Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 67: Trước đây tôi có hơi khốn nạn, nhưng cũng không vô liêm sỉ đến mức đó chứ

Cập nhật lúc: 2026-04-15 20:09:08
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm đó khi ăn trưa xong, những còn buổi chiều vẫn hẹn, Lương Chiêu Nguyệt và Dư Miểu về nhà một bước, Trần Gia Hàng đề nghị đưa họ về, lẽ là Lương Chiêu Nguyệt thật sự ý gì với , Dư Miểu cũng xen , chỉ một bên hai .

Trần Gia Hàng : “Cậu họp cả một buổi sáng cũng mệt , Dư Miểu uống rượu, để tớ đưa hai về.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cậu và bạn còn hẹn ? Không phiền thêm một chuyến , lát nữa tớ còn siêu thị mua đồ, tự lái xe sẽ tiện hơn.”

Trần Gia Hàng cũng ý trong lời của cô, : “Vậy hai về đến nhà thì gửi tin nhắn Wechat, thời gian chúng hẹn.”

Lương Chiêu Nguyệt gật đầu, : “Hôm nay cảm ơn đến đón tớ, rảnh tớ mời ăn cơm.”

Mắt sáng lên : “Được, tớ đợi tin tức của .”

Lương Chiêu Nguyệt dừng vài giây, đó : “Về phương diện ăn uống kiêng kỵ gì ?”

Trần Gia Hàng : “Không , nhà hàng cứ tùy ý đặt.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy tớ chọn xong sẽ liên lạc với .”

Sau đó cô và Dư Miểu xuống lầu rời khỏi nhà hàng, lên xe, Lương Chiêu Nguyệt thắt xong dây an , liền Dư Miểu hỏi: “Bạn học của thật sự khả năng ?”

Lương Chiêu Nguyệt “ừm” một tiếng, lái xe khỏi hầm gửi xe.

Lúc sắp về đến nhà, Lương Chiêu Nguyệt ghé qua siêu thị một chuyến, ổ cắm trong phòng sách của cô vấn đề, thời gian gần đây quá bận, cô cứ lữa mãi mua cái mới để .

Nhân lúc cô lấy ổ cắm, Dư Miểu mua một đống đồ ăn vặt và trái cây, lúc tính tiền, cô : “Trưa nay gọi qua ăn cơm là đề nghị của bạn học , tớ nghĩ tám phần là cũng ăn đồ ăn ngoài cho qua bữa, chi bằng qua chung vui với tớ.”

Lương Chiêu Nguyệt chỉnh mã QR đùa với cô : “Giờ gọi tên nữa ?”

Dư Miểu : “Tớ nghĩ dù gì cũng là một trai trẻ tài năng, hơn nữa đến giờ vẫn bạn gái, sự sạch sẽ trong tình cảm ? Lỡ như mắt, tớ dù cũng chừa một đường lui chứ?”

Lương Chiêu Nguyệt bật , ném điện thoại túi mua sắm, xách ngoài, : “Cảm ơn tốn lòng, nhưng mà trưa nay đúng là giúp tớ giải quyết một phiền phức lớn.”

Nghe ý chuyện, Dư Miểu đuổi theo, : “Phiền phức gì?”

Lương Chiêu Nguyệt đặt túi mua sắm ghế xe “Về nhà .”

Dư Miểu lẩm bẩm một câu “bí ẩn ”, kéo cửa ghế phụ .

Vừa về đến nhà, Lương Chiêu Nguyệt mới mang ổ cắm mua phòng sách xong, Dư Miểu cầm một ly nước : “Bây giờ thể về cái phiền phức giải quyết của ?”

Lương Chiêu Nguyệt cầm lấy ly nước, uống một ngụm : “Anh đến Thâm Thành .”

“Ai đến Thâm Thành?”

Lương Chiêu Nguyệt gì.

Dư Miểu nghĩ đến vài giây, liền hỏi: “Châu Vân Xuyên?”

Cô gật đầu.

Dư Miểu nhíu mày: “Lúc đến Thâm Thành gì?”

Lương Chiêu Nguyệt cũng mục đích đến lúc là gì.

