Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 55: Cô ấy sắp đáng yêu đến mức đâm dao vào tim anh rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-06 13:27:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe chạy con đường nhựa rộng rãi, lúc chạng vạng, ánh hoàng hôn xiên xiên phủ đầy mặt đất.

Lương Chiêu Nguyệt cảnh tượng đó, một cảm giác vững chãi của việc bụi lắng xuống.

Lúc xe sắp đến tòa nhà Ngân Hải, phía mấy chiếc xe đang kẹt , đợi một lúc cũng thấy thông đường, Lương Chiêu Nguyệt một chút, cũng vội xuống xe, mà hỏi Giang Bách ở ghế lái phía : “Mấy ngày nay ?”

Giang Bách mặt , : “Mấy ngày nay Châu tổng đều ở công ty.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Một cũng về nhà ở ?”

Giang Bách mắt mũi, mũi tim, : “Trong thời gian Châu tổng chỉ cho về thu dọn đồ dùng sinh hoạt một .”

Lương Chiêu Nguyệt hiểu , hỏi: “Trước đây đều như ?”

Giang Bách ngập ngừng: “Ý cô là…?”

“Không gì.” Lương Chiêu Nguyệt con đường phía thông, bèn : “Hôm nay cảm ơn đưa về.”

Giang Bách im lặng một lúc, lái xe tòa nhà Ngân Hải, dừng , liền lập tức xuống xe mở cửa cho Lương Chiêu Nguyệt, Lương Chiêu Nguyệt nhanh hơn một bước, xuống xe từ phía bên .

Đi vòng qua đầu xe, Lương Chiêu Nguyệt : “Anh chịu ăn cơm đàng hoàng, việc bên cạnh nhiều năm như , phiền nhắc nhở nhiều hơn.”

Giang Bách đang định , đây là chuyện mà thể nhắc nhở ?

Hơn nữa, nhắc nhở thì ích gì chứ?

Lương Chiêu Nguyệt dường như cần câu trả lời của , mà cứ như đang sắp xếp một việc gì đó, còn về việc thể thực hiện , thì là điều cô quan tâm.

Giang Bách theo bóng cô bước tòa nhà Ngân Hải, lúc mới lái xe về Vân Hòa Capital.

Bên , Lương Chiêu Nguyệt thang máy lên tầng 26, chỗ việc hai phút, thì thấy avatar của Lục Bình màn hình máy tính nhấp nháy, cô nhấn mở, nội dung tin nhắn là bảo cô đến văn phòng một chuyến.

Cô tắt màn hình máy tính, sắp xếp một vài nội dung công việc giao cho Lục Bình khi tan , ôm tập tài liệu, lờ những ánh mắt cố ý vô tình của các đồng nghiệp rơi , gõ cửa văn phòng của Lục Bình.

Hơn một tiếng , Lục Bình vốn định lên lầu đợi Lương Chiêu Nguyệt, nhưng thư ký của Tống Thành Kiệt mời về tầng 26. Do Tống Thành Kiệt thông báo cấm bộ nhân viên thảo luận về chuyện email nặc danh, đồng thời cho IT gỡ bỏ email đó, cho nên chuyện trong thời gian ngắn gây sóng gió cũng tính là quá lớn.

Lúc đó còn một cuộc họp trong tay, xét thấy cách xử lý của Tống Thành Kiệt thể là đang bao che cho Lương Chiêu Nguyệt, chắc hẳn cũng sẽ khó Lương Chiêu Nguyệt, nên tiếp tục họp.

Đợi họp xong ngoài hỏi thăm một chút, lúc mới , Châu tổng của Vân Hòa Capital đích đến tòa nhà Ngân Hải một chuyến, lên tầng 27 chuyện với Tống Thành Kiệt một lúc lâu, đó dắt tay Lương Chiêu Nguyệt rời .

Lục Bình ngờ rằng, Châu Vân Xuyên sẽ đích đến một chuyến.

Lúc Lương Chiêu Nguyệt, hỏi: “Mọi chuyện đều xử lý xong ?”

Lương Chiêu Nguyệt “ừm” một tiếng: “Đều xử lý xong ạ.”

Lục Bình : “Em và thật sự chỉ là bạn trai bạn gái bình thường thôi ?”

Lương Chiêu Nguyệt vốn định cho Lục Bình bộ sự việc, quan tâm cô như , nếu chuyện khác, e rằng sẽ thất vọng về cô, nhưng vì để từ nơi khác, chi bằng bây giờ hết. Cô : “Quan hệ của em và thể là bạn trai bạn gái, nhưng cũng phức tạp hơn một chút.”

“Phức tạp thế nào?”

