Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 73: Châu Vân Xuyên, anh thật sự không có việc gì của mình để làm à?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:37:26
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi xe qua ngã tư thứ hai, Lương Chiêu Nguyệt liền phát hiện một chiếc xe phía vẫn luôn theo , Dư Miểu cũng phát hiện , đầu về phía một cái.

khẩy một tiếng: “Tớ mà, nãy ngay, chút do dự nào, thì là đang chờ ở đây.”

Lương Chiêu Nguyệt gương chiếu hậu, thu ánh mắt, xe phía di chuyển, cô lái xe theo .

Đưa Dư Miểu đến gần công ty, cô : “Tối nay tớ đến đón nhé?”

Dư Miểu : “Cậu chắc là đón tớ ?”

Lương Chiêu Nguyệt mỉm : “Tớ sẽ cố gắng hết sức.”

Dư Miểu : “Không cần , tối nay tớ hẹn với giai nhân , đừng đến kỳ đà cản mũi.”

định xuống xe, Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy bữa sáng mang lên ăn .”

Dư Miểu ghét bỏ : “Tớ cần , hơn nữa họ đang ở phía kìa, nhỡ tớ thật sự lấy thì chẳng mất mặt .”

Nói xong, cô mở cửa xe xuống xe, lên bậc thềm hai bước, cô dừng , Lương Chiêu Nguyệt tưởng cô rơi đồ, thấy cô , một ký hiệu ngón cái chỉ xuống về phía chiếc xe phía .

Làm xong, cô nháy mắt với một cái, rời .

Lương Chiêu Nguyệt sững sờ một lúc, đó cúi đầu bật .

Cô cầm điện thoại lên gửi một tin nhắn Wechat cho Dư Miểu, đó đặt điện thoại xuống, khởi động xe về phía công ty .

Đến tòa nhà nơi công ty cô tọa lạc, cô lái xe cổng, khi thanh chắn từ từ hạ xuống, chiếc xe vẫn luôn theo phía dừng ở một vị trí bên cạnh cổng, tiếp tục theo nữa.

Lương Chiêu Nguyệt liếc một cái, trong lòng vài phần khoái ý.

Lúc vẫn còn sớm, cô mang hộp thức ăn lên nhà ăn mở ở tầng hai .

Lúc trong nhà ăn vài đồng nghiệp khác, thấy cô đến, đều chào hỏi cô, bảo cô sang đây, Lương Chiêu Nguyệt gia nhập cùng họ, đồng thời cũng chia sẻ bữa sáng mà Châu Vân Xuyên chuẩn .

Các đồng nghiệp đùa: “Sáng sớm còn sang khách sạn bên cạnh mua bữa sáng, quản lý Lương gần đây kiếm nhiều tiền lắm ?”

Khách sạn bên cạnh theo hướng cao cấp, một đĩa rau cải luộc cũng bán giá ba con , nhưng hương vị món ăn quả thực xứng đáng với giá tiền, c.h.ử.i mắng, thỉnh thoảng bộ phận phát tiền thưởng, vẫn sẽ đến đó tự thưởng cho một bữa.

Lương Chiêu Nguyệt : “Có mời, ăn nhiều một chút.”

Có đồng nghiệp mập mờ hỏi: “Người theo đuổi ?”

Lương Chiêu Nguyệt nhướng mày: “Không thể là bạn bè quan tâm ?”

Một đồng nghiệp khác : “Bạn bè nhà ai mà dậy sớm thế để lấy bữa sáng chứ, đầu bếp nhà sớm như .”

Lương Chiêu Nguyệt gì.

Các đồng nghiệp thấy vẻ mặt của cô, đều chút bất ngờ, xem thật sự là theo đuổi tặng.

Hơn ba năm nay, theo đuổi bên cạnh Lương Chiêu Nguyệt nhiều đếm xuể, nhưng cô một để mắt tới. Những chiêu trò của những theo đuổi đây đủ các loại, tặng bữa sáng, tặng hoa, tặng dự án, còn một trực tiếp tặng một chiếc xe thể thao, dù b.ắ.n phá bằng những viên đạn bọc đường như , Lương Chiêu Nguyệt vẫn hề động lòng.

Khi đó các đồng nghiệp đoán rằng, lẽ tầm mắt của Lương Chiêu Nguyệt quá cao, những kẻ phàm phu tục t.ử lọt mắt cô .

bây giờ theo đuổi cũng dùng những thủ đoạn theo đuổi thông thường như , mà cô phản ứng.

Các đồng nghiệp , đều nghĩ, lẽ nào đây là mắt ?

Các đồng nghiệp trêu chọc: “Là ai , chúng gặp ?”

