Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 97: Trận Chiến Được Chú Ý

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:17:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dung thấy cô uống cạn chén , trái tim đang treo lơ lửng mới buông xuống.

Tô Dung tủm tỉm : "Vân Tranh , sắp đến lượt tỷ thí , xin phép một bước."

"Được." Vân Tranh nhàn nhạt liếc ả một cái.

Không bao lâu , trận đấu của Bạch T.ử Tức và Tô Dung bắt đầu.

Thực lực của Tô Dung tuy ở Đại Linh Sư bát giai, nhưng ả cũng vài át chủ bài, đến mức lên sân Bạch T.ử Tức là Linh Vương nhị giai nghiền ép xử lý!

Vân Tranh trận chiến của bọn họ, nhận Bạch T.ử Tức rõ ràng sử dụng bộ thực lực, đang câu giờ.

Xem , Bạch T.ử Tức cũng che giấu tu vi.

Trên lôi đài.

Tô Dung tung một chưởng, sắc mặt ả liền trở nên ngưng trọng, bởi vì ả thể cảm nhận cơ thể chút bất thường.

Nóng rực bất thường.

Đang lúc Tô Dung ngẩn , Bạch T.ử Tức một kiếm đ.â.m trúng bả vai ả.

"Tss..."

Tô Dung vì đau đớn mà nhanh ch.óng hồn, ánh mắt ả sắc bén, thẹn quá hóa giận vỗ một chưởng về phía Bạch T.ử Tức.

Bạch T.ử Tức dễ dàng né tránh.

Tô Dung khuôn mặt âm trầm liên tục lùi vài bước, một tay che bả vai đang rỉ m.á.u, giữa hai cánh môi vô tình để lộ một tiếng rên rỉ kiều mị khác thường.

Bạch T.ử Tức phát hiện sự bất thường của ả, chĩa kiếm Tô Dung, nhàn nhạt : "Cô nhận thua ."

Tô Dung lúc đang gì, trong đầu ả chỉ một ý nghĩ, đó là ả nóng...

Vài giây trôi qua.

Bạch T.ử Tức thấy ả vẫn im lặng, tưởng ả tự động nhận thua, đang định xách kiếm trực tiếp kết thúc trận đấu thì——

Biểu cảm ôn văn nhĩ nhã của nháy mắt chút rạn nứt, bởi vì nữ t.ử áo trắng đối diện đột ngột xé rách áo ngoài của , để lộ một chiếc yếm màu hồng nhạt, cùng với làn da trắng nõn nà phơi bày ngoài.

"Tô tiểu thư, xin tự trọng." Bạch T.ử Tức nháy mắt dời tầm mắt, giọng trở nên lạnh lùng.

"Ưm... Nóng quá."

Tô Dung hai má ửng hồng nhào về phía Bạch T.ử Tức.

Ả nhào tới, né.

Mọi : "!!!"

khó tin : "Tô Dung đang sử dụng mỹ nhân kế ?"

"Vóc dáng của Tô đại tiểu thư vẫn khá ha ha ha..." Có bỉ ổi sờ sờ cằm, bình phẩm.

"Cô c.ắ.n t.h.u.ố.c gì ? Sao trở nên bất thường như ? Quả thực là nhục nhã tư văn!"

"Tô Dung là tu luyện mị thuật chứ? Vậy nam nhân mà Tô Dung gả cho, chẳng đội hàng ngàn hàng vạn chiếc nón xanh !"

"Ha ha ha..."

Nam nhân xem đến say sưa ngon lành, nữ nhân phỉ nhổ hành vi hổ của Tô Dung, còn những nhân vật trưởng bối càng là chán ghét trong lòng.

Người Tô gia thấy hành vi lẳng lơ như của Tô Dung, khiến bọn họ cùng một gia tộc, mất hết thể diện.

Chuyện bộ Đại Sở Quốc thấy, chuyện sẽ Đại Sở Quốc coi như trò !

Nữ t.ử Tô gia hận thể xé xác Tô Dung , hành vi của ả, thể sẽ ảnh hưởng đến việc tìm nhà chồng của các nàng!

Nếu tìm nhà chồng , cho dù Tô Dung ả là đại tiểu thư dòng chính Tô gia, các nàng cũng để yên cho ả!

Còn Sở Duẫn Hành lúc sắc mặt lúc đỏ lúc xanh, lúc xanh lúc tím, đặc sắc đa biến như bảng pha màu.

Tại hiện trường ít dùng ánh mắt trào phúng chế nhạo , khiến mặt mày xanh mét, thể phát hỏa.

Giang Dịch Thần thấy , ý vị rõ liếc Vân Tranh đang ghế, chỉ thấy thần sắc Vân Tranh thản nhiên.

Anh bước tới, hỏi: "Vân Tranh, thấy Tô Dung bây giờ danh tiếng tổn hại hết, cô vui ?"

Vân Tranh , khẽ một tiếng như trào phúng.

"Không cần qua đây vòng vo thăm dò lời , thể trực tiếp cho , việc sẽ gậy ông đập lưng ông, cô bây giờ như , chỉ là gieo gió gặt bão mà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-97-tran-chien-duoc-chu-y.html.]

