Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 956: Có Ức Điểm Đỏ Mắt
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:20:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà lúc Mộ Dung Hành đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt nhạy bén chằm chằm về hướng cửa điện tàn tạ.
Khí tức của Vân Tranh và tên Phượng Bình An biến mất.
Nghĩ đến tấm phù văn màu vàng tươi mà Vân Tranh triệu hoán , trong lòng lập tức hiểu rõ, hai bọn họ hẳn là dùng Ẩn phù nhanh ch.óng rời khỏi nơi .
Mộ Dung Hành thu kiếm, lập tức về hướng ngoài điện.
Khi Mạnh Phỉ Phỉ thông qua con đường đá chạy tới đây, vặn thấy bóng lưng Mộ Dung Hành rời , cô há miệng định gọi Mộ Dung Hành , nhưng một nam t.ử cùng tộc gọi giật .
"Phỉ Phỉ, mà cũng ở đây?" Đệ t.ử Mạnh gia kinh ngạc.
Mạnh Phỉ Phỉ c.ắ.n môi, tình nguyện ừ một tiếng. Vốn dĩ cô còn giao lưu nhiều hơn với Mộ Dung Hành, bồi đắp tình cảm, nhưng bây giờ ngay cả bóng dáng cũng thấy nữa...
Một bên khác.
Vân Tranh và Phượng Bình An lợi dụng Ẩn phù, khi nhanh ch.óng rời khỏi điện đường tàn tạ, liền gặp một bài toán khó, mắt nhiều con đường đá, dường như sẽ dẫn đến những hướng khác .
Đây lẽ là một khu mộ xây dựng bên trong vách núi, hoặc cũng thể là một cung điện giấu vàng.
Mười mấy thiên kiêu ở trong điện đường tàn tạ , hẳn là đến từ những con đường khác .
"Tiểu tiểu thư, chúng hướng nào?" Phượng Bình An hỏi.
Vân Tranh lấy Quái Toán Ngọc Bút , tùy ý phác họa vài nét giữa trung, ngay đó hiện những hoa văn đồ án phức tạp.
Phượng Bình An hiểu sự ảo diệu trong đó, ngay lúc đang ngẩn , thì thấy Vân Tranh lên tiếng: "Chúng ở giữa."
Phượng Bình An hồn, đó vội vàng theo.
Đi con đường ở giữa lâu, chỉ thấy con đường ngày càng rộng rãi, ánh sáng cũng ngày càng sáng sủa, còn vẻ âm u đáng sợ như nữa.
Đột nhiên, lối phía lờ mờ thể thấy một luồng ánh sáng trắng, ch.ói lóa đến mức khiến gần như thể thẳng, còn một loại tĩnh lặng quá mức.
"Cẩn thận một chút." Vân Tranh nhíu mày, nhẹ giọng nhắc nhở một câu.
Phượng Bình An vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.
Khi Vân Tranh đến gần lối , luồng ánh sáng trắng rực rỡ vẫn tồn tại, thấu bên trong gì, chỉ là một mảng mờ mịt, nó còn tỏa chút nóng.
"Tiểu tiểu thư, đây là..." Phượng Bình An đưa tay trái lên che trán để cản ánh sáng, tay rục rịch chạm luồng ánh sáng trắng .
"Đừng chạm !" Ánh mắt Vân Tranh biến đổi, đưa tay tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay Phượng Bình An, giúp rút tay về.
chậm một bước, cơ thể Phượng Bình An biến mất mắt.
Ngoài cô , nơi chỉ còn sự tĩnh lặng quỷ dị.
Đột nhiên, trong thức hải truyền đến giọng mơ hồ kích động của Đại Quyển: "Chủ nhân, cảm ứng bên trong tàn trang của Tiên Đồng."
Vân Tranh , trong lòng khẽ động.
Trong bí cảnh mà tàn trang của Tiên Đồng! Vừa cô bói toán qua, con đường sẽ lệnh bài xuất hiện, thì, luồng ánh sáng trắng rõ tên tuổi mắt hẳn cũng là một địa điểm khảo hạch, chỉ là bên trong sẽ nguy hiểm gì.
Ánh mắt Vân Tranh thanh minh, cô đưa tay chạm ánh sáng trắng.
Trong khoảnh khắc, cả cô giống như một luồng sức mạnh nào đó kéo mạnh, rơi xuống một cái hố sâu thẳm, xung quanh tối.
Cuồng phong rít gào, ngừng sượt qua cơ thể cô.
Vân Tranh nhíu mày, lập tức ngưng tụ một linh tráo phòng ngự, chống đỡ cơn đau rát do cuồng phong mang đến.
Sự rơi tự do , kéo dài gần một khắc đồng hồ. Vân Tranh dùng thần thức nhận sắp đến lúc chạm đất, hai tay cô nhanh ch.óng kết ấn, đột ngột giảm tốc độ rơi xuống, đợi đến khi hai chân chạm đất, hình cô khựng , vững.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc mũi.