Lương Chiêu Nguyệt siết c.h.ặ.t t.a.y, hít sâu một : “Em và kết hôn, gần đây đang chuẩn ly hôn, hôm nay mới ký tên.”

Lục Bình: “…”

Anh tuy kinh ngạc, nhưng cũng hiểu tại đó khi nhắc đến chuyện bạn trai, cũng như hơn một tiếng khi chất vấn mối quan hệ của cô và Châu Vân Xuyên, cô ấp a ấp úng mãi nguyên do, hóa còn tầng quan hệ .

Anh nhớ đến chuyện sáp nhập của Công nghệ Áo Phương hồi tháng mười hai năm ngoái hỏi: “Dự án Áo Phương đó, là cố ý sắp xếp em ?”

Vấn đề Lương Chiêu Nguyệt từng hỏi Châu Vân Xuyên ngay lúc đó, tuy trả lời là cố ý sắp xếp, nhưng Lương Chiêu Nguyệt , e rằng Châu Vân Xuyên chính là cố ý.

Chỉ là ý nghĩa đằng cái “cố ý” , thì chỉ .

Thấy , Lục Bình : “Thế thì lạ việc tại đích đến đây một chuyến.”

Lương Chiêu Nguyệt đang định hỏi câu ý gì, hỏi: “Là em đề nghị ly hôn ?”

Cô do dự một chút, gật đầu.

Lục Bình cũng hỏi nhiều nữa, chỉ : “Đã chia tay với như , hãy việc cho , tuần là đến Thâm Thành , hôm nay khi tan em cứ nghỉ ngơi một thời gian, thứ ba tuần qua thủ tục bàn giao, thứ tư chúng sẽ xuất phát.”

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ một lát, là vì cho , : “Cảm ơn sư phụ.”

Sau khi khỏi văn phòng của Lục Bình, Lương Chiêu Nguyệt bận rộn công việc một lúc, còn năm phút nữa là đến giờ tan , cô tắt máy tính rời .

Thời gian của Chứng khoán Ngân Hải quản lý quá nghiêm ngặt, giờ và tan đều mười phút linh hoạt tự do. Trước đây Lương Chiêu Nguyệt đều ngoan ngoãn và tan đúng giờ, hôm nay dù cũng đặc biệt, cô cũng lúc đó ở trong thang máy xem như một sự tồn tại để khác săm soi.

Mặc dù cô , trong một thời gian tới, chuyện của cô và Châu Vân Xuyên sẽ là một đề tài để khác bàn tán lưng.

Từ đêm dọn khỏi Vọng Kinh Tân Cảnh, Lương Chiêu Nguyệt vẫn luôn ở khách sạn, để tiện cho việc , cô đặt một khách sạn gần công ty, bộ cũng chỉ mất năm phút.

Vừa về đến phòng khách sạn, cô đá giày , ném túi đựng máy tính , ngã xuống giường.

Chiếc giường lớn mềm mại là chỗ dựa nhất của cô lúc .

Lương Chiêu Nguyệt úp mặt chiếc gối mềm mại, nghĩ gì cả, gì cả, chỉ thả lỏng đầu óc một cách gánh nặng như thế .

Không qua bao lâu, điện thoại trong túi vang lên.

Trong căn phòng tối đen tĩnh mịch, một tiếng “ong ong” đột ngột vang lên, Lương Chiêu Nguyệt giật , nhưng quả thực quá mệt mỏi, cô giường nhúc nhích, vẫn dậy nhận điện thoại.

Điện thoại reo một lúc ngắt, ngắt đến mười giây, vang lên nữa.

Cứ lặp lặp như ba , Lương Chiêu Nguyệt thể bò dậy từ giường, bật đèn ở tủ đầu giường lên.

Ngồi ghế sofa, lấy điện thoại từ trong túi , cứ ngỡ là điện thoại từ công ty, tệ hơn nữa là từ phía Châu Vân Xuyên gọi tới, ngờ là Dư Miểu.

Động tác cầm điện thoại của Lương Chiêu Nguyệt khựng trong giây lát.

Cô vẫn nghĩ nên với Dư Miểu như thế nào về một loạt những chuyện xảy gần đây, đặc biệt là chuyện ly hôn. Cô vốn định đợi đến lúc tới Thâm Thành, sắp xếp công việc thỏa , mới tìm Dư Miểu để thú nhận.

Như , Dư Miểu cũng cần lo lắng cùng .

Thế nhưng bây giờ, dường như thể như cô mong .

Đang nghĩ ngợi, màn hình điện thoại sáng lên, đồng thời tiếng rung “ong ong” vang lên nữa.

