Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 52: Em và Châu Vân Xuyên của Vân Hòa Capital là quan hệ gì?
Cập nhật lúc: 2026-04-06 13:27:24
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Chiêu Nguyệt ly hôn với Châu Vân Xuyên?
Từ Minh Hằng sững sờ hồi lâu, vẫn cảm thấy chuyện thể nào xảy .
Anh : “Cậu đùa đấy ?”
Châu Vân Xuyên : “ là sẽ đùa kiểu ?”
Đến lúc , Từ Minh Hằng cuối cùng cũng tin rằng, hai thật sự đến bước ly hôn, hơn nữa việc ly hôn do Lương Chiêu Nguyệt đề nghị.
Từ Minh Hằng lập tức kéo một chiếc ghế đối diện Châu Vân Xuyên, : “Nói nhé, những lời tiếp theo là góc độ của ngoài cuộc, thích là chuyện của , chỉ đơn thuần phân tích với thôi.”
Ngay đó liền : “ hiểu nổi, đây hai vẫn đang ? Sao Lương Chiêu Nguyệt đề nghị ly hôn với , vẫn luôn cho rằng nếu hai thật sự ly hôn, đề nghị phần lớn sẽ là , tuyệt đối Lương Chiêu Nguyệt.”
Châu Vân Xuyên thấy những lời , quả thực mỉa mai, hỏi: “Tại ?”
Từ Minh Hằng gần như buột miệng : “Vì Lương Chiêu Nguyệt yêu mà.”
Châu Vân Xuyên cho là : “Thế , yêu mà còn ly hôn với ?”
Từ Minh Hằng liếc một cái : “Vậy thì tự kiểm điểm cho kỹ , chuyện gì với , khiến cô thất vọng .”
Châu Vân Xuyên : “Tuy rằng lúc bắt đầu cuộc hôn nhân mục đích trong sáng cho lắm, nhưng tuyệt đối loại chuyện với cô .”
Điểm nếu đổi là khác , Từ Minh Hằng lẽ còn đặt dấu chấm hỏi, nhưng nếu phát từ miệng của Châu Vân Xuyên, thì tuyệt đối tán thành một trăm phần trăm, : “Vậy nghĩ kỹ xem, thời gian gần đây hai từng xảy chuyện gì vui ?”
Châu Vân Xuyên suy nghĩ một chút, : “Không .”
Từ Minh Hằng liền thắc mắc: “Chẳng lẽ là bản Lương Chiêu Nguyệt sống với nữa? Không đúng nhỉ, đây còn theo đuổi sát như , theo đuổi tận nước ngoài, bây giờ hai đang ở bên như , cô lý do gì để bỏ cuộc giữa chừng cả.”
Vừa những lời , trong lòng Châu Vân Xuyên bỗng một cảm giác tắc nghẽn khó tả, : “Cậu nhận về chúng như ?”
Từ Minh Hằng “chậc” một tiếng: “Chứ còn nữa? Cậu dám là nhận ?”
Châu Vân Xuyên dứt khoát im lặng.
Chuyện tình cảm xưa nay vẫn luôn là trong cuộc thì u mê, ngoài cuộc thì tỉnh táo, mà Từ Minh Hằng rõ rốt cuộc đó giữa họ xảy chuyện gì mới đến nông nỗi , còn Châu Vân Xuyên dường như cũng hiểu, hỏi một câu trúng tim đen: “Cậu ly hôn ?”
Ánh mắt Châu Vân Xuyên khẽ nheo , gì.
Anh bèn : “Chuyện tình cảm đúng là phong thủy luân chuyển, ai mà ngờ cái ban đầu là giao dịch như , giờ trở thành nỡ buông tay.”
Châu Vân Xuyên giả vờ thấy lời trêu chọc của , : “Cậu tan , còn chút chuyện cần xử lý.”
“Đừng mà, em nông nỗi , thể bỏ mặc , là tối nay ngoài một ly?”
“Không thời gian.”
Từ Minh Hằng chậc một tiếng: “Đã thành ch.ó nhà tang * mà còn vẻ thanh cao gì nữa, là đang hy sinh thời gian để ở cùng đấy, nếu thật sự cần thì đây.”
Chó nhà tang *: Ý chỉ sa cơ lỡ vận, đáng thương
Châu Vân Xuyên cầm điện thoại trong tay, thèm để ý đến .
Anh tiếp tục thuyết phục: “Qua cái thôn là cái quán nữa đấy (ý là cơ hội hiếm ).”
