Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 71: Nếu Em Không Ngủ, Vậy Chúng Ta Làm Chút Chuyện Khác Nhé?
Cập nhật lúc: 2026-02-21 09:23:09
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chỗ rau thái hết để muối ?" Lê Hân ở nhà, thái rau hỏi Tam Mao bên cạnh.
Sáng nay nhu yếu phẩm đưa tới nhiều, chỗ rau ăn hết dễ hỏng lãng phí, trong gian còn chất đống rau củ, cô liền dùng cách muối dưa để dự trữ.
Trong hệ thống của Tam Mao thực đơn, cũng phương pháp dưa muối, Lê Hân dứt khoát để Tam Mao ở bên cạnh dạy cô.
Sở dĩ để Tam Mao , là vì bản cô cũng học một chút.
Cũng ngờ tới, ngày để con robot do chính nghiên cứu tay cầm tay dạy nấu ăn...
Dưa muối khó, Lê Hân chẳng mấy chốc xong, xem sơ qua chỗ rau còn , chọn món ăn chuẩn sẵn, phần còn thì đợi Hạ Bắc Thần về .
"Thời gian còn sớm nữa, Tam Mao mày về ." Lê Hân thời gian, vội vàng thu Tam Mao .
Tam Mao lóc ỉ ôi: "Chủ nhân thật nhẫn tâm~"
Lê Hân: "..."
Cô chẳng bao lâu nữa là thể Viện nghiên cứu, cũng khi nào mới thể quang minh chính đại lấy Tam Mao , đến lúc đó chắc chắn sẽ gây chấn động lớn.
cô thật sự cần Tam Mao, cuộc sống của cô một chút cũng thể rời xa Tam Mao!
Lê Hân thở dài trong lòng, vẫn thể đường đường chính chính lấy Tam Mao dùng.
Cạch ——
Cửa truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa.
"Về ?" Lê Hân lập tức từ trong bếp ló đầu , "Rau em chuẩn xong hết , chỉ đợi về xào thôi."
Lê Hân tuy nấu cơm, nhưng luôn chuẩn sẵn sàng, công việc phiền phức nhất xong, Hạ Bắc Thần chỉ cần xào rau một chút, cũng coi như nhẹ nhàng.
Nếu sợ để Tam Mao sẽ lộ, Lê Hân thật đều thể để Tam Mao xào xong khi Hạ Bắc Thần về.
Dù trù nghệ của Tam Mao là cấp bậc đại sư, mùi vị mà một nấu cơm như cô thể ?
"Được."
Hạ Bắc Thần giày bếp, tiên lấy bản báo cáo phê duyệt mà Hạ Văn Cường đưa cho ban ngày , đưa cho Lê Hân.
"Việc em Viện nghiên cứu phê duyệt , ngày mai thể cầm cái đến Viện nghiên cứu báo danh, đưa cho của Viện nghiên cứu là , quy trình gì quá nhiều ." Hạ Bắc Thần .
"Biết ."
Lê Hân nhận lấy, cầm thứ trong tay, lật qua lật xem kỹ càng, cô còn từng thấy loại báo cáo phê duyệt bao giờ !
Cô mở báo cáo , thật đơn giản, chính là một lá thư thông qua, chữ ký và đóng dấu, qua trang trọng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Lê Hân chằm chằm mấy chục chữ ngắn ngủi hồi lâu, mắt cũng dời .
Tuy rằng đó chuyện cô Viện nghiên cứu sẽ vấn đề gì, nhưng khi thật sự thấy bản báo cáo phê duyệt , sự phấn khích trào dâng trong lòng Lê Hân thế nào cũng kìm nén .
Cảm giác , cứ như nhận giấy báo tuyển thẳng , còn vui hơn cả việc tự thi đỗ!
Cô một lúc lâu, mới cẩn thận từng li từng tí cất kỹ bản báo cáo .
Kiếp cô Viện nghiên cứu cũng từng kích động như bây giờ, thế nào nhỉ?
Cảm giác khác biệt!
Niềm vui sướng của Lê Hân sắp tràn ngoài, Hạ Bắc Thần ở bên cạnh thể cảm nhận rõ ràng, cũng thể thấy, cô vợ nhỏ từ lúc nhận bản báo cáo vẫn luôn .
Cô lên , mi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, Hạ Bắc Thần cũng tự chủ mà hồi lâu.
Nhìn mãi mãi, Hạ Bắc Thần kìm bật thành tiếng: "Vui thế ? Vậy lúc đầu tại đồng ý ngay với Đỗ Bằng?"
Trước đó còn cảm nhận trực quan thế , Lê Hân Viện nghiên cứu đến , dù cô cũng là ngay cả cửa nhà cũng .
Thậm chí, lúc Đỗ Bằng hỏi, cô còn chạy tới hỏi ý kiến của .
