Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 511: Tất Cả Cho Ta
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:44:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người dẫn đội của các thế lực lớn mặt đều tự đại, bởi vì bọn họ hiểu rõ tính chất lợi hại trong đó.
Người dẫn đội của đông đảo thế lực nhao nhao đáp ứng.
Mà tông chủ Cực Đạo Tông vẫn yên tâm, liền bảo trưởng lão của các thế lực lớn đều thề, đảm bảo bọn họ đều sẽ động tay động chân ở bên trong.
Nghe thấy thề, sắc mặt biến ảo bất định.
Mặc dù bọn họ yêu cầu của tông chủ Cực Đạo Tông là hợp lý, nhưng chuyện thề thốt đối với tu luyện mà là chuyện vô cùng nghiêm túc. Một khi trái lời thề, liền thể sẽ thiên khiển, thậm chí ảnh hưởng đến tu vi và tâm cảnh của .
Đại trưởng lão Thừa Vân Điện đầu tiên lên tiếng, ngữ khí khá là bất mãn: “Nam Vinh tông chủ, Cực Đạo Tông các ngươi là tin tưởng chúng ? Thỏa thuận miệng còn , còn thề?”
Đối mặt với sự chất vấn của Đại trưởng lão Thừa Vân Điện, tông chủ Cực Đạo Tông cũng tức giận, mà là bình tĩnh giải thích : “Lần liên quan đến tính mạng của tất cả , bản tông chủ đề nghị như , cũng là vì cho . Nếu thề, vạn nhất ở bên trong âm thầm động tay động chân thì ? Chẳng lẽ các vị hy vọng thấy kết quả như ?”
Lời của ông khiến lâm trầm tư.
Quả thực, nếu thật sự ở bên trong giở trò, hậu quả sẽ dám tưởng tượng.
Đại trưởng lão Thừa Vân Điện nhíu nhíu mày, liền cũng gì nữa.
Các trưởng lão của các thế lực lớn nhao nhao bắt đầu lập lời thề.
“Nếu trái ước định, tất chịu thiên khiển!”
Có các trưởng lão mở đầu, tất cả mặt đều yêu cầu lập lời thề.
Chỉ là, thật sự là quá nhiều , tránh khỏi bên trong đang đục nước béo cò.
Các thế lực đỉnh cấp xếp hạng top 10 đều tới .
Lần lượt là: Cực Đạo Tông, Thừa Vân Điện, Hành Châu Lục gia, Bạch Phượng Thành Hỗ gia, Thái Sơ Sơn, Hách Liên gia tộc, Thập Phương Tông, Phạn Hải Đảo, Càn Khôn Tông, Hán Đô Đông Phương gia.
Thẩm Yên trong nhiều phương thế lực, cũng thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Ví dụ như Doanh Kỳ, Công Tôn Vận, Tạ Trường Phong, Mạc Ngữ Nhi của Thập Phương Tông. Đan Dục, Diêm Dao của Hành Châu Lục gia. Biên Nguyên Tinh, Kim Thái, Thi Nhiêu của Thái Sơ Sơn. Tây Môn Toàn của Hách Liên gia tộc, Bạch Vô Danh của Phạn Hải Đảo.
Cùng với… Nhiếp Tầm của Cực Đạo Tông.
Gia Cát Hựu Lâm cũng thò đầu , “Tới nhiều thật.”
Thẩm Yên nghiêng đầu liếc một cái.
“Đừng tùy tiện gây chuyện.”
“Ta gây chuyện ?” Gia Cát Hựu Lâm , còn chút căm phẫn bất bình.
Ôn Ngọc Sơ ngẩng đầu , “Sắc trời tối xuống , Lăng Hoàng Bí Cảnh liền mở nửa đêm. Tu vi của chúng tính là cao, cho nên, nhất thể phân tán thì phân tán.”
Mấy đều đồng ý với lời của .
Lúc , Tề trưởng lão khi dặn dò xong một chuyện với Tam trưởng lão Đông Trúc Tuyết, liền cất bước hướng về phía bên tới.
“Sư phụ.” Mấy Thẩm Yên gọi một tiếng.
Tề trưởng lão gật đầu, đó dặn dò: “Ừm, khi tiến Lăng Hoàng Bí Cảnh, vi sư nhiều tâm trí như để chằm chằm các ngươi, cho nên, các ngươi học cách tùy cơ ứng biến.”
Mặc dù ông là sư phụ của bọn họ, nhưng ông đồng thời cũng là Tề trưởng lão của Càn Khôn Tông, cho nên ông tận khả năng thủ hộ sự an của tất cả t.ử Càn Khôn Tông.
Thẩm Yên: “Sư phụ, chúng hiểu rõ.”
Gia Cát Hựu Lâm nhe răng : “ , chúng sẽ gây thêm phiền phức cho .”
Tề trưởng lão thần sắc vi diệu Gia Cát Hựu Lâm, nhẹ nhàng thở dài: “Cũng ngươi lấy thể diện, sẽ gây thêm phiền phức cho vi sư.”
Gia Cát Hựu Lâm: “… Người đừng thành kiến với , ?”
Tề trưởng lão lông mày nhướng lên, vuốt vuốt râu: “Được, tạm tin ngươi một .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-511-tat-ca-cho-ta.html.]
Ngay đó, ông về phía mấy Thẩm Yên: “Hảo hảo trông chừng , còn Trì Việt.”
Trì Việt nhắc tới đột ngột, đang dây leo quấn lấy thể, tựa như nhộng tằm, nhúc nhích, phảng phất như phong ấn .