Châu Vân Xuyên : “Cậu .”
E rằng lúc đầu óc cũng đang rối bời, cần một để bình tĩnh . Từ Minh Hằng cũng đến gần để gây thêm phiền phức, lập tức rời .
Khoảnh khắc cánh cửa đóng , mơ hồ thấy Châu Vân Xuyên đang gọi điện thoại cho ai đó, câu đầu tiên mở miệng chính là: “Luật sư Hoàng…”
Từ Minh Hằng c.h.ế.t lặng.
Nếu nhớ nhầm, vị luật sư Hoàng trong miệng Châu Vân Xuyên, lẽ chính là luật sư ly hôn nổi tiếng nhất trong giới “hồng quyển*”. Năm đó khi họ đầu tư một dự án, lúc công ty mục tiêu đang trong giai đoạn nước rút để IPO sàn chính, thì đột nhiên vợ của đại diện pháp lý công ty đòi ly hôn, bất kỳ công ty nào trong giai đoạn chuẩn niêm yết, một khi đại diện pháp lý lộ chuyện ly hôn, thì tám phần mười là vụ IPO sẽ đổ bể.
Hồng quyển*: Red Circle – chỉ các công ty luật hàng đầu của Trung Quốc
Lần đó ngay khi đều cho rằng dự án chắc chắn sẽ phá sản, Châu Vân Xuyên mời vị luật sư ly hôn nổi tiếng , xoay chuyển tình thế, cuối cùng công ty niêm yết thành công, các bên đều vui mừng.
Ai mà ngờ mới mấy năm trôi qua, Châu Vân Xuyên tìm đến , vì lợi ích của dự án, mà là vì chuyện của chính .
Thật sự là một trò lớn nhất thiên hạ.
Thang máy đến.
Từ Minh Hằng suy nghĩ một lúc lâu, bước thang máy, đồng thời bấm điện thoại của Mạnh An An.
Vừa mới kết nối, đầu dây bên là một giọng điệu kiên nhẫn: “Từ Minh Hằng phiền phức quá …”
Từ Minh Hằng gật đầu khom lưng: “Tổ tông ơi, thật sự chuyện lớn , đến nhà em , em xem ăn gì mang qua cho em một thể.”
Đầu dây bên “cạch” một tiếng cúp điện thoại.
Thế nhưng Từ Minh Hằng dám chậm trễ chút nào, đặt mấy món cô thích ăn mạng, đó lái xe thẳng đến Ngự Cảnh Phồn Viên.
Sau đêm đó, Lương Chiêu Nguyệt nhận bất kỳ tin tức nào của Châu Vân Xuyên.
Tuần lên đường đến Thâm Thành, nếu đó cô giải quyết xong chuyện ly hôn, thì chuyện sẽ trở nên phiền phức hơn nhiều, chừng cô còn về về giữa hai thành phố, điều ngược với kế hoạch ban đầu của cô.
Hơn nữa cô thật sự thể hiểu nổi, rõ ràng các điều khoản trong thỏa thuận ly hôn cô nhượng bộ đến mức tối đa, Châu Vân Xuyên sẽ bất kỳ tổn thất kinh tế nào, tại trong một chuyện đơn giản như ký đơn ly hôn, thể dứt khoát một chút.
Thấy thời gian ngày càng đến gần, đợi đến ngày thứ ba, trong tình thế bất đắc dĩ Lương Chiêu Nguyệt gọi điện thoại của Châu Vân Xuyên.
Châu Vân Xuyên tổng cộng hai , một là công việc công khai, một là cá nhân.
Điện thoại công việc ít xem, thường là do quyền giúp xem.
Lương Chiêu Nguyệt gọi thẳng cá nhân của , bên ngược nhận máy nhanh, cô thầm nghĩ cũng may, đến mức đến cả điện thoại của cô cũng , câu đầu tiên mở miệng chính là: “Anh và luật sư bàn bạc thế nào ? Khi nào ký tên?”
Bên im lặng một chút, đó truyền đến một giọng quá xa lạ: “Chào cô Lương, là Giang Bách, trợ lý của Châu tổng, Châu tổng bây giờ đang họp, bên cô chuyện gì ạ?”
Lương Chiêu Nguyệt bỗng nghẹn lời: “Anh mấy giờ kết thúc cuộc họp?”
“Cái …” Giang Bách liếc Châu Vân Xuyên đang bàn việc, trả lời “Nội dung cuộc họp khá nan giải, thời gian kết thúc chúng bên cũng thể xác định .”
