Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 301: Hồng Hoang Long tộc
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:37:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phong Hành Nghiêu dùng ngón tay lau vết m.á.u khóe miệng, nhàn nhạt : “Không .”
Một khác : “Tôn thượng, loại địa phương thật sự sẽ thứ đó ?”
Ba thuộc hạ đều hiểu vì tôn thượng nhà tới loại địa phương tìm kiếm thứ đó? Dù , thứ đó chính là bọn họ…
“Có.” Đôi mắt Phong Hành Nghiêu híp một nửa, “Cấm Khư, vốn là nơi tê tức của Hồng Hoang Long tộc, chiến loạn, Hồng Hoang Long tộc gần như bộ vẫn lạc, nơi liền trở thành mộ địa của Hồng Hoang Long tộc.”
Cấm Khư vốn dĩ tiếp giáp với Quy Nguyên Đại Lục, mà cái gọi là thiên chướng chính là bình phong ngăn cách Cấm Khư và Quy Nguyên Đại Lục, tổng cộng ba đạo thiên chướng.
Hồng Hoang Long tộc mặc dù vẫn lạc, nhưng bao nhiêu năm nay, thi cùng với tàn hồn của chúng Hắc Thủy của Cấm Khư chi địa ô nhiễm, cho nên, mới sự đời của oán ảnh, oán linh.
Những oán ảnh và oán linh sở dĩ cường đại, là bởi vì chúng đản sinh từ Hồng Hoang Long tộc.
Vào thời kỳ Hồng Hoang, nơi gọi là Cấm Khư, mà gọi là: Long Huyệt.
Mà đông đảo thiên kiêu của Quy Nguyên Đại Lục tiến Cấm Khư, chính là vì tiêu trừ oán ảnh cùng oán linh, đồng thời dùng linh lực của bản để tu bổ thiên chướng.
Bởi vì…
Nếu như ba tầng thiên chướng đều vỡ vụn, thì những oán ảnh và oán linh đến từ Hồng Hoang Long tộc cùng với ‘Hắc Thủy’, sẽ tiến thẳng Quy Nguyên Đại Lục, đến lúc đó, Quy Nguyên Đại Lục sẽ sinh linh đồ thán.
Đáng sợ nhất là oán ảnh oán linh, mà là —— Hắc Thủy.
Hắc Thủy, là thứ tồn tại từ thời kỳ Hồng Hoang. Hiện nay, gần như ai Hắc Thủy từ mà đến, là vật gì?
Phong Hành Nghiêu , trận chiến loạn thời kỳ Hồng Hoang , liên quan đến Hắc Thủy. Mà tất cả các c.h.ủ.n.g t.ộ.c, dường như đều tự cung phụng một bình Hắc Thủy.
Mà Hồng Hoang Long tộc, cũng ngoại lệ.
Hắc Thủy thể ăn mòn ý thức, biến hoặc thú thành quỷ, giống hệt như quái vật .
Mà chỗ sâu nhất của Cấm Khư, liền Hắc Thủy.
Phong Hành Nghiêu tới đây, vì tìm kiếm Hắc Thủy, mà là một thứ khác.
Ánh mắt sâu , đó lúc đối phó với Tả Khúc Đại Đế đám , tự c.h.ặ.t đứt một đuôi, tuy thể trọng thương, nhưng cũng g.i.ế.c sạch những kẻ đó .
Bản thể của đang tiến hành trầm thụy ở một nơi an nào đó.
Bởi vì đứt một đuôi, sức mạnh của yếu nhiều, tìm thứ đó, mượn nhờ thứ đó, tu luyện cái đuôi thứ chín .
“Phía chính là chỗ sâu nhất của Cấm Khư.”
Phong Hành Nghiêu chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt thâm thúy, cánh môi khẽ mở.
…
Mà một bên khác.
Mười hai tiểu đội vẫn còn ở tầng thứ nhất của Cấm Khư, vô oán ảnh quấn lấy bước chân.
“Mau tránh !” Có hét lớn một tiếng.
Vừa dứt lời, chỉ thấy một nam thành viên của Phiêu Tiên tiểu đội thuộc Nam Vực phân tâm, liền mấy đạo oán ảnh cấp tốc xuyên qua thể , khoảnh khắc, linh lực trong cơ thể nam thành viên giảm gần bảy thành, sắc mặt trắng bệch, hình chao đảo, suýt chút nữa thì chống đỡ nổi hình, ngã nhào xuống đất.
May mà đồng đội của , một thanh kéo lên, đó vì ngăn cản sự công kích của oán ảnh.
“Mau ăn Dũ Linh Đan!” Đồng đội thúc giục .
Nam thành viên phản ứng , lập tức lấy một viên tứ phẩm Dũ Linh Đan, nuốt trong bụng, sắc mặt mới hơn một chút.
linh lực thiếu hụt, cũng nhanh như bù đắp .
Lúc , Minh Nguyệt tiểu đội của Đông Vực Học Viện, hai thành viên oán ảnh xuyên qua thể, mang linh lực.
Nếu như trong cơ thể một còn linh lực nữa, thì những oán ảnh sẽ thừa cơ chiếm đoạt thể của đó, từ từ, đó sẽ biến thành quái vật quỷ, ngay cả linh hồn cũng ô nhiễm, thậm chí c.ắ.n nuốt.
