Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 60: Cho dù là chết, em cũng phải để tôi chết một cách minh bạch chứ

Cập nhật lúc: 2026-04-13 13:53:29
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Chiêu Nguyệt ngờ rằng, Dư Miểu thật sự như những gì hai trong lúc trò chuyện cô đến, dọn dẹp cả hai căn phòng còn cho cô dùng.

Dư Miểu : “Một phòng phòng ngủ, một phòng phòng sách, lỡ tớ tăng ca thì đóng cửa ai phiền ai cả.”

Nhìn thứ sắp xếp gọn gàng trong nhà, lòng Lương Chiêu Nguyệt mềm nhũn, cô : “Cậu cho tớ ở hết , đến lúc chú dì qua thăm thì ở ?”

“Thế thì đơn giản thôi, tớ sang phòng ngủ, để hai họ ngủ phòng của tớ.”

Lương Chiêu Nguyệt nhịn : “Nếu thì tớ quá đáng quá ?”

Dư Miểu : “Yên tâm , bố tớ mấy khi qua , đây do tớ học ở nước ngoài yên tâm nên mới chạy qua thăm tớ, bây giờ đều ở trong nước cả , bố cũng yên tâm, từ lúc về nước tới giờ là tớ về thăm bố thôi.”

“Vậy đợi tớ xong công việc đợt , tớ về thăm bố cùng nhé.”

“Được thôi, bố tớ nhớ lắm, cứ nhắc mãi thôi.”

Nói chuyện một lát, hai bắt đầu tay thu dọn hành lý.

Đồ đạc của Lương Chiêu Nguyệt phân loại và sắp xếp cực kỳ ngăn nắp, vì chẳng tốn bao nhiêu thời gian dọn dẹp xong xuôi.

Dư Miểu : “Không nhận , sắp xếp đồ đạc trật tự hơn đấy.”

Lương Chiêu Nguyệt im lặng trong giây lát.

Dư Miểu huých cánh tay cô : “Khen mà cũng vui , là tớ khen đúng chỗ?”

Lương Chiêu Nguyệt lắc đầu : “Chiêu của tớ là học từ đấy.”

“Người ” đó là ai, cũng hiểu.

Dư Miểu cũng im lặng theo một lúc, đó giả vờ như chuyện gì xảy : “Thế cũng mà, , ít nhất cũng chút thu hoạch.”

Lương Chiêu Nguyệt chiếc vali, gãi gãi đầu : “Chắc là do mới chia tay, vài thói quen tớ vẫn kịp bỏ.”

Cho nên cách cô xử lý công việc ít nhiều đều mang theo bóng dáng của đó.

Dư Miểu khoanh chân đối diện cô : “Cậu mỗi kết thúc một mối tình, tớ đều tự với điều gì ?”

Lương Chiêu Nguyệt thuận theo lời cô hỏi: “Nói gì thế?”

“Mỗi một tớ đều tự nhủ, lắm, học thêm một thứ mới.” Cô “Nếu một mối tình tất yếu kết thúc trong tiếc nuối, thì việc tự khích lệ bản cũng là một cách để buông tha cho chính .”

Lương Chiêu Nguyệt “ừm” một tiếng.

Dư Miểu : “Được , tiếp theo gì nào, ngày mai mới đúng ?”

Lương Chiêu Nguyệt gật đầu.

: “Vậy ngủ trưa nghỉ ngơi một lát nhé? Lát nữa hơn năm giờ tớ chở ngoài hóng gió, tối chúng ngoài ăn một bữa thịnh soạn.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy thì để tớ mời.”

Dư Miểu : “Được, hết.”

Dư Miểu dậy, đó cúi đưa tay về phía cô. Lương Chiêu Nguyệt , đặt tay lòng bàn tay cô : “Sau xin nhờ giúp đỡ nhé.”

Dư Miểu : “Đổi từ khác , gọi là mong chỉ giáo nhiều hơn.”

Lương Chiêu Nguyệt nén : “Sao như lời thề trong đám cưới .”

Dư Miểu chớp chớp mắt: “Thế cũng , bây giờ nhiều theo chủ nghĩa độc lắm, hai đứa cứ thế mà sống tạm với cho qua ngày.”

Lương Chiêu Nguyệt mím môi .

Dư Miểu ôm lấy cô : “Sau cứ yên tâm ở đây nhé, cũng gần công ty , đợi kết thúc công việc ở Hàng Thành trở về, chúng chọn cho một chiếc xe.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy là xe nhà .”

, cảm thấy thành mục tiêu cuộc đời thời hạn ?”

Chưa đợi Lương Chiêu Nguyệt trả lời, Dư Miểu : “Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, Chiêu Nguyệt của chúng còn bước con đường trải đầy hoa nữa cơ.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy khi bước con đường trải đầy hoa, hãy cắm bó hoa linh lan mà tặng bình .”

Nói , Lương Chiêu Nguyệt sửa soạn bó hoa.

Vẻ mặt cô vô cùng chuyên chú, Dư Miểu dựa chiếc tủ bên cạnh, : “Thích đến thế cơ ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Đây là đầu tiên tớ nhận loại hoa , còn tươi như nữa.”

Dư Miểu bất giác thấy cổ họng nghẹn .

Một mối tình kéo dài hơn một năm, mà cô từng nhận một nào loại hoa thích nhất.