Tình huống đây là từng gặp qua, tuy lúc đó Châu Vân Xuyên đa phần sẽ gác chuyện trong cuộc họp để ngoài điện thoại của cô, nhưng nay khác xưa, tất nhiên sẽ lấy công việc trọng.
Lương Chiêu Nguyệt suy nghĩ một chút, : “Vậy phiền bên đợi thời gian , bảo gọi cho , nếu rảnh, cũng phiền giúp hỏi một tiếng chuyện tối hôm đó nghĩ kỹ , luật sư bên vẫn luôn đợi tin của .”
Cuối cùng cô thêm một câu: “Phiền giúp với một tiếng, thể cần bất cứ thứ gì, chỉ cần mau ch.óng ký tên.”
Nói xong, Lương Chiêu Nguyệt nhấn nút ngắt điện thoại.
Giang Bách màn hình điện thoại, Châu Vân Xuyên với sắc mặt u ám khó đoán, nhất thời nên gì.
Ngược , Châu Vân Xuyên lấy điện thoại hỏi: “Bên luật sư Hoàng tiến triển thế nào ?”
Giang Bách lập tức đáp: “Hai ngày nay họ đều đang liệt kê tính toán tài sản bên phía , sáng nay hỏi qua, tầm giờ tan hôm nay họ sẽ đưa bản thỏa thuận đầu tiên.”
Châu Vân Xuyên trầm ngâm một lát, : “Bảo họ nhanh ch.óng lên, lúc kết thúc cuộc họp là thấy bản thỏa thuận đó.”
Giang Bách : “Vậy giục họ.”
Giang Bách định lui ngoài, Châu Vân Xuyên như nghĩ đến chuyện gì đó, kịp thời gọi hỏi: “Mấy ngày nay cô vẫn về nhà ?”
Đêm đó Châu Vân Xuyên rời khỏi Vọng Kinh Tân Cảnh để về công ty việc, bận rộn đến một giờ sáng, thấy muộn, cũng chạy đến khách sạn một chuyến, dứt khoát ở trong phòng ngủ liền kề văn phòng. Mấy ngày đó, ngày nào cũng như , ăn ở đều trong phòng ngủ cạnh văn phòng.
Nói thì phòng ngủ vẫn là do năm đó lúc bận rộn nhất bảo dọn dẹp , trang trí một chút để tiện nghỉ ngơi lúc bình thường.
Mấy năm qua hoặc là ở khách sạn, hoặc là ở văn phòng, thỉnh thoảng cũng về Vọng Kinh Tân Cảnh, vẫn nơi ở cố định, cảm giác như đang lang thang. Mãi đến năm ngoái và Lương Chiêu Nguyệt kết hôn, mới nơi ở cố định — Vọng Kinh Tân Cảnh.
Còn văn phòng và khách sạn thì lâu ghé qua.
Đến nỗi đột nhiên ở tạm, phát hiện bên cạnh thiếu nhiều đồ.
Anh bảo Giang Bách về Vọng Kinh Tân Cảnh lấy, Giang Bách chạy một chuyến, chỉ mang đến những vật dụng sinh hoạt cần, đồng thời còn mang về cho một tin tức.
Lương Chiêu Nguyệt ở nhà, mấy ngày nay đều ở khách sạn, vị trí ngay cạnh Chứng khoán Ngân Hải.
Thậm chí hơn nữa, đồ đạc của cô đều dọn sạch sẽ .
Châu Vân Xuyên bất ngờ, nhưng cũng bất ngờ lắm.
Sau đêm đó, vốn bình tĩnh suy nghĩ kỹ, cảm thấy tính cách của cô quả thực là như — lúc đến thì như thiêu lao đầu lửa, bất chấp tất cả, một khi kết thúc cũng hề lưu đường lui.
Anh khỏi tự giễu, ban đầu thể cho rằng cô trái tim thiếu nữ, việc mềm lòng.
Rõ ràng tốc độ hạ d.a.o của cô nhanh hơn nhiều.
Giang Bách quan sát sắc mặt của Châu Vân Xuyên một hồi lâu, đáp: “Không ạ.”
Châu Vân Xuyên im lặng một lát, : “Bảo dì Châu thời gian cần qua đây nữa, nếu bà nội hỏi thì cứ là chúng cần gian riêng, qua một thời gian nữa hãy để bà qua.”
Giang Bách thầm nghĩ, còn cần thiết qua nữa ?
đối phương dù cũng là sếp của , mặc dù ở bên cạnh mấy năm, nhưng chuyện riêng tư của sếp tuyệt đối trong phạm vi thể buôn chuyện và phỏng đoán.
