Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 72: Đưa Vợ Đi Làm
Cập nhật lúc: 2026-02-21 09:23:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngủ, ngủ ..." Lê Hân dám động đậy, lập tức nhắm mắt , "Anh... bình tĩnh chút."
Bình thường Hạ Bắc Thần lo lắng cho sức khỏe của cô nên vẫn luôn nhẫn nhịn.
Mặc dù Lê Hân cảm thấy đều là vợ chồng, nếu chồng nhu cầu về phương diện thì cô cũng sẵn lòng phối hợp, nhưng nghĩ đến ngày mai là ngày đầu tiên báo danh, cô thể đến muộn !
Lê Hân im thin thít, nhắm mắt , ngay cả động đậy cũng dám.
Hạ Bắc Thần: "..."
Bị cô vợ nhỏ từ chối , chút thất vọng!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Hạ Bắc Thần xoay xuống bên cạnh Lê Hân, đè nén phản ứng của cơ thể xuống bớt, lúc mới sang ôm Lê Hân ngủ tiếp.
Chỉ trong chốc lát, Lê Hân vốn đang hưng phấn ngủ , cơ thể mềm mại ấm áp.
Theo động tác của Hạ Bắc Thần, cô theo thói quen rúc lòng , ngủ say sưa.
Thôi bỏ , dù cũng vội.
Bọn họ còn nhiều thời gian mà.
Trong lòng Hạ Bắc Thần cảm thấy trọn vẹn, ôm c.h.ặ.t cô vợ nhỏ, cũng nhắm mắt ngủ...
Buổi sáng, khi tia nắng đầu tiên chiếu , Hạ Bắc Thần gần như mở mắt ngay lập tức. Cúi đầu trong lòng vẫn đang ngủ say, hôn nhẹ lên trán Lê Hân mới dậy rửa mặt.
Làm xong việc, mới gọi Lê Hân dậy, còn thì xuống bếp bữa sáng.
Hai cùng ăn sáng ở nhà xong, thu dọn đồ đạc cùng đến doanh trại.
"Hình như đây là đầu tiên chúng cùng ngoài là để đấy." Lê Hân bên cạnh Hạ Bắc Thần.
"Sau , ngày nào chúng cũng sẽ như , cùng . Nói chừng còn thể cùng tan về nhà nữa." Lê Hân với Hạ Bắc Thần.
Cảm giác chút mới lạ, Lê Hân cảm thấy cũng khá , thể bạn với Hạ Bắc Thần.
"Được, buổi tối sẽ đón em." Hạ Bắc Thần gật đầu, tưởng rằng Lê Hân cùng về nhà...
Trên đường đến doanh trại ít chiến sĩ, thấy Lê Hân cùng Hạ Bắc Thần đến đơn vị là vì chuyện bắt địch đặc.
Tuy lúc đó , nhưng khi thông báo, mới chuyện gì xảy .
bây giờ địch đặc bắt , chuyện cũng qua, Lê Hân cùng Hạ Bắc Thần đến, khỏi khiến cảm thấy kỳ lạ.
Có điều Hạ Bắc Thần bên cạnh Lê Hân, khuôn mặt lạnh lùng thôi thấy sợ, chẳng ai dám gần hóng hớt.
"Chẳng lẽ phát hiện địch đặc nữa ?" Nhìn hai qua, vài cố ý chậm , tụm thì thầm bàn tán.
"Đâu mà lắm địch đặc thế? Chẳng lẽ địch đặc cứ nhắm đơn vị chúng mà phá hoại ?" Một bên cạnh bất mãn lên tiếng, cũng bực về chuyện địch đặc.
Mọi nghĩ cũng thấy chuyện địch đặc khả thi lắm, hơn nữa dáng vẻ thoải mái của Lê Hân, giống như đang phát hiện chuyện nghiêm trọng như địch đặc?
Trông giống tham quan thì đúng hơn.
"Hầy! Các còn gì ? Chị dâu nhỏ của chúng lợi hại lắm đấy! Nghe chị dâu nhỏ sắp Viện Nghiên Cứu !" Một chiến sĩ thấy mấy tụ tập, vài câu liền đắc ý tới .
Tin tức của trong đơn vị nhanh nhạy hơn mấy , chuyện Lê Hân sắp Viện Nghiên Cứu.
"Viện Nghiên Cứu? Thật giả !" Mấy chiến sĩ lộ vẻ kinh ngạc.
"Cho dù chị dâu nhỏ bắt địch đặc, lập công lớn, nhưng Viện Nghiên Cứu nơi là ?" Cũng chiến sĩ lên tiếng nghi ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-72-dua-vo-di-lam.html.]
