Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 89: Trời Ban Cơ Hội Tốt
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:17:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hoàng , Nhu nhi đau quá."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Duẫn Nhu nhăn nhó vì đau đớn, ả như đang cáo trạng hét lên với Sở Duẫn Hành: "Hoàng , giúp Nhu nhi g.i.ế.c tiện nhân , cô đáng c.h.ế.t!"
Nghe , Sở Duẫn Hành giống như đây ngay lập tức đáp Sở Duẫn Nhu, mà do dự vài giây.
Hắn mới đại nghĩa lẫm liệt : "Nhu nhi, bây giờ là thời gian ghi danh giải tranh đoạt danh ngạch khảo hạch Thánh Đô, chúng là của hoàng thất Đại Sở Quốc, nên tự giác duy trì trật tự xếp hàng!"
Lúc , ánh mắt Tô Dung khẽ đảo, đó đến bên cạnh Sở Duẫn Nhu, hạ giọng dùng âm thanh chỉ hai mới thể thấy : " , công chúa báo thù, thể hung hăng dạy dỗ Vân Tranh ở giải tranh đoạt danh ngạch khảo hạch Thánh Đô, lôi đài, sống c.h.ế.t !"
Sở Duẫn Nhu suy nghĩ một chút, cảm thấy lời của hoàng và Tô Dung đều lý.
Trong đầu ả liên tục vang lên một câu 'Trên lôi đài, sống c.h.ế.t ! '.
, ả g.i.ế.c tiện nhân ở giải tranh đoạt danh ngạch khảo hạch Thánh Đô!
Cho dù là Vân lão Vương gia, cũng gì ả, dù quy củ cũng bày đó!
Ả c.ắ.n răng, gật đầu, đồng ý chuyện .
Mà lúc Vân Tranh và Vân Diệu hai kết bạn xếp hàng trong đám , cách bọn họ ít nhất cũng mười mấy .
Hơn nữa, Giang Dịch Thần cũng từ lúc nào theo lưng Vân Tranh, dường như đang tìm cách chủ động bắt chuyện với Vân Tranh.
Cảnh tượng , rơi trong mắt Sở Duẫn Hành, đặc biệt chướng mắt.
Phế vật linh lực , liền liếc mắt đưa tình với nam nhân khác, quả thực là lẳng lơ!
Cuối cùng, Sở Duẫn Hành tiên để thị vệ hộ tống Sở Duẫn Nhu về chữa thương, còn thì cùng Tô Dung xếp hàng.
Trong thời gian chờ đợi đằng đẵng, Sở Duẫn Hành vẫn luôn quan sát ba Vân Tranh, Vân Diệu, Giang Dịch Thần ở cách đó xa phía .
Tô Dung cũng phát hiện sự bất thường của Sở Duẫn Hành.
Trong lúc ả đang tức giận, đồng thời cũng bắt đầu mưu tính lối thoát khác, ả hề ngốc, thực Sở Duẫn Hành đáng tin cậy như , nha ấm giường trong phủ cũng mấy .
Ả đến những nơi rộng lớn hơn!
Gả cho một nam nhân thực lực và địa vị cao hơn, chứ chỉ giới hạn ở một hoàng t.ử phi của một tiểu quốc!
Nghĩ đến đây, ả ngước mắt bóng hồng y ở cách đó xa phía , trong lòng mạc danh một loại cảm giác.
Vân Tranh, cô nhất định là hòn đá cản đường ả đến những nơi rộng lớn hơn!
Trong mắt Tô Dung thêm một tia sát ý bức thiết.
Mà lúc Vân Tranh dường như cảm ứng, đầu về phía Tô Dung, vặn ánh mắt hai chạm , Tô Dung vì chột mà lập tức ngây ngốc tại chỗ.
Vân Tranh nhếch môi, nhướng một bên mày, đó nàng thu hồi tầm mắt, tiếp tục câu câu trò chuyện với cô cô nhà .
Tô Dung cảm thấy biểu cảm của nàng là đang khiêu khích ả, Tô Dung mang theo hận ý nghiến răng nghiến lợi, ả hối hận vì nửa năm dồn nàng chỗ c.h.ế.t.
Để cho tiện nhân Vân Tranh cơ hội trỗi dậy.
Bây giờ cô còn linh lực nữa!
...
Dần dần, mặt trời lặn về tây.
Cuối cùng cũng đến lượt nhóm Vân Tranh.
Phía một khối trắc linh thạch, Vân Diệu đặt tay lên, đó thực lực hiển thị là tu vi Đại Linh Sư cửu giai.
Tuổi tác hiển thị là hai mươi bốn tuổi.
Tuổi tác và thực lực đều qua ải, đó cô ghi danh thành công.
Đến lượt Vân Tranh, ánh mắt dò xét và đ.á.n.h giá của những xung quanh ngừng đổ dồn về phía nàng, rõ ràng là bọn họ về mâu thuẫn giữa Vân Tranh và Duẫn Nhu công chúa sáng nay.