Ví dụ như sáng hôm đó, đến công ty từ sớm, định đem một phần công việc trì hoãn do Châu Vân Xuyên tan sớm tối hôm văn phòng của , ngờ một thời điểm sớm như , Châu Vân Xuyên âu phục giày da bàn việc xử lý công vụ .
Tuy rằng cảnh tượng như đây là hiếm thấy, nhưng gần đây thời gian việc của Châu Vân Xuyên còn sớm về muộn như nữa, ngược , tình trạng đến đúng giờ và tan sớm khá thường thấy.
Suy đoán đầu tiên của lúc đó là, khả năng Lương Chiêu Nguyệt công tác, Châu Vân Xuyên cũng liền khôi phục nhịp độ như cũ.
Suy đoán lóe lên, ngay đó liền thấy Châu Vân Xuyên , bảo phối hợp với luật sư Hoàng kiểm kê bộ tài sản của , và hỗ trợ soạn thảo các điều khoản của thỏa thuận ly hôn.
Thỏa thuận ly hôn?
Giang Bách sững sờ, nhưng cũng dám hỏi nhiều, đặt tài liệu xuống rời khỏi văn phòng, lập tức liên lạc với luật sư Hoàng.
Điện thoại gọi đến mười giây, liền ly hôn trong miệng của Châu Vân Xuyên là chỉ cái gì.
Là và Lương Chiêu Nguyệt ly hôn.
Tối hôm Châu Vân Xuyên chuyện điện thoại với luật sư Hoàng, quy trình cứ tiến hành theo thủ tục ly hôn thông thường.
Cho dù ba ngày trôi qua kể từ khi chuyện , Giang Bách vẫn khỏi cảm thán.
Nhớ lúc đầu, khi hai kết hôn, bản thỏa thuận tiền hôn nhân vẫn là do ở giữa giúp soạn thảo, bây giờ đến bước ly hôn, Châu Vân Xuyên đơn phương hủy bỏ bản thỏa thuận tiền hôn nhân đó, đặc biệt dặn dò luật sư Hoàng trong phần phân chia tài sản, cứ soạn thảo theo tỷ lệ chia đôi.
Đương nhiên “chia đôi” trong đó, là lấy tài sản bên phía Châu Vân Xuyên chính.
Tuy rằng vì hai đến bước ly hôn, rõ ràng đó tình cảm của hai vẫn đang . xét tình hình Châu Vân Xuyên nhượng bộ nhiều đến thế khi ly hôn, xem ý ly hôn của mãnh liệt đến .
Ít nhất thể khẳng định một điều là, đề nghị ly hôn tuyệt đối là Châu Vân Xuyên.
Giang Bách nghĩ, ly hôn, tại tranh thủ một chút? Dù Lương Chiêu Nguyệt cũng là một quan tâm như , chừng dỗ dành một chút là thôi.
Dù cũng là chuyện của cấp , Giang Bách cũng tiện phỏng đoán nhiều, đáp một tiếng “”, lui khỏi văn phòng của Châu Vân Xuyên, lấy điện thoại gọi cho luật sư Hoàng, hỏi thăm tiến độ soạn thảo thỏa thuận ly hôn.
Bên Lương Chiêu Nguyệt cúp điện thoại, ở hành lang ngắm cảnh một lúc, định về văn phòng tiếp tục việc, đột nhiên điện thoại rung lên một cái, cô cứ ngỡ là Châu Vân Xuyên hoặc Giang Bách gọi tới, cúi đầu , là Mạnh An An.
Nhìn cái tên ghi chú màn hình, cô đột nhiên rốt cuộc nên cuộc điện thoại .
Trong lúc do dự, cuộc gọi ngắt, điện thoại trở yên tĩnh.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng lát nữa sẽ nhắn tin giải thích cho Mạnh An An, ngờ, ý nghĩ vụt qua, điện thoại rung lên nữa, vẫn là Mạnh An An gọi tới.
Lần Lương Chiêu Nguyệt do dự nữa, trượt lên biểu tượng nhận cuộc gọi.
Điện thoại áp tai, liền thấy giọng đáng thương tội nghiệp ở đầu dây bên : “Chiêu Nguyệt, em đang ở lầu công ty chị.”
Lương Chiêu Nguyệt văn phòng xin Khương Thần nghỉ một tiếng, đó cầm thẻ nhân viên và điện thoại xuống lầu.