Dư Miểu : “Không đến để gương vỡ lành đấy chứ?” Chưa đợi Lương Chiêu Nguyệt trả lời, cô “Ly hôn ba năm mới đến, chậm trễ như lẽ tưởng hai mới ly hôn ba ngày ?”

Lương Chiêu Nguyệt đặt ly nước lên bàn, lấy laptop mở lên, : “Không hỏi tớ gần đây công tác là bận chuyện gì ?”

Tháng Lương Chiêu Nguyệt thường xuyên công tác, xét thấy công việc của cô công tác là chuyện thường ngày, Dư Miểu hỏi một là đang bận dự án mới, cũng hỏi tiếp nữa. Bây giờ thấy cô đột nhiên nhắc đến như , Dư Miểu : “Chẳng lẽ công tác đều là gặp ?”

Lương Chiêu Nguyệt lập tức đưa tay gõ cô một cái.

Dư Miểu bắt lấy tay cô, : “Vậy là cái gì?”

Lương Chiêu Nguyệt gõ vài cái máy tính, đó xoay màn hình về phía cô .

Trên màn hình là một thông báo công khai trang web chính thức của Ngân hàng Quốc Tân.

Dư Miểu : “Tớ đúng là nhà chuẩn niêm yết, nhưng chuyện liên quan gì đến ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Dự án cũng tham gia.”

“Nói cách khác, hai sẽ thường xuyên tiếp xúc?”

Lương Chiêu Nguyệt gật đầu.

Dư Miểu chớp chớp mắt, : “Không lẽ dự án vẫn là tìm cách để nhận?”

Lương Chiêu Nguyệt tỏ ý kiến.

Dư Miểu liền : “Anh ý gì đây? Sớm đến muộn đến cố tình đến lúc sắp buông bỏ , lẽ cảm thấy vẫn sáng suốt lắm ?”

Lương Chiêu Nguyệt day day thái dương: “Anh chuyện với tớ về sai lầm mà phạm .”

“…”

Dư Miểu hiểu: “Không lẽ là vắt óc suy nghĩ ba năm, mới nhận sai nên mới đến nhận ?”

Lương Chiêu Nguyệt gì.

Dư Miểu liếc vẻ mặt của cô, : “Anh cũng quá chậm tiêu ,” ngay đó hỏi “Còn thì , nghĩ thế nào?”

thật: “Tớ từ chối .”

Dư Miểu một câu trúng tim đen: “Là từ chối nhất thời, là từ chối chừa đường lui?”

Lương Chiêu Nguyệt im lặng.

Ngoài cửa sổ nắng , ánh sáng chiếu trong nhà, chiếu lên bàn sách, ấm áp.

Bây giờ là cuối tháng sáu, sắp bước sang tháng bảy , thời gian trôi nhanh mà vô tình. Mơ hồ nhớ đầu tiên cô quen Châu Vân Xuyên, cũng là một mùa nóng nực như tháng bảy.

Bây giờ hơn bốn năm trôi qua.

Cô im lặng , vẻ mặt thờ ơ, Dư Miểu cô, thở dài một tiếng, : “Cách đối xử với tình cảm của chúng khác , lý thuyết tình cảm của tớ áp dụng với , nếu cũng sẽ vô cảm suốt ba năm.”

Lương Chiêu Nguyệt mặt .

Dư Miểu bước lên ôm lấy cô : “Vậy thì cứ theo suy nghĩ của . Dù ở đây tớ vĩnh viễn là hậu phương của .”

Lương Chiêu Nguyệt tựa vai cô , nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

Kể từ gặp gỡ trong cuộc họp hôm đó, nhanh, Lương Chiêu Nguyệt một nữa gặp Châu Vân Xuyên.

Sáng thứ ba hôm đó cô đến công ty khách hàng lấy tài liệu, chuyện xong với thư ký của Văn phòng Thư ký Hội đồng quản trị đang định rời , liền gặp Châu Vân Xuyên ở góc hành lang.

Khi đó họ là hai nhóm , bên Lương Chiêu Nguyệt là của Văn phòng Thư ký Hội đồng quản trị; còn bên Châu Vân Xuyên là và các nhân viên cấp cao của công ty.

Khi hai nhóm gặp , cô thư ký của Văn phòng Thư ký Hội đồng quản trị nhanh ch.óng với Lương Chiêu Nguyệt: “Đó là nhà đầu tư lớn.”

