Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 916: Bối Phận Đội Sổ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:18:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời , thành công khiến khoang thuyền rơi một sự im lặng kỳ quái.

Khoảnh khắc Đế Niên , hối hận, chỉ tát cho một cái. Hắn cảm nhận ánh mắt của họ đều đổ dồn về phía , mang theo vài phần kinh ngạc và trêu chọc.

Vân Tranh nhướng mày: "???"

Còn Dung Thước câu , trái tim l.ồ.ng n.g.ự.c đột nhiên đập mạnh, vành tai dần ửng đỏ, mím nhẹ môi Đế Niên, giọng điệu nghiêm túc chậm rãi : "Cậu, chúng con thành , thể... sinh con."

Khi đến mấy chữ cuối, giọng nhỏ một chút.

Đế Niên đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Dung Thước, hổ đến mức dùng đầu đào đất.

Chưa đợi Đế Niên gì, Vân Tranh phản công: "Cậu, cũng còn trẻ nữa, là sinh cho chúng con mấy đứa em họ ."

Đế Niên nghẹn lời, nhanh ch.óng lấy vẻ mặt nghiêm túc, tự nhiên xua tay.

"Cậu chỉ đùa thôi, ý gì khác."

Nói xong, Đế Niên lập tức đầu Phong Hành Lan, hỏi: " , Hành Lan, kiếm pháp của ngươi mấy năm nay tiến bộ ? Hôm nào và ngươi luyện vài chiêu."

Phong Hành Lan ngẩn , gật đầu .

Trong khoang thuyền, ai cũng thể thấy Đế Niên đang lúng túng chuyển chủ đề, nhưng họ đều ngầm hiểu vạch trần, cùng sang chuyện khác.

Cuộc trò chuyện kéo dài lâu.

Gần một giờ , mười chiếc linh chu khổng lồ đến Đế Đô.

Sau khi của Khung Thiên xuống linh chu, họ Phượng nhị trưởng lão dẫn đường, thẳng đến khu nhà ở của sứ quán mà gặp trở ngại nào.

Trong thời gian , nhiều tu luyện giả ở Đế Đô đều họ. Khi thấy tu vi tổng thể của các thiên tài trẻ tuổi Khung Thiên thấp hơn nhiều so với Thủ Vân và Dao Quang, họ liền lộ vẻ khinh miệt.

Xem , Khung Thiên vẫn rác rưởi như .

Chuyện nhà họ Khúc nổ tung cách đây lâu, vốn khiến Thủ Vân nghĩ rằng các thiên tài trẻ tuổi của Khung Thiên chắc cũng quá tệ, ngờ gặp mặt, suy nghĩ của họ phá vỡ.

Tuy nhiên, đàn ông mặc áo choàng đen cạnh Đế Niên, chỉ khí chất mạnh mẽ, mà còn khiến thấu sâu cạn của .

Người chắc chắn yếu.

Mọi của Khung Thiên trong lòng mấy dễ chịu, vì họ cảm nhận những ánh mắt chế giễu và một lời khinh miệt.

Họ ở Khung Thiên là những thiên chi kiêu t.ử, ngờ đến Thủ Vân khinh thường đủ điều. Cảm giác hụt hẫng khiến tim họ đau nhói như vật gì sắc nhọn đ.â.m .

Các trưởng lão của Xích Tiêu Thần Phong Điện, Thiên Tộc nhất mạch, sắc mặt cũng khá hơn là bao.

Sứ quán Khung Thiên_

Sau khi Phượng nhị trưởng lão đưa họ đến sứ quán, liền với Tông Nhân Vô: "Tông Nhân tiền bối, đây là nơi ở của sứ giả Khung Thiên các vị, thể ở hơn ba ngàn . Phượng gia chúng sắp xếp một hầu trong, nếu các vị vấn đề gì, thể để hầu của Phượng gia giải đáp những thắc mắc thông thường."

"Nếu việc quan trọng, cũng thể nhờ hầu đến Phượng gia chúng một tiếng. Phượng gia chúng sẽ cố gắng hết sức giúp các vị giải quyết."

"Còn nữa, sứ quán Dao Quang và sứ quán Khung Thiên cạnh , ở phía sứ quán Khung Thiên của các vị. Trước khi đại hội giao lưu ba đại lục bắt đầu, hy vọng chúng đều thể chung sống hòa thuận."

Tông Nhân Vô khẽ gật đầu, "Làm phiền ."

