Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 75: Tôi hình như vẫn chưa đạt đến yêu cầu để em bằng lòng gật đầu.

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:37:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ chia tay năm đó, tính Lương Chiêu Nguyệt cũng ba năm gặp Liễu Y Đường .

Ba năm nay, cô và Liễu Y Đường liên lạc chỉ đếm đầu ngón tay, nửa năm gọi một cuộc điện thoại là giới hạn. Hơn nữa, mỗi trong điện thoại đều là Liễu Y Đường chủ động nhiệt tình, bà luôn hỏi han chi tiết về tình hình cuộc sống gần đây của cô, bỏ qua bất kỳ một thông tin nào.

Mỗi khi đến lúc đó, Lương Chiêu Nguyệt luôn cảm thấy vô cùng áy náy với bà.

Bà cụ gì sai cả, ngược còn đối xử với cô , mà cô khác mà một cũng đến thăm bà.

Ngay cả vì chuyện của ngân hàng Quốc Tân mà đến Bắc Thành nhiều như , cô cũng từng nghĩ đến việc thăm Liễu Y Đường.

Cho nên, lúc khi cánh cửa phòng khách sạn đang đóng c.h.ặ.t, trong cổ họng Lương Chiêu Nguyệt dâng lên một cảm giác chua xót, tay cô buông thõng bên , dũng khí giơ tay lên gõ cửa.

Châu Vân Xuyên dường như sự do dự và rụt rè của cô : “Bà nội bao giờ trách em, bà em đang phản kháng điều gì.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Anh , lúc ở đây.”

cúi đầu, hàng mi khẽ run, Châu Vân Xuyên dự cảm, thêm một lát nữa, lẽ cô sẽ .

Bề ngoài cô vẻ bướng bỉnh, nhưng thực chất bên trong yếu đuối, xét đến việc ở đây , chắc hẳn Lương Chiêu Nguyệt cũng thể cứ thế bỏ .

Mục đích của cũng coi như đạt .

Hơn nữa cô mà buồn bã bao nhiêu , Châu Vân Xuyên cô vì mà khó chịu nữa, : “ đợi hai lầu, khi nào hai chuyện xong thì gọi cho một tiếng, sẽ lên đón bà nội.”

Lương Chiêu Nguyệt lên tiếng, Châu Vân Xuyên dường như cũng cần cô trả lời, xong, cô vài giây, đó rời .

Hành lang khách sạn trải t.h.ả.m dày, nên tiếng bước chân giẫm lên gần như thấy.

Lương Chiêu Nguyệt đợi một lúc, nghiêng mặt về phía Châu Vân Xuyên biến mất, hành lang tối tăm mờ ảo, ngoài ánh đèn màu vàng cam , còn một bóng .

Cô thu ánh mắt, một nữa chằm chằm cánh cửa phòng mặt, mấy chục giây trôi qua, cô hít một thật sâu, giơ tay gõ cửa.

hai cái, bên trong tiếng mở cửa, lâu , cửa mở từ bên trong, một khuôn mặt hiền từ và già nua xuất hiện mặt cô.

Lâu như gặp, nữa thấy Liễu Y Đường, Lương Chiêu Nguyệt chỉ một cảm giác, bà dường như già nhiều.

Nếp nhăn mặt nhiều hơn, tóc cũng bạc .

nhịn , bật thành tiếng.

Liễu Y Đường đón cô , : “Khóc cái gì chứ? Gặp bà nội nên vui mừng ?”

Nghe , Lương Chiêu Nguyệt càng to hơn.

Liễu Y Đường đưa cô đến phòng khách xuống, lấy hộp khăn giấy bàn , rút vài tờ đưa tay cô, : “Cháu mà còn nữa, bà sẽ tưởng là cháu gặp bà đấy.”

Lương Chiêu Nguyệt lập tức nín , đôi mắt đẫm lệ bà.

Liễu Y Đường cô, dịu dàng hỏi: “Còn nữa ?”