Sau đó cô thư ký dẫn Lương Chiêu Nguyệt tiến lên, chào hỏi Châu Vân Xuyên.

Văn phòng Thư ký Hội đồng quản trị với tư cách là cầu nối quan trọng trong giao tiếp đối ngoại của doanh nghiệp, quanh năm giao thiệp với các công ty chứng khoán và các nhà đầu tư, hôm nay là tình huống mà nhân viên công ty chứng khoán và nhà đầu tư đều mặt, một bữa ăn tự nhiên là thể thiếu.

Doanh nghiệp tên là Công ty cổ phần Thiết Y tế Hoa Thụy, là dự án IPO đầu tiên mà Lương Chiêu Nguyệt khi mới đến Thâm Thành, khi Hoa Thụy niêm yết thành công Sàn Giao dịch Khoa học và Công nghệ, ba năm nay vẫn luôn tiến hành mở rộng vốn, phương châm phát triển của công ty là ý định chuyển sàn trong vòng năm năm tới, từ Sàn Giao dịch Khoa học và Công nghệ sang Sàn Giao dịch Chính.

Mà việc xét duyệt của Sàn Giao dịch Chính nay vẫn nghiêm ngặt, cần đáp ứng một điều kiện nhất định, ví dụ như kết quả kinh doanh và giá trị thị trường của công ty đạt tiêu chuẩn . Đây lẽ cũng là lý do mà ba năm nay Hoa Thụy vẫn ngừng mở rộng thị trường tìm kiếm thêm các khoản đầu tư hợp tác.

, họ thể tìm đến Châu Vân Xuyên Vân Hòa Capital, Lương Chiêu Nguyệt một chút cũng ngạc nhiên. điều cô ngạc nhiên là, Châu Vân Xuyên thể đích đến đây một chuyến.

Trước đây những chuyện đầu tư như thế đều do bên phòng đầu tư xử lý, lên một tầng nữa là Từ Minh Hằng, tuyệt đối sẽ là chính mặt.

Trong hơn một năm ở bên , Lương Chiêu Nguyệt xem qua ít lịch trình của , một cô thậm chí còn một cái bảng, tổng hợp dự án, địa điểm công tác và tiền đầu tư thành một bảng, đó rút một kết luận, dự án trọng điểm thì sẽ đích mặt.

Mà nếu Hoa Thụy tái cấp vốn, Lương Chiêu Nguyệt tiền huy động đó trong mắt Châu Vân Xuyên thực sự đáng để .

Tuy nhiên, hiện tại Hoa Thụy đối với cô mà là bên A, mà Châu Vân Xuyên là nhà đầu tư mà Hoa Thụy nắm chắc, đối với bữa ăn sắp xếp tạm thời , Lương Chiêu Nguyệt ngoài việc tham gia thể ý kiến nào khác.

Nơi ăn cơm là ở một câu lạc bộ tại Thâm Thành, lẽ cũng là một bữa ăn sắp xếp tạm thời, cũng thể là Châu Vân Xuyên thích khoa trương, chủ tịch của Hoa Thụy cũng phô trương lãng phí, ngược còn khá là khiêm tốn, bên ông chỉ mang theo một thư ký Hội đồng quản trị, còn bên Châu Vân Xuyên chỉ một trợ lý, vì cộng thêm Lương Chiêu Nguyệt, phòng bao rộng lớn cũng chỉ năm .

Chủ tịch Hoa Thụy cho mang đến một chai rượu, là một chai Pétrus thượng hạng, khi Lương Chiêu Nguyệt thấy cái tên đó, mày mắt khỏi khẽ nhướng lên. Năm đó khi tiếp xúc với vị chủ tịch , Lục Bình đây là một vị chủ cao thấp, khác thể còn chút công tác bề mặt, chứ ông thì , đối phương ở đẳng cấp nào thì ông dùng lễ nghi đó để đối đãi.

Hôm nay thấy ông thể lấy chai rượu , hơn nữa còn là trong một dịp sắp xếp tạm thời như , Lương Chiêu Nguyệt đại khái sự quyết tâm của ông đối với đầu tư .

