Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 72: Cái tên trà xanh Châu Vân Xuyên này

Cập nhật lúc: 2026-04-15 20:09:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc về đến nhà tắm rửa, Lương Chiêu Nguyệt mới nhớ để quên chìa khóa xe .

Cô rửa mặt xong , Dư Miểu ở bàn ăn đợi từ lâu. Bữa ăn khuya mà Châu Vân Xuyên cho sắp xếp khá thanh đạm, quan trọng hơn là hình thức và mùi vị đều tuyệt hảo, thế nào cũng hấp dẫn và lành mạnh hơn mì gói. Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Dư Miểu lặng lẽ đặt gói mì đang định mở tay xuống, nhận lấy hộp thức ăn bày bàn.

Lương Chiêu Nguyệt : “Cậu ăn , tớ nhắn một tin .”

Dư Miểu hỏi: “Công việc vẫn xong ?”

Cô khựng một chút, cầm điện thoại bàn khách đến phòng ăn, xuống đối diện Dư Miểu.

Dư Miểu cầm đũa ngẩng đầu cô: “Trễ thế đừng cố quá sức nữa, ăn chút gì lót hẵng .”

Nói , Dư Miểu gắp một chiếc bánh bao pha lê chay đặt bát mặt cô “Chẳng đói ? Sao còn mang đồ về nữa?”

Lương Chiêu Nguyệt khựng , một lúc lâu , cô đặt điện thoại sang một bên : “Người khác tặng.”

Dư Miểu bất giác nhớ đến giọng nam trong điện thoại lúc nãy, cô : “Giọng của qua đường đó cũng phết, trai ?”

Sắc mặt Lương Chiêu Nguyệt cực kỳ tự nhiên: “Không kỹ, rõ lắm.”

Dư Miểu cũng hỏi nữa, chuyển sang ăn xem điện thoại, thỉnh thoảng còn đặt đũa xuống, ôm điện thoại tủm tỉm gõ chữ.

Lương Chiêu Nguyệt một lúc, nghiêng mặt chằm chằm chiếc điện thoại màn hình tối đen bàn một lát, cô cũng đặt đũa xuống, cầm điện thoại lên, đắn đo vài giây, cô mở danh bạ, kéo xuống cùng.

Năm đó tuy cô chặn hết phương thức liên lạc của Châu Vân Xuyên, nhưng điện thoại thì xóa.

Được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái, của Châu Vân Xuyên vẫn luôn lặng lẽ ở vị trí cuối cùng.

Do dự một lúc, Lương Chiêu Nguyệt kéo dãy khỏi danh sách chặn, đó nhấn biểu tượng tin nhắn, đầu ngón tay lướt nhanh màn hình vài cái, đầy một phút, một tin nhắn gửi .

Lúc , từ phía đối diện truyền đến tiếng kinh ngạc của Dư Miểu: “Sao điện thoại của nứt thành thế ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Trên đường cẩn thận rơi.”

“Tối mai tan rảnh ? Tớ mua một cái mới với .”

“Cứ dùng tạm , bên trong nhiều thứ quá, chép qua cũng mất thời gian lắm, với tối mai tớ thể tăng ca, ngày đến Bắc Thành .”

Dư Miểu hỏi: “Tiến triển thuận lợi ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cũng .”

Dư Miểu còn định hỏi thêm, thì điện thoại của cô reo lên, cô vốn để ý định tắt , nhưng khi thấy tên ghi chú màn hình thì đổi ý định, cô rút một tờ khăn giấy, lau miệng qua quýt, “Lát nữa chuyện nhé, tớ điện thoại .”

Dứt lời, cô ôm điện thoại nhanh ch.óng trốn phòng ngủ của .

Bộ dạng đó rõ ràng là đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy.

Lương Chiêu Nguyệt đoán lúc lẽ cô đang buôn điện thoại với Ứng Triệt.

Lương Chiêu Nguyệt thói quen ăn khuya, nhưng việc và học tập trong thời gian dài luôn tiêu hao năng lượng dự trữ trong cơ thể, lúc ăn một chút gì đó, nếu cả đêm sẽ đói đến mức tim đập nhanh ngủ .

Trước đây khi còn ở Bắc Thành, Châu Vân Xuyên để ý thấy cô thói quen , nên luôn dặn dì Châu chuẩn thêm đồ ăn cho cô khi cô ngủ muộn để nửa đêm cô thứ gì đó để ăn.

Sở dĩ dặn dì Châu như , là vì một tan muộn trở về, phát hiện cô đang ở phòng khách ăn bánh quy, bánh quy quá khô, cô nghẹn đến mức nên lời, cứ ngây ngốc như .

Sau đó chính rót cho cô một ly nước để cô đỡ hơn.

Bây giờ Lương Chiêu Nguyệt hộp đồ ăn khuya đóng gói ba lớp trong ngoài , tâm trạng vô cùng phức tạp.

Quá khứ cũng vô tâm, thật nếu tính toán kỹ lưỡng, cũng là một chu đáo và tinh tế.

