Tiếng nước trong phòng tắm dần tắt.
Cánh cửa kính mờ mở , nước trắng đục theo chân đàn ông tràn ngoài.
Lâm Tư Vũ bước , khăn tắm quấn ngang hông, từng giọt nước lăn dọc bờ n.g.ự.c rắn chắc.
Ánh đèn ngủ vàng hắt khiến đường nét cơ thể càng sắc lạnh.
Anh lau qua mái tóc còn ướt, đưa mắt về phía giường—
—và sững .
Trên giường , một cô gái lạ đang ngủ say.
Tư Vũ nheo mắt.
Ánh nguy hiểm, tối như đáy vực.
Anh lết về nước chuyến công tác dài ngày, mệt mỏi tới mức chỉ ngủ.
Chuyện về cũng chỉ vài tín .
Thế mà—
Một cô gái trong phòng .
Ai đưa cô đến đây?
Âm mưu gì?
Sắc mặt Tư Vũ lập tức trầm xuống.
Anh sải bước dài đến cạnh giường, ngón tay thon dài đưa lên nâng cằm cô gái, bóp mạnh như nhấc mặt cô lên đối diện .
“Ai cho phép cô đây?”
Giọng trầm thấp, lạnh như kim loại, từng chữ dội thẳng khí.
Trong giới thương trường đầy mưu mô, Tư Vũ từng qua đêm bừa bãi.
Anh ghét sự phiền phức, ghét dây dưa—
và đặc biệt ghét phụ nữ xa lạ chạm .
cô gái …
ngay giường .
Cằm bóp, Mai đau đến mức bật khẽ một tiếng.
Cô giật , đôi mắt long lanh nước mở dần, mơ màng và ấm ức.
“Đau…”
Cô rên nhẹ, giọng yếu ớt như mèo con thương.
Tư Vũ khựng .
Đôi mắt ướt —
trong giây khắc đó—như thứ gì đó táp thẳng lồng n.g.ự.c .
Cảm giác tên khiến bàn tay vô thức chậm , bóp mạnh thêm nữa.
Anh định bấm điện thoại, gọi trợ lý tới lôi cô ngay lập tức.
Ngón tay chạm màn hình—
thì Mai bất ngờ ngẩng đầu dậy.
Trong cơn say, cô phân biệt bóng mặt.
Cô chỉ nghĩ đó là Linh.
Cô gái nhỏ say mềm thở một nóng, —
vòng tay qua cổ .
Cánh tay mềm ôm lấy cổ Tư Vũ, kéo gần sát .
Khuôn mặt cô dụi dụi lồng n.g.ự.c như tìm kiếm ấm quen thuộc.
Toàn Tư Vũ căng cứng.
Mạch m.á.u bên cổ giật mạnh một cái.
“Ai cho phép cô đây? Ai cử cô tới?”
Tư Vũ gằn giọng nữa, nhưng tiếng trầm khàn hơn, phảng phất sự kìm nén.
Mai ngước mặt lên.
Đôi mắt mênh mang men rượu, ngơ ngác như trẻ lạc.
Khi ánh mắt hai chạm —
gian như kéo căng, chỉ còn tiếng thở gấp nhẹ của cô.
Tư Vũ định đẩy cô .
Mai đột nhiên đưa tay lên, chạm tóc .
Rồi—
kéo đầu xuống.
Trong khoảnh khắc , cô như hút bởi sức hút tên tỏa từ ánh mắt .
Không do dự.
Không suy nghĩ.
Mai nhón —
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dem-dinh-menh-gira/chuong-2-nham-phong.html.]
và hôn lên môi .
……
Giống như trải qua một cơn mơ dài, hỗn loạn và đầy màu sắc kỳ dị, Mai giật tỉnh dậy.
Ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua rèm cửa.
Cô nheo mắt, lên trần nhà xa lạ, trái tim như ai đó bóp mạnh.
Cô… đang ở ?
Trong đầu cô, ký ức rời rạc trôi qua chậm chạp:
Tiếng nhạc bar.
Rượu.
Hơi nóng.
Một vòng tay lạ.
Khuôn mặt mờ trong bóng đêm.
Một đêm… quá hoang đường.
Mai bật dậy theo phản xạ lập tức cứng đờ —
Bên cạnh cô, ấm của ai đó vẫn còn đó.
Tiếng hít thở sâu, đều, nặng.
Mai khó khăn đầu sang.
Và đối diện thẳng với một đôi mắt thâm trầm, sâu như vực, lạnh như thép.
Cô nghẹn thở.
“Á—”
Tiếng hét kịp thoát khỏi cổ—
“Im miệng.”
Giọng trầm, sắc, lạnh tới mức khiến Mai run lên.
Tư Vũ dậy, kéo chăn khỏi , động tác mạnh và dứt khoát.
Ánh sáng hắt lên bờ vai rộng và biểu cảm âm trầm của , như thể sự hiện diện của cô là một sự xúc phạm.
Mai hốt hoảng, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Cô giật chăn quấn chặt quanh cơ thể, co ro lùi hẳn góc giường, từng thở run rẩy.
Tư Vũ quét mắt một vòng—
Rồi ánh dừng vết đỏ còn dính ga giường.
Đồng t.ử khẽ co .
Một tia lạnh xẹt qua đáy mắt.
Xử nữ?
Không ngờ cô gái xa lạ … là đầu tiên.
ngay lập tức, khịt nhẹ mũi, khoé môi nhếch lên một nụ khinh miệt.
“Với công nghệ bây giờ…”
Anh lẩm bẩm, giọng chua lạnh.
Không ai đang cô, cái trò đời mỉa mai .
Mai ngước , đôi mắt đỏ hoe, đầy hoảng sợ và tổn thương.
Tư Vũ thèm lâu.
Anh cúi xuống, nhặt ví và ném một chiếc thẻ đen lên giường mặt cô.
“Tiền mua một đêm của cô.”
Từng chữ như tát thẳng mặt Mai.
Cô tái xanh, môi run bần bật:
“Anh… hiểu lầm , —”
“Câm miệng.”
Giọng lạnh đến tê .
Anh bước đến cửa, tay đặt lên nắm xoay.
Trước khi rời khỏi phòng, đầu , ánh sắc như dao:
“Đừng nghĩ lấy chuyện để bám theo .
Cũng đừng dùng nó để uy hiếp.
nhiều cách để khiến cô sống bằng c.h.ế.t.”
Mai c.h.ế.t lặng.
Cánh cửa đóng cạch một tiếng.
Trong căn phòng xa lạ, chỉ còn Mai co ro, đôi mắt ngừng rưng lệ.
Một đêm mơ hồ—
hãy còn nguyên ấm—
trở thành cơn ác mộng thể rút .