Dư Miểu nghĩ, quả nhiên chi tiết thể cho thấy một đàn ông thật sự quan tâm đến bạn . Chính vì yêu bạn, nên ngay cả việc tìm hiểu bạn thích gì cũng keo kiệt, huống chi là tạo bất ngờ để bạn vui lòng.

Lương Chiêu Nguyệt vẫn đang loay hoay với bó hoa, khi cúi mắt xuống, giữa đôi mày ngài ánh lên vẻ dịu dàng và vui sướng.

Dư Miểu bước tới, ôm cô từ phía : “Tất cả qua , sẽ khối tặng hoa cho .”

Lương Chiêu Nguyệt nhẹ nhàng nâng niu những đóa hoa rũ xuống, khẽ “ừm” một tiếng như như .

Sau khi định chỗ ở tại Thâm Thành, ba ngày , Lương Chiêu Nguyệt đáp máy bay đến Hàng Thành.

Trước lúc chia tay, Dư Miểu : “Ở bên đó nếu vui thì gọi điện cho tớ, cho dù bận việc gấp đến tớ cũng sẽ bay qua.”

Cách đó xa, Lục Bình và hai khác đang hì hì về phía , Lương Chiêu Nguyệt liếc họ một cái, với Dư Miểu: “Không cần lo cho tớ quá , đến nơi là vùi đầu xử lý tài liệu, công việc xuể, thời gian mà nghĩ đến chuyện khác.”

“Vậy thì , tóm chuyện gì cứ liên lạc với tớ bất cứ lúc nào.”

“Được, cũng , ở bên chuyện gì cũng với tớ ngay lập tức, tớ sẽ xin nghỉ phép về liền.”

Khi trong khoang máy bay, Lục Bình vô cùng cảm khái: “Bạn của em cứ như bố em thế, chuyện gì cũng lo lắng cho em.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Bọn em quen từ hồi cấp ba , quen nhiều năm lắm .”

“Anh còn bạn quen từ lúc còn mặc quần thủng đũng đây , cũng như bạn của em .”

“Chắc là do đây em từng giúp ?”

Lục Bình liền tò mò: “Chắc là cứu mạng , nếu thì cô đối với em quá đấy.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cũng gần như .”

Khi đó hai đang học lớp mười, tuy là bạn cùng phòng, còn bàn bàn , nhưng quan hệ chỉ ở mức bình thường.

Lương Chiêu Nguyệt trong đám đông nay luôn là một sự tồn tại trầm lặng, ai nhắc đến cô cũng chỉ thể thành tích , cũng xinh , nhưng ngoài thì nhận xét nào khác. Cô lúc nào cũng vội vã, bóng dáng cũng luôn luôn vội vàng.

Còn Dư Miểu thì trái ngược, tính cách cô cởi mở phóng khoáng, câu nệ tiểu tiết, với ai cũng thể hòa đồng.

Hai tính cách trái ngược như , thực ngày thường ít khi tiếp xúc với .

Cho đến một buổi tối khi tan học tự ôn tập.

Lần đó Lương Chiêu Nguyệt vẫn như thường lệ ở lớp học đến muộn, đang lúc cô thu dọn cặp sách chuẩn tắt đèn, cô đảo mắt quanh lớp một lượt, liền phát hiện Dư Miểu đang gục bàn.

Tưởng rằng cô ngủ quên, Lương Chiêu Nguyệt nghĩ ngợi một lát, tới gọi cô , gọi một tiếng liền phát hiện cả Dư Miểu đang run rẩy, hơn nữa môi còn trắng bệch, trán vã mồ hôi lạnh.

Lương Chiêu Nguyệt hỏi cô , Dư Miểu , bảo cô cứ , cô một lát là khỏe.

Lúc đó gần mười một giờ, Lương Chiêu Nguyệt yên tâm, định dìu cô về ký túc xá, ai ngờ Dư Miểu đến sức để cũng , hơn nữa mồ hôi trán cô càng lúc càng nhiều.

Thời đó nhà trường quản lý việc học sinh mang điện thoại di động cực kỳ nghiêm ngặt, Lương Chiêu Nguyệt hỏi những bạn ở các lớp khác còn ở trong tòa nhà dạy học, ai điện thoại cả, hết cách, Lương Chiêu Nguyệt đành cõng Dư Miểu xuống lầu.

Lớp học của họ khi đó ở tầng 6.

Khối lớp càng nhỏ thì tầng càng cao. Lương Chiêu Nguyệt cũng lấy sức lực, một gầy yếu như , cõng Dư Miểu xuống tận tầng một, cõng đến phòng bảo vệ để cầu cứu.

Sau nghĩ , Lương Chiêu Nguyệt cũng cảm thấy thể tin nổi.

Lần đó may mà cô phát hiện kịp thời, bệnh viêm dày ruột cấp tính của Dư Miểu mới trở nên nghiêm trọng hơn.

Cũng từ đó trở , quan hệ của hai dần trở nên thiết.

Lục Bình xong : “Đó là tình bạn cách mạng .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Em chỉ giúp một đó thôi, giúp em.”

“Không thể so sánh như , những giúp một còn đáng giá hơn cả ngàn vạn .”

“Cậu cũng như .”

Lục Bình : “Đời một bạn như đồng hành, cũng đáng giá .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Em cũng thường xuyên cảm thấy quen thật may mắn.”