Lương Chiêu Nguyệt khỏi liếc Châu Vân Xuyên ở đối diện.

Anh dường như cảm giác, cũng về phía cô.

Bốn mắt , sắc mặt nhàn nhạt, Lương Chiêu Nguyệt cũng giả vờ bình tĩnh, gật đầu với hiệu chào hỏi, mặt sang chuyện với thư ký bên cạnh.

Chủ tịch Hoa Thụy họ Trịnh, lúc ông : “Châu tổng, khó dịp đến Thâm Thành một chuyến thì đừng vội về, dạo đây đó, nếu , buổi tối để thư ký của giúp canh sắp xếp.”

Châu Vân Xuyên : “Cảm ơn ý của Trịnh tổng, tiếp theo sẽ ở Thâm Thành một thời gian dài, trợ lý sẽ sắp xếp.”

Lời , chỉ Trịnh tổng kinh ngạc, mà Lương Chiêu Nguyệt cũng .

Trịnh tổng hỏi: “Việc lâu dài nghĩa là?”

Châu Vân Xuyên nhạt: “Có cân nhắc sẽ sống ở đây.”

Trịnh tổng lập tức vỗ đùi một cái : “Anh xem, mà, sự phát triển của Thâm Thành ngày càng chứ, bây giờ ngay cả Châu tổng cũng đến đây ở, xem tầm của lúc đầu quá chuẩn xác.”

Ngay đó : “Tiểu Lý, rót rượu lên.”

Thư ký của Văn phòng Thư ký Hội đồng quản trị họ Lý.

Thư ký Lý dậy định rót rượu, Lương Chiêu Nguyệt ở ngay bên cạnh cô , định giúp một tay, lúc Châu Vân Xuyên : “Uống nước trái cây .”

Lời , chai rượu trong tay thư ký Lý cứ thế ngượng ngùng dừng , Trịnh tổng cũng ngơ ngác, nhưng trời to đất lớn, đối với yêu cầu của nhà đầu tư lớn nhất, Trịnh tổng cũng chỉ sững sờ một chút, đó ha hả : “Châu tổng thích uống loại nước trái cây nào?”

Châu Vân Xuyên hai vị nữ giới mặt.

Thư ký Lý một thoáng ngưng trệ.

Ít nhất trong bao nhiêu dịp đây, những cùng quản lý cấp cao ngoài xã giao như họ, uống gì giờ đều là điều họ thể quyết định, thậm chí vì giới tính của , họ càng là bên ép uống rượu nhiều hơn.

Bây giờ, vị nhà đầu tư mới thể trong lúc sếp mở một chai rượu đắt tiền như , đột nhiên đề nghị đổi thành nước trái cây, sở thích còn lấy họ chủ.

Bất luận vị nhà đầu tư xuất phát từ cân nhắc gì, là khách sáo bề mặt, là lý do khác, thư ký Lý đều vui mừng, những loại rượu uống tê liệt , một dịp cần uống, cô vui hơn bất cứ ai.

đầu tiên sếp của , Trịnh tổng lúc đặt thế tiến thoái lưỡng nan, tự nhiên là : “Hai vị nữ sĩ quyết định.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-67-truoc-day-toi-co-hoi-khon-nan-nhung-cung-khong-vo-liem-si-den-muc-do-chu.html.]

Thế là thư ký Lý sang Lương Chiêu Nguyệt.

Lương Chiêu Nguyệt cũng bất ngờ, nhưng cũng : “Thư ký Lý cô chọn .”

Thư ký Lý suy nghĩ một chút, chọn một loại nước cam sẽ sai.

Phải rằng, bàn ăn một khi thiếu rượu, khí theo đó cũng trở nên hòa hợp hơn. Ít nhất nội dung và giọng điệu chuyện sẽ vẻ xông xáo trong đó.

Ăn một lúc, Trịnh tổng tâng bốc Châu Vân Xuyên vài câu, đó hỏi: “Châu tổng nghĩ đến việc sống ở Thâm Thành?”

Châu Vân Xuyên liếc Lương Chiêu Nguyệt đang im lặng cúi đầu ăn ở đối diện : “Vợ của việc ở đây.”

Trịnh tổng một nữa kinh ngạc: “Châu tổng lập gia đình ?”