Lương Chiêu Nguyệt lắc đầu.

Liễu Y Đường rút một tờ khăn giấy lau nước mắt cho cô : “Nước mắt là thứ quý giá, đừng dễ dàng rơi lệ.”

Lương Chiêu Nguyệt mím môi “” một tiếng.

Lau nước mắt cho cô xong, Liễu Y Đường cô thật kỹ, một lúc lâu mới : “Không khác mấy so với tưởng tượng của bà.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Không khác ạ?”

“Ừ, dáng một thể một đảm đương việc , trông cũng còn mỏng manh như nữa.”

Lương Chiêu Nguyệt xong, trong lòng chua xót.

Cô vò tờ khăn giấy trong tay, chúng một lúc lâu, mới xin Liễu Y Đường, : “Bà nội, cháu xin , cháu thất hứa, bao nhiêu năm nay một cũng đến thăm bà.”

Liễu Y Đường nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay : “Cháu cần xin , cần xin khác.”

Lương Chiêu Nguyệt im lặng một lúc lâu gì.

Liễu Y Đường : “Là bà dạy dỗ đứa cháu , để nó bậy, tổn thương tình cảm của cháu.”

Cô lắc đầu: “Là cháu cam tâm tình nguyện.”

Cam tâm tình nguyện?

Liễu Y Đường khỏi nhớ năm đó khi bà mới sự thật đằng cuộc hôn nhân của hai , từng chủ động tìm Lương Chiêu Nguyệt, và hứa thể giúp cô giải quyết khó khăn, cần thông qua giao dịch hôn nhân mới đạt mục đích.

Câu trả lời của Lương Chiêu Nguyệt lúc đó, đến nay bà vẫn nhớ như in.

Lương Chiêu Nguyệt , cô là cam tâm tình nguyện, ai ép buộc uy h**p cô.

Liễu Y Đường , Châu Vân Xuyên thể .

Cô gần như ôm một lòng dũng cảm mà đáp , cô bằng lòng cược một phen.

Kết quả quá rõ ràng, cô thua cược.

Liễu Y Đường : “Bà vốn định đợi một thời gian nữa mới tìm cháu, bây giờ cháu nhận dự án , một thời gian dài sắp tới đều Bắc Thành việc, bà gặp cháu cũng vội nhất thời.”

Lương Chiêu Nguyệt trả lời, mà tiếp tục chờ đợi vế của bà.

Quả nhiên, Liễu Y Đường dừng một chút tiếp: “ nhờ bà nhất định đến gặp cháu một .”

Lương Chiêu Nguyệt bà, trong mắt là sự mơ hồ.

Liễu Y Đường : “Nó nếu đến, tình nghĩa bà cháu dâu giữa chúng lẽ sẽ chấm dứt tại đây.”

Lương Chiêu Nguyệt im lặng một lát, bình luận: “Miệng ch.ó mọc ngà voi.”

Liễu Y Đường khỏi bật , bà nhẹ nhàng xoa tóc Lương Chiêu Nguyệt : “Thằng bé đó đúng là sai, nhưng lời quả thực khiến bà nội đây lo sợ.”

Liễu Y Đường : “Chiêu Nguyệt, cháu còn tiếp tục gọi là bà nội ?”

Lương Chiêu Nguyệt chớp chớp mắt, : “Cháu tưởng bà coi cháu là cháu gái của bà.”

Liễu Y Đường : “Cháu ý bà là thế .”

Lương Chiêu Nguyệt nữa.

Liễu Y Đường bèn hỏi: “Không còn chút dư địa nào để thương lượng ?”

Lương Chiêu Nguyệt siết c.h.ặ.t ngón tay.

