Đêm Định Mệnh - Chương 6: Hồi Ức.
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:47:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:47:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
Đêm khuya.
Trong căn phòng trọ nhỏ tới hai chục mét vuông, ánh đèn vàng nhạt hắt xuống nồi lẩu đang sôi ùng ục.
Khói bốc nghi ngút, mang theo mùi cay thơm nồng xộc thẳng lên mũi.
“Cạn ly!”
Linh ngà say, hai mắt díp nhưng vẫn cố giơ cao lon bia như thắng trận.
“Chúc mừng mày tai qua nạn khỏi!”
Mai khẽ mỉm , nâng lon bia chạm nhẹ bạn.
Cô nhấp một ngụm nhỏ — nhỏ — để khỏi cay cổ.
Từ hôm đó, cô sợ cảm giác say đến lạnh sống lưng.
Sợ bản một nữa mất kiểm soát, phạm những chuyện khiến bản hối hận.
Lẽ tối nay hai đứa định ăn một bữa thật ngon ở nhà hàng quen.
chỉ vì cuộc gặp gỡ bất ngờ ở thang máy…
Cô bỗng sợ đông .
Sợ những ánh mắt xa lạ.
Sợ cả thế giới rộng lớn ngoài .
Cô chỉ trốn nơi nhỏ bé, an nhất —
căn phòng trọ của .
Cùng cô bạn , cùng nồi lẩu đơn giản, cùng chút ấm bình yên hiếm hoi.
Linh uống thêm vài ngụm bia nữa gục xuống bàn, ngủ ngon lành.
Tiếng thở đều đều của cô bạn vang lên trong gian yên tĩnh.
Mai dậy, thu dọn bát đũa, từng động tác chậm rãi như để giữ tâm khỏi xao động.
Tám năm.
Hai đứa sống cùng gần tám năm .
Từ thời còn ở ký túc xá đại học, đến khi trường, , dọn về phòng trọ .
Nghĩ đến đó, Mai bất giác mỉm .
Một cô nhi như Mai —
bố là ai, lớn lên trong cô nhi viện nghèo nàn.
Nếu viện trưởng nhận nuôi, chắc giờ cuộc đời cô rẽ sang một hướng khác.
Bà viện trưởng hiền hậu cho cô một mái ấm, một gia đình, một nơi để về trong những ngày lạnh giá.
Cô vẫn nhớ đàn em nhỏ ríu rít bám lấy mỗi về thăm.
Còn Linh…
Linh thì ngược .
Con nhà khá giả, bố là giảng viên đại học.
cô gái chẳng chịu sống theo quỹ đạo mà gia đình sắp đặt.
Học ngành giống ai.
Ra trường, vài năm … xin nghỉ.
Tự mở một tiệm bánh nhỏ.
Bị gia đình phản đối cũng mặc…. vẫn quyết tâm dọn ở trọ cùng Mai.
Vừa rửa bát nghĩ, Mai khỏi thở nhẹ một :
So với … Linh dũng cảm hơn nhiều.
Dám sống đúng với bản .
Dám bỏ ngoài tai áp lực.
Dám bước con đường mà chọn.
Mai cúi đầu, đôi tay đang cọ chiếc nồi lẩu.
Đôi tay từng run rẩy, từng sợ hãi, từng yếu ớt đến mức vững —
giờ đang run vì một cảm xúc khác.
Biết ơn.
Cô ơn Linh.
Biết ơn vì một bạn coi cô như ruột thịt.
Biết ơn vì trong lúc cô rơi xuống đáy tuyệt vọng, vẫn cạnh, ôm lấy, cùng, cùng.
Biết ơn…
vì giữa cuộc đời đầy lạnh lẽo, vẫn còn một cho cô ấm của tình .
.....
Đêm đó, Mai ngủ trong những giấc mơ chập chờn.
Cơn ác mộng quấn lấy cô như những bóng đen bò đáy giường.
Hơi thở lạnh.
Bàn tay siết cổ.
Tiếng sắc lạnh như dao:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-dinh-menh-gira/chuong-6-hoi-uc.html.]
“Đừng nghĩ dùng chuyện để uy h.i.ế.p .”
Cô bật dậy giữa đêm, ôm lấy chăn, run lên từng đợt.
Có những chuyện…
một khi xảy , quên cũng khó.
Có những tổn thương…
ngày một ngày hai là chữa lành .
Giá mà… thể bỏ hết tất cả.
Trốn đến một nơi thật xa… ai , ai tìm thấy .
cuộc đời cho cô lựa chọn.
Còn tiền thuê nhà.
Còn nồi cơm.
Còn cả lũ em nhỏ ở cô nhi viện đang chờ cô gửi chút tiền sinh hoạt mỗi tháng.
Cô thể trốn.
Buổi sáng hôm , Linh vẫn chở cô như khi.
“Ngoan. Chiều tao đón.”
Linh nháy mắt, nụ sáng như nắng.
Căn bệnh ung thư ác tính cuốn như gió, khiến nụ của Linh mấy hôm nay rạng rỡ hơn nhiều.
Mai cũng theo đó mà nhẹ lòng đôi chút.
Cô cởi mũ bảo hiểm đưa cho Linh, ánh mắt vẫn dè chừng đảo qua xung quanh một vòng.
Trong lòng ngừng cầu nguyện:
Hôm qua chỉ là ảo giác…
Chắc chắn là ảo giác.
Mình tự dọa thôi…
Đợi Linh phóng xe khuất, Mai mới từ tốn bước sảnh chính công ty.
Đến tận khi trong thang máy an , bước phòng việc, cô mới thở phào một thật dài.
Buổi trưa, mấy chị đồng nghiệp rủ Mai lên căng tin tầng 30 ăn cơm.
“Mai, chung cho vui.”
“Bữa nay món gà nướng ngon lắm.”
Mai chỉ mỉm từ chối.
“Em ăn bánh mì ạ. Em mệt.”
Thật cô vẫn sợ nơi đông .
Sợ vô tình gặp ai đó trong những nhân sự cấp cao của tập đoàn.
Sợ thấy.
Sợ hỏi.
Sợ nhớ .
Mai mở hộp bánh mì và hộp sữa mang theo, ăn qua loa cắm cúi việc.
Buổi tối tan ca, khi thang máy để về nhà, trái tim cô treo lơ lửng giữa ngực.
Cứ như chỉ cần cánh cửa mở , đàn ông sẽ bên trong, thẳng cô bằng ánh mắt lạnh như băng.
Cô siết quai túi, hít sâu.
Không …
Anh thể ở khắp nơi…
Không thể luôn chờ ở đây…
Đinh—
Cửa mở.
Trống trơn.
Mai gần như khuỵu xuống vì nhẹ nhõm.
Cô bước , thang máy đưa cô xuống mà sự cố nào.
Hai ngày đó, thứ đều diễn bình thường.
Sự bình yên mong manh khiến Mai dần buông lỏng cảnh giác.
Trong lòng cô bắt đầu nảy lên suy nghĩ:
Có khi hôm đó chỉ là tình cờ thôi.
Có khi… là do hoảng loạn quá mức đã tự tưởng tượng .
Cô thậm chí còn mỉm nhẹ, cảm giác như cuối cùng cũng thể bước tiếp.
đúng lúc Mai thở phào—
định mệnh gõ cửa, nữa.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.