Phượng nhị trưởng lão vì thái độ lạnh nhạt của Tông Nhân Vô mà tức giận, ngược còn khá kính trọng ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-916-boi-phan-doi-so.html.]

, Tông Nhân Vô và thái thượng lão tổ của Phượng gia họ gần như cùng tuổi.

Tông Nhân Vô đầu bà lão bên cạnh, chậm rãi : "Khấu trưởng lão, bà đưa họ ."

"Vâng, viện trưởng." Khấu Đại Ngọc gật đầu đáp, chỉ huy cho của Khung Thiên rầm rộ tiến sứ quán.

Rất nhanh, bên ngoài sứ quán chỉ còn nhóm Phượng gia, Tông Nhân Vô, Đế Tôn, và Phong Vân tiểu đội.

Lúc , Tông Nhân Vô vẻ mặt dịu , một câu: "Tiểu Vân Tranh, gặp của con ."

Vân Tranh gật đầu , "Con , sư phụ."

Phượng nhị trưởng lão bên cạnh kinh ngạc, Tông Nhân Vô là sư phụ của cô? Bối phận chẳng giống như... thái thượng lão tổ nhận một t.ử, khiến chấn động !

"Tranh Tranh, chúng . Chúng ở sứ quán đợi các về." Úc Thu ngước mắt Vân Tranh , họ bất kỳ gia tộc lớn nào, hơn nữa, tình hình Phượng gia rõ, họ gây thêm phiền phức cho Tranh Tranh.

Nam Cung Thanh Thanh tiếp lời: "Tranh Tranh, chuyện gì cứ truyền tin cho chúng ."

Vân Tranh ngước mắt đối diện với đôi mắt ẩn chứa sự lo lắng của Nam Cung Thanh Thanh, lòng cô khẽ rung động, tươi gật đầu.

"Được, các đợi , sẽ về nhanh thôi."

...

Trên đường , ánh mắt của Phượng nhị trưởng lão thỉnh thoảng rơi Vân Tranh và Đế Tôn, trong lòng ông vô cùng kiêng dè thực lực của Đế Tôn. May mà Đế Tôn là kẻ địch, nếu , tuyệt đối sẽ là một kẻ địch cực kỳ đáng sợ.

Đế Niên với Vân Tranh: "Tranh Tranh, cho con , con hai ông bác ngoại. Tức là ông ngoại con ở Phượng gia còn hai trai, là em ruột, nhưng mà, cần giao du quá sâu với họ. Con cũng , nhiều ảnh hưởng tâm tính bởi khí tranh đấu trong các gia tộc lớn."

"Con hiểu ." Vân Tranh suy tư gật đầu.

Phượng nhị trưởng lão bên cạnh: "..." Đế Niên thiếu gia, ngài những lời một cách công khai như , đúng là... thật dám !

Đế Niên tiếp tục: "Vào Phượng gia, nếu con gặp họ, cũng cần gọi họ là ông bác ngoại, cứ gọi thẳng là Phượng đại gia và Phượng nhị gia là ."

Nói đến đây, Đế Niên đột nhiên nhớ điều gì đó, khẽ nhướng mày, khóe môi nở một nụ nhàn nhạt: " , Phượng đại gia và Phượng nhị gia mỗi ba con, đều cùng bối phận với con, họ cũng sẽ tham gia đại hội giao lưu ba đại lục. Đến lúc đó con gặp họ, thể còn gọi họ một tiếng họ và dì họ..."

Mí mắt Vân Tranh giật giật: "..." Bối phận của cô đội sổ .

Đế Niên dường như hiểu vẻ mặt của cô, khẽ một tiếng: "Muốn trách thì trách ông ngoại con thành quá sớm, con cũng thành sớm."

"Mấy dì họ đó của con, lớn hơn con mười tuổi. Có một còn nhỏ hơn con vài tuổi, nên khi con gọi họ, đừng gánh nặng tâm lý gì cả."

Vân Tranh mặt đổi sắc : "Con đột nhiên nhớ , con còn chuyện với sư phụ, con về một chuyến bây giờ."

Nói , cô nắm lấy tay Đế Tôn, định kéo nhanh ch.óng về.

Thế nhưng, Đế Niên một tay túm lấy cổ áo cô, kéo cô , như : "Tranh Tranh, trốn tránh tác dụng ."

Vân Tranh hít sâu một .

"Con nhớ , chuyện đó với sư phụ ."

, như chấp nhận sự thật, uể oải : "Đi thôi."

 

 

Loading...