Đêm Định Mệnh - Chương 4: Tia Sáng.

Cập nhật lúc: 2025-11-27 03:45:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau hai ngày chìm trong bóng tối, Mai cuối cùng cũng dậy, đôi mắt vẫn sưng nhưng ánh đôi chút tỉnh táo hơn.

Linh đặt một tờ giấy trắng và cây bút mặt cô.

“Mai… .”

“Coi như đóng một cánh cửa… mở một cánh cửa khác.”

Mai tờ giấy thật lâu.

Nghĩ đến những nỗi nhục nhã, sợ hãi, và cả nỗi tuyệt vọng siết lấy cô những ngày qua…

Nghĩ đến lời hứa du lịch…

Nghĩ đến ước mơ còn kịp .

Cuối cùng, với đôi tay run nhẹ, Mai cúi xuống từng chữ.

--Đơn xin nghỉ việc--

Sáng hôm , Linh chở Mai bằng chiếc xe máy nhỏ.

Gió sớm phả mặt lạnh buốt, nhưng Linh chạy , Mai cảm giác an tâm hơn đôi chút.

Tới cổng Tập đoàn Lâm Thịnh — tòa cao ốc vươn lên hơn 40 tầng giữa trung tâm thành phố — Linh dừng xe, cầm tay Mai thật lâu.

“Cố lên.”

“Nếu chuyện gì, gọi tao ngay lập tức.”

“Nhớ đó.”

Rồi cô nàng còn nháy mắt dấu hiệu động viên, cố tỏ vui vẻ để Mai bớt căng thẳng.

Mai khẽ gật đầu, nắm chặt quai túi.

Hít sâu một dài.

Bước .

Cánh cửa kính tự động mở , để lộ sảnh lớn sáng bóng với dòng hối hả bước qua .

Tiếng giày cao gót, tiếng gọi của các bộ phận, tiếng điện thoại reo…

Tất cả quen thuộc đến mức Mai .

Bốn năm việc.

Bốn năm nỗ lực.

Thế mà hôm nay là ngày cô dấu chấm hết.

Thang máy đưa Mai lên tầng 24 — nơi cô việc suốt thời gian qua.

Cửa mở .

Ánh đèn trắng, mùi giấy mới, những chiếc bàn quen thuộc.

Đời đúng thật giống một giấc mộng.

Ngày mất bao nhiêu phỏng vấn, bao nhiêu nỗ lực mới nhận chính thức.

Vậy mà hôm nay…

Cô sắp rời xa nơi từng là cả thanh xuân của .

Mai bước phòng ban.

Vừa thấy cô, mấy chị đồng nghiệp thiết vội chạy :

“Mai! Trời đất ơi, mấy ngày thấy em !”

“Sao sắc mặt em tệ ?”

“Em bệnh hả? Trưởng phòng đang nổi điên lên đó.”

lo lắng.

thương.

cũng ánh mắt thích thú, hả hê, như đợi xem kịch .

Mai chỉ mỉm yếu ớt, đáp vài câu cho qua.

Nỗi đau trong tim cô, ai hiểu.

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng bật mở.

Quản lý bước , mặt cau , ánh mắt sắc bén quét thẳng đến Mai.

“Mai. Theo văn phòng chuyện.”

Không khí lập tức đông như băng.

Mai siết chặt đơn xin nghỉ việc trong tay, hít nhẹ một .

Ngay khi Mai chuẩn bước phòng quản lý, tiếng điện thoại đột ngột vang lên.

Cô giật .

Ngẩng xuống màn hình—

“Bệnh viện Trung Tâm”

Tim Mai trùng hẳn xuống, m.á.u như đông .

c.h.ế.t lặng ngay cửa văn phòng trưởng phòng.

Tay run run bắt máy.

“Alô… …”

Đầu dây bên là giọng một bác sĩ nam, trầm và lịch sự:

“Cô Mai? gọi từ khoa xét nghiệm. xin

Hôm chúng nhầm kết quả của cô.”

Tai Mai ù hẳn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-dinh-menh-gira/chuong-4-tia-sang.html.]

bám tường mới vững.

“Đọc… nhầm?”

Giọng cô run như gió.

Bác sĩ tiếp tục, vô cùng nghiêm túc:

“Kết quả ung thư là của một bệnh nhân khác.

Cô chỉ loét dày nhẹ.

Mời cô đến bệnh viện kiểm tra , chúng sẽ kê t.h.u.ố.c cũng như tiến hành bồi thường vì sự cố .”

Mai như nghẹt thở.

Cô lắp bắp, gần như :

“Thật… thật ? Bác sĩ ? nhầm chứ?”

Bác sĩ nhắc từng chữ, rõ ràng, chắc nịch:

“Cô KHÔNG mắc ung thư.”

Khoảnh khắc

bộ nỗi tuyệt vọng đè lên Mai mấy ngày qua vỡ vụn như cát.

Cô đưa tay ôm miệng, nước mắt trào thành dòng.

Không c.h.ế.t.

Không ba tháng cuối đời.

Không đếm ngược từng ngày.

Cô còn sống.

Còn thời gian.

Còn cả tương lai.

Mai bật nức nở, .

Lòng nhẹ bẫng như gió xuân thổi qua.

 

lúc , cửa văn phòng mở mạnh.

Trưởng phòng bên trong, quát như sấm:

“CÒN KHÔNG MAU LĂN VÀO ĐÂY?!

Đứng đực ngoài đó gì?!”

Mai lau vội nước mắt, hít sâu một , khẽ cúi đầu:

“Em… em xin . Em ngay.”

Cô nhét nhanh lá đơn xin nghỉ túi, bước phòng, đóng cửa .

 

Suốt 30 phút, cô im trưởng phòng đập bàn mắng chửi:

“Ba ngày !”

“Không xin phép!”

“Cô nghĩ công ty là nhà trẻ ?!”

“Cô coi thường nội quy đến ?!”

Mai cúi đầu chịu trận, dám hé môi.

Không phản bác, thanh minh.

Bị chửi…

nhưng trong lòng nhẹ nhõm đến khó tả.

Không vì quen chịu đựng—

mà vì cô nhận sự sống của chính .

Cuối cùng, trưởng phòng thở hắt :

“Hết đến khác…

thôi, tạm thời đuổi việc cô.”

“Bị trừ nửa tháng lương. Và tăng ca bảy ngày để xử lý việc tồn đọng. Nghe rõ ?”

Mai ngước mắt, đỏ hoe nhưng sáng lạ thường.

“Dạ… em cảm ơn .”

.

Nụ kỳ lạ như ánh nắng nhẹ giữa một ngày mưa bão.

Trưởng phòng cau mày cô:

“…Cô… cảm ơn cái gì?”

Mai cúi thật sâu.

“Vì… vì em vẫn còn sống.”

Nói xong, cô bước khỏi phòng, tay lau những giọt nước mắt nóng ấm.

Trong lòng cô —

đầu tiên nhiều ngày dài khủng hoảng —

bình yên đến lạ thường.

Còn sống… thật .

Loading...