Lương Chiêu Nguyệt lấy khăn giấy lau miệng : “ ăn xong , ăn từ từ nhé, lên đây.”

Rõ ràng là quá nhiều, các đồng nghiệp nghĩ cô ngại ngùng,= : “Chúng chờ ăn kẹo cưới của cô đó.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Lúc đang cai đường ?”

“Ngày vui của cô, cũng phá lệ ăn hai viên chứ.”

Lương Chiêu Nguyệt nhướng mày, , rời khỏi nhà ăn.

Đến văn phòng ở tầng 32, Lương Chiêu Nguyệt mở máy tính, trong lúc chờ máy khởi động, cô pha một tách đặc.

Cứ thế bận rộn đến mười giờ, tất cả tài liệu cuối cùng cũng liệt kê rõ ràng, cô lên mạng nội bộ hỏi Lục Bình thời gian , khi nhận câu trả lời của đối phương, cô ôm máy tính xách tay và tài liệu đến văn phòng của .

Sau đó chuyện một giờ, Lương Chiêu Nguyệt ôm tập tài liệu sửa đổi, đang định về văn phòng, đột nhiên, ở góc hành lang, cô gặp Châu Vân Xuyên.

Nói chính xác hơn, là và tổng giám đốc của bộ phận Quản lý Giao dịch.

Lương Chiêu Nguyệt trọng tâm công việc chính của Châu Vân Xuyên là ở thị trường sơ cấp, nhưng thị trường thứ cấp cũng dính líu, những năm đầu từng theo học một ông lớn trong quỹ phòng hộ.

Gặp đột ngột, cô chút ngơ ngác.

Người ở bộ phận Quản lý Giao dịch thấy cô, , đó tiếp tục chuyện với Châu Vân Xuyên.

Lương Chiêu Nguyệt ôm tài liệu và máy tính xách tay định rời , liền một bóng đến mặt cô, một lời giành lấy tài liệu và máy tính xách tay tay cô : “Chỗ việc ở , mang qua cho em.”

Lương Chiêu Nguyệt: “…”

Vị tổng giám đốc của bộ phận Giao dịch cũng bất ngờ khi hai quen , nhưng tin đồn Châu Vân Xuyên nay luôn thanh tâm quả d.ụ.c, bây giờ thể ngoại lệ với Lương Chiêu Nguyệt, chắc hẳn mối quan hệ của hai đơn giản, ông suy nghĩ một chút, chủ động tiến lên : “Châu tổng, chỗ việc của quản lý Lương ở , mang qua cho cô , hai từ từ chuyện nhé?”

Châu Vân Xuyên , Lương Chiêu Nguyệt đang im lặng bên cạnh, đột ngột xuất hiện ở văn phòng của cô, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến công việc của cô, huống hồ hai bây giờ vẫn đang trong tình trạng tương lai , cũng lợi dụng yếu tố bên ngoài để gây thêm áp lực tâm lý cho cô, vì , sự tinh ý của khác giúp một việc lớn.

Châu Vân Xuyên : “Làm phiền Tạ tổng.”

Tạ tổng : “Khách sáo! Khó khăn lắm mới gặp quen, hai vị cứ từ từ chuyện, lát nữa sẽ qua tìm .”

Dừng một chút, Tạ tổng : “Quán cà phê ở tầng ba cả cà phê lẫn đồ ngọt đều ngon, quản lý Lương thường xuyên ghé qua.”

Nghe , lông mày Châu Vân Xuyên giãn , Tạ tổng, ánh mắt thêm vài phần tán thưởng : “Cảm ơn nhắc nhở.”

Tạ tổng nắm bắt đúng chừng mực, thấy thì thu : “Vậy hai vị từ từ chuyện, một bước nhé?”

Người nhanh ch.óng rời , góc hành lang rộng lớn chỉ còn hai họ.

Lương Chiêu Nguyệt mím môi .

Châu Vân Xuyên : “Xuống lầu một lát nhé?”

Lương Chiêu Nguyệt liếc điện thoại, : “Sắp đến giờ cơm , hẹn với bạn ăn trưa, tiện lắm.”

Châu Vân Xuyên ý: “Hai hẹn ở ? đưa hai qua đó.”

Nghe lời , Lương Chiêu Nguyệt liền : “Anh gần đây rảnh , công ty sắp phá sản ?”

Châu Vân Xuyên cúi mày , : “Yên tâm, tạm thời đóng cửa , dù mỗi năm đều chia cổ tức cho em, vì cái gì khác, chỉ riêng việc để em mỗi năm đều tiền lấy, cũng sẽ dốc lòng dốc sức quản lý công ty.”