Liễu Y Đường , đưa tay qua, lòng bàn tay ấm áp phủ lên , nhẹ nhàng : “Ngay từ đầu nó sai, nhưng duyên phận giữa với đôi khi cũng cần một sự khởi đầu, lẽ khởi đầu , giữa chừng cũng xảy những chuyện vui, nhưng chỉ c.ầ.n s.ai lầm thể cứu vãn, đối phương cũng bằng lòng thành khẩn nhận , thì vẫn còn khả năng tiếp tục, cháu?”

mà,” Lương Chiêu Nguyệt vô cùng khó khăn mở lời “Bà nội, bà cũng , phạm sai lầm đáng sợ, đáng sợ là loại sai lầm thể sẽ đầu tiên, tha thứ , thì ?”

Vẻ mặt Liễu Y Đường trở nên nghiêm túc hơn : “Chuyện như nó sẽ thứ hai.”

Lương Chiêu Nguyệt liền : “Bà nội, cháu dám dễ dàng tin tưởng thứ hai nữa, đúng hơn là cháu dám cược thêm một nữa, bài học quá đủ . Trước đây là do cháu hiểu chuyện, luôn cảm thấy nỗ lực là thể tất cả, nhưng quên mất lòng nỗ lực là thể đổi .”

Lần đến lượt Liễu Y Đường gì.

Lương Chiêu Nguyệt tiếp: “Cháu vẫn luôn cảm thấy một câu của bà đúng, con luôn những việc quan trọng hơn để , mà chìm đắm trong yêu đương tình ái là điều nên nhất, lúc đó là cháu còn quá trẻ, lọt tai câu của bà.”

Nếu câu Liễu Y Đường trả lời thế nào, thì câu bây giờ trực tiếp khiến bà á khẩu.

Im lặng một lúc lâu, bà : “Lời vốn là bà cho An An , kết quả nó một chữ cũng lọt, ngược cháu thì rõ ràng.”

Nói , bà thở dài một , : “ là như , con cháu nhà bà còn khuyên, con cháu nhà khác bà cũng thể trơ mắt nó nhảy hố lửa. Con cháu nhà ai mà chẳng là con cháu chứ? Cháu ?”

Lương Chiêu Nguyệt trả lời gì, cuối cùng chỉ thể : “Cháu xin bà nội.”

“Cháu xin cả, cần xin , cần xin vẫn còn đang đợi ở lầu kìa.” Liễu Y Đường vui mừng cô, “Tuy hôm nay bà đến là nó cầu xin, nhưng bây giờ thấy cháu như , bà càng cảm thấy, lời cầu xin cần thiết nữa, ai phạm sai lầm thì đó tự bù đắp, nó còn thực sự nhận sự tha thứ của cháu, thì thể dùng cái mặt già của bà để bán t.h.ả.m với cháu cầu xin .”

Nghe những lời tâm sự chân thành như , Lương Chiêu Nguyệt khỏi động lòng.

Liễu Y Đường : “Nói về huyết thống thì chắc chắn và nó thiết hơn, điều cần nghi ngờ, nhưng cũng là một phụ nữ, cũng từng trải qua cái tuổi của cháu, thể vì bà lúc già hồ đồ, mà yêu cầu cháu bây giờ cũng hồ đồ theo bà, hôm nay con cứ coi như những lời lúc nãy của bà gì cả.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Bà nội, cháu…”

Liễu Y Đường : “Có bằng lòng cho nó cơ hội , là chuyện giữa hai đứa, vấn đề của hai đứa giải quyết xong, thái độ thừa nhận vấn đề của nó còn đạt đến yêu cầu của cháu, mà nó tìm viện trợ bên ngoài để gây áp lực cho cháu, bà góc độ của cháu, cũng sẽ cháu cảm thấy buồn.”

Lương Chiêu Nguyệt nhịn nữa, cúi đầu gục lòng bà.

Liễu Y Đường nhẹ nhàng vỗ lưng cô : “Chúng về cuộc sống của cháu ở Thâm Thành mấy năm nay ?”

“Lúc gọi điện thoại bà đều hết ?”

Liễu Y Đường : “Đó đều là nào đó , bà nội càng những chuyện khác.”