Họ thừa nhận Lê Hân lợi hại, cứu vãn tổn thất cho quân đội, nhưng dựa công lao mà Viện Nghiên Cứu - nơi khoa học kỹ thuật... thì khó tránh khỏi cảm thấy cô cửa .
"Đương nhiên tùy tiện là , nếu chị dâu nhỏ của chúng lợi hại chứ? Các đó tham gia lục soát núi ? Cái máy dò nhỏ buộc ở chân , chính là do chị dâu nhỏ đấy. cô dùng cái đó để phát hiện mìn, các xem cô đủ trình độ Viện Nghiên Cứu ?" Chiến sĩ thạo tin thần bí với mấy .
"!" Mấy chiến sĩ kinh ngạc hít sâu một , tin tức cho chấn động nhẹ.
Cái máy dò đó mấy họ đều dùng qua, nhưng ngờ liên quan đến Lê Hân.
"Cô vợ mà Phó đoàn trưởng Hạ mang về , quả thực đơn giản chút nào!"
"Chứ còn gì nữa!" Người thạo tin kiêu ngạo như thể đang khen chính .
Hạ Bắc Thần và Lê Hân những lời bàn tán nhỏ to bên , hai đến doanh trại.
"Em tự mà, , em đường." Thấy đến đơn vị mà Hạ Bắc Thần vẫn theo , Lê Hân liền .
"Anh đưa em ." Hạ Bắc Thần kiên quyết đưa cô .
Người trong doanh trại càng lúc càng đông, thấy Lê Hân, càng nhiều ánh mắt đổ dồn về phía cô, hoặc kinh ngạc hoặc trầm trồ.
Hạ Bắc Thần khẽ nhướng mày, đưa tay nắm lấy tay Lê Hân bên cạnh, tuyên bố chủ quyền của .
"Bây giờ em cảm giác, giống như kiểu ông chồng buổi sáng lái xe đưa vợ , đó mới tự ." Lê Hân một đoạn, đột nhiên nhớ tới một tình tiết trong phim truyền hình từng xem, nhịn với Hạ Bắc Thần.
Rất giống cảnh hiện tại của họ, rõ ràng cùng ở trong một đơn vị, cô tự bộ cũng chẳng bao xa, nhưng nơi Hạ Bắc Thần cần đến gần hơn, mà cứ khăng khăng đưa cô .
Không chỉ giống tình tiết trong phim, mà còn giống những cặp đôi đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.
Lê Hân cũng lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Bắc Thần, tuy là cưới yêu , nhưng cảm giác yêu đương khi kết hôn hình như... cũng khá tuyệt?
"Cái gì?" Hạ Bắc Thần cô, nụ mặt Lê Hân cho ch.ói mắt, trong đáy mắt cũng nhiễm ý của cô.
"Khụ khụ... Không gì." Thời đại chắc thịnh hành gọi 'ông xã bà xã' nhỉ?
Hai cạnh , chỉ xứng đôi mà còn dưỡng mắt, khiến ít trong lòng kinh ngạc. Chưa từng thấy Hạ Bắc Thần để lộ biểu cảm như bao giờ, quả thực thể gọi là kỳ tích!
Đây nó vẫn là Diêm Vương mặt lạnh ?...
Bên ngoài Viện Nghiên Cứu, Đỗ Bằng nghĩ đến việc hôm nay Lê Hân đến báo danh nên đợi sẵn ở cửa từ sớm.
Từ xa thấy Hạ Bắc Thần đưa Lê Hân tới, lập tức đón đầu.
"Chào buổi sáng, Phó đoàn Hạ." Đỗ Bằng thấy ánh mắt Hạ Bắc Thần quét qua , vội vàng chào hỏi.
Sao còn bắt đầu mà cảm thấy Hạ Bắc Thần chút địch ý với thế nhỉ?
"Chào ." Lê Hân ở bên cạnh thấy Hạ Bắc Thần gì, bèn giúp đáp một câu.
"Biết cô đến nên đợi từ sớm , thôi, đưa cô báo danh." Đỗ Bằng Lê Hân, cảm thấy tính tình Lê Hân hơn cái nết ch.ó của Hạ Bắc Thần nhiều.
"Vợ giao cho , chăm sóc cô cho , đừng để cô bắt nạt!" Hạ Bắc Thần chằm chằm Đỗ Bằng, dặn dò một câu mới yên tâm giao Lê Hân cho .
Cái dáng vẻ nghiêm túc đó, cứ như đưa Lê Hân ở Viện Nghiên Cứu mà là tù .
Có cần thiết thế ?
Viện Nghiên Cứu của bọn họ đáng sợ thế ?
"Phó đoàn Hạ, nhắc nhở một chút, chỗ chúng là Viện Nghiên Cứu, là nơi khoa học, nơi ăn thịt !" Khóe miệng Đỗ Bằng giật giật, vô cùng khó chịu .