Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 519: Vì Nàng Giữ Trinh Tiết
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:44:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Tật cũng trở .
Tiểu thiếu niên ánh mắt phức tạp chằm chằm thiếu nữ đầy m.á.u , lạnh lùng : “Tìm lối , bất quá, đến.”
Thẩm Yên vuốt cằm đáp ứng, “Được, các ngươi về .”
Tật chần chờ thoáng qua mười bức Trấn hồn đồng tượng , chỉ thấy chúng trong chớp mắt trở về vị trí lúc nãy, bộ dáng hình thái phảng phất như bất kỳ biến hóa nào.
Cánh môi Tật mấp máy, hỏi chút gì đó, nhưng nhận mấy Vu Ảnh về gian dị năng, hừ lạnh một tiếng, cũng trở về.
Thẩm Yên đầu, về một hướng nào đó một cái.
Mà lúc , ở lối thành lòng đất, một nam t.ử tuấn mỹ che ô giấy màu lam nhạt nhanh ch.óng chạy tới, còn tiến thành lòng đất, lờ mờ thấy tiếng đ.á.n.h truyền đến từ bên .
Sắc mặt nam t.ử trầm xuống.
Quả nhiên, khiến tượng đồng của thành lòng đất thức tỉnh !
Hắn nhanh ch.óng tiến thành lòng đất, ánh sáng mờ ảo, lờ mờ thấy hàng chục bức tượng đồng hình đang lao về phía một thiếu nữ công kích, khi khuôn mặt thiếu nữ , tim đập mạnh một nhịp.
Là nàng?!
Nàng gần như đầy m.á.u, thất khiếu chảy m.á.u, thoạt cực kỳ chật vật.
Đồng t.ử Nhiếp Tầm co rụt , nhanh ch.óng nhảy vọt xuống, hình nhẹ nhàng tiến vòng chiến, vung ô đỡ lấy, đ.á.n.h văng tượng đồng hình , ngay đó vươn tay trái nắm lấy cổ tay Thẩm Yên, kéo nàng , chắn nàng.
Thẩm Yên theo bản năng xách kiếm c.h.é.m đứt tay tới, nhưng khi rõ tới là Nhiếp Tầm, nàng sửng sốt một chút.
Nàng lạnh giọng : “Buông !”
Nhiếp Tầm ném chiếc ô trong tay , chống đỡ sự công kích của tượng đồng hình , tìm thời gian rảnh rỗi, đầu về phía nàng, khi đối diện với đôi mắt đen nhánh sáng ngời của nàng, mím mím môi: “Ngươi thương , nơi nguy hiểm, đưa ngươi rời .”
Thẩm Yên , chỉ một cái.
Ngay đó, nàng hất tay .
Tay Nhiếp Tầm hất , n.g.ự.c nghẹn , chỉ thấy thiếu nữ vung trường kiếm trong tay, một kiếm đ.á.n.h văng mười mấy bức tượng đồng hình .
Oanh oanh oanh!
Nhiếp Tầm thấy thế, trong lòng kinh ngạc.
Mới nửa năm gặp, nàng trở nên cường đại như .
Thẩm Yên với một câu.
“Đi.”
Nhiếp Tầm , giơ tay vung lên, lấy chiếc ô giấy trong tay, liền theo bước chân của Thẩm Yên, về hướng lối của thành lòng đất.
Thẩm Yên phía , Nhiếp Tầm ở phía bóng lưng của nàng.
Tượng đồng hình trong thành lòng đất dần dần khôi phục sự yên tĩnh.
Mà khoảnh khắc Thẩm Yên bước khỏi thành lòng đất, bên tai nàng truyền đến thanh âm của mười bức Trấn hồn đồng tượng.
—— Cung tiễn Trưởng công chúa.
—— Chỉ cần cần chúng thần, chúng thần sẽ vĩnh viễn cống hiến vì .
Bước chân Thẩm Yên khựng , đầu về hướng thành lòng đất một cái, nàng phảng phất như thấy chúng đang vẫy tay với .
Nhiếp Tầm tựa hồ nhận sự khác thường của Thẩm Yên, định về phía , lời của Thẩm Yên thành công dời sự chú ý.
“Nhiếp Tầm, lâu gặp.”
Lúc , cánh cửa lớn ở lối của thành lòng đất từ từ đóng .
Một tiếng ‘kẽo kẹt’ vang lên, khép kín.
Nhiếp Tầm nàng, “Đã lâu gặp, Thẩm Yên.”
Hắn khuôn mặt tái nhợt của nàng, nhẹ giọng : “Ngươi thương , giúp ngươi xử lý vết thương một chút.”
Hắn cất bước tới gần, nàng : “Những vết thương , đáng ngại.”
Thẩm Yên xong, lấy một viên đan d.ư.ợ.c chữa thương nuốt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-519-vi-nang-giu-trinh-tiet.html.]
“Ta .” Nàng về hướng Nhiếp Tầm, thần sắc lạnh nhạt một câu, xong, nàng xoay rời .
“Thẩm Yên.” Nhiếp Tầm bóng dáng chút chần chờ rời của nàng, dung mạo thanh lãnh phảng phất như thêm một tia hàn khí, lên tiếng : “Vì ngươi xuất hiện ở thành lòng đất?”
