Thẩm Lạc Chi chậm rãi quay người, mỗi bước đều quay lại nhìn.
Bỗng nghe thấy trong noãn các có tiếng động nhẹ, đôi mắt Thẩm Lạc Chi sáng lên, nâng váy chạy nhanh vào trong.
“Mẫu hậu, mẫu hậu, người đã tỉnh rồi sao? Lạc Chi đến thỉnh an người đây!”
Giọng nói trong trẻo, như sợ Ngu Ấu Ninh trong phòng không nghe thấy.
Thẩm Kinh Châu nhíu mày, lời trách mắng chưa kịp thốt ra, bỗng nghe thấy giọng Ngu Ấu Ninh từ trong phòng truyền ra.
“Có phải Lạc Chi đến không? Mau vào đây, bên ngoài nắng gắt, cẩn thận bị say nắng.”
Thẩm Lạc Chi như có chỗ dựa, lập tức tự tin, la lối xông vào phòng.
Lư hương gốm xanh đang bốc khói trắng, khói nhẹ lượn lờ.
Qua lớp khói mỏng, Ngu Ấu Ninh dựa vào gối gấm xanh, tóc dài mượt mà rơi trên vai.
Cả búi tóc không thấy một chiếc trâm nào, Ngu Ấu Ninh ánh mắt dịu dàng lười nhác.
Lông mày như vẽ, mắt như nước sông.
Thẩm Lạc Chi mở to đôi mắt ngập nước, định nhào vào lòng Ngu Ấu Ninh.
Bỗng nhiên, một bàn tay từ phía sau nắm lấy áo của mình.
Cả người Thẩm Lạc Chi bay lên không trung, vung tay loạn xạ.
Bé liên tục cầu cứu: “Mẫu hậu, phụ hoàng đang bắt con.”
Thẩm Lạc Chi nước mắt lưng tròng: “Mẫu hậu, con sợ.”
Màn trướng được cuốn lên, khuôn mặt lo lắng của Ngu Ấu Ninh lập tức hiện ra trước mắt cả hai.
Mỗi bước mỗi xa
Ngu Ấu Ninh liếc nhìn Thẩm Kinh Châu một cái: “Bệ hạ đang làm gì vậy? Lạc Chi còn nhỏ, cẩn thận làm con bé bị thương.”
Nói xong, lập tức xuống giường, nhận lấy nữ nhi từ tay Thẩm Kinh Châu.
Thẩm Lạc Chi ôm chặt cổ Ngu Ấu Ninh, chiếc mũi nhỏ hồng hồng, trông thật tội nghiệp và bất lực.
Đầu tóc xù xì gần như chôn trong cổ Ngu Ấu Ninh, Thẩm Lạc Chi quay mặt tránh ánh mắt nghiêm khắc của Thẩm Kinh Châu.
Bé e dè: “Mẫu hậu, con rất sợ.”
Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.
Ngu Ấu Ninh liếc nhìn Thẩm Kinh Châu, không nói gì, miệng chỉ ra hiệu cho hắn: “Bệ hạ ra ngoài trước đi.”
Thẩm Kinh Châu lười nhác nâng mắt.
Ngu Ấu Ninh thả một tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay Thẩm Kinh Châu trong tay áo.
Âm thanh của nàng rất khẽ: “Bệ hạ.”
Thẩm Kinh Châu khẽ cười lạnh một tiếng, ánh mắt lướt qua lưng Thẩm Lạc Chi, không mặn không nhạt nói một câu.
“Biết rồi.”
Ánh mắt lạnh lẽo đằng sau không còn nữa, cho đến khi dưới mái hiên truyền đến tiếng “khởi giá” dài và sắc nhọn của Đa Phúc.
Thẩm Lạc Chi từ từ thở phào, bé nâng đôi tay nhỏ mũm mĩm, vui vẻ ôm chặt Ngu Ấu Ninh.
“Mẫu hậu, con rất nhớ người.”
Lệ ở khóe mắt chưa khô, Thẩm Lạc Chi dụi vào vạt áo Ngu Ấu Ninh, giọng nói mềm mại như một cục xôi mới ra lò.
Ngọt ngào ngon miệng.
Ngu Ấu Ninh cười vỗ nhẹ vào lưng Thẩm Lạc Chi, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng thân thiết.
“Mẫu hậu cũng nhớ Lạc Chi.”
Thẩm Lạc Chi vui mừng, vung tay cười nói: “Con đã biết mà.”
Bé ghé sát vào tai Ngu Ấu Ninh, thần bí nói: “Mẫu hậu, sáng nay con nằm mơ, mơ thấy mẫu hậu nhớ con! Nên con mới đến đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/de-thai-kieu/chuong-167.html.]
Thẩm Lạc Chi ánh mắt cong cong, như đang tranh công.