“Còn , hôm chúng đến Thâm Thành, những lời cô bàn ăn, còn thấy chẳng lẽ đây là việc bố em nên , mà cô giúp em hết. Chậc chậc, ngưỡng mộ thật.”

Cũng chính vì câu , khi đến Hàng Thành, Lương Chiêu Nguyệt gọi điện cho Dư Miểu, khi báo đến khách sạn, : “Tớ bận rộn ở đây hai tháng xong, sẽ về Thâm Thành ở nửa tháng, đến lúc đó cuối tuần chúng về Lâm Thành thăm chú dì một chuyến nhé?”

Dư Miểu : “Tớ thì cũng , chỉ là gấp gáp quá ?”

“Không .”

“Vậy , đợi về chúng tự lái xe về một chuyến.”

Cường độ công việc hai tháng đó ở Hàng Thành, bất kỳ khác biệt nào so với đây, vẫn là những tài liệu thẩm định điều tra bao giờ xem hết và những cuộc đấu trí đấu dũng với các lãnh đạo cấp cao của doanh nghiệp.

Bất kỳ doanh nghiệp nào kế hoạch niêm yết, một khi các tổ chức tư vấn niêm yết tiến nội bộ doanh nghiệp bắt đầu tiến hành rà soát, đều thể tra đủ loại vấn đề tồn đọng từ lâu, mà doanh nghiệp vốn theo nguyên tắc thêm một chuyện bằng bớt một chuyện, càng đời nào khai báo bộ vấn đề, lúc cần các cơ quan trung gian và các vị lãnh đạo cấp cao vờn qua vờn .

Lương Chiêu Nguyệt vốn giỏi giao tiếp, hai tháng đó vì mấy món nợ cũ tồn đọng mà miệng lưỡi cũng mài mòn , càng gầy một vòng, đến nỗi khi kết thúc công việc ở đây trở về Thâm Thành, Dư Miểu kinh ngạc thốt lên: “Cậu đày ải thế ?”

Mấy Khương Thần đang lén .

Lương Chiêu Nguyệt : “Không nghiêm trọng đến thế , chỉ giỏi quá lên thôi.”

Dư Miểu : “Hay là lên cân xem nào, xem rốt cuộc ai đang trốn tránh?”

Lương Chiêu Nguyệt đương nhiên dám.

Dư Miểu : “Không , tớ sẽ thuê một dì giúp việc, công ty gần nhà, ngoài bữa sáng bữa tối , buổi trưa cũng về nhà ăn. Cậu đừng phản bác tớ vội, nếu gầy như thế mà về nhà tớ, bố tớ lải nhải cho xem.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Được.” Lại : “Cậu như thế tớ nhớ đến một .”

“Ai, còn ai quan tâm như tớ nữa.”

Lương Chiêu Nguyệt liền im lặng.

Dư Miểu vẻ mặt của cô : “Đừng với tớ là cái đó nhé.”

“Không , là bà nội của . Trước đây mỗi tớ từ Hàng Thành về thăm bà, bà luôn than phiền tớ gầy , dặn dò dì giúp việc nhất định bồi bổ cho tớ thật .”

“Không ngờ bà nội đến thế.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Là một lớn tuổi .”

Trong hai tháng việc ở Hàng Thành, một buổi tối cô nhận điện thoại của Liễu Y Đường, mới bắt máy, câu đầu tiên bên Liễu Y Đường cẩn thận bấm nhầm , phiền công việc của cô chứ.

Thực bấm nhầm , cả hai đều trong lòng rõ.

Lương Chiêu Nguyệt , dậy rời khỏi bàn việc đến bên cửa sổ, về khách sạn nghỉ ngơi , hỏi Liễu Y Đường dạo sức khỏe .

Cuộc điện thoại đó kéo dài gần một tiếng đồng hồ, suốt cả quá trình Liễu Y Đường đều nhắc đến tên của Châu Vân Xuyên, chỉ hỏi han công việc và cuộc sống của cô, gần như là hỏi han tường tận đến từng chi tiết, giống hệt như một bà lo lắng cho cháu gái bận rộn ở bên ngoài.

Khi kết thúc cuộc gọi, Liễu Y Đường , nếu công việc bận, đợi thời tiết ấm lên thì đến Bắc Thành một chuyến, bà : “Con bé bận rộn lên thì bà còn , ăn uống đúng giờ, đây bà còn thể dặn dò trông chừng cháu, …”

Lương Chiêu Nguyệt trong lòng cảm thấy khó chịu : “Cảm ơn bà quan tâm.”

Còn về việc đến Bắc Thành , cô vẫn đưa một câu trả lời chính xác.

Dư Miểu cô kể xong, : “Chiêu Nguyệt tớ mềm lòng, nhưng tớ thấy cần áy náy. Cậu qua với bất kỳ ai trong nhà họ Châu là quyền tự do của .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Bà luôn tớ nhớ đến ông nội.”

Dư Miểu liền : “Lần về chúng thăm ông nội nhé, tớ cũng lâu lắm đến thăm ông.”

Thứ bảy tuần , hai từ Thâm Thành trở về Lâm Thành.

Xét thấy việc lái xe mất gần 8 tiếng đồng hồ, họ chọn tàu cao tốc.

Khi tàu cao tốc dừng ở ga xe lửa Lâm Thành, Lương Chiêu Nguyệt bước từ xe xuống, làn gió từ xa thổi đến lướt mặt cô, cô một cảm giác thuộc lâu thấy.

