Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 937: Hồng Hoang Cửu Môn
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:18:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhanh, ba Vân Tranh đến tầng cao nhất của Phụ Tấn Lâu, cánh cửa lớn của nghị hội đường đang mở toang, cho nên ba Vân Tranh xuất hiện, mấy chục đạo ánh mắt sắc bén vô cùng khóa c.h.ặ.t.
Giữa nghị hội đường một chiếc bàn hình bầu d.ụ.c cực dài, ghế xung quanh gần như kín chỗ, mà ở phía nhất đều là mấy vị lão giả, một trong đó cụ ngoại Phượng Tu Viễn của cô.
Mà ở ghế hai bên, những khuôn mặt quen thuộc ít càng ít, khuôn mặt xa lạ chiếm đa .
Trong nghị hội đường , gần như đều là một lão già, lão ẩu, đàn ông trung niên, phụ nữ trung niên, chỉ vài trẻ tuổi hơn một chút.
Trang nghiêm, uy nghiêm, thể xâm phạm.
Phượng Tu Viễn thấy chắt gái nhà xuất hiện, thần sắc rõ ràng ngẩn một chút, dường như ngờ Vân Tranh mà xuất hiện ở đây.
Lão giả tóc trắng mặt mày hiền từ mang theo ý , vẫy vẫy tay với Vân Tranh: "Tiểu Vân Tranh, đây với sư phụ."
Sự lên tiếng của Tông Nhân Vô, phá vỡ sự tĩnh mịch quỷ dị .
Vân Tranh mỉm : "Xin , là vãn bối đến muộn."
Mọi thấy thế, thần sắc khác .
Nói xong, cô liền sải bước về phía Tông Nhân Vô. Cô còn tới vị trí đó, một vị lão giả mặc cẩm bào màu đen thêu chỉ vàng họa tiết gợn nước ở phía nhất, tay chống gậy, khuôn mặt già nua sắc mặt âm trầm : "Một con ranh vắt mũi sạch, mà cũng xứng tới đây?! Khung Thiên các tàn tạ đến mức độ ?"
Dứt lời, bầu khí của bộ nghị hội đường chợt căng thẳng lên.
Nhiệt độ tựa như đột ngột giảm xuống, khiến cảm thấy lạnh lẽo.
Mấy chục đạo ánh mắt tối tăm rơi Vân Tranh, tựa như đ.á.n.h giá, tựa như thăm dò, tựa như khinh bỉ.
Tông Nhân Vô sóng yên biển lặng : "Uất Trì Hồng, con bé là đồ của lão phu, càng là Đế Hậu của Sóc Cung, thành tựu tương lai chắc chắn cao hơn kẻ nửa chôn xuống đất như ngươi, ngươi cần gì hâm mộ ghen tị hận?"
Lời , lão giả chống gậy Uất Trì Hồng sắc mặt chợt trầm xuống, nặng nề khẩy một tiếng, lên tiếng trào phúng .
"Tông Nhân tiền bối, ông nâng đỡ nha đầu , cũng cần giẫm đạp bản gia chủ. Không Tông Nhân tiền bối, từng qua một câu, cây cao đón gió lớn ? Đôi khi, thiên phú cao, chắc thể sống lâu."
Lời của Uất Trì Hồng ẩn chứa sự uy h.i.ế.p, tựa như sát cơ lộ rõ.
Tông Nhân Vô thần sắc nhàn nhạt liếc Uất Trì Hồng một cái.
"Ngươi yên tâm, con bé nhất định sống lâu hơn ngươi."
Sắc mặt Uất Trì Hồng trở nên khó coi, định gì đó, đột nhiên lão giả Phượng gia chủ bên cạnh ông Vân Tranh, giọng điệu hòa hoãn : "Tiểu Tranh nhi, còn mau mau chỗ ."
Phượng gia chủ lên tiếng, khiến Uất Trì Hồng lộ rõ vẻ tức giận. Người nắm quyền của các thế lực khác cũng thần sắc tối tăm biến ảo một chút.
"Vâng, cụ ngoại." Vân Tranh thản nhiên .