Lương Chiêu Nguyệt cầm điện thoại suy nghĩ một lúc lâu, đó cuộn sofa, ôm gối nhận cuộc điện thoại .

Vừa nhấc máy, giọng hoảng hốt lo lắng của Dư Miểu truyền qua dòng điện: “Chiêu Nguyệt, chứ.”

Lương Chiêu Nguyệt tựa cằm lên gối ôm : “Miểu Miểu, tớ .”

“Thật ? Cậu đừng lừa tớ, tớ mới thấy cái email đó, rốt cuộc là đứa nào mắt mà bịa đặt lung tung như . Châu Vân Xuyên thanh minh cho .”

Có thể tưởng tượng dáng vẻ căm phẫn của ở đầu dây bên , Lương Chiêu Nguyệt khỏi : “Đừng vì chuyện mà tức giận, đáng .”

Giọng Dư Miểu nhỏ một chút: “Sao đáng, chính là như , chuyện gì cũng nén trong lòng. Cậu cứ nghĩ tự gánh vác, nhưng nghĩ đến , lo lắng cho cũng giúp san sẻ một chút áp lực.”

Nghe , hốc mắt Lương Chiêu Nguyệt cay cay, cô : “Tớ .”

Dư Miểu : “Cậu cái gì mà , lúc khi quen , bao nhiêu năm trôi qua, nào gặp chuyện gì mà tớ cuối cùng .”

Lương Chiêu Nguyệt nhỏ giọng giải thích: “Tớ định với , chỉ là cảm thấy để lo lắng.”

chúng là bạn bè, đây ở nước ngoài tình hình đặc biệt, bây giờ đều ở trong nước , lúc thể với tớ, hai giải quyết vẫn hơn một .”

Lương Chiêu Nguyệt nắm c.h.ặ.t điện thoại, gật đầu thật mạnh: “Được, tớ sẽ chuyện gì cũng dựa dẫm .”

Dư Miểu hừ một tiếng, cố ý dọa cô: “Tốt nhất là đừng qua loa với tớ.”

“Lần thật đấy.”

“Được, tớ tin thêm nữa.” Ngay đó Dư Miểu chuyển chủ đề, “Trước tiên xem chuyện ảnh hưởng đến lớn , bất lợi cho công việc của ở công ty .”

Lương Chiêu Nguyệt úp sấp lưng ghế sofa, ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ, : “Sẽ ảnh hưởng gì .”

Dư Miểu liền hỏi: “Thật , giải quyết thế nào?”

“Châu Vân Xuyên mặt giúp đỡ, bên công ty cũng phối hợp, công việc tiếp theo của tớ vẫn tiến hành như bình thường.”

Dư Miểu cuối cùng cũng yên tâm hơn nhiều, : “Châu Vân Xuyên cũng tính là một đàn ông đấy, lúc nguy cấp bảo vệ , nhưng mà, quan hệ của hai là…”

còn xong, Lương Chiêu Nguyệt đột nhiên ngắt lời: “Miểu Miểu, tớ chuyện với .”

Dư Miểu : “Chuyện gì, là chuyện tớ vui ?”

Lương Chiêu Nguyệt xoa xoa mặt vải nhung của ghế sofa, cảm nhận sự mềm mại thoải mái đó,: “Tuần tớ đến Thâm Thành.”

Dư Miểu “a” một tiếng, vui vẻ : “Lần qua là vì công tác , định ở bao lâu? Đừng đặt khách sạn nữa, tiếp tục ở bên tớ đây .”

Lương Chiêu Nguyệt cũng theo cô, : “Lần thể sẽ ở lâu, chừng sẽ ở đó lâu dài.”

Dư Miểu : “Vậy thì quá, chúng thể thường xuyên…”

một nửa, nhận điều gì đó đúng, kịp thời dừng , im lặng một lúc lâu, hỏi: “Có xảy chuyện gì ?”

Lương Chiêu Nguyệt bước xuống khỏi ghế sofa, đến cửa sổ sát đất, đèn đường phố sáng rực, ánh đèn, là cảnh tượng xe cộ tấp nập náo nhiệt, cô : “Gần đây đúng là xảy một chút chuyện, tớ… ly hôn với .”

Giọng dứt, đầu dây bên truyền đến một tiếng thủy tinh vỡ, Lương Chiêu Nguyệt lập tức hoảng hốt: “Miểu Miểu chứ?”

Chiếc cốc mới rót đầy nước tuột khỏi tay, vỡ tan đất, Dư Miểu , tránh khỏi những mảnh vỡ thủy tinh đất, : “Tớ , ở trong phòng nước, cẩn thận vỡ cốc thôi.”