Cô còn kịp rõ cảnh xung quanh, đuôi của một con cự mãng quét mạnh về phía cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-956-co-uc-diem-do-mat.html.]
Vân Tranh lập tức giơ tay đỡ lấy, đó theo bản năng nắm tay thành quyền đ.ấ.m thẳng cự mãng, một tiếng 'ầm' vang lên, đuôi cự mãng nổ tung, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe, cự mãng phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Nửa của cự mãng đ.á.n.h nát, nửa nhanh ch.óng chạy trốn.
Ngay khi nó chui một cái hang, một thanh trường thương ghim c.h.ặ.t đ.ầ.u nó , đó 'vù' một tiếng, bùng nổ ngọn lửa hừng hực.
Chưa đầy một lát, nó biến thành than đen. Mà đỉnh đầu nó rơi xuống một tấm lệnh bài màu Cam.
Vân Tranh giơ tay, vận chuyển linh lực hút tấm lệnh bài màu Cam lòng bàn tay.
Cô rũ mắt tấm lệnh bài màu Cam một cái, đó dồn sự chú ý xung quanh, nơi mà t.h.i t.h.ể của hai thiên kiêu trẻ tuổi, còn xác của sáu bảy con cự mãng.
Trên mặt đất còn nhiều dấu chân lớn nhỏ khác , nơi hẳn là nhiều đến .
Phượng Bình An hẳn là tạm thời .
Nơi mà nhiều cự mãng như ? Lẽ nào cứ xuống một đợt , là một con cự mãng xuất hiện?
Vân Tranh nghĩ đến đây, nhanh dời tầm mắt đến cái hang cự mãng , chiều dài và chiều rộng gần như bằng , ước chừng dài, rộng nửa mét.
Ánh trong mắt cô nhảy nhót một chút, bước tới bên mép hang cự mãng, tay vung chưởng ngưng tụ một quả cầu lửa, đó nhắm thẳng miệng hang.
Đột nhiên, cô ngọt ngào : "Giao lệnh bài đỉnh đầu các ngươi đây, nếu sẽ thiêu rụi các ngươi."
Không tiếng đáp .
Vân Tranh nhướng mày, ngọn lửa trong lòng bàn tay đột ngột bùng lên, lưỡi lửa từng chút từng chút chui sâu bên trong hang.
Dần dần, từ sâu trong hang truyền đến nhiều tiếng 'xì xì' hỗn loạn đau đớn.
Số lượng hẳn là ít.
"Các ngươi hẳn là hiểu tiếng , giao lệnh bài , thì tha mạng cho các ngươi, bằng ..." Khóe môi Vân Tranh ngậm một nụ nhạt, giọng điệu thong dong : "Lửa nướng cự mãng chắc cũng vui lắm đấy."
Ngọn lửa trong lòng bàn tay Vân Tranh bùng lên, dường như đang đe dọa.
"Xì xì~" Hu hu hu cho ngươi!
Đột nhiên, 11 tấm lệnh bài màu Cam ném ngoài một cách nhanh ch.óng.
Vân Tranh thấy thế, giọng nhiệt độ tiếp tục hỏi: "Hết ?"
Lời , sâu trong hang là một trận xôn xao, dường như đang do dự giằng co, cuối cùng 'nhả' thêm 5 tấm lệnh bài.
Vân Tranh nhặt 16 tấm lệnh bài màu Cam lên, cất gian trữ vật, vẻ mặt chân thành một câu: "Cảm ơn các ngươi."
Sức mạnh ẩn chứa bên trong lệnh bài , lợi cho linh thú tiến hành tu luyện. điều kiện tiên quyết là, chúng nhất định mang lệnh bài theo sát bên mới hiệu quả.
Một ổ cự mãng hận đến nghiến răng nghiến lợi: "..." Con thật đáng sợ! Thật xảo quyệt!
Mà lúc bên ngoài bí cảnh, vặn thấy cảnh .
Mọi chìm sự im lặng quỷ dị.
Người khác liều sống liều c.h.ế.t mới tìm một tấm lệnh bài, cô chỉ đe dọa cự mãng vài câu, liền 16 tấm lệnh bài màu Cam!
Khiến ức điểm đỏ mắt a!
Nếu nơi đó cấm chế hạn chế lượng cự mãng chui , e là lúc một ổ cự mãng xông c.ắ.n c.h.ế.t Vân Tranh !
"Hừ! Toàn giở trò khôn vặt." Uất Trì Hồng lạnh , trong lòng ông thầm nghiến răng, nếu cái cấm chế lượng , con tiện nhân Vân Tranh thể giành nhiều lệnh bài màu Cam như ?!
Phượng gia chủ ở một bên : "Uất Trì gia chủ, lời sai . Tằng ngoại tôn nữ của xưa nay khá thông minh, cách để tiết kiệm thời gian và công sức."