Vân Tranh tới xuống bên cạnh Tông Nhân Vô, trùng hợp bên cạnh cô là Hoàng Phủ Hạo.
Cô thấy Hoàng Phủ Hạo liền nhớ tới chuyện lúc ở Yêu Giới, phu quân Hoàng Phủ Lăng của Lang Tố Hi giao phó, hàng mi cô khẽ run, đợi khi nghị hội kết thúc, cô sẽ giao chiếc hộp đen cho Hoàng Phủ Hạo.
Vân Tranh hiểu rõ tuổi còn nhỏ, tu vi cũng thấp, mở miệng sẽ nhiều nhắm , cho nên cô im ghế, thể khiêm tốn bao nhiêu thì khiêm tốn bấy nhiêu.
Tuy nhiên, cô phát hiện xuống, mấy đạo ánh mắt luôn rơi cô.
Vân Tranh theo ánh mắt, trùng hợp chạm một đôi mắt mang theo sự thăm dò, chủ nhân của ánh mắt đó là một vị lão giả sắc mặt nghiêm túc uy nghiêm, ông mặc một bộ trường bào màu xanh khói họa tiết mây, mặt mày còn lờ mờ thể thấy sự tuấn mỹ thời trẻ.
Có vài phần giống với mặt mày của A Thước.
Chẳng lẽ đây là ông ngoại của A Thước?
Uất Trì Hồng hít sâu một , khôi phục thần sắc uy nghiêm trang trọng, trầm giọng : "Bảy ngày chính là Đại hội giao lưu ba đại lục, đến lúc đó, Thái thượng lão tổ của các thế lực lớn ở Thủ Vân và Dao Quang đều sẽ xuất hiện, bọn họ sẽ cùng mở Hồng Hoang Cửu Môn, để thiên kiêu trẻ tuổi của ba đại lục tiến trong đó."
"Hồng Hoang Cửu Môn?!" Có kinh hô.
Cường giả tuổi tác nhất định mặt tại đó, sắc mặt biến ảo vài cái.
Tông Nhân Vô nhíu mày, truyền âm cho Vân Tranh : "Tiểu Vân Tranh, cái gọi là Hồng Hoang Cửu Môn, là lãnh địa thần bí thời thượng cổ. Lão phu cũng từng tiến trong đó, ngờ mà những đó phát hiện , hơn nữa dùng thủ đoạn gì, thể mở Hồng Hoang Cửu Môn."
Một phụ nữ trung niên của thế lực Dao Quang đột ngột dậy, ghế ma sát với mặt đất, phát âm thanh ch.ói tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-937-hong-hoang-cuu-mon.html.]
Người phụ nữ trung niên thần sắc kiên quyết : "Không , Đại hội giao lưu ba đại lục thể Hồng Hoang Cửu Môn chứ? Bản tọa tuyệt đối đồng ý!"
Lão ẩu tóc trắng đối diện Vân Tranh, trung khí mười phần : "Lão cũng tán thành, Hồng Hoang Cửu Môn, khỏi quá mức nguy hiểm. Chúng , còn thấy nguy hiểm, huống hồ là những trẻ tuổi còn trải qua quá nhiều hiểm cảnh !"
Uất Trì Hồng lạnh một tiếng.
"Các đồng ý thì ? Địa điểm của Đại hội giao lưu ba đại lục định ở Hồng Hoang Cửu Môn, do bản gia chủ quyết định, mà là do những vị đại năng thương nghị quyết định. Bản gia chủ chỉ là thông báo cho các một tiếng mà thôi."
Mọi im lặng.
Sự tồn tại của những vị Thái thượng lão tổ , gần như là thần, chuyện bọn họ quyết định, thể dễ dàng đổi ?
Lúc , một đàn ông trung niên tai to mặt lớn 'ha hả' vài tiếng: "Thực bản gia chủ cũng cảm thấy, Hồng Hoang Cửu Môn là địa điểm nhất để mở Đại hội giao lưu ba đại lục. Trong truyền thuyết, bên trong Hồng Hoang Cửu Môn, bảo vật tồn tại nhiều đếm xuể, ví dụ như bí tịch cấp Thần, linh d.ư.ợ.c cấp Thần, linh vật cấp Thần vân vân."