Nghe đến đây, Lương Chiêu Nguyệt lập tức thở phào nhẹ nhõm, : “Cậu , tránh xa mảnh vỡ thủy tinh , đừng giẫm .”

Dư Miểu “ừm” một tiếng, che micro điện thoại, khẽ gọi dì giúp việc đến quét mảnh vỡ thủy tinh, còn thì rót một ly nước khác, đến một phòng họp yên tĩnh, khóa cửa : “Lúc tìm tớ Tết vẫn còn đang mà, đột nhiên ly hôn ?”

Lương Chiêu Nguyệt cúi đầu, những con thiêu đang lao về phía nguồn sáng bệ cửa sổ kính, : “Anh dường như thích tớ đến thế, thứ tớ cho , tớ điểm thì cảm thấy, cứ tiếp tục sống như cũng chẳng ý nghĩa gì nữa.”

Dư Miểu thở dài một , an ủi cô: “Đàn ông đối với tình cảm tinh tế bằng phụ nữ, họ phần lớn là sinh lý thôi thúc, bây giờ phát hiện sớm cũng .” Cô im lặng hai giây, hỏi: “Thủ tục ly hôn xong hết ?”

Cơ thể Lương Chiêu Nguyệt trượt xuống theo tấm kính cửa sổ, sàn : “Lúc chạng vạng ký đơn ly hôn , sáng mai lấy giấy chứng nhận.”

“Anh khó chứ?”

“Không .”

Dư Miểu ngay lập tức buông một tiếng khinh bỉ lạnh lùng: “Quả nhiên thứ gì , uổng công ở Philadelphia tớ còn thấy cũng , ly hôn cũng , đàn ông đời nhiều vô kể, thì chúng tìm tiếp theo.”

Lương Chiêu Nguyệt nhịn mà bật .

Dư Miểu : “Cậu còn .”

Lương Chiêu Nguyệt với vẻ cô đơn vô hạn: “Nếu lúc ly hôn cho tớ bao nhiêu tài sản, lẽ sẽ còn vui hơn tớ, còn cảm thấy mắng áy là mắng sớm quá .”

Dư Miểu : “Mấy nhà giàu như họ, vài chục triệu đối với họ cũng chỉ là muỗi, tớ thấy chính là vẫn còn tơ tưởng đến , lúc mà còn giúp cho .”

Lương Chiêu Nguyệt đang định chụp ảnh các điều khoản trong thỏa thuận ly hôn cho cô xem, bỗng nhiên, điện thoại rung lên, là tin nhắn thông báo từ ngân hàng, cứ ngỡ là thông báo trừ tiền gì đó, Lương Chiêu Nguyệt nhấn xem thử, xem lập tức sững .

Bên Dư Miểu đợi một lúc lâu, cũng thấy cô trả lời, cố ý hỏi: “Chẳng lẽ tớ đoán đúng ?”

Lương Chiêu Nguyệt chằm chằm dư trong thẻ ngân hàng của màn hình : “Cảm giác của tớ đối với tan biến sạch sẽ .” Dừng một chút, : “Tớ gửi cho xem một thứ Wechat.”

Lương Chiêu Nguyệt chụp màn hình tin nhắn , gửi cho Dư Miểu.

Mười giây trôi qua, đầu dây bên truyền đến một tiếng hét ch.ói tai, đó là giọng vui vẻ của Dư Miểu: “Bảo bối ơi, còn bao nhiêu tài sản nữa? Hay là ly hôn với thêm nữa ? Hai đủ, chúng ba , vắt kiệt chúng tạm biệt cũng muộn.”

Lương Chiêu Nguyệt: “…”

Đùa cợt xong, Dư Miểu chậc chậc cảm thán: “Anh cũng quá giàu đấy, tớ vốn tưởng cũng coi là chút tiền, so với thì đúng là… khó coi quá.”

Lương Chiêu Nguyệt : “Tớ cũng nhiều tài sản như .”

“Kệ , chà, đúng là thời tới cản kịp, đúng , tớ đúng là mắng sớm quá, yêu thì là gì, tớ còn mong yêu thêm vài nữa, so với tiền bạc thì tình cảm là cái thá gì.”

Lương Chiêu Nguyệt gì.

Dư Miểu khai sáng cho cô: “Bảo bối , chỉ là đầu yêu đương gặp một tên khốn như , tin tớ , tình yêu thứ từ xưa đến nay chính là một trò lừa bịp do đàn ông phát minh , trải qua nhiều sẽ hiểu, hoặc cũng cần trải qua nữa, thêm hai ba năm nữa, đến lúc đó đoạn tình cảm , sẽ cảm thấy Lương Chiêu Nguyệt của lúc đó thật xa lạ.”