Cho nên, mấy tiểu đội từng tới nơi , đều từng thấy đồng bạn của biến thành quái vật, đó, đồng bạn biến thành quái vật liền công kích bọn họ.
Cuối cùng, bọn họ chỉ thể giải quyết đồng bạn biến thành quái vật.
Trong mười hai tiểu đội, chỉ Phong Thần tiểu đội từng đặt chân tới tầng thứ ba của Cấm Khư, cũng chính là đó, đội trưởng của Phong Thần tiểu đội biến thành quái vật, của Phong Thần tiểu đội g.i.ế.c , nhưng cuối cùng khôi phục một tia ý thức, trở tay đ.â.m lưỡi d.a.o sắc bén tim .
Câu cuối cùng của chính là: “Không thể đồng hành cùng các ngươi nữa , mau trốn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-301-hong-hoang-long-toc.html.]
Công Tôn Vận nhớ chuyện cũ, hốc mắt bất giác ý chua xót, nàng ngẩng đầu về phía .
Cách biệt hơn hai năm, Phong Thần tiểu đội bọn họ một nữa tới Cấm Khư.
“Đàm Dương…” Công Tôn Vận nỉ non thành tiếng.
Đội trưởng từng của Phong Thần tiểu đội bọn họ, Đàm Dương.
Đàm Dương xuất bình thường, nhưng thiên phú cực , Hứa Trạch viện trưởng đặc chiêu Trung Vực Học Viện. Đàm Dương dung mạo thanh tú, sảng lãng sái thoát, thích , cũng lương thiện.
Lần đầu tiên nàng gặp , thật cũng vui vẻ gì.
nàng dần dần nhân cách mị lực của thu hút.
Cuối cùng, nàng gia nhập tiểu đội của .
—— Phong Thần tiểu đội.
Bọn họ từng trải qua trắc trở, cũng từng chinh phục sóng gió, nhưng bước qua sinh t.ử cách biệt.
Trong lòng nàng, Đàm Dương là ch.ói mắt nhất, còn ch.ói mắt hơn cả cái gọi là tam đại công t.ử.
Đàm Dương, nếu ngươi còn ở đây, ngươi sẽ gì nhỉ?
“Vận tỷ, bên trái!” Người của Phong Thần tiểu đội lên tiếng nhắc nhở.
Công Tôn Vận hồn, ánh mắt lăng lệ, một kiếm vung về phía bên trái, khoảnh khắc oán ảnh bên trái nháy mắt hóa thành hư vô.
Công Tôn Vận trầm giọng hạ lệnh: “Toàn lực xông về phía !”
Vừa dứt lời, các thành viên của Phong Thần tiểu đội chấn thanh trả lời.
“Xông!”
Mà Cái Thế tiểu đội và Minh Nguyệt tiểu đội kết minh cùng Phong Thần tiểu đội lời , chiến ý trong lòng dâng cao, bọn họ tay càng thêm nhanh chuẩn tàn nhẫn.
Trong lúc nhất thời, ba tiểu đội của đội ngũ phía Đông xông lên dẫn đầu.
Thân ảnh cực nhanh lướt về phía .
Các tiểu đội khác thấy thế, cũng cam lòng tụt hậu.
Mà Tu La tiểu đội lúc rớt xuống cuối đội ngũ.
Ôn Ngọc Sơ lấy cổ cầm gảy, mà là kết hạ tinh thần kết giới, ngăn cản oán ảnh lao tới.
Tinh thần lực của Ôn Ngọc Sơ cường đại, thiết lập một phòng ngự kết giới, cũng khó, chỉ là hiện tại chỉ thể phòng ngự, thể phát động công kích.
Thẩm Yên vung kiếm xua tan oán ảnh, đầu với Ôn Ngọc Sơ: “Ôn Ngọc Sơ, đề nghị đó đưa cho ngươi, ngươi suy nghĩ một chút .”
“Cái gì?” Ôn Ngọc Sơ nhất thời phản ứng .
Tiêu Trạch Xuyên : “Bảo ngươi chạy gảy đàn.”
Sắc mặt Ôn Ngọc Sơ cứng đờ: “…”
“Ha ha ha ha ha, thật sự là quá mong đợi ! Ôn Ngọc Sơ, ngươi cũng đừng c.h.ế.t sĩ diện khổ nữa, lúc cần gảy đàn thì gảy!” Gia Cát Hựu Lâm dùng linh lực thao túng linh tuyến, lớn.
Ngu Trường Anh: “Ngọc Sơ ca ca, cũng mong đợi nha~”
Giang Huyền Nguyệt: “Gia Cát Hựu Lâm ngược sai.”
Bùi Vô Tô: “… Đề nghị quả thật đáng để suy nghĩ.”
Trì Việt nghiêng đầu liếc Ôn Ngọc Sơ một cái, ánh mắt dường như lộ chút mong đợi nho nhỏ.
“Hành vi , Ôn mỗ .” Ôn Ngọc Sơ bất đắc dĩ khổ.
Nếu như phụ hoàng nhi t.ử mà ông bồi dưỡng mười mấy năm, hành vi đột nhiên trở nên phóng đãng bất kham như , e rằng sẽ lộ thần sắc ghét bỏ.
Gia Cát Hựu Lâm lớn tiếng : “Cái gì, ngươi đồng ý !”
Khóe miệng Ôn Ngọc Sơ giật: “Không …”
Thẩm Yên mỉm : “Hảo hảo suy nghĩ một chút .”