Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 895: Không Được Vô Lễ
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:17:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại đại hội giao lưu ba đại lục, chủ yếu là do các thiên kiêu trẻ tuổi xuất chiến, còn những cường giả tu vi Thiên Tôn cảnh để rèn luyện, mở mang tầm mắt, đồng thời bảo vệ an cho các thiên kiêu trẻ tuổi .
Tương đương với việc hộ tống.
Vậy nên, chỉ 357 thiên kiêu trẻ tuổi xuất chiến.
Ánh mắt Tông Nhân Vô dừng một chút, tuyên bố: “Ở đây tổng cộng mười chiếc linh chu, mỗi chiếc thể chứa bảy mươi , các ngươi thể tự do lựa chọn lên chiếc linh chu nào.”
“Đường xa xôi, hy vọng các ngươi lựa chọn cẩn thận.”
Mọi , bất giác ngước mắt mấy mười chiếc linh chu khổng lồ đang lơ lửng , tất cả các linh chu đều giống hệt , gì khác biệt.
Các thiên kiêu trẻ tuổi suy nghĩ trăm đường, họ lên chiếc linh chu nào cũng , quan trọng nhất là do các thế lực hàng đầu cử đến ở chiếc linh chu nào.
Đột nhiên, Hoàng Phủ Hướng Vi ngẩng đầu chằm chằm Đế Tôn, tim đập như trống dồn, cô cố gắng tỏ bình tĩnh hỏi: “Đế Tôn, xin hỏi ngài sẽ lên chiếc linh chu nào?”
Lời thốt , gần như tất cả sự chú ý đều đổ dồn Hoàng Phủ Hướng Vi và Đế Tôn Sóc Cung.
Hoàng Phủ Hạo thấy , nhíu mày, lạnh giọng : “Vi nhi, vô lễ.”
Hoàng Phủ Hướng Vi thản nhiên : “Con ngưỡng mộ Đế Tôn, Đế Tôn ở chiếc linh chu nào, con sẽ đến chiếc linh chu đó.”
Câu vang lên, khiến sắc mặt những mặt đều đổi.
Cô dám tỏ tình với Đế Tôn một cách táo bạo như ?!
Lão già mặt chữ điền của Thiên tộc nhất mạch vuốt râu, lộ vẻ tán thưởng, lớn: “Ha ha, Hoàng Phủ đại tiểu thư, dám yêu dám hận.”
Mà lúc Thanh Phong, lạnh lùng lườm Hoàng Phủ Hướng Vi một cái, Đế Tôn là nam nhân của Đế hậu!
Ánh mắt của nhanh ch.óng chuyển sang Vân Tranh, chỉ thấy cô tủm tỉm, dường như đang xem náo nhiệt. Thanh Phong trong lòng rõ, Đế Tôn nguy .
Tất cả đều mong chờ vẻ mặt của Đế Tôn, và những lời ngài sắp .
Đế Tôn vẻ mặt lạnh lùng, môi mỏng khẽ mở: “Xin tự trọng.”
Vẻ mặt tự tin phóng khoáng của Hoàng Phủ Hướng Vi lập tức đ.á.n.h gục, đáy mắt lộ một tia thể tin , mặt cô thoáng qua một tia lúng túng.
Có nhịn mà nhạo: “Ha ha ha, Hoàng Phủ Hướng Vi còn dùng cách để thu hút sự chú ý của Đế Tôn, e rằng Đế Tôn còn cô là ai.”
“Hoàng Phủ Hướng Vi cô tưởng là ai, ngay cả cha cô cũng dám chuyện với Đế Tôn như , cô lầm tưởng là đặc biệt, là khác biệt.”
Hoàng Phủ Hạo thấy con gái lớn của từ chối, tiện gì với Đế Tôn, để cứu vãn thể diện cho Hoàng Phủ Hướng Vi, ông chỉ thể trầm giọng với : “Im lặng!”
Mọi nể uy nghiêm của ông, liền ngậm miệng , nhưng mặt vẫn lộ nụ chế giễu.
Hoàng Phủ Hướng Vi c.ắ.n môi, cố gắng kìm nén sự sỉ nhục, hốc mắt đỏ hoe chằm chằm vị Đế Tôn cao cao tại thượng, giọng điệu đáng thương nên lời:
“Đế Tôn, là Vi nhi đường đột .”
Đế Tôn thèm cô một cái.
Hướng Hoàng tiểu đội vây quanh Hoàng Phủ Hướng Vi, nhỏ giọng an ủi cô, như thể Đế Tôn Sóc Cung là một kẻ phụ bạc vô tình.
Tông Nhân Vô thấy cảnh , sâu sắc Hoàng Phủ Hướng Vi một cái, yêu hận sân si của thế gian luôn khó mà xóa bỏ, hy vọng cô đừng vì tư lợi cá nhân mà hại khác là .
Tông Nhân Vô nghiêm mặt: “Các ngươi mau chọn .”
