Đệ Nhất Triệu Hoán Sư - Chương 173: Nam Thương Vãng Sự
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:30:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiêu Trạch Minh!” Thần sắc Tiêu Trạch Xuyên âm u hơn một chút: “Ngươi tìm gì?”
Tiêu Trạch Minh dáng dấp bằng Tiêu Trạch Xuyên, mắt của là mắt xếch, lúc , vài phần khí thế thịnh khí lăng nhân, lạnh: “Không gì, chỉ là cùng hoàng ôn chuyện cũ mà thôi.”
Sắc mặt Tiêu Trạch Xuyên lãnh mạc: “Bản điện rảnh.”
Nói xong, Tiêu Trạch Xuyên cất bước hướng về phía phương hướng cửa đá Hoa Quật mà , cùng lúc đó, trong tay lấy một tấm t.ử kim lệnh bài, là bằng chứng phận Thái t.ử.
Hắn xuất thị lệnh bài, thủ vệ thủ lĩnh liền phẩy phẩy tay, để mấy tên gác cổng mở cửa đá Hoa Quật .
Sáu gã ‘thị giả’ theo sát phía Tiêu Trạch Xuyên, cúi đầu, tựa hồ chút hoảng sợ.
“Hoàng , mấy chính là hàng sắc dâng cho Hoa Thần đại nhân? Chưa khỏi cũng quá keo kiệt .” Tiêu Trạch Minh híp mắt , ánh mắt lăng lệ quét qua sáu đóng giả thị giả.
Tiêu Trạch Xuyên tâm tư để ý tới , thấy cửa đá mở , bên trong u ám âm sâm, lộ một tia quỷ dị, hương hoa nồng đậm xen lẫn mùi m.á.u tanh hôi thối phả mặt, khiến buồn nôn mửa.
Hắn liền chút do dự Hoa Quật.
Đám Thẩm Yên mặt đổi sắc như Tiêu Trạch Xuyên, bọn họ nhịn nhíu mày.
Mà Bùi Vô Tô vốn dị ứng với phấn hoa, hiện tại hương hoa nồng đậm như xộc mũi, khiến cực kỳ khó chịu, ho, thế nhưng vì bại lộ phận, cưỡng ép dùng linh lực của bản đem sự khó chịu của thể đè xuống.
Hắn cúi đầu, khuôn mặt nổi lên từng nốt đỏ, làn da cũng trở nên sưng phù.
Thẩm Yên phát giác tình huống của Bùi Vô Tô, đang cực khổ nhẫn nhịn, đáng tiếc là một thị giả là thể đeo khăn che mặt .
Vừa bước Hoa Quật, trong lòng Thẩm Yên liền ẩn ẩn cảm thấy nguy hiểm.
Ngay lúc cửa đá đóng , Tiêu Trạch Minh đột nhiên lên tiếng: “Bản điện cũng mang theo một ít ‘đồ bổ’ dâng cho Hoa Thần đại nhân.”
Thanh âm của thủ vệ thủ lĩnh truyền đến: “Tam hoàng t.ử mời .”
Thẩm Yên nhíu mày, vị Tam hoàng t.ử cũng theo .
Hoa Quật là thành lòng đất, cho nên tiến , liền bước xuống bậc thang đá, thông đạo bậc thang khá tối, Tiêu Trạch Xuyên ở phía nhất, sáu theo sát, từng bước xuống, thành phía thỉnh thoảng truyền đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết, mà tê rần da đầu.
Mà lúc , Tam hoàng t.ử Tiêu Trạch Minh bước nhanh vượt qua sáu Thẩm Yên, tới bên cạnh Tiêu Trạch Xuyên, mắt sâu như biển chằm chằm Tiêu Trạch Xuyên, như như : “Hoàng , chỉ thi đỗ Tây Vực Học Viện, hơn nữa còn tiến Cơ Mật Viện, hoàng thật sự là lợi hại a!”
Tuy là khích lệ, nhưng kỹ một chút, khó đây là ý trào phúng.
Tiêu Trạch Xuyên tĩnh mặc .
Tiêu Trạch Minh thấy bộ dáng thanh cao tự ngạo của Tiêu Trạch Xuyên, nộ ý chợt nổi lên: “Tiêu Trạch Xuyên! Đệ đừng tưởng rằng tiến Tây Vực Học Viện, liền ghê gớm ! Ta là theo tiểu đội của Cơ Mật Viện tới, nào? Đệ vứt bỏ bọn họ? Hay là phản bội bọn họ? Nếu như cho bọn họ …”
Ánh mắt Tiêu Trạch Xuyên lạnh lẽo b.ắ.n về phía : “Tam hoàng , lời của quá nhiều .”
Tiêu Trạch Minh thấy rốt cuộc cũng phản ứng, đê tiện một tiếng: “Tiêu Trạch Xuyên, là sợ đem chuyện từng cho bọn họ ? Cũng , nếu như của tiểu đội của m.á.u lạnh vô tình, đa nghi thành tính, tâm cơ thâm trầm, thậm chí còn trở mặt nhận , e là bọn họ cũng dung !”
Mà sáu Thẩm Yên lúc , đều đem lời của Tiêu Trạch Minh thu trong tai.
Bọn họ đưa mắt , Tiêu Trạch Minh xác thực đúng, Tiêu Trạch Xuyên giảo hoạt đa nghi vô cùng.
Về phần dung dung ?
Còn đợi khi chuyện kết thúc, quyết định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-trieu-hoan-su/chuong-173-nam-thuong-vang-su.html.]