, họ vẫn đến bước đường ngày hôm nay.

Lương Chiêu Nguyệt dám ăn nhiều, khi cơn đói xoa dịu, cô ăn tiếp nữa.

Ngồi trong phòng ăn xem điện thoại một lúc, thấy Dư Miểu vẫn ý định ngoài, cô bèn đến gõ cửa, Dư Miểu chỉ ló đầu , khuôn mặt giấu nụ , cô hỏi: “Còn ăn nữa ?”

Dư Miểu lắc đầu.

Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Vậy tớ dọn nhé?”

Dư Miểu gật đầu.

Người đang yêu nồng cháy trong lòng trong mắt đều là đối phương, gì còn chỗ cho khác.

Lương Chiêu Nguyệt cũng phiền cô yêu đương, dọn dẹp hộp thức ăn.

Đồ ăn còn hơn một nửa, vứt cũng lãng phí, cô cho tủ lạnh, về phòng ngủ lấy quần áo tắm.

Từ phòng tắm bước , gần một giờ đêm.

Lương Chiêu Nguyệt đặt điện thoại xuống định sấy tóc, đột nhiên, cô liếc thấy một tin nhắn thanh thông báo của điện thoại.

Dãy và tên ghi chú đó cô vô cùng quen thuộc.

Cô nghĩ một lát, nhấn xem.

Mười phút , Châu Vân Xuyên trả lời tin nhắn cô gửi.

[Châu Vân Xuyên: Chìa khóa xe của em ở chỗ , sáng mai mang qua trả em.]

Lương Chiêu Nguyệt mở hộp thoại, hai chữ, cô xóa từng chữ một, đặt điện thoại lên bàn, sấy mái tóc còn ẩm.

Khoảng một rưỡi, Lương Chiêu Nguyệt chuẩn ngủ.

Dư Miểu ôm gối gõ cửa phòng cô.

Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Gọi điện thoại xong ?”

Dư Miểu trèo lên giường cô: “Đừng nữa, đàn ông mà lắm lời khó đối phó hơn cả mấy khách hàng khó ưa chứ.”

“Tớ thấy đang vui trong đó thì ?”

“Biết thì đừng , chúng vẫn là chị em .”

Ánh đèn trong phòng ngủ mờ ảo, nguồn sáng duy nhất là ánh trăng lọt từ ngoài cửa sổ.

Có lẽ qua giờ ngủ, Lương Chiêu Nguyệt nhất thời buồn ngủ lắm, cô trở giường một lúc, Dư Miểu bên cạnh hỏi cô: “Không ngủ ?”

Lương Chiêu Nguyệt “ừm” một tiếng, hỏi: “Cậu cũng ngủ ?”

Dư Miểu lập tức sang cô : “Tớ tò mò một chuyện.”

Lương Chiêu Nguyệt xoay , đối mặt với cô : “Chuyện gì?”

Dư Miểu do dự một lúc lâu, mới ấp úng : “Câu hỏi thể sẽ khiến khó chịu.”

Lương Chiêu Nguyệt khỏi bật : “Lần đầu tiên thấy dáng vẻ nên lời thế của , tớ tò mò chuyện gì khiến khó xử đến , .”

Dư Miểu chắc chắn lắm hỏi: “Kết hôn là cảm giác gì ?”

Nụ mặt Lương Chiêu Nguyệt cứng .

Cô im lặng một lúc lâu, Dư Miểu lẽ cũng đoán , vội vàng ôm lấy cô : “Mấy đồng nghiệp trong công ty tớ kết hôn, ai nấy cũng gà bay ch.ó sủa, vấn đề con cái chồng nàng dâu, thì là vợ chồng vui vẻ ngoài lăng nhăng, tớ cũng tiện hỏi họ, nên mới đến hỏi .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cậu kết hôn ?”

Đây mới là chuyện khiến Dư Miểu khó xử: “Tớ vốn kết hôn, yêu đương còn đủ, một chân bước nấm mồ hôn nhân chứ.”

Lương Chiêu Nguyệt hỏi: “Là Ứng Triệt đó ?”

Dư Miểu “ừm” một tiếng.

Cô bèn đùa: “Chẳng là mập mờ chơi bời thôi ?”

“Có lẽ trong mệnh tớ định sẵn một kiếp nạn chăng?”

Lương Chiêu Nguyệt nhịn : “Nghĩ kỹ ? Kết hôn là những trai bên ngoài sẽ còn liên quan gì đến nữa .”

Dư Miểu chút do dự: “Vậy thì đợi lúc nào tớ chán ly hôn thì tìm họ thôi.”

“…”

Đôi khi, Lương Chiêu Nguyệt ghen tị với cô .

Có lẽ khác câu phần lớn là đùa giỡn, nhưng Dư Miểu tuyệt đối , cô nay luôn . Cầm lên bỏ xuống luôn là phong cách việc của cô , giống như , bề ngoài phóng khoáng dứt khoát đến , thực chất cơn mưa lớn năm đó đến nay vẫn hề tạnh.