Mạnh An An đang ở quán cà phê tầng ba, cô chọn vị trí gần cửa, cứ ngẩng đầu chằm chằm cửa, gần như ngay khi Lương Chiêu Nguyệt xuất hiện, cô dậy bay tới: “Chiêu Nguyệt.”
Lương Chiêu Nguyệt mỉm cô : “Hôm nay ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-xuan-nong-nan/chuong-52-em-va-chau-van-xuyen-cua-van-hoa-capital-la-quan-he-gi.html.]
Mạnh An An bĩu môi: “Em nào còn tâm trí nữa.”
Vừa những lời , Lương Chiêu Nguyệt liền khẳng định, Mạnh An An đây là chuyện của cô và Châu Vân Xuyên .
Hai chọn một khu vực ít , mỗi gọi một ly cà phê, xuống, Mạnh An An nắm lấy tay cô hỏi: “Chị và trai em thật sự sắp ly hôn ?”
Cổ họng Lương Chiêu Nguyệt chút nghẹn ngào, lờ mờ nhớ đầu tiên gặp Mạnh An An, ngưỡng mộ tình cảm của cô và Châu Vân Xuyên, là lâu ngày sinh tình, ân ái mặn nồng, cô dám Mạnh An An, cúi mắt nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.
Mạnh An An sắp đến nơi.
Tối hôm đó khi Từ Minh Hằng đến nhà cô chuyện , ngày hôm tan cô đến Vọng Kinh Tân Cảnh. Cô đương nhiên mật khẩu mở cửa, nhưng vẫn ở cửa đợi cả một buổi tối, cũng đợi bóng dáng Lương Chiêu Nguyệt về nhà, cuối cùng cô thật sự hết cách, nhập mật khẩu mở cửa , ngay đó liền phát hiện, cả căn nhà trống nhiều.
Hoặc nên dùng từ “trống” để hình dung, mà nên dùng từ “tối giản”.
Anh trai cô vốn thích trang trí nơi ở, đây cô ít chê bai , cũng từng nghĩ sẽ giúp mua vài món đồ trang trí, nhưng một mực từ chối, thậm chí để dập tắt ý định của cô, Châu Vân Xuyên trực tiếp mua cho cô một căn nhà ở ngay bên cạnh, cắt đứt sự rục rịch của cô.
Mãi cho đến khi Lương Chiêu Nguyệt dọn ở, căn nhà mới đầy đặn hơn một chút, hương vị và thở của ở. Mạnh An An một bên chê bai trai trọng sắc khinh em, nhưng thể phủ nhận rằng, cô vui khi thấy trai bằng lòng bao dung một khác giới.
Thế nhưng bây giờ, căn nhà trở nên trống rỗng, những thứ thuộc về Lương Chiêu Nguyệt đều biến mất.
Cô cứ ngỡ nghĩ nhiều, chừng Lương Chiêu Nguyệt thật sự đang dọn dẹp để thêm đồ mới , nhưng đợi đến khi cô ất mở phòng sách và phòng ngủ dành riêng cho Lương Chiêu Nguyệt, lúc mới phát hiện, hai căn phòng đều khôi phục dáng vẻ ban đầu, gì còn tìm thấy một chút thở nào thuộc về Lương Chiêu Nguyệt.
Hóa cô nghĩ nhiều, Từ Minh Hằng cũng đùa với cô .
Lương Chiêu Nguyệt và trai thật sự đang chuẩn ly hôn.
Bây giờ, cô Lương Chiêu Nguyệt, : “Tại chứ? Trước đây vẫn đang ? Sao chị và trai đột nhiên đến bước ly hôn.”
Đêm đó Lương Chiêu Nguyệt cũng Châu Vân Xuyên hỏi như , hỏi cô tại ly hôn.
Nhân viên phục vụ mang cà phê và bánh ngọt lên.
Lương Chiêu Nguyệt hình vẽ latte art tinh xảo đó, ngẩng đầu hỏi: “Người mà em thích , em thứ em từ ?”
Mạnh An An ngơ ngác, : “Em cũng nữa.”
Gần đây Từ Minh Hằng quan tâm cô , nhưng nếu sự quan tâm sâu đậm đến mức nào, chính cô cũng rõ .
Lương Chiêu Nguyệt thấy dáng vẻ mờ mịt của cô , phảng phất như thấy chính của quá khứ, cô : “An An, một kiên trì lâu cũng sẽ mệt mỏi.”
Mạnh An An hiểu: “ chị và trai là lâu ngày sinh tình ?”