Nghe lời , Lương Chiêu Nguyệt nhịn ngẩng đầu bà.

Liễu Y Đường khẽ thở dài: “Có cháu sẽ điện thoại của nó, cũng gặp nó, nó cách nào khác để liên lạc với cháu, đành đến phiền bà già thôi.”

Lương Chiêu Nguyệt khẽ : “Cháu cũng đoán một chút .”

“Vậy , rõ ràng đến thế ?”

“Bà những chuyện nhỏ nhặt như cháu tật đá chăn khi ngủ ban đêm.”

Liễu Y Đường sững một chút : “Thì cháu ngủ đá chăn .”

Lương Chiêu Nguyệt lập tức đỏ mặt.

: “Nó vẫn là một tinh tế ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Bà nội, nãy bà sẽ thuyết khách cho nữa mà.”

Liễu Y Đường lập tức ha hả: “Vậy chúng về nó nữa, chúng về cuộc sống của cháu mấy năm nay.”

Hai chuyện đến gần bốn giờ chiều, lúc mặt trời ngoài cửa sổ nghiêng về phía tây, chỉ còn vài tiếng nữa, cả thành phố sẽ màn đêm bao phủ.

Liễu Y Đường : “Tối nay về nhà ăn cơm ?”

Lương Chiêu Nguyệt lộ vẻ khó xử.

: “Chỉ bà và cháu, bây giờ nó xứng cùng bàn.”

Lương Chiêu Nguyệt nhịn bật .

Liễu Y Đường : “Nó cháu buồn lâu như , để cháu một ở Thâm Thành vất vả bao nhiêu năm, bây giờ nó cảm thấy đến lúc níu kéo , thì tất cả chúng đều phối hợp với nó ?”

Không đợi Lương Chiêu Nguyệt trả lời, bà tự trả lời: “Trên đời chuyện dễ dàng như .”

Lương Chiêu Nguyệt vô cùng đồng tình với câu của bà.

Liễu Y Đường bèn hỏi: “Cháu lâu ăn cơm với bà , tối nay ở với bà một đêm ?”

Lương Chiêu Nguyệt suy nghĩ một lát, gật đầu.

Liễu Y Đường như thở phào nhẹ nhõ, : “Bà sẽ bảo dì giúp việc xử lý những nguyên liệu mua từ sáng.”

Nói dậy gọi điện thoại, Lương Chiêu Nguyệt dáng vẻ vui mừng, hớn hở của bà, trong lòng cũng vui theo.

Bất kể mối quan hệ của cô và Châu Vân Xuyên cuối cùng , Liễu Y Đường vẫn đối xử với cô như , từng một chút đổi.

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, cô vẫn thường xuyên đến thăm Liễu Y Đường, cho dù cô và Châu Vân Xuyên tương lai.

Châu Vân Xuyên đợi ở lầu gần bốn tiếng đồng hồ, mắt thấy sắc trời bên ngoài tối dần, màu sắc vốn trong sáng dần màu xám và màu vàng nhạt thế, mà lầu vẫn ý định kết thúc, khỏi bắt đầu cảm giác bất an.

Cảm giác bất an cứ mãi tan.

Đợi đến năm giờ, sắc trời trở nên vẩn đục, mặc dù là mùa hè, còn cách màn đêm buông xuống một hai tiếng nữa, nhưng Châu Vân Xuyên vẫn yên tâm.

Anh yên tâm về Lương Chiêu Nguyệt.

Người khiến yên tâm ngược chính là viện trợ mà mời đến — Liễu Y Đường.

Nếu Lương Chiêu Nguyệt của hiện tại lòng sắt đá, khiến chút ; thì Liễu Y Đường thừa chứ kém.

Sự tàn nhẫn và tính nguyên tắc của bà nội , rõ hơn bất kỳ ai.