Dư Miểu : “Đời ngắn ngủi, hãy vui vẻ kịp thời.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy chi phí là quá cao ?”

“Sao thế? Tận hưởng ở hiện tại là , những thứ khác đều thể bỏ qua, hơn nữa, , thì tạm biệt tìm tiếp theo, tại cứ treo cổ một cái cây?”

Lương Chiêu Nguyệt bật thành tiếng.

Dư Miểu ôm c.h.ặ.t eo cô, dụi dụi lòng cô : “Tối nay đưa về ?”

“Anh ” là ai, cô rõ, nhưng Lương Chiêu Nguyệt cũng .

Cô khẽ “ừm” một tiếng.

Dư Miểu : “Đàn ông đều cái nết c.h.ế.t tiệt đó, mất mới hạ nhận sai níu kéo, cũng não của họ cấu tạo thế nào nữa.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Trước đây gặp như ?”

“Có, nhiều lắm.”

“Vậy giải quyết thế nào?”

Dư Miểu : “Vậy thì đương nhiên là đá , tiếp tục với tiếp theo .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Tốt lắm.”

“Tốt cái gì? Phí cả tình cảm của bà đây.”

Dư Miểu vẫn hỏi nghiêm túc: “Vậy còn thì , , nghĩ thế nào?”

Lương Chiêu Nguyệt nhất thời đau đầu : “Không , gần đây bận quá, cũng tâm trạng nghĩ đến những chuyện .”

“Vậy thì cứ để đó , đợi lúc nào thời gian thì hãy để ý đến .”

Lời dứt, màn hình điện thoại của Lương Chiêu Nguyệt đặt tủ đầu giường sáng lên.

Tưởng là tin nhắn liên quan đến công việc, cô cầm lên, mở là tin nhắn từ Châu Vân Xuyên.

[Châu Vân Xuyên: Sáu giờ rưỡi sáng qua, ngủ ngon.]

Dư Miểu vô tình liếc thấy hỏi: “Anh qua đây gì?”

Lương Chiêu Nguyệt tắt màn hình, úp điện thoại xuống tủ đầu giường, : “Chìa khóa xe của tớ ở chỗ .”

“?????????”

Dư Miểu đầu óc đầy nghi hoặc: “Không đưa về ? Sao chìa khóa xe của ở chỗ .”

Lương Chiêu Nguyệt bèn kể sơ lược chuyện buổi tối “Xe của em gái lái , lái xe của tớ đưa tớ về.”

Dư Miểu : “Không đấy, cũng tâm cơ ghê.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Trước đây tính toán tớ, bây giờ vẫn đang tính toán tớ.”

“Vậy bài xích ?”

Lương Chiêu Nguyệt trả lời.

Bài xích ? Chính cô cũng .

Trong đêm dài tĩnh lặng, cô cứ thế chằm chằm trần nhà mấy sáng sủa, chút buồn ngủ.

Bên , Châu Vân Xuyên đợi đến hai giờ sáng, điện thoại của vẫn luôn im lặng.

Hai tin nhắn gửi như đá chìm đáy biển, một lời hồi âm.

Vừa kết thúc công việc, dựa sofa day day thái dương một lúc, dậy rót một ly nước, căn phòng tĩnh lặng, ánh trăng sáng trong, , cơn buồn ngủ càng bay biến, chỉ còn sự mệt mỏi về thể xác.

Mỗi khi như , đặc biệt nhớ thời gian một năm đó.

Khi đó dù về muộn mệt mỏi đến , chỉ cần mở cửa nhà, sẽ luôn thấy bóng dáng đang sofa chờ đợi.

Lương Chiêu Nguyệt thực sự là một cố chấp.

nhấn mạnh nhiều , cần đợi ở phòng khách, mùa hè còn đỡ, mùa đông dễ cảm lạnh, cô miệng thì đáp , nhưng thực tế cô vẫn đợi như cũ.

Sau cũng dần quen với cảm giác chờ đợi .

Chỉ là họ cùng trải qua mùa đông đầu tiên khi ở bên .

Châu Vân Xuyên dựa sofa thêm nửa tiếng, điện thoại tuy liên tục thông báo tin nhắn mới, nhưng trong vô tin nhắn đó tin mong .

như thì ?

Cách ba năm, cô một nữa chủ động nhắn tin cho , hai trả lời của cũng chặn, là quá đủ .

Ngày mai còn dậy sớm đón cô, Châu Vân Xuyên phòng tắm rửa.

Năm giờ sáng hôm , Châu Vân Xuyên tỉnh.

Từ khách sạn đến chỗ ở của Lương Chiêu Nguyệt, quãng đường đến hai mươi phút, bộ thì nửa tiếng, thu dọn qua loa xuống lầu.

Lúc khỏi cửa, gặp Từ Minh Hằng từ phòng Mạnh An An .

Từ Minh Hằng: “…”

Anh lúng túng mà mất sự lịch sự : “Chào buổi sáng.”