Tô Dung dám hạ t.h.u.ố.c cô, để cô bại danh liệt mặt ...

Vậy thì, cô sẽ để Tô Dung nếm thử mùi vị của loại t.h.u.ố.c đó!

Giang Dịch Thần ngờ cô thẳng thắn với chuyện như , ngượng ngùng sờ sờ mũi, khuôn mặt phong lưu phóng khoáng nở một nụ : "Vân Tranh, đến lúc đó nếu hai chúng đối đầu, cô thể nương tay một chút ?"

Vân Tranh ngước mắt , định chuyện, bên phía lôi đài truyền đến một tiếng động lớn.

Nhìn theo tiếng động, chỉ thấy Tô Dung áo quần chỉnh tề đ.á.n.h văng khỏi lôi đài, đập xuống lôi đài, gần khu vực ghế của khán giả bách tính.

Tô Dung thần trí rõ trong miệng vẫn luôn lẩm bẩm 'nóng quá nóng quá...'

Mắt thấy Tô Dung sắp lao về phía khu vực ghế của khán giả, Tô gia gia chủ quát lớn một tiếng: "Người , đưa Tô Dung về đây."

Dứt lời, liền một vị trưởng lão điểm nhẹ vài cái, một chiếc áo choàng khoác lên Tô Dung, đó thô bạo xách ả lên, trở về chỗ trận doanh của Tô gia.

"Tô gia mất mặt lớn !"

"Trước còn tưởng Tô Dung băng thanh ngọc khiết, ngờ lén lút là một nữ t.ử lẳng lơ như !"

"..."

Mọi nghị luận ầm ĩ, khiến sắc mặt Tô gia chủ đen càng đen.

Vân lão Vương gia lên tiếng trào phúng: "Xem cho Tranh nhi kết giao với cô cũng là một chuyện cực kỳ đúng đắn, suy cho cùng Tranh nhi nhà cũng sẽ giống như cô !"

Trắng trợn ám chỉ phẩm tính của Tô Dung !

Nghe , Tô gia tức c.h.ế.t.

Bạch T.ử Tức lôi đài phủi phủi y bào, đó điểm nhẹ mũi chân, nhảy xuống lôi đài.

Trận chiến tiếp theo !

Đến lượt Vân Tranh và Phương Tư Ngôn!

Mọi vẫn khá hứng thú, bởi vì lúc nãy Phương Tư Ngôn t.r.a t.ấ.n cô cô Vân Diệu của Vân Tranh thê t.h.ả.m như , mà Vân Tranh buông lời hào hùng, trận chiến ...

Thật khiến mong đợi a!

Rốt cuộc là Phương Tư Ngôn tiếp tục hành hạ hòn ngọc quý tay Vân Vương phủ, là Vân Tranh thể phản kích đây?

Phương Tư Ngôn đó sét đ.á.n.h một bộ quần áo khác, nhưng tóc vẫn còn dấu vết cháy xém.

Hai đồng thời lên lôi đài.

Ánh mắt Phương Tư Ngôn âm lãnh như rắn độc quét về phía Vân Tranh, khẩu hình dường như đang 'Ngươi sẽ còn thê t.h.ả.m hơn cô cô của ngươi! '.

Ánh mắt Vân Tranh lạnh lẽo.

Sứ giả tôn khách híp mắt , đó trầm giọng : "Trận đấu bắt đầu!"

Vừa dứt lời, nắm đ.ấ.m đeo găng tay bọc sắt của Phương Tư Ngôn nhanh ch.óng vung về phía Vân Tranh.

Vân Tranh yên tại chỗ nhúc nhích, giống như dọa cho ngốc nghếch .

Mọi đều sốt ruột cô: "Thế né? Cô bệnh chứ?"

"Mau né !"

"Sao còn né!"

Ngay lúc tưởng rằng Phương Tư Ngôn đ.ấ.m trúng Vân Tranh, thì xảy một chuyện khiến bọn họ trợn mắt há hốc mồm!

Đập mắt bọn họ là, Phương Tư Ngôn dùng hết bộ linh lực cũng thể đ.ấ.m trúng Vân Tranh.

Nắm đ.ấ.m của Phương Tư Ngôn giống như định trụ giữa trung, thể tiến lên.

Cương phong do nắm đ.ấ.m tạo khiến ba ngàn sợi tóc xanh của Vân Tranh bay múa phấp phới.

Bóng dáng thanh lãnh lười biếng của cô in sâu tâm trí , hồi lâu tan.

"Sao... thể!" Phương Tư Ngôn vặn vẹo khuôn mặt.

Đang lúc Phương Tư Ngôn chuẩn thu hồi nắm đ.ấ.m bọc sắt thì——

Vân Tranh ngước mắt lên, đôi đồng t.ử đen nhánh lọt ánh mắt , tĩnh mịch sâu thẳm, giống như sát ý truyền đến từ vực sâu địa ngục, hàn ý thấu xương.

 

 

Loading...