Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 485: Một ngày mới
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:43:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Việt nhấc mắt lạnh lùng quét một cái.
Ngay đó, chậm rãi sải bước, đeo vòng phụ trọng.
“Có tiến bộ.” Gia Cát Hựu Lâm thấy thế, hài lòng gật gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, may mà nơi thể áp chế linh lực của con , nếu tên Trì Việt chắc chắn sẽ điều khiển dây leo tới quất .
Tám đeo vòng phụ trọng lên, lập tức cảm thấy cảm giác áp bách bản chịu mạnh.
Ôn Ngọc Sơ rũ mắt đôi tay của , khóe môi lộ một nụ khổ sở.
Lúc , Gia Cát Hựu Lâm xoay về phía Ôn Ngọc Sơ, đáy mắt lóe lên tia sáng giảo hoạt, chống nạnh : “Ngọc Sơ, một vụ giao dịch với ngươi nhé, ngươi đưa một trăm vạn lượng hoàng kim, sẽ cho ngươi mượn Thiên Tàm Ti Sáo để đeo.”
Thiên Tàm Ti Sáo, đao thương bất nhập, phòng hỏa tị độc.
“Một lời định.” Ôn Ngọc Sơ chút do dự đồng ý, khóe miệng hiện lên nụ .
Hiện tại hoàng kim đối với mà , tác dụng gì.
nếu thể bảo vệ đôi tay của thương.
Vậy thì, đây là một vụ giao dịch cực kỳ lợi.
Gia Cát Hựu Lâm , lập tức hưng phấn móc Thiên Tàm Ti Sáo từ trong n.g.ự.c , lúc đang định đưa cho Ôn Ngọc Sơ, dường như nghĩ tới điều gì, cảnh giác : “Cái chỉ là cho ngươi mượn để học xong Thể hệ tu luyện đường, học xong , ngươi trả cho đấy!”
“Được.” Ôn Ngọc Sơ bật .
Gia Cát Hựu Lâm lúc mới hài lòng đưa Thiên Tàm Ti Sáo cho Ôn Ngọc Sơ.
Ôn Ngọc Sơ chậm rãi đeo Thiên Tàm Ti Sáo lên, đó nhạt một tiếng : “Bây giờ mở gian trữ vật, khi ngoài, sẽ chuyển một trăm vạn lượng hoàng kim cho ngươi.”
“Được thôi!”
Gia Cát Hựu Lâm nhe răng , hề lo lắng Ôn Ngọc Sơ sẽ quỵt nợ.
Ngay đó, bọn họ liền bắt đầu dựa theo những gì Ngũ trưởng lão Quý Lưu Phong dạy mà bắt đầu tu tập luyện thể thuật.
Ban đầu, Thẩm Yên theo kịp nhịp độ của bọn họ, thế nhưng theo từng cơn choáng váng và buồn nôn ập tới, khiến nàng rõ ràng chút khó chịu.
Trong quá trình , Thẩm Yên nhận sự quan tâm từ các thành viên Tu La tiểu đội.
để quấy nhiễu việc tu tập của bọn họ, Thẩm Yên suy tư một lát, quyết định dừng .
Cách rạng sáng, cũng chính là ngày mai, còn hơn hai canh giờ nữa.
“Ta nghỉ ngơi một lát , các ngươi cần bận tâm đến .” Thẩm Yên với bọn họ, tiếp đó, nàng liền khoanh chân bồ đoàn, nhắm mắt dưỡng thần.
Thấy tình cảnh , các thành viên Tu La tiểu đội đưa mắt , quyết định vẫn nên bổn phận của , bởi vì bọn họ sự quan tâm của bọn họ, sẽ tạo cho Thẩm Yên một loại gánh nặng vô hình.
Ước chừng qua một canh giờ , mấy Bùi Túc học luyện thể thuật, chỉ là lực đạo bọn họ đ.á.n.h cọc gỗ hình vẫn đủ, cách nào khiến nó sáng lên ánh sáng.
Mà cũng đúng lúc , cửa phòng đẩy .
Trong lúc nhất thời, bọn họ đều cảnh giác lên, định thần , tới dĩ nhiên là Tam trưởng lão Đông Trúc Tuyết của Kiền Khôn Tông.
Ánh mắt của Đông Trúc Tuyết đầu tiên là tìm kiếm sự tồn tại của Thẩm Yên, khi thấy Thẩm Yên bồ đoàn nhắm mắt dưỡng thần, nàng khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm xúc kinh ngạc.
“Bái kiến Tam trưởng lão.”
Mấy Ôn Ngọc Sơ ngẩn một chút, ngay đó chắp tay hành lễ.
Mà Thẩm Yên đang nhắm mắt dưỡng thần, cũng thấy tiếng động. Nàng mở bừng hai mắt, thấy Đông Trúc Tuyết đến đây, ánh mắt nàng lóe lên một tia kinh ngạc, nàng dậy, vẫn sẽ cảm giác choáng váng, nàng nhíu mày nhịn xuống, ngay đó chắp tay hành lễ về hướng Đông Trúc Tuyết.
Đông Trúc Tuyết thu liễm tâm thần, chỉ nhạt giọng hỏi: “Các ngươi thích ứng thế nào ?”
Ôn Ngọc Sơ lễ phép mỉm , “Hồi bẩm Tam trưởng lão, chúng thích ứng cũng coi như tệ.”
