Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 570: Nàng Lại Không Ngốc
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:47:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Thẩm Sách biến ảo, cuối cùng mãnh liệt nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đầu ánh mắt sắc bén chằm chằm Cừu Lão: “Ngươi là cố ý, , chủ tớ các ngươi đều là cố ý chân tướng, vì chính là tạo gian riêng tư cho hai bọn họ.”
Cừu Lão , trầm mặt xuống.
Lão lạnh liên tục : “Thẩm khu chủ, lão phu còn ngươi cố ý hãm hại tôn thượng nhà chúng , ngươi ngược đem nồi úp lên đầu lão phu cùng tôn thượng, ngươi liêm sỉ ?”
Thẩm Sách chọc tức đến mức n.g.ự.c nghẹn , suýt chút nữa thở nổi. Hắn hung hăng vung vung tay áo, quyết định chuyện với Cừu Lão nữa, bởi vì thêm cũng vô ích.
Thay vì lãng phí nước bọt, bằng giữ im lặng.
Thẩm Sách một nữa cầm lấy lệnh bài Cửu Khu, cẩn thận từng li từng tí đặt chỗ lõm của cổng vòm.
Lần , đặc biệt cẩn thận kiểm tra một , xác nhận bất kỳ dị thường nào, mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn mặt mày âm trầm : “Đi!”
“Rõ, khu chủ!” Đám thuộc hạ đồng thanh đáp .
Mà Cừu Lão tự nhiên là theo sát bọn họ.
Thẩm Sách nhận động tĩnh của Cừu Lão, đôi mắt khẽ híp , còn đợi kịp lên tiếng, Cừu Lão : “Sao? Ngươi còn đuổi lão phu ?”
Giọng điệu của Cừu Lão bình hòa nhưng mang theo chút khinh miệt.
Nếu tôn thượng lệnh, chỉ bằng một tên Thẩm Sách khu chủ Đệ Thập Tam Khu nho nhỏ , hoành hành mặt lão, còn non lắm.
Thẩm Sách vì chiếu cố đại cục, liền mặc cho Cừu Lão theo.
Giờ phút trong lòng vô cùng sốt ruột, tung tích của điện hạ cùng với những cựu thần ý nghĩ phản bội .
…
Ba ngày , Đệ Cửu Khu.
Bên trong Đấu Thú trường, qua đều khoác áo choàng, đeo mặt nạ, cực kỳ thần bí.
Trên khán đài, dần dần kín .
Trên đài đấu thú, một chiếc l.ồ.ng sắt khổng lồ sừng sững ở giữa. Trong l.ồ.ng sắt, giam giữ một con Đoạn Cốt Tri Chu thể hình to lớn. Màu sắc con nhện đan xen trắng đen, trông vô cùng quỷ dị. Tám cái chân dài của nó sắc bén vô cùng, lóe lên hàn quang, phảng phất như lúc nào cũng chuẩn xé xác kẻ địch.
Càng khiến cảm thấy quái dị hơn là, đôi mắt của nó đang bốc lên hắc khí vẩn đục.
Mọi bắt đầu chỉ trỏ về phía đài đấu thú.
“Đây chính là Đoạn Cốt Tri Chu nuốt Hắc Thủy ? Ta nhớ thời gian , cấp bậc thực lực của nó còn thấp, hiện tại khí tức sức mạnh tỏa mạnh như , cái chắc thăng lên mấy cảnh giới ?!”
“ , Hắc Thủy đúng là bảo bối a!”
“Bảo bối cái gì? Các ngươi , bên Đệ Thập Tam Khu, Đệ Nhị Khu nhiều tu luyện c.h.ế.t vì Hắc Thủy đó?”
“Lời sai , cũng tu luyện nhờ Hắc Thủy mà biến thành cường giả một phương, các ngươi từng qua Phương Tá của Đệ Nhị Khu ?”
“Phương Tá? Đương nhiên là qua, là đầu tiên thành công biến Hắc Thủy thành của , cũng chính vì , mới tư cách mời đến Đệ Nhất Khu.”
“Lát nữa đối chiến với Đoạn Cốt Tri Chu, cũng là một thành công phục dụng Hắc Thủy mà trở nên mạnh mẽ, tên là Sư Cảng.”
“Tiểu t.ử Sư Cảng , , chính là tùy tùng của nữ nhân Thẩm Kha , ha ha, , Sư Cảng còn từng là một trong những vị hôn phu của Thẩm Kha, bất quá, yêu một nữ nhân khác, Thẩm Kha liền đá !”
“Chuyện thật đúng là từng qua, vị hôn phu hiện tại của Thẩm Kha là phó khu chủ Đệ Thập Tam Khu Thẩm Sách ?”
“…”
Mọi nghị luận ầm ĩ.
Mà ở vị trí khán đài nhất, một bóng gầy gò, nàng khoác áo choàng màu đen, đeo một chiếc mặt nạ trắng tinh.
Xung quanh nàng, bộ đều là những cường giả khí tức nội liễm cường đại.
