Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 911: Quẻ Toán Nghịch Chuyển

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:18:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà lão giả bạch bào vẫn luôn ngoài cổng Khúc gia tiếng gọi, khóe miệng nhếch lên, một tiếng thở dài nhẹ truyền khắp cả Khúc gia.

"Haiz..."

Mọi kinh hãi, lập tức tìm kiếm nơi phát âm thanh, còn đợi tìm , lúc bàn tay khổng lồ huyễn ảnh hung hăng đ.á.n.h văng , lùi cách mấy chục mét.

Chỉ thấy 8 trẻ tuổi tuy rằng thương, nhưng đến mức trọng thương.

lúc :

Thiếu nữ áo đỏ cầm đầu triệu hoán mấy chục tấm phù văn màu vàng sáng, chỉnh tề đồng nhất bày mặt nàng, nàng tựa như phán xử, kết hạ một thủ thế, đó đ.á.n.h phù văn về phía bàn tay khổng lồ huyễn ảnh .

Bàn tay khổng lồ huyễn ảnh né tránh, trực tiếp xông tới.

Sức mạnh cuồn cuộn , dấy lên một trận cương phong, những mảnh vỡ phòng ốc phát tiếng va chạm.

Oanh!

Một tiếng vang thật lớn chợt nổi lên, một màn giữa trung cho khiếp sợ, đập mắt bọn họ là từng tấm phù văn màu vàng sáng khổng lồ, bao bọc bàn tay khổng lồ huyễn ảnh từng tầng từng tầng.

Bàn tay khổng lồ huyễn ảnh xông phá 28 tầng phù văn, thoát khỏi linh lực tầng phù văn thứ 29, trong chốc lát, bàn tay khổng lồ huyễn ảnh bao bọc kín mít, ngay đó lấy thế sét đ.á.n.h kịp bưng tai phát nổ.

Khói đặc nổi lên, ánh lửa b.ắ.n bốn phía.

Bàn tay khổng lồ huyễn ảnh diệt!

Cái , chọc giận Khúc Dịch lão tổ trong bóng tối. Hắn ẩn nấp nữa, trực tiếp lóe xuất hiện mắt , trực tiếp hướng về phía Vân Tranh vỗ một chưởng tới.

Một chưởng , ẩn chứa vô linh lực hùng hậu, nếu vỗ trúng, tuyệt đối cơ hội sống sót.

"Tranh Tranh!" 7 Phong Hành Lan nhanh ch.óng về hướng Vân Tranh.

Trong khoảnh khắc đó, thấy giọng của vị lão giả .

"Quái toán lĩnh vực, triển khai:"

Trong khoảnh khắc, cả Khúc gia đều vì thế mà run rẩy, mà Khúc Dịch lão tổ sắc mặt kinh biến, tựa hồ gặp chuyện lớn gì đó.

Trước mắt lóe lên một đạo bạch mang, lúc kỹ , xuất hiện ở vị trí ngoài cổng Khúc gia, mà tay vỗ về phía một vị lão giả bạch bào.

Lão giả bạch bào , phảng phất như từng thấy ông ở !

Lão giả bạch bào khẽ thở dài một , thần sắc thản nhiên một câu:

"Quái toán nghịch chuyển."

Lời dứt, Khúc Dịch lão tổ mặt lộ vẻ kinh khủng, tay của một cỗ sức mạnh vô hình ngạnh sinh sinh chuyển hướng, vốn dĩ là chưởng lực vỗ về phía , bây giờ vỗ về phía n.g.ự.c .

"Không..." Khúc Dịch lão tổ sắc mặt cả kinh, cố gắng khống chế tay , kết quả dội ngược lợi hại hơn, thế ?!

Kế sách hiện nay, đành thu hồi sức mạnh đ.á.n.h .

mà, sự tình cũng thuận lợi như dự liệu.

"Phanh!"

Khúc Dịch lão tổ chưởng lực của chính đ.á.n.h trúng, lập tức ngã ngửa , đập trong đống phế tích , lập tức hộc m.á.u, sắc mặt thoắt cái tái nhợt, n.g.ự.c lõm xuống.

"Khúc Dịch lão tổ!" Mọi Khúc gia hoảng sợ, lập tức hướng về phía xông tới, vây quanh .

Hai vị lão tổ khác phát giác sự cường đại của tới, đưa mắt , đó lóe xuất hiện cách Khúc Dịch lão tổ xa, hai bọn họ híp mắt chằm chằm lão giả bạch bào ngoài cổng Khúc gia.

Sau khi bọn họ rõ, đồng t.ử co rụt .

Ông là Khung Thiên thần toán - Tông Nhân Vô!

Lúc , lão giả bạch bào nhanh chậm sải bước, khí trường cường đại, giận tự uy, những Khúc gia nhịn tránh một con đường rộng rãi để ông Khúc gia.

Ngay lúc hai vị lão tổ cảnh giác đề phòng Tông Nhân Vô, chỉ ông chậm rãi một câu: "Chúng là sứ giả Khung Thiên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-911-que-toan-nghich-chuyen.html.]

Mọi Khúc gia thần tình cứng đờ: "..."

Tông Nhân Vô ngẩng đầu liếc 8 Vân Tranh, khóe miệng ngậm : "Đây là thiên kiêu trẻ tuổi của Khung Thiên chúng , tính cách bọn họ khá là xúc động nóng nảy, tỳ khí đặc biệt quật cường, một trái tim 'cầu chân'. Bọn họ trực giác nhạy bén, cảm thấy Khúc gia chủ hẳn là ở nhà, cho nên mới tới quấy rầy một phen."