Thư ký Lý nghĩ, mấy năm ly hôn ?

Lương Chiêu Nguyệt vẫn im lặng ăn, nhưng ăn một lúc cô liền phát hiện phòng bao chút yên tĩnh, cô dừng đũa , rút một tờ giấy ăn lau khóe miệng, ngẩng đầu.

Ngay đó chạm ánh mắt của Châu Vân Xuyên ở đối diện.

Châu Vân Xuyên cô, nhanh chậm : “ kết hôn hơn bốn năm .”

Trịnh tổng một nữa theo kịp suy nghĩ, ông và thư ký Lý , trong mắt hai đều sự kinh ngạc.

Một tưởng là tái hôn, một đang nghĩ chẳng lẽ tin tức sai sót, đây là ly hôn?

Trịnh tổng đổi sắc mặt cực nhanh, ông : “Vậy lập gia đình cũng khá sớm nhỉ, phu nhân nghề gì ?”

Châu Vân Xuyên Lương Chiêu Nguyệt : “Giống như cô Lương.”

Theo câu của , Trịnh tổng và thư ký Lý đồng thời dời ánh mắt sang Lương Chiêu Nguyệt, từ đầu đến giờ gần như mở miệng chuyện.

Trịnh tổng : “Vậy thì trùng hợp quá, quản lý Lương đây năng lực giỏi, năm đó doanh nghiệp của thể niêm yết thuận lợi như , cô công nhỏ.” Khen xong Lương Chiêu Nguyệt ông thuận thế chuyển lời “Chắc hẳn phu nhân là một nhân vật còn lợi hại hơn.”

Sắc mặt Châu Vân Xuyên nhàn nhạt, khóe miệng nở một nụ .

Lương Chiêu Nguyệt , bàn tay đặt đầu gối bất giác nắm c.h.ặ.t .

Châu Vân Xuyên : “Cũng gần như .”

Gần như , là chỉ năng lực gần giống Lương Chiêu Nguyệt, là đáp câu tâng bốc , Trịnh tổng nhất thời hiểu lắm, nhưng nịnh nọt thì luôn sai, nếu ông nhầm cũng lĩnh ngộ sai, hình như khi đến chủ đề bạn đời , cảm xúc của Châu Vân Xuyên vẻ hơn nhiều, khóe miệng khẽ nhếch lên, còn vẻ lạnh lùng như khi bàn công việc ở văn phòng lúc .

Ông : “Vậy rảnh ngài cũng đưa phu nhân ngoài, đều cùng một ngành, chỉ bảo kinh nghiệm cho quản lý Lương và thư ký Lý nhà chúng , cũng coi như họ học hỏi .”

Châu Vân Xuyên gì.

Trịnh tổng đến đó thì dừng, kéo sang những chủ đề khác.

Cứ thế ăn chuyện hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng kết thúc.

Lương Chiêu Nguyệt cả quá trình nhiều, thật sự cũng chỗ nào để cô chen . Bên Trịnh tổng rõ ràng mấy đưa chủ đề sang chuyện đầu tư, nhưng mỗi ông đều chỉ mở đầu, chủ đề liền Châu Vân Xuyên lái .

, hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, việc Lương Chiêu Nguyệt chính là ăn cho ngon, còn chuyện tốn nước bọt đến lượt cô.

Thư ký Lý lẽ cũng là đầu tiên gặp trường hợp cần cô mặt, chỉ cần hưởng thụ bữa tối tinh xảo ngon miệng , khỏi vui vẻ đến mức nào, nửa bữa ăn, bên Trịnh tổng đến khô cả miệng, còn cô và Lương Chiêu Nguyệt thì ăn thỏa mãn, thậm chí đó hai còn mỗi gọi một chén chè tráng miệng, đó họ ở bên ăn, còn Trịnh tổng thì ở bên cố gắng nghĩ từ để chủ đề ngắt quãng.

Lúc bốn rời , cô và Lương Chiêu Nguyệt cùng, khẽ : “Tối nay lẽ là lúc sếp của chúng nghi ngờ nhân sinh nhất.”

Lương Chiêu Nguyệt hai bóng phía : “Sao ?”

Thư ký Lý : “Cô thấy cả buổi tối ông ăn miếng nào ?”