“Thật ?” Ánh mắt Đông Trúc Tuyết sắc bén thêm vài phần, quét qua mỗi bọn họ mặt ở đây, ngoại trừ Thẩm Yên , bảy còn đều đeo vòng phụ trọng, cách khác, Thẩm Yên tham gia tu tập.
“Thẩm Yên, tại ngươi đeo vòng phụ trọng?”
Đông Trúc Tuyết cũng chú ý tới sắc mặt Thẩm Yên tái nhợt, nàng khẽ nhíu mày, chẳng lẽ là nàng thể khó chịu? Thế nhưng, hôm qua lúc gặp nàng, nàng cũng bất kỳ điểm nào bất thường.
Chẳng lẽ đả thương nàng?
Thẩm Yên rũ mắt, khiến rõ thần sắc: “Hồi bẩm Tam trưởng lão, t.ử chỉ là mệt mỏi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-485-mot-ngay-moi.html.]
Đông Trúc Tuyết tin.
cũng truy cứu sâu.
“Nếu như các ngươi gặp phiền phức gì, thể tới tìm bản trưởng lão.” Sắc mặt Đông Trúc Tuyết lạnh lùng , “Đây là truyền tấn tinh thạch của bản trưởng lão, cầm lấy.”
Nàng trực tiếp ném truyền tấn tinh thạch cho Thẩm Yên.
Thẩm Yên nhận lấy, ánh mắt d.a.o động, kỳ thực bắt đầu từ hôm qua, nàng nhạy bén phát giác sự khác thường của Đông Trúc Tuyết và Bặc Phong, bọn họ sẽ thỉnh thoảng chằm chằm mặt nàng, phảng phất như đang xuyên qua nàng, để một khác.
Là bởi vì cha ?
Hay là bởi vì Hách Liên Tang?
Bất quá, nàng suy đoán khả năng là bởi vì cha lớn hơn một chút.
Bởi vì bọn họ sát ý với nàng, còn về việc bọn họ đang che giấu điều gì, thì đợi bọn họ mở miệng .
“Đa tạ Tam trưởng lão.” Thẩm Yên ngước mắt Đông Trúc Tuyết, mỉm .
Sắc mặt Đông Trúc Tuyết khựng một cái chớp mắt, nàng nhanh liền khôi phục dáng vẻ thanh lãnh cao ngạo, xoay , cất bước rời .
Cửa phòng đóng .
Các thành viên Tu La tiểu đội đưa mắt .
Ngu Trường Anh đầu Thẩm Yên, “Yên Yên , Tam trưởng lão dường như đặc biệt vì ngươi mà đến.”
Gia Cát Hựu Lâm cũng hùa theo : “Ta cũng thấy ! Yên Yên, ngươi cha ngươi... ưm ưm...” Lời của còn xong, Giang Huyền Nguyệt hung hăng ngắt lời.
Chỉ thấy Giang Huyền Nguyệt kiễng mũi chân, sắc mặt mang theo vẻ giận dữ, nhanh ch.óng giơ tay lên, một phát bịt c.h.ặ.t miệng Gia Cát Hựu Lâm.
“Cách vách tai!” Giang Huyền Nguyệt đè thấp giọng cảnh cáo.
Gia Cát Hựu Lâm sửng sốt, liền chuyện nữa, cánh môi dán sát lòng bàn tay Giang Huyền Nguyệt, rũ mắt nhân nhi đang kiễng mũi chân mắt, đầu quả tim dường như khẽ run lên một cái.
Lúc Giang Huyền Nguyệt trừng mắt sang, Gia Cát Hựu Lâm vội vàng dời tầm mắt , đưa tay kéo bàn tay đang bịt c.h.ặ.t miệng của Giang Huyền Nguyệt xuống.
Hắn chút mất tự nhiên : “Biết !”
Chóp tai lặng lẽ ửng đỏ.
Hắn đối với chuyện , những khác cũng chú ý.
Bởi vì bọn họ đều tập trung việc Tam trưởng lão và Tứ trưởng lão khả năng quen cha của Thẩm Yên.
Thẩm Yên rũ mắt truyền tấn tinh thạch trong tay , ánh mắt khẽ ngưng tụ, nhàn nhạt : “Sẽ thôi.”
Sau khúc nhạc đệm nhỏ , bảy Bùi Túc tiếp tục tu luyện.
Ước chừng qua hơn nửa canh giờ , Bùi Túc đ.á.n.h cọc gỗ hình sáng lên.
Sau đó là Tiêu Trạch Xuyên, Ngu Trường Anh, Giang Huyền Nguyệt, Gia Cát Hựu Lâm, Ôn Ngọc Sơ, Trì Việt.
Ngoại trừ Thẩm Yên , bọn họ đều vượt qua tiết đường khóa .
Bùi Túc khẽ : “Yên Yên, chúng rời đây.”
Thẩm Yên gật đầu : “Được.”
Rất nhanh, trong phòng chỉ còn một Thẩm Yên.
Hơi thở của Thẩm Yên rối loạn, ngay đó tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Theo thời gian từng giọt từng giọt trôi qua, rốt cuộc, đến lúc rạng sáng.
Thẩm Yên đột ngột mở bừng hai mắt, nàng cảm thấy cảm giác trống rỗng mệt mỏi trong cơ thể nháy mắt rút , sắc mặt nàng cũng dần dần hồng hào trở , còn cảm giác choáng váng, càng loại cảm giác vô lực .
Nàng rũ mắt, đôi tay của .
Khóe môi thiếu nữ khẽ nhếch, giọng thanh lãnh như ngọc thạch.
“Thật , là một ngày mới.”