Thẩm Yên đón lấy ánh mắt của , trực tiếp hỏi ngược : “Ngươi thì ? Ngươi vì xuất hiện ở thành lòng đất?”
Nhiếp Tầm nghẹn, “Lúc ngang qua, thấy tiếng động đ.á.n.h .”
Thẩm Yên: “Ừm. Ta là nhầm .”
Nhiếp Tầm sự qua loa trong lời của nàng, ánh mắt chạm đến bàn tay vẫn còn đang chảy m.á.u của nàng, cất bước về hướng nàng.
“Thẩm Yên, tay ngươi vẫn còn đang chảy m.á.u.”
Thẩm Yên nhíu mày, rũ mắt thoáng qua mu bàn tay.
Một vết cắt khá sâu rơi mu bàn tay, tạo thành sự tương phản rõ rệt với màu da trắng bệch, mang đến cho một loại cảm giác đ.á.n.h sâu thị giác.
Nàng nay bức thiết thoát khỏi Nhiếp Tầm, tới Thẩm thị hoàng từ.
Chỉ một thoáng phân tâm như , vết thương mu bàn tay nàng bôi t.h.u.ố.c.
Thẩm Yên nhíu mày, rút tay về, nắm lấy.
“Rất nhanh sẽ xong thôi.” Nhiếp Tầm mặt mày nghiêm túc chằm chằm vết thương của nàng, động tác của vô cùng dịu dàng, khi bôi t.h.u.ố.c xong liền băng bó vết thương cho nàng.
Tay Thẩm Yên nắm lấy, nàng cố nhịn xúc động rút chủy thủ c.h.é.m đứt tay , giọng điệu đạm mạc, mang theo một tia lạnh lẽo: “Nhiếp tiểu sư thúc, thật đúng là quan tâm vãn bối.”
Từ lúc bắt đầu, vị Nhiếp tiểu sư thúc thích cứu .
Nghĩ đến đây, chút cảm giác khó chịu trong lòng Thẩm Yên rút . Cứ coi như mắt là một thánh phụ , bỏ .
Nhiếp Tầm thấy lời , xốc mắt nàng, trong lòng nghẹn, một lời, chuyên tâm băng bó cho tay nàng.
Đợi khi băng bó xong, Nhiếp Tầm rũ mắt, giọng điệu nghiêm túc : “Ngươi vãn bối của , còn là Nhiếp tiểu sư thúc nữa , bây giờ cùng bối phận với ngươi. Ngươi thể gọi thẳng tên .”
“Cảm ơn.” Thẩm Yên hề đáp , chỉ một tiếng cảm ơn.
Nàng cũng giao lưu gì với .
Nàng xoay rời .
Mà , Nhiếp Tầm gọi nàng , cũng đuổi theo bước chân của nàng.
Nhiếp Tầm chỉ bóng dáng rời của nàng, ngón tay vẫn còn lưu khí tức của nàng.
Đột nhiên, chu sa ấn nơi xương quai xanh của tựa hồ cảm ứng cảm xúc của chủ nhân nhà , trở nên chút nóng rực, nóng đến mức khiến lý trí và cảm xúc của đang điên cuồng đan xen.
Sự tồn tại của chu sa ấn, tựa hồ đang thời thời khắc khắc nhắc nhở , thể nửa phần vượt rào về mặt tình cảm và thể.
Nếu , đây sẽ là sự chung thủy đối với Trưởng công chúa.
Ánh mắt sầm , dùng khăn tay lau dấu vết lưu tay, cất khăn tay , đó một nữa giương chiếc ô giấy màu lam nhạt lên.
Trong khoảnh khắc , phảng phất như tất cả thứ đều trở về điểm xuất phát.
…
Lúc .
Có ít t.ử trẻ tuổi đều xông đến quốc khố trong hoàng cung, lấy tài vật bên trong, chỉ là điều khiến bọn họ ngờ tới là ——
Chỗ quốc khố, thiết hạ ba tầng cấm chế.
Mọi hợp lực, chỉ phá vỡ tầng cấm chế thứ nhất, còn hai tầng cấm chế nữa, cho dù bọn họ công kích thế nào, cũng đều phá vỡ .
Mà bên ngoài quốc khố, Gia Cát Hựu Lâm và Ôn Ngọc Sơ đang ở trong đám .
Gia Cát Hựu Lâm thấy thế, thở dài một thật sâu.
“Cấm chế khó phá như a? Thật hoàng kim a!”
Sắc mặt Ôn Ngọc Sơ ngưng trọng, : “Muốn phá vỡ cấm chế của quốc khố , chỉ hai con đường thể . Hoặc là thực lực cường đại thể phá giải cấm chế, hoặc là của đích hệ nhất mạch Thiên Châu hoàng triều nhỏ m.á.u giải khai cấm chế.”
Sắc mặt Gia Cát Hựu Lâm suy sụp: “Vậy chúng khẳng định a!”
Ôn Ngọc Sơ , nhạt: “Đồ trong quốc khố, chúng là lấy , dạo trong hoàng cung một chút ? Có lẽ, sẽ thu hoạch ngoài ý .”