Biết cô đang an ủi , nhưng lẽ vì ở đầu dây bên bạn mà cô tin tưởng nhất, là đối tượng thể trút bầu tâm sự chuyện, hốc mắt Lương Chiêu Nguyệt dần đỏ lên: “Miểu Miểu, cuộc hôn nhân , từ đầu đến cuối thứ tớ chỉ là thể một mái nhà thôi, tớ nghĩ đến nhiều tiền như của , tại …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-55-co-ay-sap-dang-yeu-den-muc-dam-dao-vao-tim-anh-roi.html.]

Nước mắt trào khỏi hốc mắt, Lương Chiêu Nguyệt sụt sịt, đưa tay lau nước mắt má, : “Cậu ? Hôm nay mặt chủ tịch công ty bọn tớ bảo vệ tớ như , đầy nửa tiếng , đưa một bản thỏa thuận bằng cả gia tài của cho tớ, tớ đây là tiền mà tớ mấy đời cũng kiếm , thế nhưng, tại dùng một bản thỏa thuận như để đối xử với tớ?”

Lương Chiêu Nguyệt càng tiếng càng lớn: “Anh rõ ràng tớ sẽ nhận những thứ , rõ ràng , nhưng dùng những thứ để chà đạp lên lòng tự trọng của tớ, để sỉ nhục tớ, tớ chẳng qua chỉ là thích , thích, thì , chỉ là một chuyện đơn giản như , tại đối xử với tớ như thế, như khiến tớ để đối mặt với bà nội của ?”

Lúc thấy bản thỏa thuận đó, Lương Chiêu Nguyệt luôn cố nén, lúc đó bộ suy nghĩ của cô chỉ là mau ch.óng ký tên để kết thúc tất cả. Cô đương nhiên hiểu, bất cứ ai khi thấy một bản thỏa thuận ly hôn với khoản bồi thường giá trời như , lẽ đều sẽ phấn khích và thể tin .

Cô cũng ngoại lệ. Cô phủ nhận khoảnh khắc đó nội tâm chút gợn sóng, cô trải qua nỗi khổ tiền, đương nhiên thích tiền. sự yêu thích của cô xây dựng cơ sở tự lực cánh sinh.

Bỏ nỗ lực bao nhiêu, thì nhận báo đáp tương xứng.

Đây là quan niệm về tiền bạc từ nhỏ đến lớn của cô, còn về chuyện giàu lên một đêm, của trời cho, cô vận may đó, chân đạp đất thật mới là lựa chọn nhất của cô.

Lúc , cảm xúc dồn nén hơn hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng vỡ òa.

 

Dư Miểu : “Chiêu Nguyệt, tớ hiểu ý , đang đau lòng, tại thà rằng đem cả gia tài cho , cũng chịu cho thứ , thế nhưng Chiêu Nguyệt đó thôi, chuyện như mới là trạng thái bình thường của cuộc đời.”

Lương Chiêu Nguyệt chỉ , cô cúi đầu gục xuống đầu gối, thể kiềm chế.

: “Tớ hiểu rốt cuộc tớ sai điều gì, năm đó bố cần tớ, em trai em gái đời, tớ tớ nhà . Bao nhiêu năm trôi qua, đầu tiên tớ cùng một xây dựng một gia đình nhỏ, tớ dũng cảm bước bước đó, nhưng đến cũng thèm , rốt cuộc là tại ?”

Dư Miểu ngẩng mặt lên, để nước mắt trong hốc mắt rơi xuống, cô : “Cậu sai, trong một mối quan hệ, cho nhiều hơn luôn là tổn thương nặng nhất, câu như , yêu chiều nên sợ, chính là cậy việc thể mới ngang ngược như . Chiêu Nguyệt, từ bây giờ hãy gỡ bỏ lớp màng lọc của đối với , qua một thời gian nữa, con , sẽ cảm thấy cũng là độc nhất vô nhị đến thế.”

Lương Chiêu Nguyệt c.ắ.n môi .

Dư Miểu nghĩ một lát: “Hay là tớ đến Bắc Thành ở với mấy ngày, vẫn chuyển đến Thâm Thành ? Tớ qua giúp dọn dẹp đồ đạc nhé.”

“Cậu còn công việc , cần chạy một chuyến đặc biệt đến đây .” Lương Chiêu Nguyệt rút một tờ giấy ăn lau nước mắt mặt “Đồ của tớ dọn xong hết , tuần sẽ gửi đến khách sạn mà công ty đặt tạm.”