Châu Vân Xuyên lạnh lùng liếc một cái : “Tự phòng ?”

Từ Minh Hằng : “Sao lưu lạc đầu đường cần chỗ ở nhờ ?”

“…”

Châu Vân Xuyên nhấn nút xuống của thang máy, lâu , thang máy dừng ở tầng của họ, Châu Vân Xuyên , Từ Minh Hằng theo .

Anh nhấn tầng một, Từ Minh Hằng cũng nhấn tầng của , mà hỏi: “Sớm thế ?”

Châu Vân Xuyên : “Ra ngoài dạo.”

Từ Minh Hằng : “ cùng nhé?”

Châu Vân Xuyên khỏi một cái, ánh mắt đầy nghi ngờ, như đang cơ thể chịu nổi .

Từ Minh Hằng : “Đừng dùng ánh mắt đó , tối qua và An An xảy chuyện gì cả, chỉ là đắp chăn chuyện phiếm thôi.”

Châu Vân Xuyên để ý, thang máy đến tầng một, bước .

Từ Minh Hằng vội vàng theo : “An An tối qua ghen nên đuổi theo đến nhà hàng phiền cô và Lương Chiêu Nguyệt hẹn hò ?”

Nghe , bước chân của Châu Vân Xuyên khựng , cứ thế với vẻ mặt mặn nhạt.

Từ Minh Hằng : “Đều là An An kể, chỉ là vận chuyển tin tức thôi.”

Châu Vân Xuyên : “Vậy ?”

“Ghen thì cứ ghen thôi, chuyện bình thường mà, nếu để tâm, thì lấy giấm mà ăn?”

“Xem khá kinh nghiệm nhỉ.”

Từ Minh Hằng cũng để tâm đến lời chế nhạo nữa : “Cậu , mấy năm An An ở nước ngoài, ong bướm vây quanh cô nhiều kể xiết, đuổi cũng gần đầy một xe tải đấy.”

Châu Vân Xuyên hỏi: “Đuổi thế nào?”

“Vậy thì đương nhiên là…” Từ Minh Hằng kịp thời dừng tiếp, tủm tỉm “Muốn học hỏi kinh nghiệm ?”

Châu Vân Xuyên mặt đổi sắc: “Không ?”

Từ Minh Hằng: “…”

Cái bộ dạng hùng hồn , bảo ở chỗ Lương Chiêu Nguyệt vẫn cảm giác tồn tại, đến mức sáng sớm tinh mơ ngoài.

Đường phố lúc hơn năm giờ sáng, sạch sẽ và yên tĩnh, ngoài những công nhân vệ sinh đang việc, còn là những rải rác đang bôn ba vì cuộc sống.

Từ Minh Hằng : “Đương nhiên là .”

Châu Vân Xuyên liền thuận theo lời hỏi: “Cậu giải quyết thế nào?”

Từ Minh Hằng : “Chen tìm cảm giác tồn tại thôi. Người theo đuổi thì cũng theo đuổi, còn theo đuổi mãnh liệt hơn, lúc cần thiết, còn thể hiện mối quan hệ của các tầm thường, bên ngoài xanh nam nhiều như , xanh thì còn xanh hơn , tóm là sẽ cách thôi.”

Châu Vân Xuyên đỡ trán: “An An ghét bỏ ?”

Từ Minh Hằng liền : “Cái thì hiểu , ai mà thích dáng vẻ yêu xông pha chiến đấu vì chứ, khi yêu đương, bất kể là bên nào cũng cần thỏa mãn, thỏa mãn về tình cảm, thỏa mãn về cảm xúc, thiếu một trong hai đều .”

Châu Vân Xuyên như điều giác ngộ.

Từ Minh Hằng một hồi, thấy con đường càng càng xa, bèn hỏi: “Cậu ?”

Châu Vân Xuyên cần suy nghĩ: “Đi đón vợ.”

“…”

Từ Minh Hằng đúng lúc đả kích : “Không là vợ cũ ?”

Châu Vân Xuyên : “Cậu kết hôn nữa ?”

“… Được , tìm vợ ly hôn .”

Lúc đang là đèn xanh, Châu Vân Xuyên băng qua vạch kẻ đường, tiếp tục về phía con phố phía .

Đi một lúc, phát hiện Từ Minh Hằng ý định về, : “Cậu theo gì?”

Từ Minh Hằng lạnh lùng : “ xem bạn bỏ rơi bạn .”

“…”

Có lẽ thời gian còn nhiều, tốc độ bộ của Châu Vân Xuyên nhanh, thậm chí còn chậm, hơn nữa Từ Minh Hằng phát hiện, chỉ , mà còn thỉnh thoảng ngắm phong cảnh xung quanh.

Quan sát một lúc như , Từ Minh Hằng hỏi: “Cậu đang ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-72-cai-ten-tra-xanh-chau-van-xuyen-nay.html.]

Châu Vân Xuyên : “Trước đây tan thỉnh thoảng sẽ bộ về nhà, xem thử lúc đó cô những gì.”

