Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 515: Có Thể Thử Một Lần
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:44:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần tám phần mười đều chạy về hướng Thiên Châu hoàng cung, mà trong những đến bên ngoài Thiên Châu hoàng cung từ sớm Cực Đạo Tông tông chủ, Thừa Vân Điện đại trưởng lão Vân, Lục gia đại trưởng lão cùng Tề trưởng lão và các nhân vật đại diện của các phương thế lực.
bọn họ như ý nguyện tiến bên trong, bởi vì bên ngoài Thiên Châu hoàng cung bố trí một tầng kết giới phòng ngự cường đại.
Điều nghĩa là bọn họ thể dễ dàng tiến Thiên Châu hoàng cung.
Nếu cưỡng ép công kích kết giới phòng ngự, sẽ dẫn đến một cuộc nguy cơ to lớn —— hai đầu Trấn ma thạch tượng bên ngoài cổng Thiên Châu hoàng cung sẽ đ.á.n.h thức, điều thể nghi ngờ sẽ mang đến cho bọn họ vô tận phiền toái.
Cực Đạo Tông tông chủ và những khác chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt phóng về phía hai đầu Trấn ma thạch tượng khổng lồ cách đó xa.
Thạch tượng tựa như hai ngọn núi nguy nga sừng sững giữa đất trời, mang đến cho một loại cảm giác trang nghiêm và áp bách vô song.
Thân hình thạch tượng khổng lồ và nặng nề, phảng phất như gánh vác năm tháng vô tận và lực lượng thần bí. Làn da của chúng thô ráp và cứng rắn, tựa như nham thạch cổ xưa, tản một loại khí tức tang thương.
Đôi mắt thạch tượng thâm thúy và uy nghiêm, phóng một loại quang mang khiến kính sợ.
Khiến cảm nhận một loại áp lực vô hình.
Cực Đạo Tông tông chủ và những khác khỏi cảm thấy một trận tim đập nhanh, phảng phất như bản cỗ lực lượng trở nên vô cùng nhỏ bé.
Ánh mắt Lục gia đại trưởng lão tối sầm, trầm giọng : “Không ngờ Lăng Hoàng Thẩm Sơ khi hiến tế, mở kết giới phòng ngự của Thiên Châu hoàng cung.”
Tề trưởng lão vuốt râu, khẽ thở dài một tiếng, “Lăng Hoàng Thẩm Sơ phỏng chừng là vì giữ lãnh thổ cuối cùng của Thiên Châu hoàng triều.”
Nay Trường Minh Giới còn là lãnh thổ của Thiên Châu hoàng triều nữa, chỉ tòa hoàng đô cùng hoàng cung là nơi Lăng Hoàng Thẩm Sơ dùng sinh mạng kiên thủ.
Hách Liên gia tộc nhị trưởng lão lạnh : “A, Thiên Châu hoàng triều sớm còn, cho dù giữ chút lãnh thổ , thì thể thế nào? Chẳng lẽ của Thiên Châu Thẩm thị nhất tộc còn thể trở về?”
Lục gia đại trưởng lão lộ vẻ mỉa mai, : “Cho dù thể trở về, cũng cảnh còn mất . Thiên hạ, còn là thiên hạ của Thẩm thị nhất tộc bọn họ, cũng quyền thần cường giả ủng hộ bọn họ xưng vương nữa.”
Trường Minh Giới , sớm muộn gì cũng là của Lục gia bọn họ!
Chỉ sợ các thế lực khác còn , lão tổ tông Lục Tòng Ương của Lục gia bọn họ vẫn còn sống đời...
Ngày càng nhiều tụ tập đến.
Các t.ử thấy trưởng lão nhà cũng ở đây, cũng dám tùy tiện hành động nữa.
Trong đám , một thiếu niên tóc đỏ điên cuồng xông , lao về hướng Thiên Châu hoàng cung.
Cực Đạo Tông tông chủ và những khác sở giác, nhíu mày, sinh lòng vui, lập tức đ.á.n.h bay thiếu niên tóc đỏ, bởi vì xông lên như , khả năng sẽ chạm kết giới phòng ngự, từ đó khiến hai đầu Trấn ma thạch tượng thức tỉnh!
Tề trưởng lão thấy là Gia Cát Hựu Lâm, hai mắt tối sầm.
Ngay lúc ông tay tóm lấy Gia Cát Hựu Lâm, đột nhiên một đạo ảnh nhanh ch.óng xuất hiện phía Gia Cát Hựu Lâm, nàng nhấc chân hung hăng đá một cước m.ô.n.g Gia Cát Hựu Lâm.
Một tiếng ‘phanh’ vang lên, âm thanh vật nặng rơi xuống đất vang lên.
Gia Cát Hựu Lâm đá bay xuống đất, sấp mặt đất, m.ô.n.g đau đến mức sắp nứt , gào lên một tiếng, phẫn nộ đầu trừng mắt kẻ đầu sỏ.
“Ngươi trừng cái gì mà trừng?” Thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn khẽ quát một tiếng.
“Ngươi gì đá !” Gia Cát Hựu Lâm thấy là Giang Huyền Nguyệt, sát ý nơi đáy mắt tan biến hết, đó là sự ủy khuất.
Giang Huyền Nguyệt tới gần, Gia Cát Hựu Lâm, bày bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt thành thép : “Ngươi giống như một tên ngốc não , đá ngươi, đá ai?”
