Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 117: Hay Là, Hôm Nay Hai Chúng Ta Tắm Chung Đi?
Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:59:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chiều lúc gần chập tối, Hạ Bắc Thần nhàn rỗi việc gì, từ sớm đến bên ngoài Viện nghiên cứu đợi.
Lê Hân nhập dữ liệu Đỗ Bằng đo đạc về trong chip, chỗ cốt lõi nhất cũng coi như xong , đợi khi lắp ráp xong, là thể mang thử nghiệm.
Lại căn cứ kết quả thử nghiệm, điều chỉnh sơ qua là .
"Mẹ ơi! Nhìn con robot sắp thành , vẫn cảm thấy chút khó tin." Đỗ Bằng con chip cô sắp xong, kìm chút cảm khái.
Nếu Lê Hân đề nghị, cũng nghĩ tới nghiên cứu robot, mà bây giờ, thật sự để bọn họ .
Tuy chỉ là một con robot đơn giản nhất, và chức năng đơn nhất.
điều đối với Viện nghiên cứu bọn họ mà , là một bước nhảy vọt về chất!
"Đây vẫn chỉ là con đầu tiên, đợi kỹ thuật của chúng lên , còn thể con lợi hại hơn." Lê Hân vỗ vỗ vai Đỗ Bằng, thấy bộ dạng chút rưng rưng nước mắt của , cũng khẽ một cái.
Xuyên một chuyến, thể ở phương diện nghiên cứu khoa học, đẩy nhanh tiến trình vốn , bản Lê Hân cũng vẫn vui vẻ.
Sau khi nghiên cứu khoa học trong nước dẫn đầu, cũng thể sớm hơn một chút sở hữu sự tự tin đối kháng với các cường quốc phương Tây.
Đợi dần dần, những v.ũ k.h.í đời , cô cũng từng chút từng chút nghĩ cách .
Lê Hân nghĩ trong lòng, sự thiện cuối cùng cho chip.
"Đồng chí Tiểu Lê, nhà cô đợi ở bên ngoài, là cô về ?" Có nghiên cứu viên từ bên ngoài , thấy Hạ Bắc Thần đợi ở bên ngoài, thấy Lê Hân còn đang vùi đầu nghiên cứu, liền qua đây thông báo một tiếng.
"Hạ Bắc Thần? Hôm nay đến sớm thế?" Đỗ Bằng Lê Hân sắp dừng tay, đột nhiên chút bất mãn lầm bầm một câu, "Cậu việc của ..."
Khó khăn lắm mới thấy con robot sắp xong , Đỗ Bằng hận thể tăng ca, tối nay thức đêm nó , ngày mai trực tiếp mang thử nghiệm!
Tuy cũng quá khả thi, nhưng nếu tan đúng giờ, con chip hẳn là thể xong.
"Phần còn nhiều lắm, trong hai ngày nay là thể xong." Lê Hân an ủi một câu, thu dọn đồ đạc, liền về phía bên ngoài Viện nghiên cứu.
"Haizz..." Đỗ Bằng thở dài một , tuy nỡ để Lê Hân , nhưng cũng ngăn cản cô, "Tạm biệt."
"Ừ, ngày mai gặp."...
Lê Hân khỏi Viện nghiên cứu, liền thấy Hạ Bắc Thần đợi ở bên ngoài, từ mồ hôi trán là thể , ở đây dường như đợi một lúc .
"Sao trong ?" Lê Hân lấy khăn tay , lên hỏi.
Nếu thấy Hạ Bắc Thần, cô trong tình huống chuyện, đa phần sẽ đợi đến lúc tan mới .
"Tiểu đội nghỉ ngơi chỉnh đốn việc gì, liền qua đây tìm em." Hạ Bắc Thần cúi đầu xuống, để Lê Hân lau mồ hôi cho , "Bây giờ cũng đến giờ em tan , tiện trong phiền em."
Lê Hân cầm khăn tay, nhẹ nhàng lau mồ hôi trán Hạ Bắc Thần.
Nghe thấy lời , trong lòng chút ấm áp.
Lê Hân thể Viện nghiên cứu quân khu, là đại biểu cho thực lực của cô, nếu Hạ Bắc Thần vì tư d.ụ.c của bản mà để cô tan sớm, đến việc bản vi phạm kỷ luật, như cũng sẽ khiến Lê Hân dị nghị trong quân đội.
"Vậy cũng thể trong mà, ở bên ngoài nóng ?" Lê Hân lườm một cái.
Người đàn ông khá cứng nhắc!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Không nóng."
"... Anh đến sớm như , chuyện gì ?" Lê Hân cất khăn tay, chút kỳ quái hỏi .
"Ông nội gọi chúng đến nhà ông ăn cơm tối." Hạ Bắc Thần .
"Được thôi, chúng chuẩn một chút qua đó ." Lê Hân gật đầu, đối với việc cũng bất kỳ dị nghị gì.
Viện nghiên cứu của cô cũng việc gì, nghiên cứu robot cũng chỉ là cá nhân cô , liên quan gì đến tập thể, lúc ngoài, Lê Hân cởi bỏ đồ bảo hộ của Viện nghiên cứu.
Hai cùng trở về khu tập thể.
"Từ từ, em nghĩ... chúng vẫn là về nhà một chuyến ." Vừa khu tập thể, Lê Hân giống như nhớ cái gì, đột nhiên .
"Sao thế?"
"Thì lấy chút đồ."
Hạ Bắc Thần cô gì, nhưng phối hợp theo Lê Hân cùng về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-117-hay-la-hom-nay-hai-chung-ta-tam-chung-di.html.]