Từ Minh Hằng chút cạn lời, chút cảm động.

Đi con đường em , ngắm phong cảnh em ngắm, đây là yêu đến tận xương tủy mới hành động theo bản năng đúng .

Anh : “ Dư Hạo , định chuyển trọng tâm công việc đến đây ?”

Khoảng thời gian , Từ Minh Hằng nhận ít cuộc gọi từ Dư Hạo, Châu Vân Xuyên gặp chuyện gì , mà cứ liên tục dùng danh nghĩa công ty của để đầu tư, là do tiền nhiều quá tiêu hết, là Vân Hòa Capital xong .

Từ Minh Hằng tưởng rằng ban đầu Châu Vân Xuyên chỉ tránh hiềm nghi.

thì dự án do Lương Chiêu Nguyệt phụ trách, nhà đầu tư bên trong là chồng cũ của cô, một bên đầu tư, một bên giúp đỡ tư vấn niêm yết, dù thế nào cũng .

, sử dụng công ty của Dư Hạo để đầu tư, đối ngoại cũng coi như hợp lý hợp quy, công việc của Lương Chiêu Nguyệt sẽ phát sinh bất kỳ sai sót nào.

Dư Hạo nhấn mạnh, Châu Vân Xuyên chỉ tham gia dự án của Lương Chiêu Nguyệt, thậm chí còn xem xét các dự án ở các lĩnh vực khác, ý định nghiêm túc cắm trại ở Thâm Thành.

Châu Vân Xuyên : “Tùy cô , lâu dài thì ở đó.”

Từ Minh Hằng há hốc mồm: “Bà nội đồng ý ?”

“Bà ý kiến.”

Từ Minh Hằng một nữa kinh ngạc: “Bà nội đây là định để nào cho ông nội , một gia tộc lớn như chia năm xẻ bảy, bây giờ ngay cả cũng rời .”

Châu Vân Xuyên : “Một như , nền tảng gia tộc của ông cần thiết để ?”

“Nói thì , nhưng là quá quyết liệt .”

Châu Vân Xuyên gì.

Trong lúc chuyện, hai đến khu dân cư của Lương Chiêu Nguyệt.

Việc khu dân cư nghiêm ngặt, cần thẻ từ chuyên dụng, Từ Minh Hằng : “Chúng đợi ở đây ?”

Châu Vân Xuyên lên tiếng, chỉ băng qua đường, đó từ trong túi lấy một chiếc thẻ từ, mở cổng lớn, .

Từ Minh Hằng: “!!!”

Mới còn hỏi cách theo đuổi , đây là theo đuổi , ngay cả thẻ khu nhà cũng lấy .

Anh vội vàng đuổi theo, kịp lúc cửa đóng thì lách , chạy đến bên cạnh Châu Vân Xuyên hỏi: “Cậu lấy thẻ ?”

Châu Vân Xuyên : “Mua nhà.”

“!!!”

Từ Minh Hằng: “Không , cũng tư cách mua nhà mà, mua .”

Châu Vân Xuyên như một kẻ ngốc.

Từ Minh Hằng hiểu : “Có tiền mua tiên cũng , đây là xuống vốn lớn .”

Từ Minh Hằng : “Không lẽ mua nhà ngay gần nhà Lương Chiêu Nguyệt chứ?”

Châu Vân Xuyên : “ quen với môi trường khu dân cư, còn ?”

Đây là đang đuổi ?

Từ Minh Hằng : “Đừng mà, thấy khu khá , cũng xem thử, lát nữa cũng mua một căn ở đây tặng An An.”

Khu dân cư đủ lớn, các cơ sở vật chất sinh hoạt cơ bản đầy đủ.

Hai dạo một vòng, lúc khỏi cổng lớn khu dân cư đúng sáu giờ hai mươi.

Châu Vân Xuyên đợi đến sáu giờ rưỡi, chuẩn gọi điện thoại cho Lương Chiêu Nguyệt.

Anh : “ đang ở cổng khu dân cư, mang bữa sáng cho em, là cư dân ở đây, bảo vệ cho .”

Nhìn mặt đỏ tim đập mà dối, Từ Minh Hằng thầm khinh bỉ trong lòng.

Rõ ràng thẻ , chừng còn mua nhà ở tầng tầng chỗ ở của Lương Chiêu Nguyệt, mà còn giả vờ gọi điện cho Lương Chiêu Nguyệt để bán t.h.ả.m.

Vừa nãy còn coi thường kiểu cách xanh.

Bây giờ bộ dạng và hành vi của chẳng chính là một xanh nam chính hiệu ?

Châu Vân Xuyên kết thúc cuộc gọi, liền thấy Từ Minh Hằng đang với vẻ mặt ghét bỏ.

Anh : “Sáng nay khó khăn lắm mới gặp một , lát nữa thể còn đưa cô đến công ty, hãy gặp cô nhé?”

Từ Minh Hằng: “&@&……%?*?#??……:)”

Sớm đuổi , cứ đợi sắp gặp mới đuổi.