Trong khối tài sản ly hôn khổng lồ mà đưa cho cô năm đó, một phần là cổ phần của Vân Hòa Capital, nhưng dường như để tiện cho cô, trong đó thiết lập nhiều lớp thỏa thuận đại lý, khác nếu ý tra, chắc tra nắm giữ cổ phần cuối cùng chính là cô.

Có thể , để cô nhận mà gánh nặng tâm lý, tốn nhiều tâm tư. Đây cũng là điều mà năm đầu tiên đến Thâm Thành, Lương Chiêu Nguyệt thấy một khoản tiền lớn rõ từ trong thẻ ngân hàng, một hồi tìm hiểu mới .

Lương Chiêu Nguyệt bối rối hỏi: “Anh là vị thần chuyên ban phát tiền của ?”

Châu Vân Xuyên : “Trước đây em từng với An An, tiền và một, lúc đó thể cho em cái , bù đắp cái .”

Đó là một câu cô khuyên Mạnh An An khi chuyện về tình cảm, để cho Mạnh An An vết xe đổ.

ngờ, Châu Vân Xuyên , và còn chủ động thực hành.

ở đây cũng tiện chuyện, luôn đồng nghiệp qua, khiến cảm thấy .

Lương Chiêu Nguyệt : “Xuống lầu chuyện.”

Cô định .

Châu Vân Xuyên bâng quơ hỏi một câu: “Lát nữa bạn em còn hẹn nữa ?”

Lương Chiêu Nguyệt véo ngón tay một cái, đang định trả lời , thì : “Lời khá nhiều, thời gian vài phút chắc đủ.”

Giọng dừng , : “Cho một bữa trưa ?”

Năm phút , Lương Chiêu Nguyệt ở quán cà phê tầng ba.

Sắp đến giờ cơm, trong quán cà phê nhiều , yên tĩnh. Khi họ bước , nhân viên ở quầy bar nhỏ giọng “hoan nghênh quý khách”, bận rộn công việc trong tay, một cảm giác như lập trình sẵn.

Châu Vân Xuyên : “Khẩu vị vẫn như chứ?”

Cô gật đầu.

Anh : “Em tìm chỗ , gọi món.”

Lương Chiêu Nguyệt bận rộn cả buổi sáng, những dữ liệu phức tạp đó khiến cô hoa cả mắt, bây giờ thể giúp cô thứ, cô chỉ việc chờ há miệng ăn, tự nhiên là vui vẻ trong lòng.

Không ai là thích sắp xếp chu .

Cho dù sắp xếp cho cô là Châu Vân Xuyên mà hiện tại cô vẫn ưa cho lắm.

Cô tìm một chỗ cạnh cửa sổ ai, kéo ghế xuống.

Cô day mắt một lúc, cảm giác chua xót trong mắt dịu , cô mới dựa lưng ghế, phong cảnh bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng cũng về phía quầy bar.

Châu Vân Xuyên đang gọi món.

Quán cà phê ngày nay chỉ đơn thuần là cà phê và đồ ngọt, để đáp ứng sở thích của nhân viên trong các tòa nhà văn phòng, mô hình bữa ăn đơn giản bắt đầu tấn công các nhà hàng lớn, và các quán cà phê để tăng lợi nhuận, giữ chân khách hàng, cũng bắt đầu đưa mô hình bữa ăn đơn giản.

Châu Vân Xuyên tất nhiên tìm hiểu sở thích của Lương Chiêu Nguyệt.

chỉ thích bánh ngọt của quán cà phê , mà còn đặc biệt thích các món ăn nhẹ ở đây.

Châu Vân Xuyên cô thích salad rau củ.

Trước đây họ ăn bít tết, thấy cô ăn nhiều thịt, thấy cô ăn hết đĩa salad rau củ đến đĩa khác, tưởng cô đang giảm cân, nhưng cô giải thích rằng, cô thích cảm giác chua chua của món salad đó, luôn cảm thấy giống với hương vị khi còn nhỏ bên ngoài cửa hàng bít tết khác ăn.

Châu Vân Xuyên đều gọi một ít theo khẩu vị cô thích.

Thanh toán xong, để hóa đơn ở quầy bar nhờ nhân viên vứt , đó về phía Lương Chiêu Nguyệt.

Im lặng một lúc, những món Châu Vân Xuyên gọi lượt mang lên.

Lương Chiêu Nguyệt những đĩa thức ăn đó, Châu Vân Xuyên, : “ tò mò, tình hình của ở đây từ ai .”

Những món Châu Vân Xuyên gọi đều là những loại cô thường gọi, một hai món trùng hợp còn thể , tất cả đều trùng hợp, thì là cố ý .

