Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 97: Tiểu Lê, Sao Em Nói Chuyện Y Hệt Mẹ Anh Vậy?
Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:58:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Lê Hân Viện Nghiên Cứu, Đỗ Bằng vẫn đang gục bàn, gì đổi so với lúc cô rời .
Nếu điểm khác biệt duy nhất, đó là ly nước nóng cô rót đó uống cạn.
“Đỗ Bằng? Đỗ Bằng…” Lê Hân thấy gục đó một tiếng động, đau quá ngủ , bèn tới đẩy vai .
“…”
“Anh chứ?” Thấy Đỗ Bằng phản ứng gì, Lê Hân lay mạnh hơn một chút.
Đỗ Bằng dùng tốc độ 0.25 từ từ dậy, nhăn mặt Lê Hân.
“Không, .”
“Còn , mặt trắng bệch kìa.” Lê Hân đ.á.n.h thức Đỗ Bằng dậy, vội vàng lấy hai viên t.h.u.ố.c mang về, rót một ly nước nóng tới, để Đỗ Bằng uống t.h.u.ố.c.
“Cháo , lát nữa thấy đỡ hơn thì ăn , ăn đúng giờ, dày mà ?” Nói , Lê Hân đẩy hộp cháo đóng gói qua.
Cháo đựng trong loại hộp cơm sắt kiểu cũ.
Là Lê Hân mượn của đội nấu ăn, đợi dùng xong rửa sạch, tối hoặc trưa mai sẽ trả .
Buổi trưa đội nấu ăn đều nấu cơm, Đỗ Bằng là thể đoán , phần cháo lẽ là Lê Hân nhờ bên đội nấu ăn đặc biệt nấu cho .
“Cảm ơn nhé…” Đỗ Bằng chân thành cảm ơn, cảm thấy Lê Hân tuy tuổi còn nhỏ nhưng chỉ thông minh mà còn chăm sóc khác.
Phải rằng, Hạ Bắc Thần thật phúc, cưới một cô gái hiểu chuyện như Lê Hân.
“Bình thường cũng nên chú ý đến sức khỏe của hơn, đừng hễ nghiên cứu là quên ăn quên ngủ, xem nếu cơ thể suy sụp, còn nghiên cứu thế nào ?” Lê Hân như , nhịn thêm vài câu, “Coi như vì , cũng nghĩ cho vợ con chứ?”
Kiếp cô chính là như , gần như điên cuồng, nên mới hành hạ cơ thể đến suy sụp.
Mỗi một nhà nghiên cứu, nên trang một robot quản gia, loại chuyên nhắc nhở ăn cơm ngủ nghỉ !
Lê Hân nghĩ, càng cảm thấy nên đưa Tam Mao ngoài một cách hợp lý.
“Không … em còn trẻ như , giọng điệu chuyện già dặn như thế? Mẹ đây cũng thường với như .” Đỗ Bằng , mở miệng mấy , cuối cùng vẫn nhịn mà .
Anh thực sự ngờ, Lê Hân rõ ràng nhỏ như , thể những lời đậm chất “” như thế?
Lê Hân: “…”
Anh lịch sự ?
Im lặng một lúc lâu, Lê Hân cuối cùng chọn cách bỏ .
Đột nhiên để ý đến Đỗ Bằng nữa!
Đỗ Bằng uống t.h.u.ố.c ăn cháo, buổi trưa dựa ngủ một lát, liền hồi đầy m.á.u sống , dáng vẻ đau dày suýt ngất .
“Buổi chiều đợi bên Hạ Bắc Thần huấn luyện xong, cần thu hồi lô s.ú.n.g mới đó về, ngày mai kiểm tra bộ, ngày đưa cho họ, để họ tiến hành huấn luyện ngoài trời.” Đỗ Bằng thấy Lê Hân, liền với cô về công việc của Viện Nghiên Cứu.
Lô s.ú.n.g tiểu liên kiểu mới do Đỗ Bằng phụ trách, mà Lê Hân bây giờ là trợ lý của , tự nhiên cũng cùng phụ trách lô s.ú.n.g .
“Được.” Lê Hân gật đầu đồng ý, tiện thể đưa cho liệu quan sát mấy ngày nay.
“Ngày mai kiểm tra s.ú.n.g ống, em cũng cùng nhé?” Đỗ Bằng xem liệu với cô.
Dù cũng là chồng nhiệm vụ, Đỗ Bằng Lê Hân chắc chắn cũng lo lắng, để cô cùng kiểm tra, cũng để cô nắm tình hình, thể yên tâm hơn nhiều.
Lê Hân vui vẻ đồng ý, việc gì liền chui phòng nghiên cứu, chuẩn nghiên cứu chế tạo robot.
Trong Viện Nghiên Cứu nhiều linh kiện, một là đồ thừa từ các nghiên cứu , một là phụ kiện mới dùng đến, Lê Hân động đến những thứ mới, ngược gom hết những linh kiện, thiết thừa dùng đến với .
Trông giống đang nghiên cứu, mà ngược chút giống đang nhặt ve chai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-97-tieu-le-sao-em-noi-chuyen-y-het-me-anh-vay.html.]