Từ Minh Hằng : “Châu Vân Xuyên, nhất thiết tâm cơ như ?”

Châu Vân Xuyên gì.

Thấy , trong lòng Từ Minh Hằng càng thêm khó chịu, chế nhạo: “Còn mang bữa sáng nữa cơ , bữa sáng ?”

Lời dứt, một chiếc xe dừng xa, một từ xe bước xuống, đó cầm một hộp thức ăn, vội vàng chạy tới, lâu , đến mặt Châu Vân Xuyên, đưa hộp thức ăn cho .

Từ Minh Hằng đó thấy cũng quen, đây là bếp trưởng của khách sạn họ đang ở ?

Người đó đưa hộp thức ăn xong, liền rời .

Từ Minh Hằng một nữa nghi ngờ cuộc đời: “Châu Vân Xuyên, theo đuổi chỗ nào, rõ ràng là cách theo đuổi mà đúng ?”

Châu Vân Xuyên mở hộp thức ăn xem, đều đang bốc khói nóng hổi, đậy nắp , thấy lời : “Cậu còn ?”

Từ Minh Hằng : “Không , cũng một thời gian gặp Chiêu Nguyệt , chào hỏi cô một tiếng .”

Châu Vân Xuyên cũng gì thêm.

Hai ở cổng khu dân cư đợi.

Thời gian trôi , khu dân cư ngày càng nhiều, trong đó thiếu những đứa trẻ học.

Từ Minh Hằng xúc động: “Sau nếu chúng kết hôn con, đưa con học cũng là cảnh tượng thế ?”

Cũng đợi Châu Vân Xuyên trả lời, tự : “ khá mong đợi đứa con của và An An đấy, xem nó sẽ giống nhiều hơn, giống An An nhiều hơn? hy vọng giống An An nhiều hơn thì .”

Vì câu , Châu Vân Xuyên những đứa trẻ bố ông bà dắt tay, trong lòng mà cũng đang nghĩ, nếu và Lương Chiêu Nguyệt con, đó sẽ là một khung cảnh như thế nào?

Một yêu trẻ con như Lương Chiêu Nguyệt, lẽ sẽ dành hết tất cả tình yêu thương cho đứa trẻ.

Vậy còn thì ?

Anh nên đóng vai trò gì trong đó?

Đây là vấn đề mà Châu Vân Xuyên đây từng nghĩ tới, mà bây giờ vì một câu của Từ Minh Hằng, suy nghĩ sâu xa.

Chuyện như quá xa vời cũng quá xa lạ, nghĩ, là chuyện thể tóm gọn trong một câu , ngôn ngữ cuối cùng vẫn quá nhạt nhẽo, so với tưởng tượng, vẫn thích những gì xảy thực tế hơn.

Chưa đến sáu giờ, Lương Chiêu Nguyệt tỉnh.

Tối qua cô ngủ đến nửa đêm mới , cho nên tỉnh dậy, đầu vẫn còn nặng.

Dư Miểu vẫn đang ngủ, Lương Chiêu Nguyệt giường nghĩ một lúc, nhẹ nhàng dậy.

Tắm rửa xong, cô pha cho một ly nước chanh để tỉnh táo.

Sau đó cầm điện thoại xem một lúc, ngoài mấy tin nhắn công việc, còn một tin từ Châu Vân Xuyên.

Anh gửi lúc sáu giờ, bảo cô sáng cần chuẩn bữa sáng, sẽ tiện thể mang đến khi trả chìa khóa xe.

Lương Chiêu Nguyệt , đến cửa sổ sát đất, uống nước nghĩ, những việc đây thèm , bây giờ một cách dễ dàng.

trả lời, phòng việc bận rộn một lúc.

Khoảng sáu giờ rưỡi, Dư Miểu tỉnh dậy.

Thấy Lương Chiêu Nguyệt sớm sửa soạn xong xuôi, bộ dạng thể ngoài bất cứ lúc nào, cô : “Tinh lực của quả nhiên dồi dào.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Sáng nay cuộc họp ? Mau thu dọn .”

Dư Miểu uất ức tắm rửa, Lương Chiêu Nguyệt thì giúp cô tìm quần áo để mặc.

Dư Miểu tắm xong , quần áo đặt giường : “Hu hu hu, Chiêu Nguyệt chu đáo quá, tớ thật sự .”

“Đừng dẻo miệng nữa, ngoài .”

Lúc hai ngoài, Dư Miểu : “Cô ở đối diện là sửa nhà cho con trai phòng cưới ? Sao lâu thế mà vẫn động tĩnh gì.”

Lương Chiêu Nguyệt nhấn nút thang máy : “Chắc là sắp xếp khác.”

Dư Miểu : “Có thể là con trai cô ai thèm lấy.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cậu nghĩ về như ?”

“Đùa thôi đùa thôi” Dư Miểu cảm thấy đúng,“Sao xuống tầng hầm?”