Huống hồ đó Lục Bình rõ với cô, Châu Vân Xuyên tìm để tìm hiểu tình hình của cô ở đây.

Châu Vân Xuyên : “Điều đó quan trọng ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Khá quan trọng, ngày nào cũng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy ghi từng chút một cuộc sống của báo cáo cho , đổi , nghĩ đây vẫn là một chuyện đáng nhắc đến ?”

Châu Vân Xuyên im lặng một lúc : “Đừng trách họ, là nhờ họ. Em ở xa như , thể hỏi han .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Anh đây thể cho thứ , đó dùng tiền để đuổi , cứ như đường ai nấy ?”

“Không , thấy cần rõ, tiền lúc đó chuyển cho em là để đuổi , mà là…”

Là gì .

Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Vậy đó là gì?”

Anh : “Là sự bù đắp cho lầm.”

“Vậy ?” Lương Chiêu Nguyệt còn tình cảm của đáng giá như .”

Ngón tay Châu Vân Xuyên đột nhiên siết c.h.ặ.t, thở dài một tiếng, chút bất đắc dĩ: “Là vấn đề của , em cần tự hạ thấp .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Tài sản ly hôn nhiều con như , là tự hạ thấp ? Hay là quá hào phóng?”

Đến lúc , Châu Vân Xuyên mới phần nào hiểu , tại năm đó Liễu Y Đường tức giận rằng việc đưa tiền cho Lương Chiêu Nguyệt thể gọi là tôn trọng và hậu đãi, mà là sỉ nhục khác.

Anh im lặng một lúc nữa : “Mục đích của lúc đó chỉ một.”

Lương Chiêu Nguyệt ngẩng mắt thẳng .

Anh mấp máy môi : “Dù em cũng cùng một chặng đường, em quá buồn, một tiền đó, tương lai em việc gì cũng cần do dự.” Anh tự giễu một tiếng “Dù em tin , đây thực sự là suy nghĩ duy nhất của lúc đó.”

Lương Chiêu Nguyệt gì.

Cô chỉ cúi đầu, chằm chằm mặt bàn.

Châu Vân Xuyên : “Ăn chút gì tiếp nhé?”

Anh đặt đĩa ba miếng bít tết, bên là rau củ và trái cây trải đầy mặt cô : “Nếu ăn cơm với khẩu vị, , em ăn xong gửi tin nhắn cho qua?”

Lương Chiêu Nguyệt , phần nhiều là chế nhạo, cô : “Anh cần lúc nào cũng nhắc nhở lôi của khỏi danh sách chặn, cứ thử thách giới hạn của , sẽ xóa sạch , một chiếc xe thì là gì, cho nhiều tiền như , đổi là .”

Châu Vân Xuyên: “…”

Rất , cái gì gọi là gậy ông đập lưng ông, coi như trải nghiệm.

Hai im lặng ăn một lúc, tuy Lương Chiêu Nguyệt phần nhiều là oán trách , nhưng cô gây khó dễ cho cơ thể , cô ăn hề qua loa, ngược chuyên tâm đối đãi.

Châu Vân Xuyên những chiếc đĩa đó, trong lòng phần an ủi.

Điều dường như trở thời gian hai cùng ăn cơm đây.

Hai ăn cơm đều thích chuyện, nhưng lẽ là hiếm khi thời gian như mới thuộc về hai , nên Lương Chiêu Nguyệt thường sẽ chuyện với .

Nói những chuyện nhỏ nhặt, ví dụ như chuyện của cô ở trường học, cô thưởng thức món ngon chia sẻ những câu chuyện thú vị với .

Châu Vân Xuyên phần lớn đều , thỉnh thoảng hùa theo một hai câu.

Bây giờ tuy bàn ăn tiếng của cô, nhưng ít nhất vẫn bằng lòng đối diện , vì , Châu Vân Xuyên cảm thấy, thực cũng gì khác biệt so với đây.

Ăn no tám phần, Lương Chiêu Nguyệt liền dừng .

Cô rút một tờ khăn giấy, lau khóe miệng, : “Bao nhiêu tiền, chuyển cho nhé?”

Châu Vân Xuyên hỏi: “Wechat ? Anh dùng Alipay.”

Lương Chiêu Nguyệt liếc một cái : ” quét .”

Châu Vân Xuyên mở điện thoại, hiển thị mã QR.

Lương Chiêu Nguyệt cũng kỹ, cứ thế quét mã của , đang định hỏi bao nhiêu tiền, cúi đầu , màn hình hiện lên là giao diện thanh toán, mà là giao diện thêm bạn bè.

Lương Chiêu Nguyệt: “…”

Người thật là! Không bước cờ nào là vô ích.