Vừa mấy vị trưởng lão của các thế lực khác, đều để lộ sát khí.
Nếu nàng ngăn cản hành động loạn xạ của , chỉ sợ bây giờ hoặc là g.i.ế.c, hoặc là đang đường g.i.ế.c.
Mọi thấy một màn , khóe miệng giật giật vài cái.
Có ít tò mò hai là ai.
Lúc , Tề trưởng lão bất đắc dĩ thở dài một , trầm giọng : “Nguyệt Nguyệt, trông chừng cho kỹ, đừng để tùy tiện chạy loạn xông bậy.”
“Vâng, sư phụ.” Giang Huyền Nguyệt gật đầu đáp ứng, đó cúi kéo Gia Cát Hựu Lâm lên.
Gia Cát Hựu Lâm nương theo lực đạo của nàng kéo lên, đang định đưa tay sờ sờ cái m.ô.n.g đá trúng của , nàng dùng tay đ.á.n.h một cái mu bàn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-515-co-the-thu-mot-lan.html.]
Ánh mắt Gia Cát Hựu Lâm oán hận: “Ngươi gì đ.á.n.h !”
Giang Huyền Nguyệt nâng mắt, “Dưới thanh thiên bạch nhật, chút tố chất .”
“Đây là m.ô.n.g của .” Gia Cát Hựu Lâm cố gắng tranh luận với nàng.
“Mắt là của bọn họ.”
Gia Cát Hựu Lâm: “...”
Hắn ngẩng đầu quét mắt những mặt, quả nhiên, nhiều đang chằm chằm , nhíu nhíu mày, ngay đó cúi cúi đầu Giang Huyền Nguyệt, nhỏ giọng với nàng: “ mà đau a, ngươi đá mạnh như , m.ô.n.g của hình như sắp nứt .”
Hai xích đặc biệt gần.
Trong mắt ngoài, hai bọn họ khá là ái .
Giang Huyền Nguyệt ngẩng đầu, mới phát hiện xích gần, thở của khí tức của đều xâm nhập địa bàn của nàng, nàng lấy một lọ đan d.ư.ợ.c, nhét trong n.g.ự.c , thuận tiện đẩy một cách: “Cầm lấy.”
“Ăn , sẽ đau nữa.” Nàng giải thích một câu.
Gia Cát Hựu Lâm lắc lắc bình ngọc, thăm dò hỏi: “ mà, trong nhiều viên đan d.ư.ợ.c, đều là cho ?”
Giang Huyền Nguyệt nhếch khóe môi, hỏi ngược : “Nếu thì ?”
Gia Cát Hựu Lâm lập tức vui như nở hoa.
“Nguyệt Nguyệt, ngươi thật .” Hắn nuốt xuống một viên đan d.ư.ợ.c, đó cất những viên đan d.ư.ợ.c còn .
Giang Huyền Nguyệt , trong lòng thầm niệm một câu: Đồ ngốc.
Mà Tề trưởng lão lúc Lục gia đại trưởng lão hỏi đến:
“Nghe ngươi nhận tám gã t.ử truyền, còn đều là đến từ Hạ Giới, thiết nghĩ, đây chính là hai trong đó ?”
Tề trưởng lão , bất đắc dĩ : “Không sai, đồ nhi ngoan cố, thiếu sự quản giáo, hy vọng chư vị khoan dung khoan dung.”
Hách Liên gia tộc đại trưởng lão ý vị rõ : “Tiểu t.ử tóc đỏ cũng là một Thôn Kim tộc ?”
Tề trưởng lão gật gật đầu.
Nghe thấy thiếu niên tóc đỏ là Thôn Kim tộc xong, Cực Đạo Tông tông chủ và Thừa Vân Điện đại trưởng lão cùng những khác đều như điều suy nghĩ Gia Cát Hựu Lâm một cái.
Ánh mắt Thừa Vân Điện đại trưởng lão lóe, thăm dò: “Hiện tại, nên thế nào cho ? Chúng thể , chẳng lẽ tay mà về?”
Nghe thấy lời , mấy vị đại lão đều trầm mặc.
Lăng Hoàng bí cảnh hiện thế, là cơ hội cực kỳ hiếm .
Cũng còn cơ hội tiến ?
Ngay lúc mấy vị đại lão đang khó xử, Nhiếp Tầm và Nam Vinh Tĩnh Vân đến .
Nhiếp Tầm cũng nơi kết giới phòng ngự, trong đầu đột nhiên xẹt qua một vài hình ảnh tràng cảnh, tựa như chán ghét nhắm mắt .
Mà Cực Đạo Tông tông chủ khoảnh khắc thấy Nhiếp Tầm, ánh mắt sáng lên, vẫy vẫy tay với .
“Tầm nhi, qua đây.”
Nhiếp Tầm , liền cất bước về phía Cực Đạo Tông tông chủ.
Mấy vị đại lão đưa mắt , nam t.ử trẻ tuổi mắt mà Cực Đạo Tông tông chủ mới nhận đồ .
Cực Đạo Tông tông chủ Nhiếp Tầm, hỏi: “Tầm nhi, cách nào giải khai kết giới phòng ngự của Thiên Châu hoàng cung ?”
Nhiếp Tầm thấy lời , nâng mắt thoáng qua tòa Thiên Châu hoàng cung huy hoàng tột đỉnh , khẽ rũ mắt, che giấu cảm xúc trong mắt.
“Có thể thử một .”