Năm đó vì sự ép buộc của hai bên gia tộc, bà bất đắc dĩ nén xuống nỗi tủi hờn và phiền muộn khi chồng ngoại tình nuôi bên ngoài, và khi những thể quyết định việc trong hai bên gia tộc lượt qua đời, bà dần tiếng , việc đầu tiên chính là đá chồng vô dụng khỏi hội đồng quản trị, tự thế.

Sau , khi chồng qua đời, bà còn lượt chia rẽ cả một gia tộc lớn thành tan đàn xẻ nghé.

Nền tảng gia tộc to lớn và định thì là gì.

Một đàn ông phụ bạc cả nửa cuộc đời tuổi xuân của bà, tại đến cuối cùng, bà một phụ nữ ngoại tộc lao tâm khổ tứ để chống đỡ một gia tộc cho ông ?

Đợi khi bà trăm tuổi, dầu cạn đèn tắt, gia phả của gia tộc họ Châu to lớn thể nửa cái tên Liễu Y Đường của bà ?

Lịch sử là do đàn ông nên.

Nếu đàn ông đó xé nát cuốn sách, thì bà cũng cần thiết tự bù đắp.

Những năm Liễu Y Đường càng từng bước nâng đỡ những hậu bối nữ của , những thứ bà để cho họ còn nhiều hơn những nam giới.

Về điểm , Châu Vân Xuyên cảm thấy bà đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-75-toi-hinh-nhu-van-chua-dat-den-yeu-cau-de-em-bang-long-gat-dau.html.]

Chỉ là trong chuyện của Lương Chiêu Nguyệt, đặc biệt là trong chuyện theo đuổi Lương Chiêu Nguyệt, Châu Vân Xuyên hy vọng bà nội vẫn thể về phía .

thời gian trôi từng giây, lầu vẫn tin tức gì, sự bất an của Châu Vân Xuyên ngày càng mạnh mẽ.

Cảm xúc bất an khoảnh khắc trời tối bên ngoài, đạt đến đỉnh điểm.

Anh đợi nữa, thẳng lên tầng 17, đến phòng của Liễu Y Đường, gõ cửa.

Gõ một lúc lâu, cũng đợi bất kỳ tiếng trả lời nào từ bên trong.

Anh nghĩ một lát, lấy điện thoại gọi cho Lương Chiêu Nguyệt, ai máy, còn cách nào khác, đành gọi cho Liễu Y Đường, đầu dây bên cũng ai .

Anh thậm chí còn ôm một tia ảo tưởng, lẽ là hai chuyện quá lâu quá mệt, nên ngủ quên?

Ý nghĩ nảy lên, gõ cửa thêm vài cái, vẫn ai trả lời, bất đắc dĩ, đành lấy thẻ phòng mở cửa.

Đẩy cửa , bên trong yên tĩnh như thường, tìm khắp các phòng trong ngoài, bóng dáng của Liễu Y Đường và Lương Chiêu Nguyệt. Anh ôm lấy tia may mắn cuối cùng, gọi điện thoại về nhà cũ.

Điện thoại kết nối, trong ống truyền đến tiếng của Liễu Y Đường và Lương Chiêu Nguyệt.

Hai đang gói sủi cảo.

Liễu Y Đường Lương Chiêu Nguyệt gói giống sủi cảo, mà giống bánh bao.

Lương Chiêu Nguyệt Liễu Y Đường gói giống bánh thịt.

Hai trêu chọc thành một đoàn.

Châu Vân Xuyên lặng lẽ , đầu mơ hồ đau nhói.

lúc , dì trong nhà : “Vân Xuyên, bà cụ bảo tối nay cần về ăn cơm.”

Anh nhắm mắt hỏi: “Có lý do gì ạ?”

: “Mua đủ đồ ăn, bảo tự giải quyết bên ngoài, cũng đừng về nữa.”

Anh thở dài một : “Cháu ngay cả nhà cũng thể về ?”

: “Bà cụ , đây là nhà của bà, liên quan đến , gần đây chào đón đến khách lắm.”

Làm khách?