"Các hẳn đều từng , mấy vạn năm , một vị tiền bối với tu vi Hoàng Giả cảnh, âm sai dương thác tiến Hồng Hoang Cửu Môn, đó khi , mà vượt qua Chí Tôn cảnh, trở thành thần!"
Đuôi chân mày Vân Tranh khẽ nhướng, cô ghé sát Tông Nhân Vô, lén lút hỏi một câu: "Chuyện là thật ?"
"Thật giả lẫn lộn." Tông Nhân Vô thở dài một : "Tuy nhiên, vị tiền bối quả thực sức mạnh cấp Thần."
Vân Tranh như điều suy nghĩ gật gật đầu.
Đột nhiên, đập mạnh một cái xuống bàn.
Bịch!
Một tiếng nổ lớn, ngay đó truyền đến một giọng nam trung bạo táo.
"Đánh rắm, Hồng Hoang Cửu Môn dễ xông như ? Hơn nữa, đây là Đại hội giao lưu ba đại lục ? Vừa đó, đám nhãi ranh chẳng là c.h.ế.t sạch ."
Vân Tranh theo âm thanh, đập mắt là một quen. Ừm, là Triệu Tiến Thông trưởng lão ma men của Học viện Khung Thiên, cũng chính là vị trưởng lão nhận cô đồ đ.á.n.h quyền .
Tóc Triệu Tiến Thông vẫn thắt nút, chút rối bù, ông mặt đầy vẻ giận dữ, sắc mặt trào phúng.
"Làm càn!" Uất Trì Hồng chấn nộ, một luồng sức mạnh Chí Tôn cảnh đại viên mãn nháy mắt nghiền ép về phía Triệu Tiến Thông.
Oanh!
Toàn bộ nghị hội đường đều rung chuyển một chút, uy áp của Uất Trì Hồng Tông Nhân Vô cản .
Uất Trì Hồng trợn mắt trừng mày trừng Tông Nhân Vô, Tông Nhân Vô nhẹ nhàng bâng quơ một câu: "Mọi đều là mỗi phát biểu ý kiến của mà thôi, cần tức giận đ.á.n.h ."
Uất Trì Hồng tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng lên xuống, khốn nỗi ông đ.á.n.h Tông Nhân Vô đáng c.h.ế.t .
Các vị đại lão mặt tại đó thần tình vi diệu.
Cung gia chủ vẫn luôn im lặng đột nhiên : "Thực chúng cũng thể Hồng Hoang Cửu Môn, các vị Thái thượng lão tổ cũng đồng ý ."
Lời , sắc mặt các vị đại lão biến ảo khó lường.
Lão giả mặc trường bào màu xanh khói họa tiết mây Ân gia chủ khẽ thở dài một tiếng: "Cái gọi là Đại hội giao lưu ba đại lục, thế hệ già chúng , cũng thể giao lưu giao lưu với . Còn thể bảo vệ tiểu bối nhà ."
"Ân gia chủ lý." Một vị lão ẩu tán thành gật gật đầu.
Gia chủ Từ gia Dao Quang lớn: "Ha ha ha ha ha, lão phu từng Hồng Hoang Cửu Môn, nơi đó quả thực đáng để một chuyến!"
Vân Tranh quanh bốn phía, thấy mặt các vị đại lão gần như đều lộ thần sắc rục rịch ngóc đầu dậy, mí mắt hung hăng giật vài cái.
Xem , Hồng Hoang Cửu Môn thời thượng cổ, quả thực hấp dẫn .
Nếu thiên kiêu trẻ tuổi của ba đại lục , cha , ông bà nội ngoại của bọn họ đều cùng trong Hồng Hoang Cửu Môn tiến hành 'giao lưu giao lưu', liệu sợ vỡ mật ?!
Vân Tranh rũ mắt, bên trong Hồng Hoang Cửu Môn rốt cuộc cái gì? Hồng Hoang Cửu Môn thật sự chín cánh cửa ? Những vị Thái thượng lão tổ mưu đồ điều gì?
Cô dự cảm, đây sẽ là một kỳ đại hội giao lưu hỗn loạn nhất, chính quy nhất.