Dư Miểu : “Mỗi về đều vội vã rời ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Vẫn là hiểu tớ nhất.”

Bố của Dư Miểu sống ở gần trường Đại học Lâm Thành, khỏi ga xe lửa, hai bắt taxi đến đó.

Tống Nam và Dư Gia Lương lúc đó đang ở nhà xem tivi, thấy tiếng gõ cửa, còn tưởng là ai gõ nhầm, mở cửa thấy hai , lập tức kinh ngạc vui mừng.

Sau khi định thần , vội vàng bảo hai nhà, Tống Nam : “Hai đứa đột nhiên về thế , đáng lẽ gọi điện một tiếng chứ.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Miểu Miểu cho dì một bất ngờ.”

Tống Nam mấy tán thành: “May mà hôm nay dì ở nhà, lỡ ở nhà thì hai đứa chẳng cửa đợi .”

Dư Miểu bĩu môi.

hai vẫn vui, Tống Nam lập tức bảo Dư Gia Lương ngoài mua một ít hải sản tươi sống về.

Bữa trưa hôm đó đặc biệt thịnh soạn, trong lúc trò chuyện, hai Lương Chiêu Nguyệt bây giờ cũng việc ở Thâm Thành, Tống Nam và Dư Gia Lương một cái, đó Tống Nam : “Tốt quá , hai đứa ở Thâm Thành cũng bạn bè.” Lại : “Chiêu Nguyệt cháu đừng khách sáo với Miểu Miểu, giá thuê nhà ở Thâm Thành đắt đỏ, nhà bên đó rộng, hai đứa cứ ở chung với , bình thường chuyện gì, còn thể giúp đỡ kịp thời.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cảm ơn dì, bây giờ cháu đang ở chung với Miểu Miểu ạ.”

Tống Nam : “Vậy thì , con bé cứ khách sáo quá, cứ như nhé.”

Ăn trưa xong, hai nghỉ ngơi một lát, đến hơn bốn giờ chiều, Lương Chiêu Nguyệt về nhà một chuyến.

Bố và vợ con của ông chuyển đến nhà mới hơn một năm , bây giờ nơi trống rỗng, Lương Chiêu Nguyệt cửa một lúc, lấy chìa khóa mở cửa.

Cô vốn tưởng rằng khi mở cửa , thứ ập mặt sẽ là một lớp bụi dày đặc, dù cũng gần nửa năm trôi qua kể từ cuối cùng cô trở về, ai ngờ, trong nhà sạch sẽ lạ thường, thấy một hạt bụi nào, cứ như thể thường xuyên đến dọn dẹp.

Không chỉ Lương Chiêu Nguyệt thắc mắc, Dư Miểu càng tò mò hơn: “Cậu nhờ dọn dẹp ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Không , cuối cùng tớ về là tháng mười hai năm ngoái, ngày giỗ ông nội tớ về tảo mộ cho ông.”

Tục lệ tảo mộ ở Lâm Thành đều chọn ngày đông chí.

Lần đó Lương Chiêu Nguyệt về quá vội vàng, sáng về, tối cô Hàng Châu, căn bản kịp dọn dẹp.

Dư Miểu đùa: “Chẳng lẽ phép thuật ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cậu tin ?”

Dư Miểu đương nhiên là tin.

Nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ, hai cũng việc gì , bèn thăm ông nội của Lương Chiêu Nguyệt.

Khi ông nội của Lương Chiêu Nguyệt qua đời, chính sách liên quan cho phép thổ táng nữa, bây giờ ông an táng trong một nghĩa trang non xanh nước biếc, Lương Chiêu Nguyệt chắc chuyện với ông, Dư Miểu chào hỏi xong liền điện thoại công việc gọi, ngoài đợi .

Trong một thời gian đó, Lương Chiêu Nguyệt chỉ ảnh của ông, một lời nào.

Cho đến khi cô thấy một vật nhỏ đặt bên cạnh mộ ông, nhặt lên xem thì là một mô hình điêu khắc gỗ thu nhỏ, một ông lão, một cái bàn và một bình rượu.

Tay nghề của điêu khắc tệ, một bức tranh phong thái tiêu d.a.o, phóng khoáng sống động như thật.

Lương Chiêu Nguyệt , bó hoa đặt bên cạnh, ngay lập tức nghĩ đến căn nhà sạch sẽ như , cô hiểu tất cả.

Cô đặt vật nhỏ đó về chỗ cũ : “Ông nội, đến thăm ông nhỉ.”

“Trước đây cháu đưa đến thăm ông, ông đừng cháu nhé, dù cháu cũng thích như , thật sự đưa đến đây. vẫn tìm thời điểm thích hợp, cũng từng nhắc đến, cháu nghĩ đợi tình cảm của bọn cháu hơn một chút hẵng .”

Lương Chiêu Nguyệt nặn một nụ : “Cháu cũng ngờ, cháu và kết thúc nhanh như . Trước đây ông luôn với cháu nếu tìm một để chung sống, tìm một tri kỷ, quan tâm chăm sóc, như sống với sẽ quá mệt mỏi. Lúc đó cháu còn ông quá bảo thủ, bây giờ nghĩ , là cháu quá hiểu chuyện, chịu lời ông.”

Cô sụt sịt mũi : “ cháu cảm thấy đây cũng là một chuyện , quan tâm ấm lạnh, nhưng cũng đến nỗi tệ, ít nhất từ đầu đến cuối từng lừa dối cháu.”