Thảo nào dùng Alipay.

Alipay cần các bước thêm bạn bè, nhận tiền, mà chuyển khoản ngay lập tức.

Dám chắc là đang chờ cô ở đây.

Lương Chiêu Nguyệt đặt điện thoại xuống, mỉm với , đó : “Xin , điện thoại hết pin , bao nhiêu tiền? về chuyển cho An An, nhờ con bé chuyển cho .”

Châu Vân Xuyên chút do dự: “ Wechat của con bé.”

“???”

Đối mặt với sự tin của cô, Châu Vân Xuyên cũng mỉm : “Thời gian con bé cứ đòi tiền , xóa nó .”

Lương Chiêu Nguyệt nhíu mày: “Anh là vị thần ban phát tiền bạc ?

Anh nhướng mày : “Đó là đối với em thôi.”

Lương Chiêu Nguyệt nhịn , lập tức liếc một cái.

Châu Vân Xuyên cũng để tâm, : “Không cần chuyển cho , nếu em nhất quyết, em mời ăn cơm nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-73-chau-van-xuyen-anh-that-su-khong-co-viec-gi-cua-minh-de-lam-a.html.]

Lương Chiêu Nguyệt từ chối thẳng thừng: “ bận, thời gian.”

Anh : “Thứ bảy tuần em hẹn với bạn học cũ ?”

Anh đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “bạn học cũ”.

Lương Chiêu Nguyệt : “Anh qua đó trả tiền ?”

Châu Vân Xuyên : “Nếu em cho cơ hội, bằng lòng.”

Thế thì thể chuyện nữa.

Lương Chiêu Nguyệt : “ lên nghỉ trưa .”

Châu Vân Xuyên : “ đưa em .”

Có lẽ từ chối cũng vô ích, Lương Chiêu Nguyệt cũng gì, chỉ là khi thang máy, cô : “ để đồng nghiệp thấy cùng .”

Châu Vân Xuyên : “Được, chỉ đưa em đến cửa, và giữ cách với em.”

Khi thang máy đến tầng 32, quả thực chỉ đưa cô đến cửa, và luôn giữ một cách nhất định, ngay cả khi Lương Chiêu Nguyệt quẹt thẻ bước khu vực văn phòng, cũng một lời nào.

Đối với các đồng nghiệp ngang qua, hai rõ ràng là quen, chỉ là lạ ngang qua gặp .

Lương Chiêu Nguyệt bước , phía một đồng nghiệp ăn trưa xong , đồng nghiệp đó níu lấy tay cô : “Quản lý Lương, trai bên ngoài cô thấy ? Là ai , trai quá, dáng chuẩn quá.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cô thích kiểu ?”

Đồng nghiệp : “Trai ai mà yêu. Mỗi ngày đều yêu mấy .”

Lương Chiêu Nguyệt gì.

Đến tối tan , vì ngày mai Bắc Thành, Lương Chiêu Nguyệt sắp xếp đồ đạc, ngoài máy tính xách tay, cô còn mang theo một chồng tài liệu, khi cô xách hai cái túi xuống lầu, gặp các đồng nghiệp khác, thấy cô nhiều đồ, nặng, đề nghị giúp cô.

Lương Chiêu Nguyệt thẳng cần, đồng nghiệp đó cũng kiên trì.

Đến tầng hầm một, Lương Chiêu Nguyệt tạm biệt đồng nghiệp đó, đặt máy tính xách tay và tài liệu ghế xe, đang định mở cửa ghế lái, đột nhiên, một tiếng còi xe vang lên.

Lương Chiêu Nguyệt tưởng cản đường, nhưng nghĩ , cô thể cản đường gì , cô định lên xe, thế tiếng còi xe là một giọng .

Một chiếc ô tô lái đến xe cô, cửa ghế lái mở , Châu Vân Xuyên từ xe bước xuống.

Thấy là , Lương Chiêu Nguyệt trực tiếp nên lời, trưa mới gặp mặt, mới qua mấy tiếng, xuất hiện nữa .

Anh thực sự việc gì của ?

Lương Chiêu Nguyệt nhịn : “Châu Vân Xuyên, thật sự việc gì của để ?”

Châu Vân Xuyên : “Có.”

“Vậy thì mau việc của , cho một chút yên tĩnh ?”

Châu Vân Xuyên : “Em gặp đến thế ?”

Lương Chiêu Nguyệt bất đắc dĩ: “ gặp , nđường rộng như cũng quản , nhưng đừng lúc nào cũng xuất hiện mặt , cũng bận mà?”