Lương Chiêu Nguyệt liền : “Chuyện chị xin em, chị và trai em như .”
Ngay đó cô kể sơ qua về chuyện hai kết hôn.
Mạnh An An xong thì ngây , theo đó là sự tức giận: “Anh trai em! là mà.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Không trách , bọn chị ngay từ đầu rõ .”
“ mà… nhưng mà hai vẫn đang , tại thể cứ như mà sống tiếp chứ?”
Lương Chiêu Nguyệt nhấp một ngụm cà phê, gì.
Mạnh An An hỏi: “Chiêu Nguyệt, lúc chị với em, chị sẽ để tiếc nuối, bây giờ chị cứ thế kết thúc với trai, là… trái ngược với những gì chị ?”
Giọng Lương Chiêu Nguyệt mang theo nỗi cảm khái sâu sắc: “Lúc khác lúc đó, hồi vẫn còn quá trẻ, cứ ngỡ là sẽ .”
Mạnh An An gì nữa.
Sự thất vọng trong lời của Lương Chiêu Nguyệt rõ ràng thể thấy , chắc chắn là trai chuyện gì đó khiến cô cũng thể kiên trì nổi nữa, cho nên mới đưa quyết định .
Hồi lâu , Mạnh An An mím môi, hỏi một nữa: “Chiêu Nguyệt, Từ Minh Hằng với em là chị đề nghị ly hôn, chị thật sự nghĩ kỹ ?”
Lương Chiêu Nguyệt , gật đầu : “Nghĩ kỹ , còn kỹ hơn cả lúc chị quyết định đến Bắc Thành học năm đó.”
Mạnh An An chuyện còn đường nữa , cô : “Bà nội ạ?”
Lương Chiêu Nguyệt lắc đầu: “An An, chị nhờ em một chuyện, chuyện em đừng với bà nội vội, chị sẽ tự với bà. Trước đó, em thể giúp chị giữ bí mật ?”
Mắt Mạnh An An đỏ hoe: “Nếu em , bà nội sẽ trách em đó, chừng bà cũng sẽ khuyên chị.”
Lương Chiêu Nguyệt an ủi cô: “Sẽ , bà nội tình hình của bọn chị, bà cụ sẽ tôn trọng lựa chọn của bọn chị, bây giờ chị với bà, là để bà đau lòng.”
“Đau lòng sớm và đau lòng muộn khác gì ?”
“Có, đau lòng muộn một chút thể sẽ đau lòng đến thế.”
Lời quá vòng vo, Mạnh An An hiểu, cô : “Sao đến nông nỗi chứ? Tết năm nay chị ở nhà, bà nội với các chú các thím các cô các bác , Trung Thu năm nay dù bận thế nào cũng về một chuyến, đến lúc đó sẽ giới thiệu chị cho họ quen, thế nhưng bây giờ…”
Mạnh An An tiếp, nước mắt cứ thế chảy dài má.
Lương Chiêu Nguyệt rút giấy ăn lau cho cô : “Là chuyện của chị và trai em, em cái gì?”
Mạnh An An nắm lấy tay cô: “Chiêu Nguyệt, em thích chị.”
“Chị và trai em duyên, nhưng chị và em vẫn duyên, chúng vẫn thể qua bạn.”
“ giống .” Mạnh An An “Em vẫn thích chị chị dâu của em hơn.”
Lương Chiêu Nguyệt cô, đột nhiên nghiêm túc: “Sau thể em sẽ còn chị dâu khác, chừng em còn thích cô hơn.”
Mạnh An An lắc đầu như trống bỏi: “Sẽ , nếu trai dám kết hôn với khác em sẽ là đầu tiên đồng ý, em chỉ nhận chị là chị dâu thôi.”
Lương Chiêu Nguyệt liền , nụ phức tạp.
Có sự an ủi, nhưng nhiều hơn là đau lòng.
Bất cứ ai cũng hy vọng cô và Châu Vân Xuyên hạnh phúc, thế nhưng họ đến bước .
An ủi Mạnh An An xong, Lương Chiêu Nguyệt tiễn cô rời , quán cà phê một lúc lâu, cho đến khi một tiếng đồng hồ xin nghỉ của cô sắp kết thúc, cô mới lên lầu.
Vừa lên lầu, mới bước khu vực văn phòng, cô liền phát hiện nhiều đang , hơn nữa ánh mắt còn thiện cảm, một cảm giác hóng chuyện xem kịch một cách khó hiểu.
