Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 906: Vì Tình Mà Khốn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:18:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có cùng sư phụ ?"

Lão giả bạch bào mặt mày mang theo ý dò hỏi, giọng điệu mây trôi nước chảy tựa như đang bàn luận một chuyện nhỏ.

"Đồ tự nhiên là phụng bồi." Vân Tranh mỉm , bất quá câu chuyện xoay chuyển , "Nếu oai phủ đầu, bằng thêm vài nữa?"

Tông Nhân Vô tựa hồ sớm dự liệu, thở dài : "Sư phụ còn tâm tư nhỏ của con ? Kỳ thật, sư phụ cũng đang ý , gọi cả trong tiểu đội của các con tới ."

"Cảm ơn sư phụ."

Vân Tranh nhanh gọi 7 Phong Hành Lan xuống linh chu. Cùng lúc đó, Tông Nhân Vô tuyên bố với : "Các ngươi ở chỗ đợi lão phu một lát, chúng sẽ trở nhanh thôi."

Vừa dứt lời, chỉ thấy lão giả bạch bào giơ tay xé rách hư , đó sắc mặt bình tĩnh bước bên trong, mà theo phía ông là 8 trẻ tuổi.

Trong nháy mắt, ảnh của bọn họ triệt để biến mất tại chỗ.

Khí tức thuộc về bọn họ cũng dần dần nhạt .

Mọi thần sắc khác , nhíu c.h.ặ.t lông mày, vẻ bất an xao động hỏi: "Tông Nhân tiền bối mang theo bọn họ gì?!"

"Tại chỉ mang theo Phong Vân tiểu đội ?"

"Tông Nhân tiền bối rốt cuộc gì?"

Lúc , Hồ trưởng lão của Xích Tiêu Thần Phong Điện về phía Cửu Nương Tử, thăm dò hỏi: "Cửu trưởng lão, ngươi Tông Nhân tiền bối chuyến ngoài là vì chuyện gì ?"

Cửu Nương T.ử khẽ một tiếng, "Ta chỉ là một trưởng lão nhỏ của Học viện Khung Thiên, viện trưởng thể báo cáo với ? Ngươi hỏi sai ."

Da mặt Hồ trưởng lão run rẩy một cái.

Cửu Nương T.ử nàng ở Học viện Khung Thiên tuyệt đối một vị trí cắm dùi, lời chẳng qua chỉ là thoái thác mà thôi.

Trên linh chu 3, đôi mắt Hoàng Phủ Hạo sâu thẳm, đột nhiên mở miệng : "Chúng chỉ cần ở chỗ đợi Tông Nhân tiền bối trở về là ."

Hắn từng với tư cách là thiên kiêu trẻ tuổi, đến Thủ Vân Đại Lục một chuyến, lúc của hai đại lục khác coi thường Khung Thiên, nếu Tông Nhân tiền bối ở đây, bọn họ thể bỏ mạng nơi đất khách quê .

Lần Tông Nhân tiền bối ngoài, e rằng là bởi vì nguyên nhân của Thủ Vân.

Trong đầu nhanh nghĩ đến một từ: Ra oai phủ đầu.

Lông mày Hoàng Phủ Hạo dần dần nhíu , đột nhiên nghĩ tới điều gì, nghiêng đầu về phía nam nhân mặc mặc bào ở cách đó xa, mẫu của Dung Thước là... Dao Quang Đại Lục.

Năm đó, bóng hình xinh màu bạc , khuynh đảo chúng sinh, trêu chọc gần một nửa thiên kiêu trẻ tuổi đều ái mộ nàng, nhưng nàng cố tình trúng Dung Thiên Cực, tiếc phản bội gia tộc, theo Dung Thiên Cực trở về Khung Thiên, cuối cùng, rơi kết cục hồng nhan bạc mệnh.

Hắn khỏi cảm khái lắc đầu.

Dung Thiên Cực dám tới, lẽ là sợ nhà của Ân Nam Thiển sẽ tìm tính sổ.

Lúc , Hoàng Phủ Hướng Vi boong thuyền, ánh mắt nàng nhịn xa xa về phía Đế Tôn, trong đôi mắt tựa hồ ẩn chứa nhiều cảm xúc, ngưỡng mộ, ủy khuất, say mê, khát vọng, oán niệm...

Đột nhiên, phía nàng truyền đến một giọng .

"Trưởng tỷ, Đế Tôn đại nhân thích tỷ, tỷ cho dù tiếp, ngài cũng là nam nhân của tỷ."

Hoàng Phủ Hướng Vi đầu , đập mắt là ảnh tứ của nàng , nàng nhịn nhíu nhíu mày, bày tư thái của trưởng tỷ, trầm giọng : "Không liên quan đến ."

Hoàng Phủ Hướng Thiến , : "Đợi chúng thành công tiến đại hội giao lưu ba đại lục, tỷ xem Đế Tôn càng khiến thích hơn ? Là thiên kiêu của Thủ Vân ? Hay là của Dao Quang?"

"Hoàng Phủ Hướng Thiến!" Sắc mặt Hoàng Phủ Hướng Vi chợt trầm xuống, giọng điệu nửa mang theo cảnh cáo quát lớn.