Nói định nhấn nút, Lương Chiêu Nguyệt ngăn tay cô , : “Lát nữa tớ đưa đến công ty.”

Dư Miểu : “Cậu…”

Vừa một chữ cô dừng , cô “Chìa khóa xe của ở chỗ nào đó ?”

Lương Chiêu Nguyệt cũng ngạc nhiên khi cô nhận , cô : “Anh ở cổng khu dân cư, tớ tìm lấy, cũng cùng tớ .”

Dư Miểu : “Sao , cần tăng thêm can đảm ?”

“Không , tớ sợ lái xe của tớ, hoặc xe của tớ, ở đó, tớ dễ từ chối hơn.”

“…”

Dư Miểu : “Tớ là lá chắn của ?”

Lương Chiêu Nguyệt nghiêm túc : “Không tớ là bảo bối của . Bây giờ tớ gặp chút vấn đề, nên tay giúp đỡ ?”

Dư Miểu chớp chớp mắt : “Lương Chiêu Nguyệt, tớ nhận nhỉ, thời khắc quan trọng cũng là một khá thâm hiểm đấy.”

Lúc thang máy đến tầng một, cửa mở, Lương Chiêu Nguyệt giữ khung cửa : “Lát nữa nhờ cả đấy.”

Dư Miểu gượng hai tiếng : “Có cần tớ mắng ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Không cần, dùng ánh mắt dọa chạy là .”

“Hóa trong mắt tớ là một hung thần ác sát ?”

Nói thì , nhưng khi đến cổng khu dân cư, Dư Miểu trưng một bộ mặt khó coi.

Lúc đó Châu Vân Xuyên và Từ Minh Hằng đang đợi ở cổng, Dư Miểu thấy từ xa, đ.á.n.h giá bốn chữ: “Mặt thú.”

Lương Chiêu Nguyệt mỉm .

Lương Chiêu Nguyệt thấy Châu Vân Xuyên, liền đưa tay đòi chìa khóa xe.

Châu Vân Xuyên đưa hộp thức ăn tay cô : “Ăn xong ?”

Chưa đợi Lương Chiêu Nguyệt , Dư Miểu lên tiếng: “Cô chìa khóa xe, đưa một hộp thức ăn, năng lực lý giải vấn đề ?”

Từ Minh Hằng bên cạnh thấy tình thế , cố nén trộm, Dư Miểu ngay cả cũng tha, dùng ánh mắt khinh thường liếc một cái : “Cùng một giuộc.”

Từ Minh Hằng: “???”

Anh còn một chữ nào, vô cớ trúng đạn ?

Châu Vân Xuyên cũng tức giận : “ lái xe đưa hai .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Không cần , thuận đường, đưa chìa khóa xe cho , Miểu Miểu còn vội họp sớm, đưa .”

Dư Miểu hùa theo: “Đàn ông con trai dứt khoát một chút?”

Châu Vân Xuyên Lương Chiêu Nguyệt: “Tối qua nghỉ ngơi ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Anh yên tâm, vẫn khá quý mạng của .”

Châu Vân Xuyên cũng cố chấp nữa, đặt chìa khóa xe lòng bàn tay cô, Lương Chiêu Nguyệt định trả hộp thức ăn cho , Châu Vân Xuyên lùi một bước : “Trên đường lái xe chú ý an , về đây.”

Nói xong, gật đầu với Dư Miểu một cái, rời .

Từ Minh Hằng bóng lưng rời chút hiểu nổi, nãy là ai xe của Lương Chiêu Nguyệt?

, thấy ánh mắt như lăng trì bất cứ lúc nào của Dư Miểu, Từ Minh Hằng : “Chiêu Nguyệt, lâu gặp nha, gần đây đều ở Thâm Thành, hôm nào thời gian, và An An hẹn cô ăn nhé.”

Chưa đợi Lương Chiêu Nguyệt , vội vàng đuổi theo Châu Vân Xuyên, trong lúc đó còn vô tình đụng một , vội vàng xin , đó đầu về phía họ, vẫy tay.

Dư Miểu ngơ ngác, cô còn phát huy : “Họ đây là ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Biết khó mà lui?”

Dư Miểu : “Sao giống kế hoãn binh hơn?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Tạm thời mặc kệ , tớ đưa đến công ty .”

Dư Miểu : “Chán thật, tớ còn kịp c.h.ử.i nữa.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Thật sự mặt vì tớ ?”

“Đương nhiên, tớ sớm c.h.ử.i , bây giờ khó khăn lắm mới ở mặt, c.h.ử.i cho chứ.”

Lương Chiêu Nguyệt cúi đầu mỉm .

Bên , khi Từ Minh Hằng đuổi kịp Châu Vân Xuyên, thở hổn hển: “Không chứ, mục đích còn đạt , ?”

Châu Vân Xuyên : “ khó xử.”

Từ Minh Hằng nghĩ một lúc, : “Người tinh mắt , bạn của cô chỉ là mượn cớ gây sự, xong là .”