Châu Vân Xuyên gật đầu: “ , nhưng tối qua An An hỏng điện thoại của em ? Ngày mai em công tác, điện thoại hỏng sẽ lỡ công việc.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Chuyện cần lo, thể đối phó .”

Anh : “Em dùng máy dự phòng của , đợi em xong việc và em mua một cái mới.”

Lương Chiêu Nguyệt phiền phức như : “Nếu thật sự An An đền cho , chuyển tiền cho .”

Châu Vân Xuyên cô, vòng qua đầu xe, mở cửa ghế phụ, lấy từ đó một hộp điện thoại, đến mặt cô đưa cho cô : “Em hình như thích cho em tiền lắm, nếu như , nghĩ vẫn nên đền bằng hiện vật thì thỏa đáng hơn.”

Lương Chiêu Nguyệt: “…”

Anh cố ý chọc tức cô .

Lương Chiêu Nguyệt cầm lấy điện thoại của : “Đồ lấy , thể lái xe của ? Nó đang cản đường đấy.”

Châu Vân Xuyên : “Được.”

Nói xong, gật đầu với cô : “Tối nay phiền em, đường lái xe an , chúng gặp.”

Nói cứ như rộng lượng lắm .

Lương Chiêu Nguyệt trả lời, đầu mở cửa xe ghế lái, khi cô thắt dây an , Châu Vân Xuyên khởi động xe lái , Lương Chiêu Nguyệt đợi một lúc, đến khi tiếng bánh xe khỏi bãi đậu xe ngầm, cô mới khởi động xe.

Về đến nhà, đồ ăn ngoài Lương Chiêu Nguyệt gọi cũng đến.

Cô ăn qua loa một chút, liền chui phòng việc sắp xếp đồ đạc, mất hơn nửa giờ.

Đặt vali ở huyền quan, cô về phòng ngủ tìm quần áo tắm rửa.

Mệt mỏi cả ngày, cô ngâm trong bồn tắm, khi cô từ phòng tắm , gần tám giờ.

Mà Dư Miểu vẫn ý định về, Lương Chiêu Nguyệt sấy tóc xong, ghế sofa ở phòng khách xem TV.

Chuyển kênh một lúc, thực sự gì đáng xem, cô về phòng việc ôm máy tính thêm giờ.

Xử lý một lúc email, cô cầm điện thoại lên định xem tin nhắn đó, đột nhiên, thấy màn hình đầy mạng nhện , cô mới nhớ chiếc máy dự phòng mà Châu Vân Xuyên đưa cho cô mấy giờ .

Lúc đó dù nhận tình nguyện, nhưng Lương Chiêu Nguyệt vẫn chú ý, chiếc máy dự phòng trong miệng Châu Vân Xuyên và chiếc cô đang dùng là cùng một hãng, còn là mẫu mới nhất thị trường.

Cô đặt máy tính xuống, về phòng việc lấy điện thoại.

Mở mới phát hiện dấu vết qua sử dụng, phù hợp với lời là máy dự phòng.

Lương Chiêu Nguyệt rõ, hãng điện thoại mà Châu Vân Xuyên thường dùng là loại , hai chiếc máy dự phòng thường dùng đây cũng hãng . Hơn nữa dấu vết sử dụng phần nhiều ý cố tình .

Ngoài bản máy dấu vết qua sử dụng.

Bên trong máy là giao diện gốc mới.

Lương Chiêu Nguyệt hình nền điện thoại mặc định của hệ thống, cũng như dáng vẻ một phần mềm nào dấu vết đăng nhập, trong lòng âm thầm mắng một câu kẻ l.ừ.a đ.ả.o.

công việc, cô dám đùa.

Vẫn lưu một tài liệu cần dùng tiếp theo điện thoại mới, tải xuống mấy ứng dụng thường dùng, nếu như điện thoại của giữa chừng thật sự dùng , còn chiếc máy dự phòng chống đỡ.

Lương Chiêu Nguyệt ở phòng khách đến chín giờ.

Dư Miểu cuối cùng cũng chậm rãi mở cửa nhà, cởi giày xong thấy cô, Dư Miểu bay tới: “Hôm nay về sớm ?”

Lương Chiêu Nguyệt cảm thấy trong lời ẩn ý hỏi: “Tại tớ thể về sớm?”

“Tớ còn tưởng cái sẽ bám riết chứ, xem cũng chỉ đến thế mà thôi. Thật sự nhanh như khó mà lui ? Quả nhiên là đồ khốn nạn.”

Lương Chiêu Nguyệt im lặng gì.

Dư Miểu dựa một lúc, đột nhiên “Ah” một tiếng “Cậu mua điện thoại ? Tốc độ cũng nhanh thật đấy.”

cầm chiếc điện thoại đó lên xem : “Mẫu trả thêm tiền mới lấy ? Cậu trả thêm tiền mua ?”