Vẫn luôn là phế vật khét tiếng của Đại Sở Quốc, thể đột nhiên linh lực đạt đến cảnh giới Đại Linh Sư ?
Một trong những khả năng đó là, Vân Tranh đang dối.
"Đặt tay lên đây." Vị quan khảo thí Vân Tranh thêm vài cái, trong mắt cũng lóe lên một tia nghi ngờ, cuối cùng vẫn theo trình tự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-89-troi-ban-co-hoi-tot.html.]
Đại Quyển trong thức hải của Vân Tranh lên tiếng: "Chủ nhân, cứ yên tâm đặt lên , chiếc vòng tay mà Thước đại nhân đưa cho , thể che giấu tu vi thực sự của , nó là tu vi gì thì nó sẽ là tu vi đó."
Nghe thấy ba chữ 'Thước đại nhân', Vân Tranh liền nhớ đến bóng dáng phong quang tễ nguyệt, tôn quý nhã nhặn .
Tim nàng khẽ thắt , bây giờ đang ở nhỉ?
Vân Tranh từng dò hỏi phận của Dung Thước, dù nếu cho nàng , sẽ chủ động với nàng.
Dung Thước...
Hai ba tháng gặp .
Mạc danh... chút nhớ nhung.
Vân Tranh kéo dòng suy nghĩ đang bay xa trở về, thu liễm tâm tư, đó ánh mắt của đám , đặt tay lên khối tinh thạch kiểm tra linh lực .
'Ầm:'
Ánh sáng của tinh thạch bừng lên.
Tu vi Đại Linh Sư ngũ giai!
Tuổi tác mười lăm tuổi!
Đám kinh ngạc, Vân Tranh tuổi còn nhỏ như , tu vi Đại Linh Sư ngũ giai !
Hơn nữa đây nàng là một phế vật!
"Trong các nữ t.ử trẻ tuổi của Đại Sở Quốc chúng , thiên tài nhất là Tô Dung, thực lực Đại Linh Sư bát giai, nhưng Tô Dung mười tám tuổi , lúc ả mười lăm tuổi, cũng tu vi Đại Linh Sư ngũ giai!"
"Đây là phế vật ? Chẳng lẽ là thiên tài ? Năm đó lúc Giang Dịch Thần mười lăm tuổi, cũng tu vi Đại Linh Sư ngũ giai!"
" !"
"Vân Tranh phế... , thể gọi là phế vật nữa ! Cũng quá lợi hại chứ? Còn trâu bò hơn cả Giang gia thiếu gia Giang Dịch Thần nữa."
Đám bàn tán xôn xao, đem Tô Dung và Vân Tranh so sánh, dần dần chuyển sang Giang Dịch Thần.
Giang Dịch Thần lưng Vân Tranh, những lời , trong lòng bất đắc dĩ chút khâm phục Vân Tranh.
Cho dù đây nàng là giả heo ăn thịt hổ, là nửa chừng mới thể tu luyện, đều thể xóa nhòa việc thiên phú của nàng mạnh!
Giang Dịch Thần thực những năm qua, Vân Tranh chịu đựng những ủy khuất và nhục nhã gì, chỉ là lúc đó và nàng , huống hồ nàng khúm núm thấy là trốn.
Nói thật, thích tính cách đây của nàng.
Vẫn là bây giờ hơn, hào phóng tự nhiên, tự tin ngông cuồng, tiêu sái bất kham.
Là khí chất mà nữ t.ử bình thường thể .
Giang Dịch Thần chân thành khen ngợi: "Vân Tranh, cô bây giờ coi như là vang danh khắp Đại Sở Quốc , từ nay về cô còn là phế vật nữa, mà là thiên tài khiến ngưỡng mộ ."
Vân Tranh .
Nàng quan tâm đến những hư danh , nàng chỉ cường đại, cường đại hơn nữa.
Trước tiên thành ước hẹn ba năm với Dung Thước, đó dần dần trở nên mạnh mẽ, cuối cùng sẽ một ngày, nàng sẽ vượt qua !
Vân Tranh bất tri bất giác, coi Dung Thước thành một mục tiêu để trở nên mạnh mẽ.
Vân lão Vương gia ở cách đó xa vui vẻ vuốt vuốt râu của , đó với Giang gia chủ và những bên cạnh: "Tôn nữ của bản vương, vốn dĩ là bất phàm, đây là do các mắt tròng thôi!"
Đám Giang gia chủ: "..." Giọng điệu khoe khoang thật sự, mạc danh ăn đòn.
mà, bọn họ đ.á.n.h Vân lão Vương gia...
Bọn họ cũng từng nghĩ tới, Vân Tranh của Vân Vương phủ ngày lật ngược thế cờ.
Giang gia chủ và mấy khác , đó Vân lão Vương gia đang vui vẻ, hỏi: "Vân lão Vương gia, thể hỏi một chút, bảo bối tôn nữ của ngài tu luyện từ khi nào ?"
Vân lão Vương gia , thần tình vui vẻ trầm xuống.
Ngay đó, ông ha hả, một cách mơ hồ: "Đương nhiên là lúc trời ban cơ hội !"