Cô nghẹn lời, khẽ : “Cháu đang biện hộ cho , nếu đến thăm ông, cháu sẽ cho . cháu sẽ với , cho đến nữa.”

Nói xong những chuyện , Lương Chiêu Nguyệt bắt đầu kể về tình hình gần đây của : “Cháu chuyển đến Thâm Thành việc , ở cùng với Miểu Miểu. Đồng nghiệp đều , công việc lúc bận lúc rảnh, thường xuyên công tác, đây còn du lịch khắp nơi ngắm cảnh nhưng lúc đó tiền, bây giờ cháu gái của ông triển vọng , thể nhân dịp công tác mà đây đó ngắm cảnh đấy ạ.”

“Ông đừng lo cho cháu, cháu thứ đều , sẽ càng hơn. Trước đây bận quá, tiền vé máy bay cũng đắt, bây giờ cháu việc , lương cũng , Thâm Thành gần đây, cháu sẽ thường xuyên về thăm ông.”

Lương Chiêu Nguyệt ở nghĩa trang cho đến lúc chiều tà, khi ánh hoàng hôn chiếu xuống, cô mới rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-60-cho-du-la-chet-em-cung-phai-de-toi-chet-mot-cach-minh-bach-chu.html.]

Trên đường về, Dư Miểu hỏi: “Cậu chứ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Tớ .” Lại : “Ngày mai chùa Nam Phổ Đà cầu phúc nhé?”

Dư Miểu lập tức toe toét: “Tớ cầu nguyện phát tài.”

“Vậy tớ sẽ cầu cho chúng cùng phát tài?”

 

Sáng hôm , hai định Nam Phổ Đà, Tống Nam và Dư Gia Lương cũng tham gia.

Ở Nam Phổ Đà cả một buổi sáng, buổi trưa Dư Gia Lương và Tống Nam dẫn hai cô đến nhà ăn của Đại học Lâm Thành ăn cơm.

Ăn cơm xong, hai vợ chồng đưa hai ga tàu hỏa.

Trước khi ga, Tống Nam ôm hai một cái : “Sau bạn , thường xuyên về nhé. Lần về đ.á.n.h úp bất ngờ nữa, báo qua điện thoại, để bố chuẩn bữa ăn thịnh soạn cho hai đứa.”

Hai đều .

Cuối cùng, Tống Nam dúi tay mỗi một phong bao lì xì : “Chỉ là một chút tấm lòng của bậc cha thôi, tiền nhiều, ngoài việc thương lấy bản .”

Dư Miểu lẽ đầu tiên dúi lì xì như , phản ứng bình thản, ngược Lương Chiêu Nguyệt thì cả hai mắt đều đỏ hoe, Dư Miểu , Dư Gia Lương vỗ lưng cô một cái, Dư Miểu lườm , nhận thêm một cái vỗ nữa, Lương Chiêu Nguyệt thấy liền bật , Tống Nam ôm cô : “Chuyện của cháu Miểu Miểu kể với dì , đừng khách sáo với chú dì, chúng cũng chỉ một đứa con là Miểu Miểu, nếu cháu , thì cứ thường xuyên về đây, chúng lúc nào cũng chào đón cháu.”

Lương Chiêu Nguyệt sững sờ.

Tống Nam ôm cô : “Mỗi một chặng đường mà con qua đều ý nghĩa tồn tại của nó, ngay lúc đó khó mà định đoạt , nhiều chuyện đợi vài năm mới thể là đáng đáng, vì đừng suy nghĩ nhiều quá cũng đừng tự trách , về phía mới là việc chúng nên .”

Lương Chiêu Nguyệt gục l.ồ.ng n.g.ự.c bà, gật đầu : “Cảm ơn dì ạ.”

Tống Nam vỗ vỗ vai cô: “Dì thật sự thích cháu, cùng Miểu Miểu thường xuyên về nhé, cứ coi đây như nhà của , nếu cảm thấy ngại, dì chú về hưu , cháu về thăm chúng nhiều hơn, già lúc nào cũng sợ cô đơn, coi như là dì đang trao đổi với cháu cho tương lai .”

Lương Chiêu Nguyệt nghẹn ngào gật đầu.

Tống Nam lúc mới buông cô : “Đi đường cẩn thận, con bé Miểu Miểu đó tính tình qua loa đại khái, nhờ cháu giúp dì trông chừng nó một chút.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Dì ơi, cháu sẽ ạ.”

Ngồi tàu cao tốc, thấy đôi mắt Lương Chiêu Nguyệt đỏ hoe, Dư Miểu : “Mẹ tớ thật đáng ghét, thích những lời sến sẩm.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Cậu đây là ở trong phúc mà hưởng phúc.”

“Vậy cùng tớ hưởng phúc ?”

Lời đến đây, Lương Chiêu Nguyệt nếu còn hiểu ý tứ trong đó, thì đúng là chậm tiêu thật .

Cô tựa vai Dư Miểu : “Miểu Miểu, cảm ơn .”

Dư Miểu chỉ vỗ vỗ vai cô để an ủi.

Trở Thâm Thành, Lương Chiêu Nguyệt ở hai ngày, một nữa lên máy bay Hàng Thành.

Lần cũng hơn hai tháng, vì là giai đoạn kết thúc, lịch trình công việc còn căng thẳng hơn . Khi bản cáo bạch đầu tiên đời, Lương Chiêu Nguyệt thức bao nhiêu đêm .

