Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 919: Quá Hại Cậu
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:18:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng gia chủ quanh một vòng, trầm giọng : "Từ nay về , Vân Tranh là một thành viên của dòng dõi trực hệ Phượng gia. Các ngươi là trưởng bối, quan tâm chăm sóc tiểu bối nhiều hơn, dù ở ngoài ở trong."
"Vâng, gia chủ." Các thành viên trực hệ của Phượng gia tâm tư vi diệu, chỉ thể đáp lời.
Phượng gia chủ : "Nếu các ngươi việc gì thì về ."
Các thành viên trực hệ của Phượng gia , ông đang đuổi khách. Họ cũng ở thêm, liền dậy, lượt hành lễ lui khỏi sảnh.
Trong đại sảnh chỉ còn bốn : Phượng gia chủ, Đế Niên, Vân Tranh và Đế Tôn.
Phượng gia chủ ngước mắt họ một cái.
"Ngồi ."
Đế Niên tùy ý tìm một chỗ xuống, còn Vân Tranh kéo Đế Tôn cũng xuống.
Phượng gia chủ Vân Tranh, thái độ dịu , : "Tranh nhi, một chuyện, cụ ngoại hỏi con."
"Cụ ngoại cứ ạ." Vân Tranh gật đầu.
Phượng gia chủ hỏi: "Con chọn đại diện cho Khung Thiên trận, là trở về Phượng gia chúng , cùng các thiên tài trẻ tuổi của Phượng gia đại diện cho Thủ Vân trận?"
"Khung Thiên." Vân Tranh do dự trả lời, vì sư phụ của cô là dẫn đầu của Khung Thiên, các bạn của cô cũng đại diện cho Khung Thiên trận, A Thước cũng đại diện cho phe Khung Thiên, mà cô cũng từ Khung Thiên mới đến đây.
Cô giọng điệu trêu chọc : "Cụ ngoại, tu vi của con thấp như , ngài sợ con mất mặt Phượng gia ?"
Phượng gia chủ ngẩn một chút, giọng điệu nghiêm túc : "Cụ ngoại bao giờ coi thường con, con , phong thái của con."
Câu khiến Vân Tranh im lặng.
Rất nhanh, cô : "Cảm ơn sự coi trọng của cụ ngoại."
"Nếu con lựa chọn, cụ ngoại hy vọng thể thấy phong thái khác biệt của con trong đại hội giao lưu ba đại lục."
Lúc , Phượng gia chủ từ trong gian trữ vật lấy một tấm lệnh bài, vận dụng linh lực đưa nó đến mặt Vân Tranh, ông mày mắt ôn hòa : "Trong tàng thư các của Phượng gia nhiều công pháp chiến kỹ về Đồng thuật, nếu con học, thì cứ ."
Vân Tranh tấm lệnh bài lơ lửng mặt, trong lòng dường như chút rung động, cô chậm rãi giơ tay nhận lấy.
Đồng thuật của cô nay đều học trong "Đồng Thuật Chi Thư", từ Linh Đồng đến Tiên Đồng.
Đế Niên cháu gái , trong đầu lóe lên một tia nghi hoặc. Đồng thuật của Tranh Tranh, rốt cuộc là ai dạy? Là Lam nhi ? Hay là cha , Đế Uyên?
Phượng gia chủ tưởng Vân Tranh từng tiếp xúc với Đồng thuật, liền mở miệng giới thiệu: "Đồng thuật thể chia thành Linh Đồng, Tiên Đồng, Chủ Tể Chi Đồng. Mà Chủ Tể Chi Đồng, còn gọi là Chủ Đồng. Ở Thủ Vân Đại Lục, gần một nửa đều Đồng thuật, nhưng tư chất khác ."
"Tư chất phân biệt dựa màu sắc của đôi mắt, thấp nhất là hôi đồng, tiếp theo là phấn đồng, đến hồng đồng, cuối cùng là huyết đồng."
"Đồng thuật sư hôi đồng và phấn đồng, cả đời chỉ thể đạt đến cảnh giới Linh Đồng. Còn hồng đồng và huyết đồng đều thể đạt đến cảnh giới Tiên Đồng, chỉ là mấy chục vạn năm qua, từng ai thể đạt đến cảnh giới Chủ Tể Chi Đồng."
Vân Tranh , một sự hiểu cơ bản về Đồng thuật sư của Thủ Vân Đại Lục.
Còn Đế Tôn bên cạnh Vân Tranh, những lời , khẽ mím môi.
Đế Niên cong môi : "Mấy dì họ của con đều là hồng đồng, trừ thiên tài trong các thiên tài Phượng Nguyên Tiêu, là huyết đồng. Nghe hiện đang đột phá cảnh giới Chí Tôn Cảnh sơ kỳ, nếu gì bất ngờ, chắc là sẽ thành công."