Châu Vân Xuyên mở cửa chiếc xe đang đỗ bên cạnh : “Cô đợi cô ở đây, nhưng vẫn dẫn bạn đến, là đưa cô , nếu cứ cố chấp, sẽ chỉ khiến gặp mặt càng thêm khó xử, cần thiết.”

Từ Minh Hằng mở cửa ghế phụ lên xe, : “Là ai nãy lái xe của , xe của , bây giờ đây tính là gì?”

Châu Vân Xuyên trả lời, chỉ đang thắt dây an , Từ Minh Hằng thấy cũng thắt theo, chỉ là xong cả , Châu Vân Xuyên vẫn ý định lái xe.

Từ Minh Hằng đang định hỏi, thì thấy Châu Vân Xuyên vô lăng về phía .

Anh nghĩ, lẽ Châu Vân Xuyên vẫn còn chìm sâu trong bóng ma Lương Chiêu Nguyệt từ chối, cũng là điều dễ hiểu, vẫn nên gì thì hơn, để tránh rước họa .

Chỉ là nhanh, phát hiện điều đúng, hướng hình như là về khách sạn.

Hơn nữa, Châu Vân Xuyên hình như đang đuổi theo chiếc Audi màu xanh ô liu phía ?

Từ Minh Hằng nghĩ nghĩ , cuối cùng khi Châu Vân Xuyên theo chiếc xe màu xanh ô liu đó vòng qua ba ngã rẽ, mới cẩn thận hỏi: “Đó là xe của Lương Chiêu Nguyệt ?”

Châu Vân Xuyên “ừm” một tiếng, : “Xe của cô , mua bằng tiền thưởng dự án năm thứ hai ở Thâm Thành.”

Không chứ, Lương Chiêu Nguyệt mua một chiếc xe, cần bộ dạng tự hào như ?

Không lâu , chiếc xe phía dừng bên đường, chỉ thấy Dư Miểu từ xe bước xuống, cúi qua cửa sổ xe gì đó, rời , chỉ là hai bước cô dừng .

Xe của Lương Chiêu Nguyệt vẫn khởi động , lẽ cũng tưởng rằng Dư Miểu để quên thứ gì đó, Từ Minh Hằng đang đợi, thì thấy Dư Miểu về phía họ, đó hừ một tiếng, giơ ngón tay cái chỉ xuống đất, hiên ngang rời .

Từ Minh Hằng: “…”

Châu Vân Xuyên một chút phản ứng nào, chỉ đợi khi xe của Lương Chiêu Nguyệt phía chạy , cũng khởi động xe theo.

Từ Minh Hằng lòng còn sợ hãi: “Bạn của Chiêu Nguyệt hình như ưa chúng lắm.”

Châu Vân Xuyên : “Bình thường, lúc tổn thương An An như , cũng ưa lắm .”

Không chứ, tự ưa thì thôi , cần thiết lôi cả ?

Từ Minh Hằng lạnh lùng một câu: “Chiêu Nguyệt đối với vẫn còn quá nhân từ.”

Châu Vân Xuyên nhướng mày.

Không lâu , xe qua hai ngã rẽ, đến nơi quen thuộc với Từ Minh Hằng.

Là khách sạn họ đang ở , cũng là nơi công ty của Lương Chiêu Nguyệt tọa lạc.

Lương Chiêu Nguyệt lái xe tòa nhà.

Từ Minh Hằng ha hả : “Lần theo nữa chứ?”

Châu Vân Xuyên tháo dây an xuống xe, Từ Minh Hằng : “Cậu đấy?”

Châu Vân Xuyên : “ hẹn với một khách hàng, phiền giúp lái xe về.”

Dứt lời, tòa nhà tài chính mắt, chỉnh áo vest, cất bước lên.

Từ Minh Hằng ở ghế phụ, Châu Vân Xuyên đến cổng, bên trong đón, dẫn , nhất thời tâm trạng rối bời.

Vừa Châu Vân Xuyên hình như , gặp mặt của và Lương Chiêu Nguyệt trở nên khó xử.

Lẽ nào gặp mặt đó là lát nữa ?

Nghĩ như , mới giải thích việc rời chút do dự.

Từ Minh Hằng mở cửa xe, vòng qua đầu xe đến ghế lái, đóng sầm cửa xe, thắt mạnh dây an .

Cái tên xanh Châu Vân Xuyên , lúc nãy còn bán t.h.ả.m với khiến lầm tưởng là theo đuổi Lương Chiêu Nguyệt .

Thực tế, mánh khóe theo đuổi của đúng là tầng tầng lớp lớp, hết bộ đến bộ khác, ngay cả cũng thán phục.

Cha nội, cái tên xanh !

Tự theo đuổi thì thôi , còn bắt giúp đỗ xe.

Hóa chỉ là một công cụ tiện tay của thôi chứ gì.

Uổng công còn yên tâm theo cả một chặng đường, lãng phí cả buổi sáng lo lắng.

Từ Minh Hằng tức giận lái xe gara của khách sạn.

Loading...