Dư Miểu : “Không cần đến khách sạn nữa, gửi đến chỗ tớ đây , cứ ở đây, trừ khi địa điểm công ty của cách chỗ tớ quá xa, đến lúc đó .”

Lương Chiêu Nguyệt co đầu gối , dùng tay trái ôm lấy, trán tựa lên đầu gối : “Miểu Miểu, cảm ơn .”

“Cảm ơn cái gì? Tớ sớm thấy nên tiếp tục ở Bắc Thành nữa , bây giờ Thâm Thành phát triển cũng tệ, ở đây còn tớ, chuyện gì chúng còn thể dựa , còn ở Bắc Thành gì? Ngoài tên đàn ông ch.ó mắt đó .”

Càng Dư Miểu càng tức giận: “Theo cách của Lâm Thành chúng chính là, trời ơi đất hỡi, cái tên đểu ch.ó đó.”

Lương Chiêu Nguyệt nhịn hỏi: “Cái giọng điệu của thật là đang c.h.ử.i đấy?”

Dư Miểu hề nể mặt mà “hừ” một tiếng: “Nếu xã hội pháp trị, tớ xiên c.h.ế.t .”

Lần , Lương Chiêu Nguyệt bật : “Anh đáng để .”

Đầu dây bên , Dư Miểu thấy cô cuối cùng cũng chịu , liền : “Mới nãy với đáng, bây giờ chính cũng .”

Lương Chiêu Nguyệt ngẩn , suy nghĩ một lúc lâu mới : “Là như .”

Dư Miểu : “Lẽ như từ sớm , đừng cảm thấy tớ , tiền cho thì cứ nhận lấy cho , đừng gánh nặng tâm lý gì cả, chỉ sống một đời, luôn những lúc gặp may. Gặp , là bất hạnh trong tình cảm của , nhưng thể là cơ hội lớn con đường tài lộc của , chúng nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, gì cũng cần sắc mặt khác. Trước đây bất đắc dĩ chuyện gì cũng nhẫn nhịn chịu đựng, nhưng Chiêu Nguyệt,”

Dư Miểu dừng một chút, thật lòng cảm thấy an ủi cho cô “Sau tự do .”

Đêm đó, Lương Chiêu Nguyệt mất ngủ.

Nhắm mắt , trong đầu tràn ngập đủ loại hình ảnh, hình ảnh thời niên thiếu bố cãi ly hôn đùn đẩy quyền nuôi con gái cho , cảnh tượng lúc học mắng là đứa trẻ hoang bố , cũng cảnh tượng tại quán ánh đèn vàng mờ ảo, Châu Vân Xuyên nhàn nhạt cô đề nghị kết hôn theo hợp đồng.

Từng cảnh một như những chương trình định sẵn, từng tấm từng tấm hiện mắt cô.

Lương Chiêu Nguyệt trằn trọc mãi ngủ , cuối cùng dùng gối úp lên mặt cũng vô ích.

Vật vã đến gần sáng, cô cuối cùng mới chút buồn ngủ, chỉ là ngủ đủ giấc, một hồi chuông điện thoại đ.á.n.h thức cô, cô mò lấy điện thoại, mở màn hình, lúc mới phát hiện còn nửa tiếng nữa là mười giờ.

Là thời gian cô và Châu Vân Xuyên hẹn để lấy giấy chứng nhận ly hôn.

Cơn buồn ngủ còn sót chút nào lập tức tan biến, Lương Chiêu Nguyệt lập tức tỉnh táo, vội vàng xuống giường rửa mặt.

Lúc quần áo, cô đột nhiên thấy trong gương sắc mặt thực sự tái nhợt, là do nghỉ ngơi đủ.

Cô mặc quần áo xong, bàn trang điểm, lật tìm túi trang điểm, hai giây, kéo khóa túi trang điểm , bắt đầu thoa nước dưỡng da lên mặt.

Mười lăm phút , Lương Chiêu Nguyệt cất son môi, qua gương kiểm tra kỹ lưỡng lớp trang điểm của , khi xác nhận tìm một chút khuyết điểm nào, cô mang giày chuẩn ngoài, cùng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.

Là Giang Bách gọi tới, lúc đang đợi ở lầu khách sạn.

Lương Chiêu Nguyệt hỏi Giang Bách ở khách sạn, cần nghĩ cũng , chắc chắn điều tra .

Cô dọn khỏi Vọng Kinh Tân Cảnh nhiều ngày như , Châu Vân Xuyên chắc chắn sẽ hỏi, mà với tư cách là một trợ lý đủ tiêu chuẩn, tất nhiên là nghĩ những gì sếp nghĩ.