"Hai chúng là vợ chồng mà, chắc chắn hỏi ý kiến của chứ." Lê Hân chút suy nghĩ, trả lời ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-71-neu-em-khong-ngu-vay-chung-ta-lam-chut-chuyen-khac-nhe.html.]
"..."
Hạ Bắc Thần cô, ánh mắt dịu dàng từng , đôi mắt khi sự sắc bén tan biến dường như đang lấp lánh ánh sáng, vô cùng thu hút.
"Nói cũng , em cũng thạo lắm, đến Viện nghiên cứu thể gì." Một lúc lâu , Lê Hân mới hoảng loạn dời mắt , miệng theo bản năng chuyển chủ đề.
Theo thiết lập nhân vật của nguyên chủ, hẳn là như thế mới đúng.
"Em vẽ." Hạ Bắc Thần nhớ tới chuyện Hạ Văn Cường với đó.
Lê Hân vẽ, những , thậm chí ở nhà cũng từng thấy Lê Hân vẽ bao giờ.
"Nhắc mới nhớ, em từng học, tại nhiều thứ như ?" Hạ Bắc Thần Lê Hân, đột nhiên lên tiếng hỏi.
Biết lắp ráp s.ú.n.g, máy dò, những thứ học cũng chắc , nhưng đối với Lê Hân, giống như dễ như trở bàn tay .
Lê Hân ngạc nhiên khi Hạ Bắc Thần nghi ngờ , cô bao giờ cố ý duy trì thiết lập nhân vật của nguyên chủ, những thứ từng chút một bộc lộ mặt Hạ Bắc Thần, tuy cố ý, nhưng Lê Hân vẫn luôn nghĩ tới việc giấu giếm.
Có điều những thứ đều chỉ là những thứ bình thường nhất, Lê Hân dám những thứ quá chuyên sâu, nếu thật sự khó giải thích.
"Em cũng nữa, chính là qua một hai , hình như là luôn, cảm thấy cũng khá đơn giản." Lê Hân vẻ mặt mờ mịt lắc đầu, cái cớ nghĩ xong .
Đỗ Bằng cô năng khiếu ?
Vậy thì cứ coi là năng khiếu , trong phạm vi bình thường, thông qua học tập từng chút một bộc lộ thực lực vốn của cô, cũng thể thành thiên tài chứ nhỉ?
Lê Hân chớp chớp mắt với Hạ Bắc Thần, ngọt ngào.
Hạ Bắc Thần cô, đại não dường như đột nhiên mất khả năng tư duy.
Có lẽ Lê Hân chỉ là thông minh, học một mười thôi.
Hạ Bắc Thần thầm nghĩ trong lòng, vốn dĩ cũng đặc biệt nghi ngờ Lê Hân, lúc bản theo bản năng tự tìm lý do cho cô vợ nhỏ nhà .
"Xào rau , em đói ." Lê Hân đẩy Hạ Bắc Thần đến bếp lò.
"Được."
Thôi, mấy cái đó đều quan trọng.
Quan trọng là, nấu cơm cho vợ nhỏ ăn ...
Buổi tối, Lê Hân giường, nghĩ đến ngày mai Viện nghiên cứu báo danh, liền kích động đến mức khó ngủ.
Lê Hân nghĩ ngợi, lật , chút xem bản báo cáo phê duyệt lúc .
Thôi, trời cũng còn sớm nữa!
Lê Hân lập tức lật về, ngày mai báo danh cần mang theo những gì nhỉ?
Cô ở giường trằn trọc, bản ngủ , ồn đến mức Hạ Bắc Thần bên cạnh cũng ngủ .
Hạ Bắc Thần vốn dĩ giống như ngày, ôm Lê Hân chuẩn ngủ, nhưng Lê Hân chẳng mấy chốc lật thoát khỏi tay .
Lại qua một lúc, Lê Hân lật về, trong bóng tối đột nhiên ghé sát gần ít, thậm chí thể cảm nhận thở của Lê Hân.
Trong khoang mũi, tràn ngập mùi thơm khi tắm rửa Lê Hân, theo động tác ngừng của cô, liên tục bay mũi .
Hạ Bắc Thần: "..."
Cảm giác dày vò, sự kích động vốn cưỡng ép đè xuống, lúc chẳng khác nào liên tục Lê Hân khơi mào.
Đột nhiên, Hạ Bắc Thần bật dậy, lật đè Lê Hân đang định cử động xuống .
"Nếu em ngủ, chúng chút chuyện khác nhé?" Hạ Bắc Thần nắm lấy hai tay cô, ghé tai cô, mang theo tính xâm chiếm mạnh, giọng khàn khàn gợi cảm.
Lê Hân: "!"
Cô cô cô, cô hình như cảm nhận ... sự nóng rực truyền đến từ nơi nào đó.