Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 70: Chuyện Liên Quan Đến Cháu Dâu Mình, Lão Tư Lệnh Đúng Là Để Tâm
Cập nhật lúc: 2026-02-21 09:23:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những nhu yếu phẩm hàng ngày chiến sĩ nhỏ đặt vị trí sát tường ở cửa , ngay cả nhà cũng bước .
"Ấy, đừng vội , uống ngụm !" Thấy chiến sĩ nhỏ đưa đồ xong định ngay, Lê Hân màng đến đồ đạc tay, vội vàng mở lời.
"Không cần chị dâu, em còn về đơn vị nữa." Chiến sĩ nhỏ lắc đầu, khéo léo từ chối ý của Lê Hân.
"Ồ, lỡ việc của nữa."
Đóng cửa , Lê Hân đống đồ đưa tới , lá cờ thi đua , nghĩ cũng chẳng gì, cảm thấy thứ cầm trong tay thật nặng trĩu.
Có điều quân khu thật sự coi trọng chuyện , còn đặc biệt biểu dương cô.
Nhận sự khen thưởng của quân khu, trong lòng Lê Hân vẫn chút kích động nho nhỏ!
Xe Jeep dừng trong đại viện bao lâu liền lập tức rời .
sáng sớm, trong đại viện thấy quá nhiều, chuyện nhanh truyền , truyền tới truyền lui, cách xưng hô của đối với Lê Hân dần dần biến thành "Quân tẩu hùng".
Lê Hân ở nhà ăn sáng đơn giản, chuẩn mang rác trong nhà vứt.
Vừa khỏi cửa, xuống sân đại viện, liền ít quân tẩu thấy, trong nháy mắt, mấy ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
"Đó chính là quân tẩu hùng xuất từ viện chúng đấy ?" Có quân tẩu Lê Hân, nhỏ giọng hỏi bên cạnh.
Lê Hân tuy chuyển đến đại viện một thời gian, nhưng phần lớn thời gian đều ở trong nhà, xuất hiện, tiếp xúc với trong đại viện cũng nhiều.
Người tiếp xúc với cô nhiều nhất, chắc kể đến Vương Thúy Hương !
Cho nên nhiều quân tẩu chỉ Hạ Bắc Thần đưa vợ tới, nhưng cũng quen Lê Hân, thậm chí nhiều còn từng gặp cô.
"Chính là cô đấy, dáng dấp xinh , còn thể bắt địch đặc, thật sự là rạng danh cho quân tẩu chúng !"
Chuyện chỉ rạng danh cho quân tẩu trong đại viện bọn họ, mà còn cho tất cả chị em phụ nữ nữa.
Chỉ là những quân tẩu tính cách khá rụt rè, chỉ bên cạnh chuyện, dám tiến lên.
Vương Thúy Hương khéo cách bọn họ xa, thấy những lời khen ngợi Lê Hân , nhịn trợn trắng mắt.
"Lê Hân Lê Hân, cái gì cũng là Lê Hân!"
Cái con Lê Hân là các chắc?
Một hai đều nhắc tới nó!
Trong khu gia thuộc, quân tẩu tính cách rụt rè, thì cũng tính cách sởi lởi, thấy Lê Hân liền vây quanh.
"Em giỏi thật đấy, còn phát hiện địch đặc, đúng là hổ danh vợ của Phó đoàn trưởng Hạ!" Các quân tẩu vây quanh nhiệt tình kéo tay Lê Hân.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Lê Hân: "..."
Các chị như , mắc chứng sợ xã hội thật sự sẽ "đăng xuất" tại chỗ đấy!
Lê Hân khen đến mức ngơ ngác, nhưng nụ mặt những quân tẩu xung quanh, đều xuất phát từ thiện ý, cũng chỉ đành nở nụ gật đầu với họ.
"Em phát hiện địch đặc như thế nào ?"
"Lúc đó dọa sợ ? Địch đặc trông như thế nào?"
"Nghe còn mìn nữa, thứ đó nguy hiểm lắm đấy!"
"Ấy, em trông cũng xinh quá mất? Da dẻ thật là mọng nước."...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-70-chuyen-lien-quan-den-chau-dau-minh-lao-tu-lenh-dung-la-de-tam.html.]
Các quân tẩu vây quanh Lê Hân, mồm năm miệng mười chuyện, hóa thành "đoàn khen ngợi", khen đến mức Lê Hân nên để tay chân .
Hóa khen cũng khá là hổ!
"Cảm ơn..." Im lặng nửa ngày, Lê Hân cũng chỉ thể rặn hai chữ .
Vương Thúy Hương ở cách đó xa, vốn dĩ thấy những quân tẩu nhỏ giọng về Lê Hân trong lòng thoải mái.