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ một chút, hình như cũng đúng.

Thư ký Lý liền : “Còn nhớ đêm chúng ký hợp đồng tư vấn niêm yết năm đó ?”

Lương Chiêu Nguyệt nghiêm túc nhớ một chút, đợi cô nghĩ , liền thư ký Lý : “Đêm đó sếp của chúng chẳng cũng cho các cô leo cây cả buổi tối, một miếng cũng cho ăn, chỉ đó liên tục ?”

Thư ký Lý xong, ngay đó nghiêm mặt : “Quen cô ba năm , cũng vì thiết nên mới lung tung về sếp như , nhưng ông thật sự quá đáng, tối nay thấy hả giận, một chai rượu đắt như mở lãng phí.”

Lương Chiêu Nguyệt chút ngạc nhiên chuyện nhỏ như mà cô thể nhớ lâu đến thế, nhưng thể đến vị trí thư ký Hội đồng quản trị của một công ty niêm yết, năng lực và tầm đều tầm thường, hơn nữa cô thể với những lời , cho thấy cũng là thẳng tính.

Lương Chiêu Nguyệt : “Một tinh tường như Trịnh tổng, chai rượu đó sẽ mở lãng phí .”

Thư ký Lý ý tứ khác trong lời của cô : “Cô cảm thấy việc đầu tư hy vọng?”

Lương Chiêu Nguyệt cũng chắc chắn lắm, nhưng thể khiến Châu Vân Xuyên đích mặt còn bỏ hơn một tiếng đồng hồ để những chuyện quan trọng, ít nhiều cũng ý định đầu tư, cô : “Cảm thấy chắc là ?”

Thư ký Lý : “Có hy vọng là nhất, nhưng nếu thật sự , cô bận .”

Lương Chiêu Nguyệt liền : “Đến lúc đó cô cũng bận .”

“Bận là , bận thì tiền thưởng cuối năm dày thêm chút nữa.”

Lương Chiêu Nguyệt tỏ ý kiến.

Đến tầng một, do Châu Vân Xuyên tiếp theo còn sắp xếp khác, Trịnh tổng cũng trì hoãn thêm, vài câu khách sáo, đó rời .

Còn thư ký Lý là lái xe cho ông , tự nhiên cũng theo .

Cứ thế , chỉ còn Lương Chiêu Nguyệt và Châu Vân Xuyên cùng với Giang Bách đang xa.

Gió đêm hiu hiu, thổi mặt chút dễ chịu.

Lương Chiêu Nguyệt một lúc, đang định về phía bãi đậu xe, lúc , Châu Vân Xuyên bên cạnh : “Đã cả một buổi tối , thể dành thêm thời gian cho ?”

Thêm?

Lương Chiêu Nguyệt đầu tiên thấy từ từ miệng , giống như một hành động bất đắc dĩ.

cũng cả một buổi tối, cô nghĩ nếu cô cho thời gian để rõ, thì những dịp như thế thể sẽ , nữa.

, đối mặt với : “Anh chuyện thế nào?”

Xe chạy con đường rộng rãi sáng sủa, Lương Chiêu Nguyệt những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ, tầm mắt hạ xuống, là những cửa hàng với đủ loại đèn màu sắc.

Tốc độ ban ngày của thành phố Thâm Thành luôn quá nhanh, cũng chỉ lúc tối, khi trời tối xuống, các cửa hàng ven đường sáng đèn lên, Lương Chiêu Nguyệt mới cảm thấy thành phố cũng lạnh lùng như ban ngày, mà vẫn chút ấm.

Hai trong khoang , mỗi một bên, Châu Vân Xuyên lúc ngoài cửa sổ, lúc bên cạnh, nhưng dù thế nào, trong mắt đều là Lương Chiêu Nguyệt.

Chỉ là khi qua cửa sổ, bóng phản chiếu cửa sổ hề chân thực bằng việc trực tiếp.

Trước đây khi ở Bắc Thành, mỗi và Lương Chiêu Nguyệt từ ngoài về, cô luôn thích phong cảnh ngoài cửa sổ, đó rạng rỡ, khỏi thỏa mãn đến mức nào. Có hỏi cô tại luôn ngoài cửa sổ , lúc đó cô nhích gần , nắm lấy tay , vì ở bên cạnh em mà.

