Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 905: Nguyện Nghe Kỹ Càng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:18:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tranh và đám bạn nhỏ thấy loạn lưu giải quyết, liền an tâm lấy từ trong gian trữ vật một chiếc ghế đẩu nhỏ, nữa trong góc.

Tư Mã Huân cũng lưu loát dọn một chiếc ghế đẩu nhỏ sáp tới.

Mà Tư Khấu Viện sớm bên cạnh Vân Tranh.

Tư Mã Huân thần bí : "Nghe thiên kiêu trẻ tuổi của Thủ Vân Đại Lục mạnh, cảm thấy chúng cần thiết ăn mặc lộng lẫy một chút, như mới vẻ chúng thú vị."

"Là giống như sư tỷ ?" Mạc Tinh nhướng mày, ánh mắt chuyển dời đến Tư Khấu Viện, nàng giờ phút ăn mặc sặc sỡ, quần áo còn khiến dáng chút cồng kềnh, bất quá cho nàng vẻ già nua.

Sắc mặt Tư Mã Huân do dự, "Ờ, gu thẩm mỹ của sư tỷ khá là vô vị..."

Tư Khấu Viện híp mắt, thần sắc lạnh xuống, ngay đó, chỉ thấy nàng một tay thô lỗ bóp lấy Tư Mã Huân, trầm giọng : "Hoàng mao sư , thẳng !"

Tư Mã Huân kịp phòng đ.â.m sầm trong ánh mắt của nàng , thức hải đau xót, tựa hồ tiến vài cái huyễn cảnh, bất quá chỉ trong chốc lát, toát mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt như giấy, giống như trải qua đại chiến gì đó.

Hắn thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c ngừng phập phồng.

Quá k.h.ủ.n.g b.ố.

Hắn vội vàng : "Sư tỷ, gu thẩm mỹ của tỷ thú vị, tỷ là thú vị nhất mà từng gặp."

"Ừm." Tư Khấu Viện hai tay ôm n.g.ự.c, lạnh lùng đáp một tiếng.

Vân Tranh nghiêng đầu Tư Khấu Viện, thảo nào sư tỷ thể trở thành học viên 12 , thực lực huyễn thuật bực ngay cả cường giả Chí Tôn Cảnh sơ kỳ cũng thể trúng chiêu.

Vân Tranh : "Sư tỷ, huyễn thuật của tỷ thật mạnh."

Tư Khấu Viện lời , vui mừng khôn xiết Vân Tranh, "Tiểu sư , cũng gia nhập sư môn chúng , thiên phú huyễn thuật của tuyệt đối thấp hơn ."

Tư Mã Huân thấy thế, trong lòng chua xót, Tư Khấu sư tỷ trọng nữ khinh nam như a! Đối với nam sư thì thô bạo gõ đập, đối với nữ sư thì dịu dàng đối đãi, quả thực là một sư tỷ !

Đề tài dần dần vòng về Thủ Vân Đại Lục và Dao Quang Đại Lục.

Tư Khấu Viện đột nhiên hỏi: "Các từng qua chuyện của hai đại lục khác ?"

"Nghe nhiều." Nam Cung Thanh Thanh lắc đầu.

Tư Khấu Viện nhíu mày : "Phụ từng với , Thủ Vân Đại Lục là nơi khởi nguồn của Đồng thuật sư, Đồng thuật của bọn họ lợi hại, giống một loại tinh thần lực, giống sự tồn tại của linh lực. Nói tóm , dễ đối phó. Dao Quang Đại Lục, phần lớn tu luyện của bọn họ đều Ngự thú chi thuật, bọn họ thể cùng lúc triệu hoán 5-6 đầu linh thú."

"Nghe ở Dao Quang Đại Lục, bọn họ gọi là Ngự thú sư mà là Triệu hoán sư. Mà Dao Quang, cũng chỉ Triệu hoán sư, còn nhiều thuật pháp đặc thù, khiến từng thấy."

"Trái Khung Thiên Đại Lục chúng , phần lớn tu luyện đều là thuần võ tu. Trận đại hội giao lưu , tỷ lệ thắng của Khung Thiên chúng thấp."

Lời Tư Khấu Viện , khiến bọn họ đều rơi trầm mặc.

Tư Khấu Viện tưởng đả kích sự tự tin của bọn họ, đáy lòng chút hối hận, nàng liền đầu, ánh mắt kiên định về phía Nam Cung Thanh Thanh và Vân Tranh.

"Tiểu sư , Thanh Thanh sư , đừng sợ, sẽ bảo vệ các ."

"Cảm ơn sư tỷ." Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh đồng thanh gật đầu.

Tư Khấu Viện thấy bộ dáng ngoan ngoãn như của các nàng, trong lòng càng thêm thích các nàng, sư quá đáng yêu, sư thoạt chút diện mục khả ố.

Đám sư Phong Hành Lan: "..."

Rất nhanh, Tư Khấu Viện và Tư Mã Huân hai đều về chu phòng, nơi chỉ còn 8 Phong Vân tiểu đội bọn họ, lời nghẹn trong lòng Mộ Dận rốt cuộc cũng hỏi .

Mộ Dận tò mò hỏi: "Thủ Vân Đại Lục thật sự là nơi khởi nguồn của Đồng thuật sư, tổ tiên xa xưa nhất của A Tranh, chẳng là ở Thủ Vân ?"