Đầu dây bên mơ hồ còn tiếng chuyện của Liễu Y Đường và Lương Chiêu Nguyệt truyền đến.

Châu Vân Xuyên cố gắng phân tích, nghĩ đến hai chữ “ khách”, đang nghĩ, để Liễu Y Đường đến thuyết khách là một sai lầm ?

Đáng tiếc bây giờ câu trả lời.

Ngay cả dì cũng cúp điện thoại của , đợi gọi , bên là một tràng tiếng bận.

Châu Vân Xuyên cầm điện thoại, ánh đèn neon ngoài cửa sổ sát đất, xe cộ đường tấp nập, phố đông đúc, mà chỉ thể một lặng lẽ từ xa, ngay cả tư cách tham gia cũng .

Anh nghĩ, một trời một vực quả thực chỉ ở trong nháy mắt.

Anh vốn tưởng Liễu Y Đường thuyết khách, Lương Chiêu Nguyệt sẽ đối với hòa nhã hơn một chút, ít nhất tối nay cả nhà hòa thuận ăn một bữa cơm tối vẫn là thể.

Bây giờ nghĩ , thực Liễu Y Đường mới là biến lớn nhất.

Đến nỗi bây giờ chỉ thể một cô đơn trong căn phòng lạnh lẽo, một hứng gió đêm.

Nghĩ đến đây, thái dương của Châu Vân Xuyên mơ hồ căng lên.

Ở khách sạn đến năm giờ, Lương Chiêu Nguyệt liền Liễu Y Đường hỏi, gặp Châu Vân Xuyên .

Lương Chiêu Nguyệt do dự gật đầu.

Sau đó, cô Liễu Y Đường đưa .

Liễu Y Đường cho xe đợi ở cửa khách sạn, lúc Lương Chiêu Nguyệt lên xe, khách sạn trong gương chiếu hậu ngày càng xa, vẫn chút ngơ ngác.

Liễu Y Đường : “Trước đây nó thì cần, bây giờ thể , đời chuyện như , hôm nay cũng coi như cho nó một bài học, để nó , cảm giác của một việc ngoài sự tính toán của là thế nào.”

Lương Chiêu Nguyệt bao giờ ngờ rằng, Liễu Y Đường sẽ như .

Cho dù đó ở khách sạn bà coi như về phía cô, nhưng Lương Chiêu Nguyệt rõ, so với Châu Vân Xuyên, mới là ngoài.

hành động của Liễu Y Đường khiến cô vô cùng kinh ngạc, hiểu mềm lòng nhiều.

Trở Hương Sơn Mi Viện, khi cổng lớn, Lương Chiêu Nguyệt đột nhiên gọi bà .

Liễu Y Đường tưởng cô , : “Căn phòng cháu ở đây mấy năm nay bà đều cho dì dọn dẹp mỗi ngày, cách bài trí bên trong vẫn giữ nguyên như cũ.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cảm ơn bà nội.”

: “Cái là gì, nếu cháu bằng lòng thường xuyên trở về, bà vui mừng còn kịp nữa là.”

Lương Chiêu Nguyệt bèn : “Sau cháu sẽ thường xuyên đến phiền bà.”

Liễu Y Đường coi là thật : “Đừng dỗ bà vui nữa.”

: “Lần cháu thật.”

Liễu Y Đường : “Không là để dỗ bà vui ?”

“Vâng, bất kể cháu thể cháu dâu của bà nữa , bà mãi mãi là bà nội của cháu.”

Liễu Y Đường vui mừng: “Có câu của cháu, chuyến chiều nay của bà cũng đáng giá .”

Bữa tối mà Liễu Y Đường cho chuẩn phong phú và tinh tế.

Hơn nữa vì Lương Chiêu Nguyệt lâu về, bà cho chuẩn thêm bánh trôi, sủi cảo và các món ăn khác.

Ý là để cầu một điềm lành và sự viên mãn.