"Tiêu nhi quả thực tồi, hơn con nhiều." Phượng gia chủ Đế Niên.
Đế Niên thờ ơ : "Con chỉ là một tên phế vật ăn thôi."
Phượng gia chủ: "..."
Vân Tranh im lặng, khí tức tỏa từ là Chí Tôn Cảnh sơ kỳ , nếu là phế vật, thì cô phế thật .
Đế Niên đột nhiên nhớ điều gì đó, Vân Tranh : " , Tranh Tranh. Hai gia tộc hàng đầu còn mấy thiên tài mạnh, con cần chú ý một chút. Đừng lo, cho thu thập lịch sử quá khứ của họ , đó thành một cuốn thoại bản cho con xem."
Vân Tranh , vẻ mặt lập tức trở nên kỳ quái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-919-qua-hai-cau.html.]
Cô lặng lẽ lấy một cuốn thoại bản tên là "Đế Điên Cẩu" từ gian trữ vật, úp mặt xuống để khác thấy tiêu đề bìa, đang định mở miệng trêu chọc Đế Niên vài câu thì cuốn thoại bản trong tay cô đột nhiên rời , Phượng gia chủ hút tay.
Giọng nghi hoặc của Phượng gia chủ vang lên.
"Đây là cái gì?"
Vân Tranh: "!!!"
Đế Niên: "???"
"Đế Điên Cẩu..." Phượng gia chủ nhíu mày, ông lật trang đầu tiên, bên trong hình vẽ của Đế Niên, còn lời chú thích:
Kẻ ch.ó nhất Thánh Khư, tên thật Đế Niên, biệt danh Đế Điên Cẩu, Đế Hoa Cẩu, Đế Lão Cẩu! Hắn tham gia đại hội Thiên Lăng hơn mười năm, đ.á.n.h thua đó, càng thua càng đ.á.n.h! Trẻ em mười tuổi ở Thánh Khư, phần lớn đều là con của ! là tra nam giới hạn...
Phượng gia chủ đột nhiên ngước mắt, ánh mắt sắc bén khóa c.h.ặ.t Đế Niên, giận dữ quát: "Con con , tại đón con về?! Còn phụ bạc bao nhiêu nữ t.ử, con đúng là... ch.ó!"
Đế Niên mắng đến ngơ ngác, ánh mắt rơi cuốn thoại bản đó.
Trong nháy mắt chuyện đều sáng tỏ.
Hắn đột ngột đầu Vân Tranh, chỉ thấy Vân Tranh và Dung Thước từ lúc nào dậy, nhanh ch.óng : "Cụ ngoại, chúng con việc ! Xin cáo lui ."
Vân Tranh kéo tay Dung Thước vội vàng chạy .
"Vân Tranh! Ngươi !"
Đế Niên mặt mày đen sầm, định đưa tay túm lấy Vân Tranh, tiếc là cháu rể quá mạnh, thoáng cái đưa Vân Tranh biến mất.
Đế Niên nghiến răng, quá hại !
Phượng gia chủ tay cầm thoại bản, bình tĩnh , giọng điệu nhàn nhạt hỏi: "Niên nhi, ông cho con cơ hội giải thích."
"Con , con ."
"Được." Phượng gia chủ xong, liền chắp tay lưng rời khỏi đại sảnh.
Đế Niên bóng lưng rời của Phượng gia chủ, nhíu mày, cảm thấy bỏ sót điều gì, trong đầu lóe lên một tia sáng, nhớ , là cuốn thoại bản đó! Lão già mang cuốn thoại bản !
Lão già lấy thoại bản gì? Kỳ quái.
Đế Niên , khi Phượng gia chủ rời , lập tức cho đến Thánh Khư dò la hư thực, tiện thể mua một thoại bản về Đế Niên về.
...
Bên , Vân Tranh và Đế Tôn rời khỏi đại sảnh lâu, sắc mặt Đế Tôn đột nhiên đổi, đôi mắt sâu thẳm lóe lên vẻ nguy hiểm, u tối.
Vân Tranh lập tức đầu , lo lắng hỏi: "Anh ?"
Đế Tôn cúi mắt cô, môi mỏng khẽ mở: "Tranh nhi, cần mấy ngày."
"Đi ?" Vân Tranh giơ tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của , khỏi nhíu mày, ngẩng đầu , lặp một nữa: "Anh định ?"
"... Quỷ Vực." Đế Tôn mím môi, "Có động đồ của ."
"Có nguy hiểm ?"
"Không nguy hiểm."
Vân Tranh giơ hai tay ôm lấy vòng eo săn chắc của , đầu tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , tiếng tim đập, dừng vài giây mới : "Em đợi ." Đợi trở về.
Anh giơ tay ôm cô, bàn tay thon dài khớp xương rõ ràng khẽ giơ lên, dịu dàng vuốt ve gáy cô.
Anh khẽ 'ừm' một tiếng.