Đều là công ăn lương, Lương Chiêu Nguyệt cần thiết khó , cũng cần thiết tự gây thêm phiền phức cho .

Bước khỏi cửa khách sạn, cô thẳng lên xe hỏi: “Hôm nay thể đến đúng giờ ?”

Giang Bách : “Châu tổng đến đó ạ.”

Quả nhiên, lúc Lương Chiêu Nguyệt bước đại sảnh của Cục Dân chính, Châu Vân Xuyên đợi một lúc.

Vị trí còn chút quen mắt, Lương Chiêu Nguyệt nhanh ch.óng nghĩ một chút, đó hiểu cảm giác quen thuộc đến từ .

Năm đó khi hai đăng ký kết hôn, cô ở vị trí đó đợi .

Còn vì một cuộc họp đột xuất, đến muộn mười lăm phút so với mười giờ họ hẹn.

Hôm nay ngược đổi vai, chờ đợi trở thành .

Và giấy tờ mà họ nhận, cũng từ giấy đăng ký kết hôn biến thành giấy chứng nhận ly hôn.

Lương Chiêu Nguyệt vài giây, về phía .

Cả đêm hôm qua, thể Châu Vân Xuyên gần như ngủ, đây cũng những lúc thức trắng đêm việc vì công việc, nhưng cũng khác, điều nổi bật chính là trạng thái tinh thần của .

Có thể là tiều tụy thấy rõ bằng mắt thường.

Còn Lương Chiêu Nguyệt thì tinh thần hơn nhiều.

Thậm chí cô còn trang điểm một cách tinh xảo để đến đây, cả rạng rỡ, dễ khiến hiểu lầm là cô đến để đăng ký kết hôn, chứ nên bất kỳ liên quan gì đến ly hôn.

Khoảnh khắc thấy cô, Châu Vân Xuyên nghĩ, năm đó lúc đăng ký kết hôn, cô dường như trang điểm.

Cô quả thực cũng thích trang điểm cho lắm, da nền , tô một lớp son là sự bướng bỉnh cuối cùng của cô. Sau , cũng chỉ vài trong những dịp công việc quan trọng cô mới kiên nhẫn bàn trang điểm để trang điểm cẩn thận.

Mà lớp trang điểm hôm nay của cô còn hảo hơn bất kỳ nào trong quá khứ.

Đặc biệt là màu son đỏ tươi mọng nước đó.

Châu Vân Xuyên thế nào cũng thấy chướng mắt.

Anh nhớ một , cô công việc quan trọng về, còn kịp tẩy trang, cúi đầu hôn cô, cô đẩy , môi là son, ăn thì .

Sau đó mỗi họ hôn , cô đều sẽ lau sạch son môi .

Châu Vân Xuyên thể thừa nhận, ly hôn với , cô quả thực vui vẻ.

Cái niềm vui mừng thể chờ đợi lao cuộc sống mới đó, cũng giấu , ngoài một cái là nhận ngay.

Khu vực ly hôn ít xếp hàng, so với sự vắng vẻ ở quầy đăng ký kết hôn, bên ngược thể coi là biển . Một điểm thú vị hơn là, trong mỗi cặp đôi sắp ly hôn, phần lớn là bên nữ mặt mày thoải mái hoặc tràn đầy đắc ý, còn bên nam thì phần lớn là mặt mày ủ rũ.

Lương Chiêu Nguyệt sâu nghiên cứu tại Châu Vân Xuyên chằm chằm , là cảm thấy xa lạ là vì điều gì khác.

Cô nghĩ, Dư Miểu đúng, thời đại đổi, tình yêu đối với phụ nữ mà , còn là chuyện tổn thương gân cốt nữa, lựa chọn của họ cũng còn phiến diện nữa.

Quy trình xử lý khá nhanh, nhanh đến lượt họ.

Nhân viên công tác lẽ cũng tê liệt , ánh mắt chỉ dừng hai thêm hai cái, cũng gì, càng biến động cảm xúc gì lớn, chỉ theo quy trình mà hỏi một cách máy móc.

Khi hỏi đến vấn đề tại ly hôn.

Câu trả lời mà Lương Chiêu Nguyệt đưa là: “Tình cảm và quan niệm sống hợp .”

Châu Vân Xuyên thì im lặng.

Nhân viên công tác hỏi một nữa.

Châu Vân Xuyên vẫn trả lời, Lương Chiêu Nguyệt thể mặt .

Nhân viên công tác lật xem bản thỏa thuận đó, đó dừng một tờ giấy nào đó : “Thưa , tự nguyện ly hôn ?”