Lê Hân ở nhà lấy sủi cảo và hoành thánh gói đó, mấy ngày Hạ Bắc Thần ở nhà, cô còn bảo Tam Mao gói nhiều hơn một chút, bây giờ thể dùng.
Lấy xong đồ, hai mới cùng phía , căn nhà cũ Hạ Vũ Bác ở.
"Ông nội, cái biếu ông, bình thường ở nhà đói bụng, thể nấu một ít để ăn." Lê Hân cửa, tươi rói đưa sủi cảo hoành thánh xách tới cho Hạ Vũ Bác.
Lần cô qua đây ăn cơm, chỗ của Hạ Vũ Bác gọi lính cần vụ qua nấu cơm, chủ yếu chính là bữa trưa và bữa tối, bình thường cũng sẽ ở đây.
Cho nên Lê Hân mang sủi cảo và hoành thánh, ông cụ một ở nhà, nấu ăn cũng tiện.
"Ài, cháu dâu ngoan~" Hạ Vũ Bác nhận lấy đồ, Lê Hân khép miệng, cảm thấy cô cháu dâu cực kỳ tri kỷ.
Lại Hạ Bắc Thần bên cạnh như khúc gỗ, liền trở nên thuận mắt như .
"Vẫn là cháu dâu ấm áp, cháu thể học tập Hân Hân ?" Hạ Vũ Bác đầu liền giáo huấn Hạ Bắc Thần.
Còn biểu diễn cho Hạ Bắc Thần xem một màn lật mặt trong nháy mắt.
"..." Hạ Bắc Thần cạn lời, trầm mặc gì.
Cảm giác giống như là nhặt về, Lê Hân mới là cháu gái ruột , chút tủi .
Lê Hân cùng Hạ Bắc Thần cửa, trong bếp nấu cơm vẫn là lính cần vụ , thấy Hạ Vũ Bác định rót nước, Hạ Bắc Thần vội vàng qua đón lấy tự .
Hạ Vũ Bác băng gạc còn quấn cổ tay , thuận thế hỏi thăm vết thương của : "Vết thương của cháu thế nào ?"
"Không việc gì, đều là chút trầy xước nhỏ, dùng đến mấy ngày là thể khỏi." Hạ Bắc Thần mở miệng giải thích, "Sẽ lỡ xuất nhiệm vụ ."
Nếu Lê Hân lo lắng cổ tay dính nước, cái băng gạc thể quấn, cổ tay quả thực rạch khá sâu, nhưng theo thấy, so với những vết trầy xước khác cũng gì khác biệt.
Chỉ là bây giờ , giống như nghiêm trọng đến mức tay sắp đứt lìa .
"Vậy thì ." Hạ Vũ Bác gật đầu, thần sắc thả lỏng một chút.
Lê Hân và Hạ Bắc Thần cùng ông cụ ăn cơm tối, Lê Hân ở đó, bầu khí vẫn hài hòa.
Ăn cơm xong, hai còn cùng chuyện một lúc lâu, trời sắp tối mới dậy chuẩn về nhà.
"Ta hai đứa, việc gì thì qua chỗ chơi, ăn bữa cơm gì đó, hai đứa đều ở trong quân đội, về nhà nấu cơm cũng phiền phức." Hạ Vũ Bác dậy tiễn bọn họ, cứ ở cửa kéo Lê Hân .
Tuy biểu cảm quá nhiều, nhưng thể cảm nhận sự nỡ của ông.
"Vâng ạ ông nội." Lê Hân ngoan ngoãn nhận lời...
Hai trở về nhà, Hạ Bắc Thần liền bếp xách nước.
Bây giờ tuy đều dùng bếp than, nhưng đun nước tiện, đặt ấm nước lên bếp lò, về nhà là trực tiếp nước nóng dùng, đều cần đun thêm.
Lê Hân xách nước định về phía nhà vệ sinh, đột nhiên cạn lời, đây cũng cảm thấy Hạ Bắc Thần mắc bệnh sạch sẽ như .
"Thực một ngày tắm, chắc cũng nhỉ?" Lê Hân trầm mặc một lát, mới theo qua mở miệng.
Cũng cô cho Hạ Bắc Thần tắm, nhưng tắm cho Hạ Bắc Thần vẫn khá mệt, cánh tay cô hôm nay vẫn còn đang đau mỏi đây , thật lòng thêm nữa!
"Thời tiết nóng, mồ hôi xong đều dính dính." Hạ Bắc Thần lắc đầu, vẫn khăng khăng tắm rửa.
Anh chính là đàn ông vợ!
Nếu Lê Hân chê cho ôm ngủ thì ?
Nhìn thấy vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc của Lê Hân, đột nhiên ghé gần, giọng nhẹ mở miệng bên tai Lê Hân.
"Hay là, hôm nay hai chúng thể tắm chung, chỉ tiết kiệm thời gian còn tiết kiệm nước."
Giọng lớn, nhưng dọa cho đồng t.ử Lê Hân chấn động.
"Dù chúng là vợ chồng, hợp pháp." Hạ Bắc Thần dáng vẻ khiếp sợ của cô, tiếp đó bổ sung một câu.
Lê Hân , trong đầu đột nhiên nhảy câu của Hồng Thế Hiền: Anh lẳng lơ quá đấy!
Không , hóa là Phó đoàn Hạ như thế !
Lời lẳng lơ thật là một ngày lợi hại hơn một ngày, khiến cô là một hiện đại cũng suýt chút nữa đỡ nổi.