Ngu Ấu Ninh “ồ” lên một tiếng, giọng nói có chút cười: “Sáng nay không phải con theo Thái Phó học bài sao? Lẽ nào ở trên học đường ngủ gật?”
Bị chọc thủng tâm tư, Thẩm Lạc Chi mặt đỏ bừng, nhưng vẫn không sợ hãi.
“Việc học nào quan trọng bằng mẫu hậu! Con đương nhiên là ưu tiên mẫu hậu trước!”
Nói xong, Thẩm Lạc Chi lại bắt đầu lảm nhảm, hất nước bẩn lên người Thẩm Kinh Châu.
“Nói đến cũng là lỗi của phụ hoàng, nếu không phải tối qua phụ hoàng không cho con ngủ cùng mẫu hậu, sẽ không có chuyện con ngày nghĩ đêm mơ.”
“Sách có nói, một ngày không gặp như cách ba thu, con và mẫu hậu đã…”
Thẩm Lạc Chi bắt đầu đếm trên ngón tay, “Một, hai, ba…”
Ngu Ấu Ninh không nhịn được cười, vỗ nhẹ vào bàn tay mũm mĩm của nữ nhi.
“Được rồi, được rồi, mẫu hậu biết rồi.”
Ngu Ấu Ninh nhẹ nhàng chọc chọc vào mũi Thẩm Lạc Chi: “Đều là lỗi của phụ hoàng con, được chưa?”
Thẩm Lạc Chi cảm thấy hài lòng, lầm bầm: “Vốn chính là lỗi của phụ hoàng.”
Nói chưa dứt câu, Thẩm Lạc Chi lại bắt đầu chui vào lòng Ngu Ấu Ninh.
Bé rất thích mùi hương nhàn nhạt trên người Ngu Ấu Ninh, khiến người ta không khỏi say mê.
“Mẫu hậu, có phải là phụ hoàng không thích con không?”
Thẩm Lạc Chi gần như lã chã khóc, lấy tay áo lau lệ nơi khóe mắt.
“Phụ hoàng luôn không muốn con gặp mẫu hậu, còn bắt con, bắt con làm bài tập.”
Thẩm Lạc Chi hừ lạnh: “Nếu ngài ấy không thích con, thì con cũng…”
Ngu Ấu Ninh cười đùa: “Thì con cũng thế nào?”
Thẩm Lạc Chi nâng cao giọng: “Thì con cũng không thích phụ hoàng nữa!”
Ngu Ấu Ninh cười lớn: “Thật đáng sợ quá.”
Thẩm Lạc Chi ngẩng cao cằm: “Đợi khi phụ hoàng già đi, con cũng sẽ bắt phụ hoàng mỗi ngày làm bài, sáng sớm dậy học bài, còn phải viết văn! Còn phải…”
Thẩm Lạc Chi chìm đắm trong giấc mơ đẹp của mình, không hề để ý đến bóng dáng cao lớn lướt qua sau bình phong.
Giọng nói của Thẩm Kinh Châu không lạnh không nóng vang lên từ phía sau bé.
“Đã nhớ hết chưa?”
Đa Phúc kính cẩn đáp: “Vâng.”
Thẩm Lạc Chi mở to mắt, ngập ngừng: “Phụ, phụ hoàng.”
Thẩm Kinh Châu ung dung bình tĩnh: “Công chúa chăm chỉ học hành như vậy, ngày mai bắt đầu giờ mão phải dậy, mỗi ngày viết ba bài.”
Hắn quay sang nhìn Đa Phúc, “Còn gì nữa không?”
Đa Phúc cầm giấy bút, lặp lại nguyên văn lời Thẩm Lạc Chi vừa nói.
Thẩm Lạc Chi hai mắt tối sầm, khóc lóc chôn mặt vào cổ Ngu Ấu Ninh, nước mắt từng giọt từng giọt thật lớn rơi xuống.
“Mẫu hậu, phụ hoàng lại bắt nạt con, ngài ấy rõ ràng biết con…”
Chưa nói hết câu, Thẩm Lạc Chi bỗng bị người nhấc bổng lên.
Thẩm Kinh Châu một tay nâng Thẩm Lạc Chi, ánh mắt bình thản.
“Mẫu hậu của con mệt rồi.”
Thẩm Lạc Chi bị đặt lên kỷ trà gỗ sơn cao cao, lên không được xuống không xong.
Bé đỏ mắt, nước mắt lưng tròng nhìn Ngu Ấu Ninh, ở trong không trung giang rộng hai tay.
Thẩm Lạc Chi giọng nghẹn ngào: “Mẫu hậu, mẫu hậu cứu con, con sợ… sợ độ cao.”
Tiếng khóc chân thành tha thiết.