Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 503: Có Muốn Đi Không
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:44:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chính là ngươi triệu hoán ngô tới?” Tỳ Hưu sải bước chân ưu nhã, chậm rãi tới mặt Thẩm Yên. Thân hình khổng lồ và uy mãnh của nó, so với Thẩm Yên cao lớn hơn nhiều, đến mức khi mặt nàng, thể cúi đầu xuống xuống nàng.
Thẩm Yên gật đầu: “Phải.”
Tỳ Hưu hỏi thẳng: “Ngươi là khế ước với ngô ?”
Tỳ Hưu cũng từng vài nhân loại triệu hoán sư triệu hoán qua, nhưng nó chướng mắt bọn họ, cho nên nó tiến hành khế ước với bọn họ.
Nếu nó , ai thể ép buộc nó?
Thẩm Yên còn kịp chuyện, trong bầy thú liền lao một đạo ảnh, nương theo đó là giọng chút ch.ói tai vang lên.
“Không !!!”
Dị thú và quỷ hồn mặt đều kinh hãi, định thần , thì là Trùng Minh Điểu.
Tỳ Hưu cũng rõ thú tới.
Nó chút kinh ngạc.
Mà Trùng Minh Điểu trừng mắt nó vài cái, đó mới đặt tầm mắt lên Thẩm Yên, nhẫn nhịn lửa giận : “Ngươi mau khế ước với ngô!”
Nhân loại thật đáng ghét, mà triệu hoán Tỳ Hưu và Thiên Cẩu!
Nếu nó chủ động một chút, khẳng định đến lượt .
Thẩm Yên trực tiếp cự tuyệt: “Không .”
“Vì !!!” Trùng Minh Điểu xù lông.
Thẩm Yên nhàn nhạt nâng mắt, “Ngươi quá ồn ào.”
Trùng Minh Điểu nghẹn họng, tức giận đến mức xoay vòng tại chỗ, nó ồn ào chỗ nào? Nó chỉ là giọng lớn hơn một chút xíu, chỉ một chút xíu mà thôi!
Nhân loại đúng là kiểu cách!
Trùng Minh Điểu bỏ lòng tự tôn, cầu xin Thẩm Yên.
Những dị thú và quỷ hồn mới tới lộ thần sắc khiếp sợ, nàng mà cự tuyệt khế ước với Trùng Minh Điểu, rằng, đó chính là Trùng Minh Điểu!
Một trong những thần thú sức chiến đấu cực mạnh!
Lý do mà là ghét bỏ Trùng Minh Điểu quá ồn ào.
Dị thú và quỷ hồn mới tới, tỏ vẻ nhân loại Thẩm Yên mắt .
dị thú và quỷ hồn thiết lập liên hệ sâu sắc với Thẩm Yên, thì tỏ vẻ: Trùng Minh Điểu ngươi thật sự là quá phiền phức ! Đừng bám lấy lão đại nữa! Để nàng thiết lập liên hệ sâu sắc với chúng !
Tỳ Hưu cũng bất ngờ.
Nhận ánh mắt dị thường của Tỳ Hưu, Trùng Minh Điểu hổ bực bội.
Nó mặt buông lời hung ác với Thẩm Yên, nhưng nó nghĩ đến nhiều năm như , chỉ hai nhân loại thể triệu hoán nó khỏi dị giới, một là nữ nhân , còn chính là nhân loại hiện tại !
Trùng Minh Điểu hít sâu một .
Nó nhịn.
“Ngươi , ngươi thế nào mới bằng lòng khế ước với ngô?”
Thẩm Yên vô cùng thẳng thắn: “Ta sẽ khế ước với ngươi.”
“A a a!!!” Đồng t.ử Trùng Minh Điểu co rụt , tức giận đến mức hét ch.ói tai, ồn ào đến mức dị thú và quỷ hồn mặt đều đau đầu.
Thẩm Yên nhíu mày, lập tức dùng tinh thần lực của áp chế nó, bắt nó ngậm cái miệng .
Trùng Minh Điểu áp chế sang một bên, ánh mắt hận hận chằm chằm Thẩm Yên, hốc mắt tựa hồ ánh lệ long lanh, thoạt giống như là Thẩm Yên mới nới cũ với nó .
Thẩm Yên về phía Tỳ Hưu, trả lời câu của nó: “Nếu ngươi bằng lòng, thể.”
Điều khiến Trùng Minh Điểu càng thêm phẫn nộ.
Nó điểm nào bằng con Tỳ Hưu !
Vì nàng chính là chịu lập khế ước với ?
Tỳ Hưu , trong giọng mang theo ý : “Ngô tạm thời ý nguyện .”
Thẩm Yên: “Được.”
Ngay đó, Thẩm Yên liền bắt đầu tiến hành liên hệ sâu sắc với dị thú và quỷ hồn.
Điều khiến cho dị thú và quỷ hồn mới tới đến ngây , bao gồm cả Tỳ Hưu và Thiên Cẩu.
Thẩm Yên chỉ thể triệu hoán nhiều dị thú và quỷ hồn như , còn thể đồng thời tiến hành liên hệ sâu sắc với bọn chúng, điều thật sự là… khiến khiếp sợ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-503-co-muon-di-khong.html.]
Thiên Cẩu một lời, sấp mặt đất, âm thầm quan sát Thẩm Yên.
Tỳ Hưu cũng xổm xuống, ánh mắt đầy hứng thú một màn .