"Hẳn là tám chín phần mười." Vân Tranh nhớ tới ông ngoại nhà , ông ngoại còn nhiều đời, cách khác, bọn họ từ lâu lưu lạc đến Trung Linh Châu của Vân Sảng Đại Lục .

Còn về nguyên nhân là gì, thì nàng .

Nàng chỉ , nương Đế Lam của nàng hẳn là đang ở Thủ Vân Đại Lục.

Vân Tranh bọn họ, dặn dò: "Hai ngày nay hảo hảo tu luyện, thể thua kém thiên kiêu trẻ tuổi của hai đại lục khác quá nhiều."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-905-nguyen-nghe-ky-cang.html.]

Phong Hành Lan vuốt cằm, "Nói lý."

"Thật khiến mong đợi." Úc Thu lơ đãng .

Mộ Dận c.ắ.n răng, tựa hồ hạ quyết tâm, : "Hai ngày nay, các thể tận tình đ.á.n.h ."

Yến Trầm : "Có thể hạ độc ?"

"Ha ha ha ha ha..." Mạc Tinh to.

Chung Ly Vô Uyên chậm rãi thở dài một , ánh mắt bất giác rơi Nam Cung Thanh Thanh.

...

Kỳ thật, tới hai ngày thời gian, 10 chiếc linh chu khổng lồ an đến Thủ Vân Đại Lục.

10 chiếc linh chu khổng lồ từ mới tinh lúc ban đầu, đến bây giờ chút hao mòn, thoạt cũ nát ít.

Trên boong thuyền của mỗi một chiếc linh chu, giờ phút đều mấy chục . Bọn họ đang tò mò quan sát đại lục mà bọn họ từng đặt chân đến.

Linh khí của Thủ Vân nồng đậm hơn Khung Thiên.

Linh chu của bọn họ giờ phút lơ lửng một khu rừng, cho nên bọn họ xuống, đập mắt đều là xanh um tươi , linh thú bên tựa hồ phát giác nhiều đạo khí tức như buông xuống, thiên tính của động vật khiến chúng theo bản năng trốn tránh.

Trên linh chu 2, Tông Nhân Vô dùng phương pháp truyền tin đặc thù, gửi truyền tin cho từng đến thăm Khung Thiên Đại Lục đó.

Rất nhanh, nhận truyền tin: "Xin chờ một lát, chúng lập tức tới đón các vị."

Tông Nhân Vô , thần sắc rõ, đôi mắt đen nhánh giống như mực tan , ông cất cao giọng với linh chu: "Hạ cánh linh chu , chúng đợi của Thủ Vân tới đón."

"Vâng."

10 chiếc linh chu khổng lồ hướng về phía bãi đất trống ở lối khu rừng chậm rãi hạ cánh, từng tiếng 'vù vù' vang lên, linh chu thành công đáp xuống mặt đất.

Các thiên kiêu trẻ tuổi rõ tình huống bây giờ, cho nên dám tự tiện xuống linh chu.

Bọn họ chỉ nghị luận một phen đối với cảnh xung quanh.

"Nơi chính là Thủ Vân Đại Lục? Hình như cũng chỗ nào đặc biệt?"

"Linh khí đúng là nồng đậm hơn Khung Thiên chúng một chút." Tưởng T.ử Thật khẽ xùy một tiếng, giọng điệu ẩn chứa trào phúng: "Chỉ là thiên kiêu trẻ tuổi của Thủ Vân bọn họ, rốt cuộc bao nhiêu lợi hại?"

"Còn Dao Quang gì đó..."

Lúc , Tông Nhân Vô xuống linh chu. Trong lúc nhất thời tất cả đều về phía ông, chỉ thấy ông tới bên cạnh linh chu 6, đó gọi Vân Tranh xuống.

Mọi hai bọn họ là quan hệ thầy trò, cũng gì đặc biệt tò mò.

Cả Tông Nhân Vô lộ khí tức tiên phong đạo cốt, ánh mắt ông mang theo sự duệ trí cùng chút bi mẫn, ông dò hỏi một câu: "Tiểu Vân Tranh, cùng sư phụ một vố lớn ?"

Vân Tranh nổi lên hứng thú, "Đồ tự nhiên là nguyện kỹ càng."

Tông Nhân Vô ánh mắt chút gợn sóng : "Sư phụ bói toán qua , của Thủ Vân bọn họ thành tâm khó dễ Khung Thiên chúng , vốn dĩ thời gian đợi bọn họ chỉ cần nửa canh giờ, nhưng bây giờ kéo dài đến 3 ngày."

"Bọn họ coi thường Khung Thiên?" Vân Tranh nhíu mày.

"Không." Tông Nhân Vô khẽ lắc đầu, "Bọn họ kỳ thật là coi thường các thiên kiêu trẻ tuổi của Khung Thiên, bởi vì trăm năm , các thiên kiêu trẻ tuổi của Khung Thiên t.h.ả.m bại tay Thủ Vân và Dao Quang..."

"Tiểu Vân Tranh, nếu bọn họ tới, hai thầy trò chúng tìm bọn họ."

Vân Tranh nhướng mày, "Ý của sư phụ là, bọn họ oai phủ đầu chúng , chúng liền ngược oai phủ đầu bọn họ?"

"Thông minh."

 

 

Loading...