Lương Chiêu Nguyệt lắc đầu.

Dư Miểu liền hỏi: “Vậy giành nó thế nào?”

Lương Chiêu Nguyệt im lặng một lúc : “Chính là cái đồ khốn nạn trong miệng tặng đó.”

Dư Miểu ha hả hai tiếng hỏi: “Hôm nay đó bám riết ?”

Nói đến chuyện , Lương Chiêu Nguyệt trong lòng kìm nén lửa giận.

Cô kể chuyện buổi trưa và buổi tối, khác với sự bất đắc dĩ và tức giận của cô, Dư Miểu đến ngậm mồm: “Không , một khi hổ thì thật đúng là miếng cao dán ch.ó thể gỡ .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Ý của còn ủng hộ ?”

Dư Miểu : “Cậu đối với vẫn còn tình ý, thì những việc của tớ đương nhiên là tán thành , theo đuổi mà, thái độ của theo đuổi, cứ vẻ bố thí thì đừng ngoài mất mặt hổ nữa, hạ thấp tư thái mà theo đuổi cho đàng hoàng, bất kể , ít nhất thái độ của ở đây, cũng đến nỗi đáng ghét như .”

Lương Chiêu Nguyệt liền hỏi: “Vậy những bạn trai cũ của hạ thấp tư thái ?”

Dư Miểu thở dài: “ , ai nấy đều vênh váo như trời sập, ai mà họ đang chứ, còn tưởng tớ nợ họ tám triệu tệ nữa.”

Lương Chiêu Nguyệt bật .

Dư Miểu : “Thật đó, đàn ông đều tự tin cực độ, do dự một chút thì điệu đà, thì mắt cao hơn đầu, ham tiền mê giàu . Cái thứ gì , chị đây tiền, thiếu gì mấy quả dưa cong vẹo táo nứt của họ chứ?”

Lương Chiêu Nguyệt ôm lấy cô : “Đều qua .”

Dư Miểu : “Chính vì đều qua , tớ mới như . Đương nhiên cũng là khen cái , chỉ là đây là thái độ cơ bản nhất, ít nhất đạt thái độ mới chuyện khác chứ, thật thì còn cách xa tiêu chuẩn lắm, cứ từ từ mài giũa .”

Lương Chiêu Nguyệt cố nhịn : “Mài giũa ?”

Dư Miểu liếc cô một cái: “Nếu mài giũa , thể dễ dàng hẹn hết đến khác ?”

Lương Chiêu Nguyệt tỏ ý kiến.

Dư Miểu : “Tối nay tặng tớ nhẫn .”

Nói xong cô từ trong túi lôi một chiếc hộp mở .

Mấy năm nay vì cần tiếp xúc với khách hàng, trong đó thiếu một giá trị tài sản ròng cao, Lương Chiêu Nguyệt cũng thấy ít đồ xa xỉ đắt tiền.

Ví dụ như chiếc nhẫn trong tay Dư Miểu, cô giá 7 con .

Lương Chiêu Nguyệt : “Xem nghiêm túc .”

Dư Miểu : “Tớ cũng chuẩn tặng một chiếc đồng hồ giá tương đương, đó mài giũa một thời gian, nếu thuận lợi, tớ dự định tháng mười năm nay sẽ đưa về mắt bố tớ.”

Bây giờ là giữa tháng bảy.

Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy chúc như ý nguyện.”

Dư Miểu đậy nắp hộp , đặt lên bàn, tiếp tục dựa chân cô hỏi: “Vậy còn thì ? Cậu và thành ?”

Lương Chiêu Nguyệt cúi đầu hỏi: “Sao ?”

Dư Miểu : “Song hỷ lâm môn chứ , để bố hai cô con gái của họ đều đối tượng , họ sẽ vui.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Không vội, đầu tiên chính thức đưa về, tiên cứ để chú dì vui vì chuyện của , đây là chuyện trọng đại cả đời, thể qua loa .”

Dư Miểu liền đồng ý “Sao thể là qua loa chứ. Quốc khánh nghỉ nhiều ngày như , một nửa quan tâm tớ, một nửa quan tâm , mà.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Quốc khánh tớ lẽ nghỉ nhiều ngày như .”

Dư Miểu : “Cũng đúng, thôi , thì tùy duyên.”

Lương Chiêu Nguyệt “ừm” một tiếng, : “Cảm ơn .”

Dư Miểu cảm ơn gì chứ, đó dậy phòng ngủ tìm quần áo tắm.