Còn về phần Trùng Minh Điểu, thần tình của nó từ căm hận đến oán hận, đến tủi , trong lòng nó buồn bực cực kỳ.
Nó là một con chim như , vì nàng lập khế ước với chứ?
Sau khi liên hệ sâu sắc kết thúc.
Thẩm Yên chuẩn đưa bọn chúng đều trở về, mà Trùng Minh Điểu sải bước chân kiêu ngạo, tới mặt nàng, nhả tiếng : “Ngươi bảo bọn chúng về , ngô chuyện với ngươi.”
Ngữ khí của nó là kiêu ngạo, nhưng khiến một tia ý vị biệt nữu.
Thẩm Yên ngẩng đầu, nó một cái.
“Ừm.”
Mắt Trùng Minh Điểu sáng lên, nhanh, nó liền phát hiện những dị thú và quỷ hồn khác đều biến mất .
Trong gian tinh thần, chỉ còn nàng và nó.
“Vì khế ước với ngô?” Ngữ khí Trùng Minh Điểu trở nên tủi , nó tựa hồ đoán Thẩm Yên sẽ trả lời câu nào, liền : “Không trả lời: Không !”
“Tính cách hợp?” Thẩm Yên nâng mắt.
Trùng Minh Điểu: “…”
Thẩm Yên hỏi: “Vì ngươi lập khế ước với ? Ngay từ đầu ngươi là coi thường ?”
Trùng Minh Điểu nghẹn họng, nó thần tình phức tạp nàng: “Trước là , bây giờ là bây giờ.”
Thẩm Yên hiểu ý của nó, nàng trực tiếp : “Lập khế ước với , liền nghĩa là tương lai ngươi trói buộc cùng một chỗ với , mệnh lệnh ban , ngươi bắt buộc , ngươi thể ?”
Trùng Minh Điểu , chần chờ.
Nó tự do lâu như , quả thực nhất thời khó thể tiếp nhận yêu cầu .
Bất quá, nó nghĩ tới tuổi thọ của nhân loại tu luyện giả ngắn, một khi Thẩm Yên qua đời, nó sẽ một nữa giành tự do.
Nghĩ đến đây, Trùng Minh Điểu kiên định đáp ứng: “Có thể .”
Thẩm Yên thấy lời hứa của nó, trầm mặc hai giây, đó vươn tay về phía nó, hỏi: “Trùng Minh Điểu, ngươi bằng lòng lập khế ước với ?”
Trùng Minh Điểu hít thở cứng .
Đầu óc phảng phất trống rỗng một cái chớp mắt, đợi khi lấy tinh thần, nó cúi đầu dán lòng bàn tay Thẩm Yên.
“Ngô bằng lòng.”
…
Hôm .
Tề trưởng lão trở về Vấn Thiên Sơn, ông tập hợp 8 nhóm Tu La , đó nhắc tới chuyện Lăng Hoàng Bí Cảnh với bọn họ, xong, ông liền hỏi: “Các ngươi Lăng Hoàng Bí Cảnh ?”
Thẩm Yên và các đồng đội liếc , gật đầu.
“Muốn .”
Tề trưởng lão cũng bất ngờ với câu trả lời của bọn họ, : “Được, các ngươi cũng nên kiến thức một chút những tràng diện lớn .”
Ông tiếp: “Lần , Càn Khôn Tông sẽ phái 200 t.ử tiến đến Lăng Hoàng Bí Cảnh, trong đó, nội môn t.ử 130 , ngoại môn t.ử 70 . Vi sư , cũng sẽ đái đội trưởng lão cùng các ngươi. Đái đội trưởng lão còn Tam trưởng lão Đông Trúc Tuyết và Lục trưởng lão.”
“Nhiều như ?” Ngu Trường Anh kinh ngạc.
Tề trưởng lão vuốt vuốt râu, : “Không sai, đây cũng coi như là một lịch luyện quan trọng . Càn Khôn Tông chúng vô cùng coi trọng chuyện , các thế lực khác cũng coi trọng như .”
“Các ngươi là truyền t.ử của bản trưởng lão, là tư cách tiến đến.”
Ôn Ngọc Sơ ánh mắt thanh thiển, khóe môi mang theo nụ , hỏi: “Sư phụ, khi nào chúng xuất phát đến Lăng Hoàng Bí Cảnh?”
Tề trưởng lão trả lời: “Nửa tháng , xuất phát.”
Đột nhiên, Tề trưởng lão nghĩ tới điều gì, bọn họ: “Các ngươi Cực Đạo Tông tham gia tiệc bái sư của Nhiếp Tầm ?”
Thẩm Yên ngữ khí nhàn nhạt: “Không .”
Ngụ ý là, bọn họ cũng góp vui.
Tề trưởng lão gật đầu: “Vậy , cứ để Lục trưởng lão dẫn vài t.ử Cực Đạo Tông tham gia tiệc bái sư , đó chúng liền hội hợp với bọn họ ở điểm đến. Cứ quyết định như .”
Nhóm Tu La đều ý kiến.
Tề trưởng lão nâng mắt, khóe miệng hiện lên nụ : “Tới đây, nếu các ngươi thông qua tất cả các khóa học, thì lấy bản lĩnh của các ngươi , tới đ.á.n.h với vi sư, vi sư cũng tiện từ đó chỉ điểm chỉ điểm cho các ngươi.”