Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 810: Bọn Họ Ngơ Ngác
Cập nhật lúc: 2026-05-07 23:49:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng lúc đó——
Nhóm bạn Tu La đều tiến Vô Danh Cảnh, nhưng lúc bọn họ đều đang kẹt ở cửa ải sơ khảo của Thần khảo.
Sơ khảo mà mỗi họ đối mặt đều khác .
Giống như Ôn Ngọc Sơ hiện đang ở trong một gian thần bí, bốn phía đều là bóng tối vô tận, dường như nuốt chửng , một tia sáng nào thể xuyên qua lớp mực đặc quánh .
Chỉ tiếng nhạc phá vỡ sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc .
Ban đầu, tiếng nhạc tựa như âm thanh của trời, khiến say đắm; nhưng dần dần, nó bắt đầu trở nên ch.ói tai, sắc nhọn, như từng lưỡi đao bén nhọn, ngừng lao về phía Ôn Ngọc Sơ.
Mỗi một nốt nhạc đều ẩn chứa sức mạnh to lớn, hoặc là đ.á.n.h thẳng tâm hồn, hoặc là nhiễu loạn thần trí.
Khi thị giác hạn chế, thính giác sẽ khuếch đại vô hạn.
Ôn Ngọc Sơ dám lơ là chút nào, lập tức thu liễm tâm thần, vận dụng linh lực, ôm Thiên Tuế Cầm trong lòng, ngừng gảy dây đàn để chống từng đợt tấn công dữ dội .
lâu , Ôn Ngọc Sơ âm công mạnh hơn thương.
Thức hải của truyền đến cơn đau dữ dội, mấy suýt ngất .
Một tay ôm c.h.ặ.t Thiên Tuế Cầm, tay đẫm m.á.u tươi, đầu ngón tay m.á.u thịt be bét vẫn đang gảy dây đàn.
“Chú, Oán, Ma——”
“Khởi!”
…
Vô Danh Cảnh, bên ngoài Thần Cung.
Theo thời gian trôi qua từng chút một, những tu luyện Hồng Hoang thành công vượt qua sơ khảo dần dần tụ tập tại đây.
Cộng thêm Thẩm Yên, Long Thiên Nhã, Nhiếp Tầm ba , nơi 22 .
Long Thiên Nhã ngẩng đầu xung quanh, thầm đếm một lượt, nàng nghiêng đầu Thẩm Yên và Nhiếp Tầm, cất lời: “Ta nhớ là 23 nhận cơ hội Thần khảo. Bây giờ ở đây 22 , còn thiếu một nữa là thể Thần Cung ?”
Nhiếp Tầm , khỏi về phía Thẩm Yên.
Bởi vì đoán Thẩm Yên là một trong 23 .
Thẩm Yên : “Có lẽ.”
Vừa dứt lời, bỗng một xuất hiện từ hư bên ngoài Thần Cung.
Thẩm Yên ngẩng đầu , khi thấy rõ đến, nhịn .
“Yên Yên!”
Bóng dáng nhỏ nhắn lập tức lao về phía Thẩm Yên, nhào thẳng lòng nàng.
Thẩm Yên đưa tay ôm lấy đến.
Giang Huyền Nguyệt ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt vẫn che giấu nụ vui mừng, “Ta ngay là ngươi nhất định sẽ ở đây!”
Thẩm Yên nhẹ: “Ta cũng , các ngươi nhất định sẽ đến đây.”
Long Thiên Nhã ở bên cạnh khi thấy rõ khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của Giang Huyền Nguyệt, trong lòng khẽ động, nhịn đưa tay véo má mềm mại của Giang Huyền Nguyệt.
đúng lúc , ánh mắt Giang Huyền Nguyệt sắc lẹm quét qua, dọa Long Thiên Nhã vội vàng rụt tay .
Dữ quá!
Thẩm Yên thấy , liền chủ động giới thiệu với Giang Huyền Nguyệt: “Đây là Long Thiên Nhã của Long tộc, mới quen hôm nay.”
“Nàng là Giang Nguyệt, là bạn của .”
Giang Huyền Nguyệt xong, ngước mắt trao đổi ánh với Thẩm Yên, trong lòng hiểu rõ.
Giang Huyền Nguyệt thẳng , chắp tay về phía Long Thiên Nhã, “Ta tên Thẩm Giang Nguyệt.”
Long Thiên Nhã khi hồn khỏi cơn kinh ngạc ban nãy, nàng : “Chào ngươi, là Long Thiên Nhã. Ta còn tưởng ngươi tên Giang Nguyệt, ngờ ngươi cùng họ với La Yên.”
“ , cùng họ với Yên Yên.” Giang Huyền Nguyệt đến mắt cong cong, vô cùng đáng yêu.
Lúc , Giang Huyền Nguyệt cuối cùng cũng phát hiện còn một khác.