Lương Chiêu Nguyệt đang thắc mắc, đột nhiên Lục Bình xuất hiện, sắc mặt lo lắng, thấy cô , liền vẫy tay với cô : “Lương Chiêu Nguyệt, đến phòng họp một chuyến.”
Lục Bình hiếm khi nghiêm túc gọi cả họ lẫn tên cô như , Lương Chiêu Nguyệt ít nhiều cũng đoán là chuyện xảy , phần lớn còn thoát khỏi liên quan đến , chỉ là chuyện rốt cuộc là lớn nhỏ, cô chút chắc chắn.
Cô suy nghĩ, theo Lục Bình phòng họp 6.
Vừa bước , Lương Chiêu Nguyệt liền thấy Lục Bình với vẻ mặt phức tạp , trong ánh mắt đó sự thất vọng, cũng cả sự hận rèn sắt thành thép.
Lương Chiêu Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y, : “Sư phụ, tìm em?”
Lục Bình lập tức ném mạnh tập tài liệu trong tay xuống bàn: “Em và Châu Vân Xuyên của Vân Hòa Capital là quan hệ gì?”
Tim Lương Chiêu Nguyệt lỡ một nhịp, đột nhiên nghĩ đến email , cô siết c.h.ặ.t t.a.y, im lặng đối đáp.
Thấy cô như , Lục Bình lẽ cũng đoán , chỉ tay cô, vẻ mặt đó bao nhiêu thất vọng thì bấy nhiêu thất vọng: “Lúc đầu em đảm bảo với thế nào, tuyệt đối những chuyện hạ tiện đó.”
Lương Chiêu Nguyệt lập tức giải thích: “Sư phụ, em và …”
Lục Bình mở tập tài liệu bàn, rút một tờ giấy vỗ cho cô xem: “Cái tên Dư Hạo đó, ở Hàng Thông mặt giúp đỡ, là do Châu Vân Xuyên chỉ thị ?”
Lương Chiêu Nguyệt cầm lấy tờ giấy đó, quả nhiên là email mà Tiền Khải gửi cho cô mấy ngày , bây giờ gửi y nguyên. Chẳng trách lúc nãy văn phòng, các đồng nghiệp đều như .
Cô mím môi, với Lục Bình: “Dự án đó đúng là do giúp đỡ…”
Lục Bình lắc đầu, “hừ” một tiếng, : “Chẳng trách bảo em dẫn bạn trai đến đây, để xem xét giúp em, em cứ khác tìm cớ thoái thác. Anh , Dư Hạo đó là ai chứ, nếu bạn trai em chỉ là một nhân viên quèn, thể quen như ?”
Anh hỏi: “Em và Châu Vân Xuyên bắt đầu từ khi nào?”
Lương Chiêu Nguyệt nắm c.h.ặ.t tờ giấy trong tay, : “Khoảng tháng mười năm ạ.”
Lục Bình , lập tức tức đến nên lời: “Em… Anh giới thiệu công việc cho Từ Minh Hằng là để em thêm giảm bớt áp lực, chứ để em … …”
Anh thậm chí hai chữ “bẩn thỉu”.
Thấy vì chuyện của mà tức giận và lo lắng như , giống như một trai lo lắng em gái lầm đường lạc lối, hủy hoại cuộc đời .
Lương Chiêu Nguyệt thầm nghĩ, bố cô cũng đến mức .
Cô Lục Bình vẫn đang trong cơn tức giận, giải thích: “Mối quan hệ của em và chút phức tạp, nhưng tuyệt đối như trong email , sở dĩ giấu , để , là bởi vì…”
Bởi vì đây?
Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, lẽ là vì cô và tương lai lâu dài, cho nên cô từng nghĩ đến việc công khai.
Sự chênh lệch của hai vốn bày rõ ràng ở đó, vì để chỉ trỏ, chi bằng cứ để mối quan hệ mãi mãi chôn giấu trong bóng tối, chôn giấu ở vị trí vốn của nó.
Bắt đầu và kết thúc, vốn dĩ đều ai , chính là kết cục nhất cho đoạn tình cảm của cô và .
Lục Bình cô một lúc, mắt nheo , giọng điệu dịu một chút, chắc chắn lắm hỏi: “Em chắc chắn là quan hệ b.a.o n.u.ô.i chứ?”
Cô gật đầu, quả quyết : “Không ạ, bọn em là quan hệ bạn trai bạn gái bình thường, gần đây vì bất đồng tình cảm nên chia tay .”