Lại thấy nhiều vây quanh Lê Hân như , ai nấy đều vẻ thích Lê Hân, cảm giác phổi sắp tức nổ tung !
"Không chỉ là địch đặc thôi ? Có gì ghê gớm chứ? Nhìn cô màu kìa!" Vương Thúy Hương bĩu môi.
Mụ thậm chí còn nghĩ, nếu mụ hái nấm sớm hơn một ngày, thì phát hiện địch đặc bây giờ chừng chính là mụ, cái Tam đẳng công cũng là của mụ!
Nói cho cùng, Lê Hân chẳng qua chỉ là may mắn hơn chút thôi.
Có điều tuy mụ vui, nhưng thấy nhiều vây quanh Lê Hân như , mụ cũng thể ngu ngốc đến mức lúc xông lên gây sự, chỉ đành bực bội về nhà, mắt thấy tâm phiền.
Lê Hân vứt rác, mất nhiều thời gian mới kết thúc cuộc trò chuyện với các quân tẩu nhiệt tình, vội vàng chạy về nhà.
Những quân tẩu quá nhiệt tình, cũng quá chuyện, thật sự dọa c.h.ế.t .
Cô vốn thích ngoài, bây giờ cho thế , cô càng ngoài nữa.
"Phù..." Lê Hân thở phào một dài, lấy Tam Mao , sắp xếp những đồ đạc đưa tới, cô cũng chú ý xem, cứ thế nhét hết trong bếp.
Bây giờ , mới phát hiện đều là gạo, mì, dầu ăn các loại, theo sự sắp xếp của Tam Mao, Lê Hân mới phát hiện bên trong còn một nhu yếu phẩm hàng ngày, đều là đồ thường dùng, thiết thực.
Lê Hân cất cờ thi đua và huân chương trong phòng, tìm một góc tủ quần áo đặt trong đó, mà, khiêm tốn một chút!...
Bên biểu dương tặng đồ, bên phía quân đội cực kỳ bận rộn, Viện nghiên cứu thời gian bận rộn một lượng lớn máy dò, chỉ để rà soát núi gỡ mìn.
Hạ Văn Cường tăng cường ít nhân lực lên núi tìm kiếm, gần như một nửa quân phái , chỉ để thể sớm rà soát xong, cũng tiện gỡ bỏ lệnh phong tỏa núi.
"Chính ủy, chuyện rà soát núi, thể dẫn đội ." Hạ Bắc Thần thấy Hạ Văn Cường chọn xong, liền tự chạy tới ứng cử.
Hạ Bắc Thần cảm thấy mìn là do Lê Hân phát hiện, hơn nữa gỡ mìn cũng là do tham gia dẫn đội, tự nhiên cũng yêu cầu cùng.
"Không !" phía Hạ Văn Cường chút suy nghĩ liền từ chối .
"Khoảng cách đến lúc nhiệm vụ cũng còn bao lâu nữa ? Huấn luyện theo kịp ?" Hạ Văn Cường mở miệng: "Trước đó là còn cách nào, nhưng bây giờ chuyện giải quyết gần xong , cần thiết để lãng phí thời gian những việc khác, cứ tập trung huấn luyện cho là , những việc cần bận tâm."
"..." Hạ Bắc Thần hé môi, cuối cùng cũng chỉ đành đáp: "Rõ."
Dù Hạ Văn Cường cũng sai, hiện tại đối với mà , chuyện huấn luyện mới là quan trọng hơn.
" , còn một tin , đơn xin Viện nghiên cứu của vợ thông qua , ngày mai là thể đến Viện nghiên cứu báo danh." Hạ Văn Cường tiếp đó lấy một bản báo cáo, đưa cho Hạ Bắc Thần.
Hạ Bắc Thần nhận lấy từ tay ông, bên chữ ký và đóng dấu, cầm cái , Lê Hân thể chính thức gia nhập Viện nghiên cứu.
"Chuyện liên quan đến cháu dâu , hiệu suất việc của Lão Tư lệnh đúng là nhanh thật!" Hạ Văn Cường ở bên cạnh cảm thán một câu, cố ý nhắc nhở Hạ Bắc Thần, Hạ Vũ Bác trong chuyện vẫn để tâm đến Lê Hân.
Có điều điểm cho dù ông , Hạ Bắc Thần cũng nên hiểu.
Hạ Văn Cường vẫn nhịn nhắc nhở, trong việc để Hạ Bắc Thần và Lão Tư lệnh chung sống hòa thuận, ông cũng tốn ít tâm tư.
"Cảm ơn." Hạ Bắc Thần cất kỹ báo cáo, gật đầu với Hạ Văn Cường, cầm đồ rời , chuẩn huấn luyện.
"Huấn luyện cho nhé!" Hạ Văn Cường dặn dò.
Còn đang chờ thuận lợi trở về đấy!