa mãi cũng là cách, hơn nữa tầng còn các khách khác và dì dọn dẹp, Lương Chiêu Nguyệt từ chối đề nghị của .
Vào phòng bên cạnh, Châu Vân Xuyên liền rót một ly nước ấm đưa cho cô, Lương Chiêu Nguyệt nhận lấy một tiếng cảm ơn.
Uống một ít nước, Châu Vân Xuyên chuyển sang hỏi bác sĩ .
Lương Chiêu Nguyệt kể đại khái tình hình, tóm một câu: “Tình hình của và t.h.a.i nhi đều , nhưng mới ba tháng, đặc biệt chú ý.”
Châu Vân Xuyên “ừm” một tiếng.
Lương Chiêu Nguyệt cũng gì thêm.
Hai nhất thời im lặng.
Qua một lúc lâu, Châu Vân Xuyên đột nhiên : “Vừa em và An An từ phòng khám , đột nhiên một ý nghĩ hoang đường.”
Lương Chiêu Nguyệt nhất thời rõ hỏi: “Anh gì?”
Châu Vân Xuyên nghiêm túc cô một lúc, từ sofa dậy, quỳ một gối mặt cô, từ lên cô.
“ nghĩ, nếu lúc đó m.a.n.g t.h.a.i là em, thì con của hai chúng , sẽ giống ai hơn. Lúc về nghĩ suốt cả chặng đường, cho đến , cảm thấy con giống em thì hơn.”