Lúc gói sủi cảo, Lương Chiêu Nguyệt nhớ năm đó, một về nhà cũ, trong nhà cũng gói sủi cảo, cô buồn chán nên cũng tham gia cho vui, hôm nay là hồi tưởng chuyện xưa, một cảm giác hoài niệm, cô bước bếp tham gia.

Liễu Y Đường mấy khi bếp, nhưng hôm nay lẽ đặc biệt, ngôi nhà yên tĩnh nhiều năm một nữa thêm những âm thanh náo nhiệt và đầy sức sống, bà cũng tham gia đội ngũ.

Cả hai đều khéo tay lắm, sủi cảo gói hình thù kỳ dị.

Đang chuyện, điện thoại reo, dì giúp việc đặt cây cán bột trong tay xuống, lau tay, ngoài .

Không lâu bà cầm điện thoại trở , đưa màn hình cho Liễu Y Đường xem, Liễu Y Đường lắc đầu với bà.

Lương Chiêu Nguyệt tò mò gọi đến là ai, dì giúp việc mở miệng hai chữ “Vân Xuyên”, cô liền đầu dây bên là ai .

Liễu Y Đường dường như cố ý, đang gói sủi cảo, mà chẳng khác gì gói bánh bao.

Lương Chiêu Nguyệt sững một chút, nhận ánh mắt hiệu của bà, liền hiểu ý bà, bèn trêu chọc sủi cảo bà gói giống như bánh bột.

Hai một tung một hứng, khung cảnh nhất thời cũng vui vẻ.

Dì giúp việc bên cạnh , lặng lẽ , đó giả vờ bình tĩnh chuyện với Châu Vân Xuyên.

Không lâu , điện thoại cúp máy.

Mấy , lượt bật .

Liễu Y Đường : “Mới là đầu tiên thôi, để nó buồn bực , chúng tiếp tục chuẩn bữa tối.”

Khoảng tám giờ, một bàn ăn nóng hổi và vô cùng phong phú cuối cùng cũng nấu xong.

Hai dì giúp việc dọn món ăn xong, bày biện xong xuôi định lui về bếp, Liễu Y Đường : “Cùng xuống ăn , nếu chỉ hai bà cháu, thật sự lạnh lẽo.”

Lương Chiêu Nguyệt cũng : “Đông cùng ăn, mới hương vị.”

Các dì giúp việc dù cũng ở đây mười mấy năm, đây là lời khách sáo, cũng từ chối.

Bốn ăn chuyện, khung cảnh nhất thời cũng hòa hợp.

Cho đến khi một bóng bước vội vã phòng ăn.

Là Châu Vân Xuyên, với vẻ mặt phong trần mệt mỏi.

Anh vội, bộ vest vài nếp nhăn thể thấy bằng mắt thường, nổi bật nhất là vị trí cổ áo, chiếc cà vạt vốn sớm biến mất, hai cúc áo cùng cũng cởi .

Bộ dạng của trông chút tiều tụy.

Lương Chiêu Nguyệt liếc một cái, liền thu ánh mắt, cúi đầu miếng sườn xào chua ngọt ăn dở trong bát.

Liễu Y Đường dùng đũa chung gắp cho cô một miếng cá hấp, đối với đột nhiên xông , giọng điệu vô cùng xa lạ : “Cậu nhầm cửa ?”

Châu Vân Xuyên : “Bà nội, mới mấy tiếng gặp, bà nhận cháu ?”

, già , đãng trí , còn nhớ ai là ai nữa.”

“…”

Liễu Y Đường tiếp tục bảo ăn, coi như khí.

Ngược , dì giúp việc chút ngại ngùng, dậy định thêm cơm và bát đũa cho , Liễu Y Đường gọi .

: “Không nấu phần của nó, cần quan tâm.”

Dì giúp việc Châu Vân Xuyên, Châu Vân Xuyên gật đầu với bà, : “Dì cứ ăn , cần quan tâm cháu.”