Khi nàng thấy rõ khuôn mặt của Nhiếp Tầm, khẽ nhíu mày, đầu Thẩm Yên, ánh mắt dường như đang hỏi: Tại ở đây?
Không đợi Thẩm Yên giải thích, Nhiếp Tầm chủ động kể trải nghiệm của cho Giang Huyền Nguyệt .
“Thì là .” Giang Huyền Nguyệt gật đầu.
Long Thiên Nhã kinh ngạc : “Thì các ngươi đều quen ?”
“ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-810-bon-ho-ngo-ngac.html.]
Bỗng nhiên, bốn nam nữ trẻ tuổi đầu mọc sừng rồng về phía .
Người nam t.ử trẻ tuổi đầu mặc một bộ cẩm bào màu hồng, dáng cao thẳng, mặt như ngọc quan, mày kiếm mắt , khí chất phi phàm.
Hắn khẽ gọi: “Thiên Nhã.”
Nghe thấy tiếng, Long Thiên Nhã đầu , ánh mắt rơi đến.
Trên mặt nàng lập tức nở nụ rạng rỡ, và vui vẻ gọi một tiếng: “Ca!”
Sau đó nhanh chân bước tới đón.
Khi đến gần, Long Thiên Nhã nhiệt tình giới thiệu với ca ca về những bạn mới quen: “Ca, vị là Thẩm La Yên, vị là Thẩm Giang Nguyệt, còn vị là Nhiếp Tầm. Chúng hôm nay mới quen, hợp !”
Nói xong, nàng mật kéo tay Long Thiên Hủ, tinh nghịch chớp mắt, chuyển tầm mắt sang Thẩm Yên, hì hì : “La Yên, mau xem, đây là ca ca của , Long Thiên Hủ. Thế nào? Ca ca trông cũng chứ? mà… hì hì, gu thẩm mỹ của lắm !”
Long Thiên Hủ nhíu mày, mặt sa sầm.
“Thiên Nhã!”
Giọng trầm xuống mấy phần.
Long Thiên Nhã lập tức thẳng , thu nụ , vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc.
“Có!”
“Ha ha ha…” Ba Long tộc phía Long Thiên Hủ nhịn .
“Thiên Nhã vẫn đáng yêu như ngày nào.”
Long Thiên Nhã đáp lời: “Đương nhiên ! Không đáng yêu là ca ca đ.á.n.h đó!”
Long Thiên Hủ lúc chú ý đến ba Thẩm Yên, thực khi tới, âm thầm quan sát ba .
Hắn từng gặp Nhiếp Tầm, cũng là ai.
từng gặp Thẩm Yên và Giang Huyền Nguyệt, trong lòng đoán rằng hai họ lẽ là trong vòng nội vi.
Long Thiên Hủ vẻ mặt bất đắc dĩ : “Tiểu gây phiền phức cho các vị .”
Thẩm La Yên lắc đầu: “Không .”
Long Thiên Hủ khẽ hỏi: “Người đến đủ , Thần Cung chắc sắp mở, các ngươi cùng chúng ?”
Long Thiên Nhã lập tức vui, “Ca, bốn các cùng , cùng bọn họ.”
Long Thiên Hủ khẽ nhíu mày, “Chỉ với chút tu vi của , thể tự bảo vệ ?”
Long Thiên Nhã lập tức nghẹn lời.
“Muội bảo vệ , khi còn trở thành gánh nặng cho khác.” Long Thiên Hủ .
Lời đ.â.m một nhát đau điếng tim Long Thiên Nhã.
nàng nghĩ đến điều gì đó, khỏi về phía Thẩm Yên.
Trong lòng thầm nghĩ: Tu vi của La Yên thấp như , nàng thật sự thể thuận lợi vượt qua Thần khảo ?
Nàng chút yên tâm.
Ngay khi Thẩm Yên định mở miệng trả lời, đột nhiên một xuất hiện từ hư bên ngoài Thần Cung.
Những tu luyện Hồng Hoang mặt lập tức cảnh giác, họ về phía đó.
Người đó là vết thương, hình mập, ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt sắc bén của .
Hắn chớp chớp mắt.
Đột nhiên lúc , một nữa xuất hiện từ hư .
Những mặt lập tức còn bình tĩnh, một cái, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?!
Sao nhiều hơn hai ?
Có : “Không là 23 ? Sao nhiều hơn hai ?”
Một khác nheo mắt : “Chẳng lẽ hai kẻ giả mạo tham gia trộn chúng ? Đây cũng là một phần của Thần khảo?”
Vừa dứt lời, một nữa xuất hiện từ hư .
Chỉ thấy đó tắm m.á.u, như thể trải qua một trận chiến t.h.ả.m khốc. Hắn lảo đảo mặt đất, mái tóc đỏ vốn nên gọn gàng suôn mượt giờ đây cũng rối bù, miệng phát tiếng kêu gào đau đớn.
“A a a hu hu hu…”
Mọi mặt: “??!”
Thẩm Yên và Giang Huyền Nguyệt: “…”