"Không ngờ, Khúc gia chủ thật sự ở nhà."

Tông Nhân Vô chuyển đề tài : "Đây chính là các ngươi đúng , Khúc gia các ngươi nếu đạo đãi khách, lão phu đề nghị Thủ Vân các ngươi đổi một thế lực khác để đón tiếp Khung Thiên chúng !"

Vài câu cuối cùng của ông, dùng linh lực phóng to, bên ngoài Khúc gia đều thể thấy.

Các lão tổ Khúc gia sắc mặt biến đổi, từ trong lời Tông Nhân Vô , bọn họ là thể liên tưởng đến sự tình đại khái là như thế nào .

Bọn họ về phía Khúc gia chủ đang trọng thương ngã gục đất , nơi đáy mắt lóe lên một tia phẫn nộ.

Trong đó một vị lão tổ tiến lên một bước, hỏi ngược : "Tông Nhân tiền bối, tuy rằng Khúc Thiên Ngạo đúng, nhưng ông dung túng thiên kiêu trẻ tuổi của Khung Thiên các ông, hủy cơ nghiệp trăm năm của Khúc gia chúng , còn đả thương nhiều của Khúc gia chúng như , chuyện nên xử lý như thế nào?!"

Ai ngờ Tông Nhân Vô bài theo lẽ thường, mà là vị lão tổ nhàn nhạt hỏi ngược một câu: "Ngươi cảm thấy thế nào?"

Vị lão tổ nghẹn họng.

Một vị lão tổ tóc đen khác lạnh : "Tự nhiên là phế tu vi của bọn chúng! Đây là tiểu trừng đại giới ! Tông Nhân tiền bối, đây còn là nể mặt ông, nếu , chúng đem mấy đứa bọn chúng tỏa cốt dương hôi ! Há giữ bọn chúng đến lúc ?"

Tông Nhân Vô đáp lời.

Trong lúc nhất thời, bầu khí chút quỷ dị.

Đáy lòng lão tổ tóc đen chút rợn tóc gáy, ngay lúc mở miệng chuyện, Tông Nhân Vô giọng điệu nhàn nhạt : "Như cũng tồi."

Mọi Khúc gia lời , sự nghẹn khuất trong lòng tiêu tán một nửa, nhưng kết quả câu tiếp theo của Tông Nhân Vô khiến sắc mặt bọn họ đại biến.

"Không bằng lão phu diệt Khúc gia các ngươi, các ngươi sẽ tính toán nhiều như nữa."

"Ông..." Lão tổ tóc đen nhíu c.h.ặ.t lông mày, thể tin ông.

Trên mặt Tông Nhân Vô nhiều thêm vài phần lạnh lẽo, "Muốn phế đồ của lão phu? Các ngươi xứng ?! Lúc lão phu dương danh thiên hạ, Khúc gia các ngươi còn đang ở xó xỉnh nào!"

"Còn oai phủ đầu Khung Thiên chúng ? Khúc gia các ngươi mấy cân mấy lượng ?"

Một phen lời , các lão tổ Khúc gia thần sắc kinh biến, hoảng sợ nhất vẫn là Khúc gia chủ đang trọng thương ngã gục đất cùng với lão giả mũi ưng , trong lòng bọn họ kinh hãi thôi, cả sự sợ hãi quấn lấy.

Bọn họ của Khung Thiên cứng rắn như ?

Lần bọn họ đụng đá tảng !

Mà Vân Tranh những lời , nhịn nhướng mày, nàng vẫn là đầu tiên thấy sư phụ nhà nhiều lời mắng như , quả nhiên thực lực chính là cứng rắn.

Vân Tranh và đám bạn nhỏ lóe đến phía Tông Nhân Vô.

Mọi Khúc gia thấy 8 Phong Vân tiểu đội, là kinh giận hận.

Lão tổ Khúc gia thực lực của Tông Nhân Vô cũng là hư danh, năm đó ông mang theo một đội thiên kiêu trẻ tuổi đến Thủ Vân, đối mặt với đông đảo thế lực tâm hoài bất quỹ, ông vẫn thể an bảo vệ thiên kiêu trẻ tuổi Khung Thiên, thể thấy , thực lực của ông cường hãn đến mức nào!

Vị lão tổ lập tức : "Tông Nhân tiền bối, là... là Khúc gia chúng đúng, Khúc Thiên Ngạo xử sự thỏa đáng, 3 chúng cũng là tình hình, bây giờ Khúc gia cũng hủy , cơn giận của ngài cũng nên tiêu tan chứ? Chúng bây giờ liền đón sứ giả Khung Thiên."

Tông Nhân Vô giương mắt: "Không cần."

Thần sắc vị lão tổ cứng đờ, cần là ý gì?!

Tông Nhân Vô đột nhiên chuyển hướng sang bên , ngẩng đầu sang, "Tới ."

Mí mắt Vân Tranh giật giật, lờ mờ thể cảm nhận cái gì.

Mọi hiểu , thuận theo hướng ánh mắt của ông sang, chỉ thấy một đội xuất hiện trung Khúc gia, từng tên thị vệ khí thế lẫm liệt, ép cho quan sát trong bóng tối nhịn rụt rụt cổ. Mà cầm đầu là một nam nhân trẻ tuổi dung mạo tuấn mỹ, bên hông giắt một đóa hoa kiều diễm, mặt mày như tranh thủy mặc, khóe môi ngậm ý lười biếng bất kham.

Ánh mắt trong nháy mắt khóa c.h.ặ.t thiếu nữ áo đỏ .

"Tranh Tranh, tới đón cháu ."

 

 

Loading...