Nghe , Liễu Y Đường hừ một tiếng, : “Cũng còn chút tự , cháu về , hôm nay ở đây chào đón cháu lắm.”

Châu Vân Xuyên day day trán, : “Nhà lớn như , chỗ nào cho cháu ?”

, hôm nay đặc biệt .”

“…”

Châu Vân Xuyên bất lực, nhưng ý định rời , lắc lắc túi rau mua ở siêu thị về trong tay : “Vậy cháu mượn bếp tự nấu ạ?”

Liễu Y Đường thèm : “Nấu xong phòng khách mà ăn, phòng ăn chỗ cho cháu.”

Không đuổi khỏi nhà tại chỗ là may mắn lớn nhất .

Châu Vân Xuyên liếc Lương Chiêu Nguyệt đang cúi đầu ăn, cầm một túi rau, về phía bếp.

Mười phút , Châu Vân Xuyên bưng một bát mì từ bếp , qua phòng ăn, đến phòng khách.

Lương Chiêu Nguyệt liếc bóng lưng , Liễu Y Đường, Liễu Y Đường khẽ : “Tài nấu nướng của nó cháu đấy, đừng lo lắng.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cháu lo lắng.”

Liễu Y Đường vạch trần cô.

Thế là, năm , chia hai nơi, bốn trong phòng ăn vui vẻ dùng bữa tối, còn Châu Vân Xuyên một sofa phòng khách, đặt bát mì lên bàn , cúi ăn mì.

Bóng lưng đó, dáng vẻ đó, là cô độc đến nhường nào.

Gần chín giờ, Lương Chiêu Nguyệt và ăn xong.

Dì giúp việc dọn bàn ăn, Liễu Y Đường thì dẫn Lương Chiêu Nguyệt lên lầu, lúc bước lên cầu thang, bà đặc biệt dặn dò dì giúp việc, bát đũa của Châu Vân Xuyên để tự rửa, bao gồm cả những thứ dùng trong bếp cũng tự dọn dẹp.

Hoàn là bộ dạng của một ngoài.

Các dì giúp việc nín dọn bàn ăn, còn Châu Vân Xuyên thì liên tục thở dài.

Lương Chiêu Nguyệt và Liễu Y Đường ở lầu chuyện đến mười giờ, Liễu Y Đường lớn tuổi, tinh thần dần mệt mỏi, Lương Chiêu Nguyệt chăm sóc bà ngủ, mới định rời .

Liễu Y Đường : “Chiêu Nguyệt, bà nội về phía cháu.”

Lương Chiêu Nguyệt “” một tiếng, : “Cháu , bà nội ngủ ngon.”

Cô nhẹ nhàng khép cửa .

Phòng của cô ở phía bên , qua hành lang yên tĩnh, khi sắp đến phòng, Lương Chiêu Nguyệt liền thấy Châu Vân Xuyên đang đợi ở cửa.

Anh bên cạnh, áo vest cởi , lúc mặc áo sơ mi trắng quần đen, tay áo sơ mi tùy ý xắn đến khuỷu tay, một bộ trang phục bình thường, hiểu vì , Lương Chiêu Nguyệt , ngoài vẻ tiều tụy, còn vài phần thanh tú tuấn.

Sự mệt mỏi của một ngược thể tăng thêm vài phần hấp dẫn.

Anh chính là như .

Lương Chiêu Nguyệt dừng tại chỗ, một lúc, đó bước lên.

Vừa đến mặt , đợi cô mở lời, Châu Vân Xuyên , giọng của còn chút sức sống nào như lúc trưa.

Ngược , đầy vẻ vô tội và đáng thương.

Anh : “ vẫn luôn nghĩ rằng, khi em trở nhà cũ, khi em bằng lòng tiếp xúc với nhà của , thể ăn một bữa cơm với em. đáng tiếc, hình như vẫn đạt đến yêu cầu để em bằng lòng gật đầu.”

 

 

 

Loading...