Sau đó thức thêm một tuần, bản cáo bạch thứ hai đời, ba cơ quan trung gian kiểm tra thiếu sót và bổ sung trong ba ngày, xác định bản dự thảo báo cáo cuối cùng, họ trở về.

Về đến Thâm Thành, Lương Chiêu Nguyệt ngủ một ngày một đêm, tinh thần mới khá hơn một chút.

Cũng một buổi chiều tà như , nhân lúc Dư Miểu tan về, cô lấy điện thoại , dựa trí nhớ nhập của Châu Vân Xuyên.

Ngay từ tối hôm rời khỏi nhà Liễu Y Đường, khi đưa cô về khách sạn, việc đầu tiên Lương Chiêu Nguyệt khi lên lầu là xóa tất cả các phương thức liên lạc của .

Cô tự nhận rộng lượng, nhưng đối với , cô một chút rộng lượng cũng .

Cô xóa một cách dứt khoát, là vì còn cần thiết liên lạc nữa.

Chỉ là hơn bốn tháng, Châu Vân Xuyên vẫn x.úc p.hạ.m đến cô.

Trước đây dù cho tình cảm hai mặn nồng nhất, cũng một nào đề nghị cùng cô về Lâm Thành thăm ông nội.

Lúc đó cô còn đang chìm đắm trong cuộc tình , nghĩ rằng thứ vẫn còn sớm, thể từ từ, bây giờ nghĩ , từ đầu đến cuối bao giờ ý định tham gia cuộc sống của cô dù chỉ một chút.

Cô thích như , tìm khả năng để tìm hiểu về quá khứ của , tìm hiểu về một con mà cô từng chạm tới; ngược , thực sự lạnh lùng đến cùng cực, bao giờ ý định tìm hiểu về cô của , cứ như thể chỉ là nhất thời hứng khởi, cùng cô yêu đương một trận mà thôi.

Ngay cả đòi ảnh cấp ba của cô, cũng là vì đó cô đòi ảnh của .

Còn bây giờ, cô chấp nhận phận rời xa , cắt đứt với , cứ âm thầm xuất hiện trong cuộc sống của cô.

Anh tưởng rằng đang một việc cao cả lắm ?

Anh đối xử với cô như , mà còn mặt mũi chạy đến mặt ông nội, cảm thấy hổ ?

Lương Chiêu Nguyệt cửa sổ sát đất, bấm dãy đây cô thuộc lòng.

Khi chuông điện thoại vang lên, Châu Vân Xuyên mới ngủ một chút tại nhà riêng ở Philadelphia.

Hơn bốn tháng qua, trạng thái công việc của về với sự bận rộn của mấy năm . Ngày nào cũng sớm về khuya, công tác khắp nơi. Tuần thể còn đang ở Bắc Thành, tuần bay sang nước ngoài, cùng lúc đó, việc ăn ở của một nữa giải quyết ở khách sạn.

Liễu Y Đường thực sự thể chịu đựng nổi, hai , nghiêm túc tiếp thu phê bình, còn về việc đổi, đó là khả năng.

Lúc đó Liễu Y Đường sẽ thở dài thườn thượt : “Cháu cần gì tự t.h.ả.m hại như , giải quyết chuyện từ sớm .”

Anh cũng cho qua, tiếp tục bôn ba như thường lệ, giống như một con điên cuồng, một khi dừng , thì con lẽ cũng phế .

Anh vẫn luôn dám dừng , cũng dừng thì .

Trước đây khi quá bận rộn mà dừng nghỉ ngơi, trong nhà còn một đang đợi , đó chỉ đợi , mà còn nhẹ nhàng trách quá coi trọng sức khỏe của , đó là lệnh cho bận rộn như nữa, nghỉ ngơi hợp lý, ăn uống đàng hoàng.

Sợ ăn ngon, cô còn kiên quyết ở nhà đợi về mới dùng bữa.

Lúc đó mới , cô là một bướng bỉnh đến nhường nào, nhưng mềm lòng đến nhường nào.

, mà tiếc lấy để đối kháng với .

Cô cũng ngây thơ.

Cô thực sự ngây thơ.

Cách đối kháng chính là chờ đợi.

Lần đầu tiên chờ , thì chờ thứ hai, chờ đến khi cúi đầu ngoan ngoãn về nhà đúng giờ, cô mới thấy thoải mái, lúc đó cô sẽ tủm tỉm bảo dì giúp việc hâm nóng thức ăn, đó hai cùng ăn tối.

Châu Vân Xuyên nghĩ, đó lẽ là thời gian thoải mái nhất mà từng trải qua trong bao nhiêu năm qua.

Sau những ngày tháng thoải mái như sẽ bao giờ nữa.

Tháng thứ hai khi Lương Chiêu Nguyệt rời Bắc Thành, đầu tiên bệnh nhập viện.

Là viêm dày cấp tính, nặng hơn một chút nữa là xuất huyết dày.

Liễu Y Đường vội vàng chạy đến, thấy yếu ớt giường, lập tức lấy gậy đ.á.n.h . Bà nội tay cũng nặng, đ.á.n.h xương thực sự đau, đau đến cuối cùng, giọng của cô.

Từ nhỏ đến lớn, ngoài bố ly hôn khi còn nhỏ, cầu xin bà nội giúp rời xa bố, đó bao giờ cầu xin bà nội bất cứ điều gì nữa.