Tiêu Trạch Xuyên đáp lời của Tiêu Trạch Minh, mím c.h.ặ.t cánh môi, mặt mày khẽ nhíu, đôi mắt hồ ly tựa như ngậm lấy thần sắc sâu thẳm.
Thông đạo bậc thang dài dằng dặc , lộ chút tiếng vang, cho nên tiếng bước chân của bọn họ càng thêm rõ ràng.
Tiêu Trạch Minh thấy bộ dáng sắc mặt âm lãnh của Tiêu Trạch Xuyên, trong lòng nộ ý chìm chìm nổi nổi, gắt gao siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cuối cùng hung hăng vung tay áo, hừ lạnh một tiếng.
Thẩm Yên đem loại thần sắc ẩn nhẫn của Tiêu Trạch Minh thu trong mắt.
Hai rốt cuộc là địch bạn?
Tam hoàng t.ử Tiêu Trạch Minh tựa hồ để ý Tiêu Trạch Xuyên, thu hút sự chú ý của , nhưng Tiêu Trạch Xuyên đem phớt lờ sạch sẽ.
Lúc sắp đến bậc thang cuối cùng, Tiêu Trạch Xuyên đột nhiên tay hướng về phía Tiêu Trạch Minh, một cái c.h.é.m tay đem Tiêu Trạch Minh đ.á.n.h ngất!
“Ngươi…” Cổ Tiêu Trạch Minh đau xót, đồng t.ử khiếp sợ trừng lớn, lóe qua thần sắc thể tin .
Tiêu Trạch Minh gõ ngất, ngã xuống bậc thang.
Ôn Ngọc Sơ thẳng tắp sống lưng, khóe miệng ngậm lấy ý nhàn nhạt, cố ý hỏi Tiêu Trạch Xuyên: “Có g.i.ế.c ?”
Tiêu Trạch Xuyên , ánh mắt lăng lệ quét Ôn Ngọc Sơ một cái.
Ôn Ngọc Sơ hề sợ hãi, hiện giờ cũng đeo mặt nạ màu bạc, bất quá, dán một tấm mặt nạ da , một tiếng, tựa như dã thú chờ thời cơ hành động, khiến cảm thấy nguy hiểm đến cực điểm.
Sắc mặt Tiêu Trạch Xuyên căng thẳng, về phía Thẩm Yên : “Giữ mạng của .”
Thẩm Yên nhàn nhạt : “Tùy ngươi.”
Ôn Ngọc Sơ : “Còn tưởng rằng Tam hoàng t.ử cùng ngươi từng cừu oán, ngờ là ngươi bảo vệ, Tiêu Trạch Xuyên, ngươi ẩn giấu khá sâu đấy.”
Ngu Trường Anh nhẹ giọng một câu: “Ngọc Sơ ca ca, hiện tại nên chính sự , cũng đừng tính toán chuyện hai nhà nữa.”
“Trường Anh giáo huấn .” Ôn Ngọc Sơ thu hồi ý .
Mà lúc Bùi Vô Tô thể cực kỳ khỏe, khi ăn một viên đan d.ư.ợ.c, một nữa đeo khăn che mặt lên, ngăn cản một ít phấn hoa ập tới.
Thẩm Yên truyền âm cho Tiêu Trạch Xuyên: “Ngươi cứu ai?”
Tiêu Trạch Xuyên thật sâu Thẩm Yên: “Cứu… hoàng tỷ .”
Hoàng tỷ?
Thẩm Yên tiếp tục truyền âm, chỉ là, đối tượng nàng truyền âm mấy Giang Huyền Nguyệt: “Hoa Thần ở nơi là chuyện gì xảy ? Có cơ quan gì ? Hoặc là nhân vật nguy hiểm? Ngươi tiên rõ ràng với chúng .”
Nghe thấy lời , mấy đều về phía Tiêu Trạch Xuyên.
Tiêu Trạch Xuyên mấy bọn họ, trong lòng rối rắm một cái chớp mắt, cuối cùng cũng giấu giếm nữa, truyền âm : “Vào hơn một trăm năm , Nam Thương Quốc vẫn chỉ là một quốc gia trung đẳng, đó, một yêu nhân thực lực cường đại cùng Nam Thương Hoàng ký kết khế ước, yêu nhân trợ giúp Nam Thương Hoàng tăng cường thực lực quốc gia, mà Nam Thương Quốc thì cần cung cấp m.á.u tươi cho yêu nhân, mà nguồn gốc của m.á.u tươi chỉ thể là .”
“Nam Thương Hoàng trong lúc cung cấp m.á.u tươi cho yêu nhân, yêu nhân cũng đang dùng yêu thuật đem tướng sĩ của Nam Thương Quốc biến thành càng ngày càng mạnh, Nam Thương Quốc ngừng mở rộng lãnh thổ, cuối cùng dần dần vững vị trí đại quốc của Bình Trạch Tây Vực.”
“Nam Thương Hoàng ngay từ đầu vui vẻ, nhưng dần dần, phát hiện những t.ử tù càng ngày càng ít, chỉ dựa m.á.u tươi của t.ử tù cách nào thỏa mãn yêu nhân , đó, Nam Thương Hoàng âm thầm phái bắt một ít bách tính bình thường, dâng cho yêu nhân. Thực lực yêu nhân càng cường đại, m.á.u tươi cần càng nhiều, cho nên, Nam Thương Quốc t.ử vong càng ngày càng nhiều.”
Tiêu Trạch Xuyên đến đây, khựng một chút, ánh mắt tối tăm rõ, tiếp tục truyền âm : “Tu luyện giả của Nam Thương Quốc phát hiện thích hợp , bởi vì tòa hoàng thành tràn ngập mùi m.á.u tanh nồng đậm…”