Ngu Trường Anh nhướng mày , “Sư phụ, yên tâm, trong lòng chúng tính toán.”
“Vậy vi sư liền yên tâm .” Tề trưởng lão trêu chọc .
Tề trưởng lão 8 đồ mắt, trong lòng loại cảm giác thỏa mãn, nhưng thêm một tia lo lắng, sợ bọn họ sẽ xảy chuyện trong Lăng Hoàng Bí Cảnh.
Thân là tu luyện, tranh với trời, đấu với , tất cả đều thể thuận buồm xuôi gió, đa con đường tu luyện đều trải qua nhấp nhô.
Tiêu Trạch Xuyên chợt mở miệng, “Sư phụ, Thiên Châu Thần Kiếm ở ?”
Nghe thấy lời , sắc mặt Tề trưởng lão nháy mắt nghiêm túc lên, ông về phía Tiêu Trạch Xuyên, Thẩm Yên và Bùi Túc, đè thấp giọng : “Các ngươi đừng nghĩ đến việc tranh đoạt Thiên Châu Thần Kiếm, cho dù các ngươi tranh đoạt Thiên Châu Thần Kiếm, cũng giữ .”
Ông cũng hề quá.
Bởi vì vô đều đang chằm chằm thanh Thiên Châu Thần Kiếm , ngay cả tông chủ Cực Đạo Tông đều cực kỳ khả năng là vì thanh kiếm mà đến.
Tông chủ Cực Đạo Tông cũng là kiếm tu.
“Theo sử sách ghi chép, lúc Thiên Châu Hoàng Triều thành lập, Thiên Châu Thần Kiếm cũng tồn tại, nó tôn thánh vật của Thiên Châu Hoàng Triều. Lúc Lăng Hoàng Thẩm Sơ trải qua nước mất nhà tan, cũng từng rút thanh Thiên Châu Thần Kiếm , ý đồ vãn hồi cục diện. Chỉ là, Lăng Hoàng Thẩm Sơ rút , cho dù đem m.á.u của nhỏ lên Thiên Châu Thần Kiếm, đều nhận sự đáp của kiếm linh.”
“Thiên Châu Thần Kiếm từng hầu hạ hai vị chủ nhân, lượt là khai quốc đế hoàng thành lập Thiên Châu Hoàng Triều —— Thẩm Vấn Thiên, cùng với tam nhiệm đế hoàng Thẩm Nguyệt Khanh.”
Thẩm Yên , như điều suy nghĩ hỏi: “Cho nên, cho dù là đích hệ nhất mạch của Thiên Châu Hoàng Triều, cũng chắc thể nhận sự công nhận của Thiên Châu Thần Kiếm?”
“Không sai.” Tề trưởng lão gật đầu.
Bùi Túc nghi hoặc : “Vậy cho dù là của đích hệ nhất mạch Thiên Châu Hoàng Triều, cũng thể nhận sự công nhận của Thiên Châu Thần Kiếm ?”
Tề trưởng lão tiếc nuối thở dài: “Vi sư cũng rõ a, sử sách nhắc tới tình huống . Cho nên, trong tình huống , tất cả đều thử một , đều đem thanh thần kiếm uy danh nhất nắm trong tay.”
Tề trưởng lão nhớ tới cái gì, chần chờ một cái chớp mắt, vẫn là đem một bí mật khác về Thiên Châu Thần Kiếm đè xuống, từng cho bọn họ .
Biết quá nhiều, chắc là một chuyện .
Trong Tu La tiểu đội, chỉ Thẩm Yên và Bùi Túc là kiếm tu.
Trong tay Thẩm Yên một thanh Linh Hoàng Thần Kiếm.
Mà Bùi Túc hai thanh kiếm, trong đó ‘Thanh Quỷ’ là thần kiếm. ‘Tứ Tượng’ tuy thần kiếm, nhưng trong lòng cũng là cực .
Đợi Tề trưởng lão xa, dặn dò các t.ử khác của Càn Khôn Tông thì ——
“Muốn ?” Giang Huyền Nguyệt hỏi thẳng.
Ôn Ngọc Sơ nhạt: “Phú quý hiểm trung cầu.”
Ngu Trường Anh duyên dáng: “Nếu hai các ngươi đều , thì xem Thiên Châu Thần Kiếm lựa chọn vị nào trong các ngươi .”
“Hay là cho ?” Tiêu Trạch Xuyên nhướng mày.
Gia Cát Hựu Lâm mỉa mai : “Ngươi một đao tu, hổ mà đòi kiếm ?”
Tiêu Trạch Xuyên : “Ta cho rằng đao tu cũng là thể sở hữu kiếm.”
Thẩm Yên nghiêng đầu đối diện với Bùi Túc một cái, khỏi một tiếng.
Sư phụ , bọn họ liền đem lời cảnh cáo quên mất, thật đúng là tác phong khiến quen thuộc.
“Xem duyên phận .” Khóe môi Thẩm Yên vểnh lên, nàng cảm thấy Linh Hoàng Thần Kiếm mà cha cho, dùng cũng tồi.
Bùi Túc mi mắt yêu dã côi lệ, khẽ nhếch khóe môi, gật đầu: “Ta cũng nghĩ như .”
“Các ngươi xem duyên phận, xem duyên phận.” Gia Cát Hựu Lâm nhíu mày, sắc mặt trịnh trọng : “Bên trong Thiên Châu Hoàng Triều khẳng định nhiều hoàng kim, nếu thấy, liền thu lấy tất cả cho !”