Lương Chiêu Nguyệt ở phòng khách, mắt là chiếc TV ồn ào, ngoài cửa sổ là vạn nhà lên đèn, và trong căn phòng ấm cúng còn một bóng khác , một cảnh tượng bình thường.

Cô nghĩ, cô cảm ơn điều gì.

Có lẽ là cảm ơn Dư Miểu bằng lòng chia cho cô một nửa tình yêu thương của bố .

Tối khi ngủ, Lương Chiêu Nguyệt trằn trọc ngủ , cô một lúc, vẫn thể ngủ , dứt khoát bật đèn dậy.

Ngồi giường dựa một lúc, cô vén chăn xuống giường.

Đi đến tủ quần áo, kê ghế, đưa tay lên tầng cùng, lôi một chiếc hộp gỗ nam mộc.

Cô cẩn thận lấy xuống, đặt bàn, rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau lớp bụi đó, mở .

Bên trong nhẫn, dây chuyền, vòng tay.

Bên trong đồ Châu Vân Xuyên tặng, cũng đồ gia đình tặng, đặc biệt là chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy đó, là năm thứ hai khi ly hôn, một hôm cô nhận .

Lúc đó cô đang , đột nhiên nhận một kiện hàng.

Dạo đó bận rộn công việc, cô gần như thời gian mua sắm, khi nhận kiện hàng, cô còn ngạc nhiên rõ ràng mua gì, nhận kiện hàng.

Mở thấy là một chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy.

Lập tức giật một cái, đồng nghiệp ngang qua thấy, đều kinh ngạc về màu sắc của chiếc vòng , thứ đắt lắm.

Lương Chiêu Nguyệt sợ gây những lời bàn tán , là hàng tổng hợp, chỉ mười mấy đồng một chiếc.

Đồng nghiệp tin thật nên cũng gì thêm, ngược còn nhờ cô giới thiệu bán.

Lương Chiêu Nguyệt đó thấy một tờ giấy trong hộp, nét chữ mạnh mẽ phóng khoáng giấy, cô liền kiện hàng đến từ ai.

Trên giấy ghi rõ, đây là món quà Mạnh Vọng Tịch tặng, Mạnh An An cũng một chiếc, bảo cô nhất định nhận lấy.

Sợ cô sẽ gửi trả , Châu Vân Xuyên bổ sung một câu ở cuối, nếu cô nhất định trả , thì hai thể gặp mặt.

Lời đe dọa đưa thực sự đúng lúc, Lương Chiêu Nguyệt quả thực cũng trả .

Cô đặt chiếc hộp ở tầng cùng của tủ, từng lấy xuống, dường như thấy, chuyện cũng từng xảy .

tối nay thấy chiếc nhẫn mà Dư Miểu nhận .

khỏi nhớ đến chiếc nhẫn mà Châu Vân Xuyên cho sắp xếp khi họ kết hôn năm đó.

Tuy rằng ban đầu kết hôn là mục đích, nhưng về phương diện lễ nghĩa Châu Vân Xuyên vẫn chu đáo.

Chỉ riêng chiếc nhẫn đó giá ba mươi mấy vạn.

Lương Chiêu Nguyệt từng nghĩ sẽ lấy, đây là một phần của giao dịch. Sau ly hôn, những thứ cô đều để ở Vọng Kinh Tân Cảnh mang .

Có lẽ là chiếc vòng tay đó cho linh cảm.

Sau gửi nhẫn và dây chuyền đến Thâm Thành cho cô.

Có lẽ là thứ hai như , đính kèm một tờ giấy trong hộp.

Nói rằng đây là cuối cùng phiền cô, sẽ gửi đồ cho cô nữa, nếu cô gửi trả nguyên vẹn, thì chỉ thể đích đến một chuyến.

Cuối thư, , e rằng em thấy cảnh .

Lúc đó cô quả thực thấy .

Về mặt tình cảm thất bại nhất, về mặt công việc tuyệt đối thể bất kỳ sự lơ là nào.

Cô âm thầm nhận lấy, đặt cùng với chiếc vòng tay đó, cất ở tầng cùng của tủ.

Chúng lúc thấy ánh sáng trở .

Giống như đoạn tình cảm bệnh mà c.h.ế.t của cô.

bây giờ cuối cùng phiền cô lúc đó, cách hai năm, hết đến khác xuất hiện trong cuộc sống của cô.

Những ngày chủ động tìm cô còn nhiều hơn cả khi họ ở bên trong một năm đó.

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, đây là sự khác biệt giữa yêu và yêu, ý và ý ?

Lúc , vạn vật đều im lặng.

Đêm còn dài.

những thứ trong hộp, cúi đầu gục xuống bàn, thành tiếng.

 

 

Loading...