Liễu Y Đường lập tức rơi nước mắt, bà từ trẻ mạnh mẽ đến già , đầu tiên rơi lệ mặt .

đầu tiên mắng , nhưng khi mắng xong, gọi điện cho Lương Chiêu Nguyệt.

Cuộc điện thoại đó kéo dài đến một tiếng đồng hồ, bà nội bật loa ngoài, thể thấy, nhưng để quá rõ, bà nội cầm điện thoại một bên để chuyện.

Liễu Y Đường cách chuyện, trong một tiếng đồng hồ, bà một câu thừa nào, hỏi han tình hình của Lương Chiêu Nguyệt trong hai tháng qua một cách rõ ràng.

Châu Vân Xuyên khó khăn, nhưng cũng cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn một chút.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Liễu Y Đường hỏi , hối hận ? Có hối hận vì lúc đó để cô như ?

Châu Vân Xuyên trả lời.

Sau khi sức khỏe khá hơn, đến Lâm Thành một chuyến, thành phố mà Lương Chiêu Nguyệt sống từ nhỏ đến lớn.

Năm đó khi Giang Bách giúp cô xử lý chuyện nhà cửa, thông qua bạn cùng phòng của cô chép một chiếc chìa khóa, là để tiện cho đến nhà bảo dưỡng.

Sau căn nhà quả nhiên hàng năm đều đến giúp dọn dẹp bảo dưỡng.

Lần đó đến, dám nhà, chỉ dám ngoài cửa , đó đến nghĩa trang thăm ông nội cô. Ông lão trong ảnh hiền từ phúc hậu, lông mày và đôi mắt của Lương Chiêu Nguyệt giống hệt ông, ông lão đó, trong lòng nghĩ, đây chính là ông mà Lương Chiêu Nguyệt , trong xương cốt tràn đầy sự lãng mạn, lật giở sách cổ để tìm tên cho cô.

Đáng tiếc là, ông lão sớm , để một cô tiếp tục lây lất tiến về phía trong cuộc sống.

Sau , cô mấy may mắn gặp .

Lần đó, Châu Vân Xuyên gác công việc, ở Lâm Thành một tuần.

Anh dựa tất cả thông tin mà Giang Bách thể tìm , theo những thông tin đó bộ quỹ đạo cuộc sống của cô ở đây.

Thực , nên một tìm quỹ đạo cuộc sống của cô.

Nếu như thời gian lùi , thì đó là cô dẫn cùng mới đúng.

Rời khỏi Lâm Thành, Châu Vân Xuyên một nữa lao công việc bận rộn và gấp gáp, cho đến đêm khuya , điện thoại đột nhiên vang lên.

Anh ít nhận điện thoại công việc giờ muộn như .

Ngồi giường dựa một lúc, xuống giường cầm lấy chiếc điện thoại bàn, đang định bắt máy, thấy tên ghi chú ở .

Anh sững sờ.

Là Lương Chiêu Nguyệt gọi đến.

Sau hơn bốn tháng, điện thoại của một nữa hiện lên tên cô.

Châu Vân Xuyên cô liên lạc với vì chuyện gì, nhưng ít nhiều cũng đoán mục đích của cuộc gọi , chắc chắn như nghĩ.

Sự thật cũng đúng là như .

Sau khi điện thoại kết nối, câu đầu tiên của cô là: “Trả chìa khóa nhà cho .”

Châu Vân Xuyên nghĩ, cô phát hiện đến Lâm Thành.

Ngay đó câu thứ hai của cô là: “Sau đừng đến phiền ông nội nữa.”

phiền.

Châu Vân Xuyên đưa tay lên day day thái dương.

Lương Chiêu Nguyệt : “Chúng như thế , cần qua nữa, rời khỏi cuộc sống của , xin cũng hãy thể diện một chút, đừng chuyện trở nên khó coi như .”

Châu Vân Xuyên cổ họng thực sự nghẹn đắng: “Thế nào là thể diện? Hợp tan trong vui vẻ ?”

“Chúng ở Bắc Thành chuyện , cần thiết kéo dài những chuyện đến Lâm Thành nữa.” Sợ lời còn đủ khó , cô “Châu Vân Xuyên, đó là ngôi nhà cuối cùng mà ông nội để cho , động đến nó, xin đừng ép , thật sự bán nó .”

Lúc khó khăn nhất cô cũng từng ý định , nếu lúc đó cô cũng sẽ vui vẻ đồng ý kết hôn theo hợp đồng với như .

những lời lọt tai Châu Vân Xuyên vô cùng ch.ói tai.

Trong mắt cô, chính là một kẻ gì như , cô dùng đến cả chữ “ép”.

Châu Vân Xuyên ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt, nhớ khi cô tìm đến Philadelphia, đưa cô về đây, đêm đó họ ôm ngủ, vô cùng mật. bây giờ cũng là một đêm như , cô gọi một cuộc điện thoại như thế , đẩy khỏi cánh cửa mãi mãi, còn bất kỳ khả năng liên lạc nào nữa.

Châu Vân Xuyên : “Lương Chiêu Nguyệt, trong lòng em tội ác tày trời, thể tha thứ đến ?”

Cô đáp một tiếng bình thản : “ , trong lòng chỉ tội ác tày trời, thể tha thứ, mà còn là phá hủy ảo tưởng của .”