Có ví dụ của Hoàng Phủ Hướng Vi, dám hỏi gì nữa, hai ba cùng nhảy lên chiếc linh chu khổng lồ đang lơ lửng .
Vân Tranh liếc Hoàng Phủ Hướng Vi vẫn còn yên tại chỗ, thu hồi ánh mắt, với các bạn nhỏ: “Chúng lên thôi.”
“Được.”
Phong Vân tiểu đội nhảy lên chiếc ‘Khung Thiên Linh Chu’ mang sáu.
Khi họ lên linh chu, mới phát hiện chiếc linh chu lớn hơn họ tưởng tượng nhiều, chỉ riêng boong tàu thể chứa hai trăm , bình thường tu luyện ở đây cũng thành vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-895-khong-duoc-vo-le.html.]
“Vân tiểu sư !”
Một tiếng gọi, kéo sự chú ý của Vân Tranh qua.
Cô đầu , chỉ thấy Tư Khấu Viện nhanh ch.óng chạy về phía cô, đột nhiên dang rộng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Tư Khấu Viện dùng má cọ cọ mặt Vân Tranh, giọng điệu vui mừng nên lời: “Tiểu sư , lâu tiếp xúc gần với .”
Phong Hành Lan và những khác đều kinh ngạc họ.
Vân Tranh siết đến mức sắp thở nổi, cô giơ tay từ từ đẩy Tư Khấu Viện , dở dở gọi một tiếng: “Tư sư tỷ, tỷ nhiệt tình quá .”
Tư Khấu Viện chằm chằm mặt Vân Tranh, trong lòng thầm nghĩ tiểu sư thật sự quá xinh , trông mềm mại đáng yêu, tại sư phụ phế vật của thể dụ dỗ tiểu sư về sư môn.
Thật tức c.h.ế.t .
“ .” Tư Khấu Viện đột nhiên nhớ điều gì đó, cô vội vàng lấy ba cái bao tải lớn từ trong gian trữ vật, ‘loảng xoảng’ ném xuống boong tàu.
Cô chỉ ba cái bao tải sặc sỡ, với Vân Tranh:
“Tiểu sư , đây là quà gặp .”
Vân Tranh: “…” Kim màn thầu!
Cô từ chối: “Cảm ơn Tư sư tỷ, món quà quá quý giá, nhận .”
“Không ! Đây là của , dành cho .”
Tư Khấu Viện , nhét miệng ba cái bao tải tay cô, giọng điệu như dỗ trẻ con: “Nghe lời sư tỷ, nhận.”
Vân Tranh: “…”
Cuối cùng, cô thể từ chối sư tỷ, đành nhận lấy ba cái bao tải sặc sỡ .
Sau đó cô giới thiệu Phong Hành Lan và bảy khác cho Tư Khấu Viện, Tư Khấu Viện đối mặt với những nam t.ử như Phong Hành Lan, vẻ mặt nhàn nhạt, như thể thật sự là một đại sư tỷ kinh nghiệm, khi cô thấy Nam Cung Thanh Thanh, đáy mắt kìm sự tán thưởng và yêu thích.
Cô vác một bao tải kim màn thầu lớn, nhét cho Nam Cung Thanh Thanh.
“Thanh Thanh sư , quà gặp mặt cho .”
Nam Cung Thanh Thanh ngẩn : “…Cảm ơn sư tỷ.”
Phong Hành Lan và mấy khác tuy thấy bên trong những chiếc bao tải sặc sỡ chứa gì, nhưng cảm thấy trọng lượng chắc nhẹ.
Tư Khấu Viện thấy họ chằm chằm bao tải, dường như suy nghĩ một chút, vẻ mặt chút bối rối, tình nguyện lấy sáu cái kim màn thầu, nhét cho sáu Phong Hành Lan.
Mỗi một cái kim màn thầu.
Tư Khấu Viện thấy họ qua với ánh mắt nghi hoặc, lập tức vẻ mặt cảnh giác : “Ta còn màn thầu nữa !”
Sáu Phong Hành Lan nghẹn lời, cuối cùng vẫn một câu: “Cảm ơn Tư sư tỷ.”
…
Trên chiếc linh chu sáu , ngày càng nhiều lên.
Vân Tranh thấy mấy quen boong tàu, Hoàng Phủ Hướng Nghiêu, Dung Minh, Tư Mã Huân…
Cô đột nhiên nhớ lúc ở Yêu Giới, Hoàng Phủ Lăng nhờ cô chuyển một chiếc hộp cho Hoàng Phủ Hạo. Cô đến mép boong tàu, xuống vạn vật, ánh mắt rơi đàn ông trung niên mặc áo đen ở xa.
Ánh mắt cô ngưng , vẫn là nên đợi một thời cơ thích hợp đích giao cho ông .
Bởi vì cô thể tiết lộ sự tồn tại của Yêu Giới.
Ngay khi cô định thu hồi ánh mắt, một ánh mắt thể phớt lờ rơi cô, cô , đụng một đôi mắt sâu thẳm bí ẩn, suýt nữa thì chìm sâu đó.