Đôi mắt hồ ly của Hoàng Phủ Hướng Thiến mang theo tính công kích nhướng lên, giọng điệu trêu chọc : "Tỷ bây giờ đều nắm bắt trái tim của Đế Tôn, đợi Đế Tôn thấy nhiều mỹ nhân hơn, chừng sẽ động tâm, đó lập Đế hậu."

Một phen lời , khiến Hoàng Phủ Hướng Vi kích thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-906-vi-tinh-ma-khon.html.]

Nàng lạnh lùng chằm chằm Hoàng Phủ Hướng Thiến, trong lòng sinh nộ ý bước nhanh lên , đó giơ cánh tay lên, hung hăng tát Hoàng Phủ Hướng Thiến một cái.

'Bốp:'

Hoàng Phủ Hướng Thiến né tránh, nàng đ.á.n.h cho lệch cả .

Trên linh chu 3, trong nháy mắt tiếng vả mặt thu hút sự chú ý.

Hoàng Phủ Hạo thấy mặt Hoàng Phủ Hướng Thiến sưng đỏ lên, khóe miệng còn rỉ m.á.u, lập tức giận kìm hét lên.

"Vi nhi, con rốt cuộc đang cái gì?!"

Hoàng Phủ Hướng Vi tiếng gầm nhẹ cho chấn động, nàng đầu sang, đối diện với đôi mắt thất vọng và phẫn nộ của phụ .

Trong lòng nàng hoảng hốt, sốt ruột giải thích, "Cha, con..."

Hoàng Phủ Hướng Thiến đỏ hoe mắt chạy đến bên cạnh Hoàng Phủ Hạo, ủy khuất nức nở : "Cha, con chỉ là khuyên trưởng tỷ, đừng ý đồ an phận với Đế Tôn, ngờ tỷ mà thẹn quá hóa giận đ.á.n.h con một bạt tai."

Hoàng Phủ Hạo lời , càng thêm thất vọng.

"Muội bậy, cha, đừng tin !" Hoàng Phủ Hướng Vi tức giận, nàng bây giờ cũng trúng quỷ kế của tứ .

Sắc mặt Hoàng Phủ Hạo giống như cực kỳ thất vọng, giọng điệu cũng trầm xuống vài phần: "Áp giải đại tiểu thư về chu phòng, để nó diện bích tư quá! Không mệnh lệnh của bản gia chủ, ai cũng thả nó !"

Hoàng Phủ Hướng Vi thể tin hét lên, "Cha!"

Người của Hướng Hoàng tiểu đội thấy thế, cầu tình giúp Hoàng Phủ Hướng Vi, nhưng Hoàng Phủ Hạo dùng ánh mắt sắc bén liếc một cái.

Hướng Hoàng tiểu đội lập tức im như thiền.

Lúc Hoàng Phủ Hướng Vi áp giải đến chu phòng, trong thức hải một câu tràn ngập khiêu khích của Hoàng Phủ Hướng Thiến: "Trưởng tỷ, tỷ vĩnh viễn đều chiếm Đế Tôn đại nhân."

Hai tay Hoàng Phủ Hướng Vi hung hăng siết c.h.ặ.t, thần sắc vô cùng phẫn nộ.

Hoàng Phủ Hướng Thiến thấy nàng áp giải về chu phòng, rũ mắt xuống, trong mắt lóe lên một tia sáng nhạt, khóe môi nhếch lên nụ như như , nàng luôn Hoàng Phủ Hướng Vi để ý cái gì.

Nữ nhân vì tình mà khốn, quả thực là quá nực .

Cái gì mà tình tình ái ái, đều thú vị bằng việc trong tay nắm giữ quyền sinh sát.

Điều nàng mong đợi là, nhất Hoàng Phủ Hướng Vi chủ động sáp đến mặt Đế Tôn, đó c.h.ế.t trong tay Đế Tôn, thì nàng cần tự động thủ nữa.

Hoàng Phủ Hướng Thiến giương mắt một nam một nữ linh chu 6, nơi đáy mắt lóe lên một tia sát ý mờ mịt.

Điều nàng mong chính là trừ khử tất cả đối thủ cạnh tranh tranh giành quyền lực với nàng , đó... lên nắm quyền của Hoàng tộc nhất mạch!

...

Một bên khác.

Khúc gia, trong sảnh.

"Chúng thật sự bỏ mặc bọn họ vài ngày ?"

Người chuyện là một lão giả mặc kình trang màu xanh đen, khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông cái mũi ưng cao cao nhô lên, còn hai cánh môi huyết sắc, khiến cả ông trở nên cay nghiệt nham hiểm ít.

Một nam nhân trung niên khác khinh thường xua tay, híp mắt : "Cái thể gọi là bỏ mặc chứ? Chúng chỉ là vẫn luôn chuẩn đồ đạc đón bọn họ, cho nên mới chậm trễ vài ngày."

"Vẫn là gia chủ ngài thông minh." Lão giả mũi ưng , đột nhiên sắc mặt ông do dự một cái, "Chỉ là, gia chủ, của các thế lực khác cũng hẳn là của Khung Thiên tới , bọn họ thể nào vượt qua Khúc gia chúng , phái đón của Khung Thiên ."

 

 

Loading...