Nghe , Lục Bình nhíu c.h.ặ.t mày, nhớ đến những lời cô ở quán cà phê trong khách sạn Hàng Thành. Nhìn cô một hồi lâu, giọng điệu của cuối cùng cũng ôn hòa hơn nhiều: “Thật sự là quan hệ bạn trai bạn gái ?”
Lương Chiêu Nguyệt gật đầu một nữa: “Quan hệ của em và là hợp pháp, về điểm em thẹn với lòng.”
Lục Bình lạnh một tiếng: “Em thẹn với lòng, em thể bịt miệng của những ngoài ?”
Lương Chiêu Nguyệt mím môi gì.
Cả hai im lặng vài giây, Lục Bình thở dài một .
Anh nghĩ, chỉ cần là mối quan hệ thể đưa ánh sáng như bao nuôi, thì chuyện vẫn đến mức quá tồi tệ, yêu đương bình thường vẫn quang minh chính đại và đường đường chính chính hơn giao dịch quyền sắc. Cho dù sự chênh lệch gia thế của hai ở đó, nhưng cũng thể cản việc một cao cao tại thượng như Châu Vân Xuyên thể Lương Chiêu Nguyệt mê hoặc.
Chuyện tình cảm xưa nay khó , thấy nhiều cảnh môn đăng hộ đối , thì thể thử một kiểu khác ?
Hơn nữa bản Lương Chiêu Nguyệt cũng tệ .
Anh định tâm trạng, rằng chuyện tiếp theo sẽ dễ xử lý hơn nhiều, hơn nữa Lương Chiêu Nguyệt sắp đến Thâm Thành , những lời đàm tiếu sẽ phiền cô, cũng sẽ gây quá nhiều ảnh hưởng cho cô.
Nghĩ đến đây, đổi sự tức giận đó, ôn hòa: “Đã hợp thì chia tay cũng . Chúng và loại đó vốn cùng một tầng lớp, đau dài bằng đau ngắn, cách của em là đúng.”
Lương Chiêu Nguyệt sững sờ, đó : “Cảm ơn sư phụ thông cảm.”
Lục Bình thở dài một nặng nề : “Em… Thôi bỏ , với La tổng về chuyện của em , xem thể để mặt chuyện với Tống tổng một chút , để giảm thiểu ảnh hưởng tiêu cực của sự việc xuống mức thấp nhất.”
Trong lòng Lương Chiêu Nguyệt ấm lên,: “Sư phụ, xin vì liên lụy đến .”
Lục Bình : “Mấy tấm ảnh của và em, nào cũng là tiệc của bộ phận hoặc dự án, dễ rõ, em cần lo lắng, chỉ chuyện của Dư tổng và Châu tổng là phiền phức một chút.”
Dừng một chút, : “Chuyện vì để La tổng và Tống tổng mặt, nghĩ để Châu Vân Xuyên mặt là hiệu quả nhất.”
Lương Chiêu Nguyệt lập tức thấy khó xử.
Chưa kể đến việc Châu Vân Xuyên chịu mặt rõ giúp cô , chỉ với tình hình hiện tại của họ, cô đến cả gọi điện thoại cho cũng nhờ Giang Bách truyền đạt.
Xem là vô vọng .
Cô : “E là ạ.”
Lục Bình hiểu lầm, khinh bỉ : “Đàn ông là vô tình nhất, huống chi là loại như , cũng coi như cho em một bài học, em học hỏi một chút.”
Lương Chiêu Nguyệt giải thích nhiều, ậm ừ một tiếng hỏi: “Bên La tổng cần em cùng ạ?”
Lục Bình : “Không cần, với , một bước tính một bước, em về việc , việc cần bàn giao thì cứ bàn giao, đừng nghĩ nhiều quá.”
Nói xong, Lục Bình về phía cửa phòng họp, Lương Chiêu Nguyệt vội bước lên một bước, định giúp mở cửa, ngờ, bên ngoài nhanh hơn cô một bước đẩy cửa .
“Cô là Lương Chiêu Nguyệt ? Tống tổng lời mời.”
Người đến là Giang Khải Lâm, thư ký của Chủ tịch Chứng khoán Ngân Hải Tống Thành Kiệt, lúc đang mỉm Lương Chiêu Nguyệt.
Vừa những lời , Lương Chiêu Nguyệt mặt , Lục Bình mà nên lời.
Trong đầu hai đều thoáng qua cùng một ý nghĩ —
Chẳng lẽ chuyện email nặc danh lan nhanh đến , đến mức kinh động cả Chủ tịch cấp đích mặt giải quyết?