Châu Vân Xuyên gì.

Lương Chiêu Nguyệt lên tiếng: “Châu Vân Xuyên, như , hài lòng ? như , thể từ nay về đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của nữa , rời khỏi Bắc Thành , nhượng bộ nhiều bước như , nếu đối với một chút áy náy, thể vì mà lùi một bước ?”

Châu Vân Xuyên nhắm mắt , khóe miệng nở một nụ khổ: “Em đang nhờ vả ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Không nhờ vả, cứ coi như đang cầu xin .”

Những dây thần kinh âm ỉ đau của Châu Vân Xuyên cuối cùng cũng sụp đổ tan tành khoảnh khắc .

Trong ký ức, khi đầu tiên đề nghị ly hôn với bố, cũng những lời y hệt như .

Lời của Liễu Y Đường cuối cùng ứng nghiệm, trở thành bố , nhưng đang từng bước tiến gần đến căm ghét nhất .

Châu Vân Xuyên cúi đầu, ánh trăng mặt đất.

Ánh trăng lạnh lẽo hiu quạnh chiếu đáy mắt , giống hệt như những thế giới tan vỡ kỳ quái.

Anh siết c.h.ặ.t điện thoại : “Tại ly hôn?”

Giọng Lương Chiêu Nguyệt nhẹ: “Câu hỏi lúc đó trả lời ?”

“Chính em tin ?”

“Vậy tin ?”

Châu Vân Xuyên đầu tiên cảm thấy đau khổ, : “Ly hôn cũng ly hôn , tất cả đều theo ý em , em thể để toại nguyện một ?”

Anh : “Cho dù là c.h.ế.t, em cũng để c.h.ế.t một cách minh bạch chứ.”

Trong điện thoại truyền đến tiếng của Lương Chiêu Nguyệt, cô : “Anh thật sự hiểu ? Nếu thật sự hiểu, thì tình cảm mà bỏ hơn một năm qua mới thực sự là minh bạch.”

Sau đó, cô : “Đừng đến nhà nữa, tư cách để , ông nội của cũng tư cách để đến thăm. Ông cụ cả đời cần cù chăm chỉ, từng một việc sai trái nào, ông lương thiện cả một đời, ông ở một thế giới khác còn vì đứa cháu gái hiểu chuyện của phiền giấc mộng yên lành.”

Nói xong, Lương Chiêu Nguyệt liền cúp máy.

Châu Vân Xuyên tên lịch sử cuộc gọi, thời gian cuộc gọi, 13 phút.

Đây lẽ là cuộc điện thoại dài nhất mà họ chuyện với trong hơn bốn tháng kể từ khi ly hôn.

Châu Vân Xuyên hít một thật sâu, bấm dãy đó, ảo tưởng gọi .

Ngay đó một giọng nữ máy móc lạnh lùng vang lên.

Anh Lương Chiêu Nguyệt chặn .

Thực đây đầu tiên cô chặn .

Ngay từ ngày cô định rời khỏi Bắc Thành, cô chặn tất cả các phương thức liên lạc của . Nếu phát hiện điều , sáng hôm đó ở sân bay, cần dùng Wechat của Giang Bách để gửi tin nhắn cho cô.

Châu Vân Xuyên nghĩ, chắc chắn là do đêm quá tối, thị lực của vấn đề.

Cô đưa khỏi danh sách đen là để cho cút khỏi thế giới của cô, đó kéo danh sách đen, cô tuyệt đối hành động theo cảm tính như .

Lần đợi hai phút, đó bấm dãy ghi chú đó.

Không ngoài dự đoán, là giọng nữ máy móc quen thuộc đó vang lên.

Một nữa nhắc nhở , thực sự Lương Chiêu Nguyệt chặn .

Anh nhắm mắt , bàn tay chống bàn từ từ siết c.h.ặ.t , nhưng vô ích, một ngọn lửa giận tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, đang chạy tán loạn khắp cơ thể , một nơi nào chính xác để .

Một đêm khuya yên tĩnh, vốn dĩ nên nghỉ ngơi thật như thế , Lương Chiêu Nguyệt gọi một cuộc điện thoại như .

Châu Vân Xuyên hít một thật sâu, đó vơ lấy chiếc điện thoại bàn, ném mạnh .

Điện thoại ném mạnh tường, khi rơi xuống đất, là tiếng máy vỡ tan.

Đồng thời tan nát theo còn một bức tranh treo tường.

Những mảnh vỡ văng đầy đất, ánh trăng chiếu những mảnh vỡ đó, phản chiếu những tia sáng li ti.

Mỗi một tia sáng đều như đang chế giễu .

Còn đống đổ nát mặt đất , chính là trái tim tan vỡ của lúc .

Đáng tiếc, còn một Lương Chiêu Nguyệt nào bằng lòng bước tới, cứ thế cẩn thận dè dặt xuống, tự tay và dịu dàng nhặt từng mảnh vỡ lên, cẩn thận dè dặt khâu vá từng mảnh.

Lần , thật sự chỉ còn một .

Một như thế , trong một đêm lạnh lẽo và tĩnh mịch như thế .

Từ nay về , còn một tên là Lương Chiêu Nguyệt, bằng lòng đến khác gõ cửa phòng , tủm tỉm , em ?

Vào khoảnh khắc , cuối cùng cũng thể thừa nhận.

Anh mất .

 

Loading...