Cô bới bới trong đống linh kiện đó, mang những linh kiện thu thập phòng nghiên cứu.
Lúc Đỗ Bằng chuẩn thu s.ú.n.g, định qua gọi cô cùng, nhưng thấy cô đang chơi khá chuyên tâm, nên cũng gọi, để cô chuyên tâm nghiên cứu.
Gần đây Viện Nghiên Cứu cũng việc gì, Đỗ Bằng gọi một nhà nghiên cứu khác, hai đến sân tập b.ắ.n, thu hết những khẩu s.ú.n.g kiểu mới đó về Viện Nghiên Cứu.
…
“Tiểu Lê , Hạ Bắc Thần đến đón em .” Mãi đến giờ tan , Đỗ Bằng mới qua gọi Lê Hân quên mất thời gian.
“Ồ.”
Lê Hân tiếng liền đặt linh kiện trong tay xuống, hôm nay cô mới lắp ráp một cái khung gầm, con robot , thật sự chuyện một hai ngày.
Cô nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, từ phòng nghiên cứu .
“Em mà nữa, lát nữa đấy.” Đỗ Bằng thấy cô , trêu chọc nháy mắt với cô.
Hạ Bắc Thần bây giờ ngày nào khi huấn luyện xong cũng đến đón Lê Hân, nào thấy cũng khiến Đỗ Bằng nhịn nhớ vợ.
Hay là…
Về nhà bảo vợ ngày nào cũng đến đón tan nhỉ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Chắc sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất?
Thôi , Đỗ Bằng rùng một cái, cũng vội vàng thu dọn chuẩn về, dù gần đây Viện Nghiên Cứu cũng việc gì, vẫn nên về nhà sớm thì hơn.
Lê Hân khỏi Viện Nghiên Cứu, quả nhiên thấy Hạ Bắc Thần đang bên ngoài.
Thân hình cao lớn thẳng tắp đó, trông như một cây bạch dương nhỏ.
“Đi thôi, về nhà.” Lê Hân đến bên cạnh , cong môi .
“Ừm, về nhà.”
Hạ Bắc Thần đây cảm thấy, nhưng từ khi kết hôn, từ “về nhà” dường như trở thành điều mong đợi mỗi ngày.
“Hân Hân!” Hai mới bước khu tập thể, gặp Lưu Tương đang xách một cái giỏ nhỏ.
“Chị Tương.” Lê Hân từ khi đến Viện Nghiên Cứu, cũng một thời gian gặp Lưu Tương, lúc thấy chị liền vui vẻ đón chào.
Hạ Bắc Thần cũng chào Lưu Tương một tiếng, thấy Lưu Tương kéo Lê Hân vẻ chuyện, liền : “Anh về nấu cơm , hai cứ chuyện.”
“Đợi , nấm cho , mang về , đặc biệt hái cho nhà đấy.” Lưu Tương thấy định , những ngăn cản, mà còn đưa cho cái giỏ nhỏ đang cầm tay.
Lúc nãy cái giỏ nhỏ như đầy ắp đồ, lúc cầm gần, Hạ Bắc Thần mới phát hiện, bên trong đựng đầy nấm, đủ cho và Lê Hân ăn mấy bữa.
“Trên núi hết phong tỏa , hôm qua chị lên núi một chuyến.” Lưu Tương đưa cái giỏ nhỏ cho Hạ Bắc Thần xong, lập tức đầu chuyện với Lê Hân.
Hạ Bắc Thần thấy ở đây cũng dư chỗ nào để chen , liền cầm cái giỏ nhỏ đầy nấm về nhà, vẫn là nên về nấu cơm thì hơn.
Lưu Tương cũng để ý, vốn dĩ chỉ kéo Lê Hân chuyện thôi.
“Chị thấy dạo em đến Viện Nghiên Cứu ? Chị nghĩ em cũng thời gian lên núi, nên hái thêm một ít, như nhà em cũng cái ăn. Nấm qua một thời gian nữa cũng còn nhiều, ăn cũng chắc .” Lưu Tương .
Chị đây quan hệ với Lê Hân, bây giờ Lê Hân đột nhiên đến Viện Nghiên Cứu, chị cũng lâu chuyện với Lê Hân, cũng chút nhớ cô.
“Cảm ơn chị Tương, hái về xong vẫn luôn ăn, nhưng mãi cơ hội lên núi, may mà chị.” Lê Hân ngọt ngào cảm ơn chị.
Nấm hái về phơi khô để ở nhà, cũng còn khá nhiều, nhưng nấm khô và nấm tươi, hương vị vẫn khác , nấm tươi ngon hơn một chút.
“Haiz, gì mà cảm ơn, chỉ là tiện tay thôi.” Lưu Tương xua tay, đột nhiên quanh một vòng, ghé sát mặt Lê Hân, nhỏ giọng phàn nàn với cô: “Chị cho em , chị hái nấm, còn gặp Vương Thúy Hương. Em bà tham lam đến mức nào , một mang ba cái gùi lên núi, chỉ hận thể một hái hết nấm núi mới thôi, cũng sợ mệt.”