Khi đó còn hiểu lắm câu , tưởng rằng cô chỉ là cảm xúc nhất thời.

Sau ba năm đó khi hết đến khác tan lúc đêm khuya, một lái xe những con đường yên tĩnh, mới hiểu nhiệt độ của câu đó nóng bỏng đến mức nào.

Bao nhiêu đêm lạnh lẽo cô đơn như , bên cạnh thêm một bầu bạn, ý nghĩa đó luôn khác biệt.

Anh cũng thực sự cần một như .

bây giờ, Lương Chiêu Nguyệt cách xa , như thể đang vạch rõ ranh giới, còn giống như bao đây, cô sẽ nhích gần , đó nhân lúc để ý, tựa lòng , ôm thật c.h.ặ.t.

Châu Vân Xuyên cửa sổ, ánh mắt thờ ơ.

Nửa tiếng , xe từ từ dừng , Lương Chiêu Nguyệt hồn, bên Châu Vân Xuyên mở cửa xe xuống , cô ngoài, cầm túi xách, tay nắm lấy tay nắm cửa xe kịp ấn xuống, cửa xe mở từ bên ngoài.

Cô ngẩng đầu , ngoài là Châu Vân Xuyên, đang cô chăm chú.

Lương Chiêu Nguyệt chớp mắt một cái, từ từ thu ánh mắt, xuống xe, cô : “Cảm ơn.”

Châu Vân Xuyên “ừm” một tiếng, thêm gì.

Ngược là Giang Bách tới : “Cô Lương, cô đưa chìa khóa xe và địa chỉ cho , sẽ lái xe của cô về nơi ở của cô.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Không cần , sáng mai tự qua lái về.”

Giang Bách khó xử cô, thậm chí ở nơi mà Châu Vân Xuyên thấy, ánh mắt đó ít nhiều ý cầu cứu.

Trước đây dù cũng phiền nhiều , Lương Chiêu Nguyệt cũng kiên trì thêm, đưa chìa khóa xe cho , gửi địa chỉ Wechat của .

Khi nhận thông tin địa chỉ của cô, Giang Bách lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ là luôn cảm giác như gai lưng, suy nghĩ một chút, nhanh ch.óng gật đầu với Lương Chiêu Nguyệt, gật đầu với Châu Vân Xuyên, đó nhanh ch.óng rời khỏi hiện trường.

Anh , khí tại hiện trường ngưng trệ một lát, cuối cùng Châu Vân Xuyên : “Theo .”

Lương Chiêu Nguyệt động.

Anh đầu, hỏi: “Sao ?”

, khách sạn : “Anh ở đây ?”

Anh gật đầu “Gần đây tạm thời đều ở đây, vẫn tìm nhà.”

Vì lời của , Lương Chiêu Nguyệt khỏi nhớ câu bàn ăn lúc nãy của về việc sống ở Thâm Thành, nhưng dù cũng là chuyện cá nhân của , cô nghĩ nhiều.

Cô chỉ : “Chúng sẽ lên phòng chuyện ?”

Châu Vân Xuyên nhướng mày: “Em yên tâm về ?”

Cô hỏi ngược : “Anh thấy ?”

Châu Vân Xuyên một tiếng, chút bất đắc dĩ.

Anh : “Trước đây khốn nạn, nhưng cũng vô liêm sỉ đến mức đó chứ.”

Lương Chiêu Nguyệt gì.

Người đến đây , Châu Vân Xuyên khí trở nên quá căng thẳng, : “ sẽ chiếm dụng quá nhiều thời gian của em, lát nữa chín rưỡi sẽ đưa em về nhà.”

Lương Chiêu Nguyệt đồng hồ, bây giờ là chín giờ sáu phút, cách chín rưỡi mà còn hai mươi bốn phút.

Cô nghĩ, thời gian vẫn trong phạm vi cô thể chấp nhận.

: “Bây giờ lên chuyện?”

Châu Vân Xuyên tự nhiên cũng thấy chi tiết cô xem đồng hồ thở phào nhẹ nhõm.

Lúc thang máy lên lầu, nghĩ, từ khi nào, cô chuyện với cũng tính thời gian.

 

Loading...