Nam nhân bên cạnh nàng, cũng khoác áo choàng tương tự, chỉ là đeo một chiếc mặt nạ ác quỷ, ánh mắt tối tăm rõ.
Đột nhiên, nữ t.ử đưa tay đặt lên mu bàn tay nam nhân, bất đắc dĩ khẽ thở dài: “A Sách, vẫn còn trách tự tác chủ trương ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-570-nang-lai-khong-ngoc.html.]
Nam nhân nhíu mày, rút tay về, nhưng nữ t.ử dùng sức nắm c.h.ặ.t.
“A Sách.”
Giọng điệu của nàng dường như chút tức giận.
Trong lúc nhất thời, những cường giả xung quanh đều dùng ánh mắt sắc bén chằm chằm lưng Thẩm Sách.
Thẩm Sách nhíu c.h.ặ.t mày, cảm thấy trong dày cực kỳ khó chịu, giống như đặc biệt buồn nôn.
Hắn mím môi, “Điện hạ, trách ngài.”
Nữ t.ử dịu dàng : “A Sách, nếu Tằng Thúc bọn họ nhắc tới, cũng kẻ mạo danh lừa gạt. Tằng Thúc bọn họ cũng là vì cho , cho nên, cũng đừng giận bọn họ, ?”
Thẩm Sách , đáp một tiếng ‘’.
Mà Tằng Thúc bên cạnh, đeo mặt nạ răng nanh, lão chậm rãi mở miệng, giọng khàn khàn trầm : “Sách nhi, loại a miêu a cẩu nào cũng thể mạo danh điện hạ, ngươi nên hiểu rõ. Điện hạ cùng chúng nhận hơn ba mươi năm, chúng thể phân biệt ? Ngược là ngươi, chỉ mới quen khác vài ngày, nhận định đối phương là điện hạ chân chính, điều khỏi quá mức nực .”
“Tằng Thúc, mấy ngày nay ngài A Sách nhiều , hôm nay ngài tha cho , để vui vẻ xem một trận đấu thú .” Giọng điệu nữ t.ử oán trách, mang theo sự nũng quen thuộc.
Dừng một chút, nàng nhếch môi : “Hơn nữa, hôm nay còn là Sư Cảng đặc biệt mời chúng tới.”
Thẩm Sách cuộc đối thoại của bọn họ, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu mãnh liệt.
Hắn rũ mắt xuống.
Chẳng lẽ bọn họ thật sự phản bội? Mà là tin tưởng Thẩm Kha hiện tại mới là điện hạ chân chính?
Nữ t.ử chú ý tới cảm xúc của Thẩm Sách đúng lắm, ánh mắt nàng ngưng , ngay đó khóe môi lớp mặt nạ nhếch lên một độ cong khinh miệt.
Nàng cưỡng ép mười ngón tay đan với .
Nàng chút tổn thương : “A Sách, chúng quen hơn ba mươi năm, cứ như tín nhiệm ?”
“Nàng cần suy nghĩ nhiều.” Thẩm Sách hất tay nàng , nàng quấn lấy phi thường c.h.ặ.t, chỉ thể mặc kệ nàng.
Nữ t.ử giọng điệu cô đơn hỏi: “Có di tình biệt luyến ? Giống như Sư Cảng yêu nữ t.ử khác, đó cùng hủy bỏ hôn ước?”
Thẩm Sách kiên định : “Sẽ , bởi vì vẫn luôn thuộc về điện hạ.”
Điện hạ?
Nữ t.ử ý thức sự khác biệt trong xưng hô của , thần sắc lạnh vài phần.
Nàng tựa đầu lên vai , “A Sách, thích .”
Thẩm Sách mặt biểu tình: “Ừm.”
Hai đều mang tâm tư riêng.
Cùng lúc đó, ở một góc nào đó khán đài Đấu Thú trường, hai khoác áo choàng đeo mặt nạ màu tím giống chậm rãi xuống.
“Khí tức Hắc Thủy nồng đậm.” Giọng nam vang lên.
Thiếu nữ đeo mặt nạ màu tím giương mắt Đoạn Cốt Tri Chu đài đấu thú một cái, đó : “Ý thức của con Đoạn Cốt Tri Chu đang ăn mòn, phỏng chừng bao lâu nữa, nó sẽ trở thành chất dinh dưỡng của Hắc Thủy.”
Y khẽ : “A Yên, nàng thật kỹ. Có đ.á.n.h cược một ván, khi nào nó hóa thành một vũng Hắc Thủy ?”
Thiếu nữ nghiêng đầu y: “Cược cái gì?”
“Liền cược một nụ hôn.”
“Không .”
“Vì ?” Y chút oán trách hỏi.
Thiếu nữ lạnh lùng : “Ta thua, một nụ hôn, thắng, cũng là một nụ hôn, gì khác biệt ?”
Y nhẹ nhàng thở dài, “Thật đáng tiếc, nàng thấu .”
Thẩm Yên: “…” Nàng ngốc.