Châu Vân Xuyên nghiêng mặt, đối diện với ánh mắt của Lương Chiêu Nguyệt, một cái, chút tự giễu : “ cũng là tự nguyện nữa.”

Nghe , Lương Chiêu Nguyệt lập tức nhíu mày.

Nhân viên công tác đặt bản thỏa thuận đó xuống, trịnh trọng với hai : “Hôn nhân là trò đùa, hai vị nhất định xác nhận cho kỹ.”

Lương Chiêu Nguyệt siết c.h.ặ.t t.a.y, lập tức : “Chúng tự nguyện ly hôn, nếu chúng ký tên thỏa thuận.”

Châu Vân Xuyên một cái, vẻ mặt nhàn nhạt, là phụ họa là chế giễu. Lương Chiêu Nguyệt quản nhiều như nữa, cô với nhân viên công tác: “Hôm qua bận công việc nghỉ ngơi , xin cho chúng hai phút, chuyện với một chút.”

Nhân viên phụ trách ly hôn cũng KPI, thể khuyên hòa một cặp thì một cặp, bèn bảo họ sang một bên chuyện cho kỹ, rõ ràng hãy qua quyết định ly hôn .

Lương Chiêu Nguyệt : “Chúng qua bên chuyện.”

Châu Vân Xuyên cử động, Lương Chiêu Nguyệt ngoài hai bước, thấy bên cạnh ai theo, cô phía , Châu Vân Xuyên vẫn ở vị trí cũ, mày mắt trầm trầm, đang nghĩ gì.

Lương Chiêu Nguyệt hiểu, rõ ràng chiều hôm qua lúc ký tên xong là sáng nay qua lấy giấy chứng nhận, đến bước cuối cùng , do dự .

khỏi nghĩ, chẳng lẽ Châu Vân Xuyên là đang do dự về chín mươi phần trăm tài sản đó?

Cô suy nghĩ một lát, đến mặt , khẽ : “Chỉ cần đồng ý ly hôn, những tài sản đó, bao gồm cả tiền cho chuyển thẻ tối qua, em đều thể trả nguyên vẹn cho .”

Dáng vẻ của cô thực sự nghiêm túc, dáng vẻ cũng thực sự đáng yêu, bao nhiêu đây, lúc cô bàn bạc chuyện gì đó với , một khi nhận hồi đáp của ngay lập tức, cô đều sẽ thương lượng với như hôm nay, thậm chí cam tâm tình nguyện lùi bước hết đến khác.

Châu Vân Xuyên nghĩ, đến lúc , mà vẫn cảm thấy cô đáng yêu.

Sắp đáng yêu đến mức đ.â.m d.a.o tim .

Châu Vân Xuyên hỏi: “Cuộc hôn nhân ly hôn ?”

Lương Chiêu Nguyệt hề suy nghĩ, buột miệng : “Bây giờ mới phát hiện ?”

Châu Vân Xuyên: “…”

một ly một dặm, Lương Chiêu Nguyệt cũng tiếp tục bướng bỉnh với nữa, lỡ như thật sự đổi ý, thì hôm qua cô vô ích, đêm nay cũng mất ngủ vô ích .

: “Anh còn gì băn khoăn nữa ?”

Cô hỏi một cách đương nhiên, phối hợp với lớp trang điểm tinh xảo đó của cô, một cảm giác bất lực như núi đổ biển gầm ập về phía .

Anh còn hy vọng thể lời gì từ miệng cô nữa , câu hỏi là giới hạn lớn nhất mà thể hỏi .

Châu Vân Xuyên nhướng mày, thu dọn cảm xúc của , : “Không .”

Lương Chiêu Nguyệt yên tâm, với vẻ mặt đầy hoài nghi, hỏi: “Thật ?”

Rất , nếu như con d.a.o chỉ còn lơ lửng phía n.g.ự.c , thì lúc , con d.a.o sắc bén đó đ.â.m mạnh da thịt , xuyên thẳng tim .

cầm d.a.o, nghi ngờ gì chính là Lương Chiêu Nguyệt.

Anh cô đ.â.m thủng, sắp hấp hối đến nơi.

Châu Vân Xuyên cho thêm cơ hội để t.h.ả.m hại hơn nữa.

Tất cả những sự thăm dò của , đối với Lương Chiêu Nguyệt mà , chẳng qua chỉ là một nữa khẳng định sự kiên quyết ly hôn của cô mà thôi.

Anh với vẻ mặt vô cảm: “Còn thật hơn cả chuỗi vòng tay kim cương tay em.”

Dứt lời, bước nhanh về phía quầy ly hôn.

Lương Chiêu Nguyệt thầm lườm một cái trong lòng, đó về phía bóng lưng của .

 

Loading...