Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 889: Đuổi Ai Ra Ngoài

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:17:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời thốt , các thị vệ đang canh gác ở hành lang tầng ba nhanh ch.óng chạy tới, mục tiêu của họ là Vân Tranh.

Hai thị vệ dẫn đầu giữ lấy vai Vân Tranh để đuổi cô ngoài.

đúng lúc :

Vân Tranh giơ tay bẻ ngược cánh tay của họ, một tiếng ‘rắc’ gãy xương và tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên cùng lúc.

Nam phục vụ vã mồ hôi hột, vội vàng đến mặt trưởng lão Tù, nhanh ch.óng : “Trưởng lão Tù, cô là khách của đấu giá trường…”

Trưởng lão Tù nổi giận: “Ngay cả một tên phục vụ quèn như ngươi cũng dám cầu xin cho cô ?!”

Vừa dứt lời, một luồng uy áp cảnh giới Thiên Tôn lập tức giáng xuống nam phục vụ, trong nháy mắt đè cong lưng và hai chân của .

Ngay lúc nam phục vụ chịu nổi uy áp, hai đầu gối sắp quỳ xuống đất, vai một bàn tay thon dài trắng nõn giữ , giây tiếp theo cả kéo lên.

Nam phục vụ giật , vội đầu , đập mắt là một gương mặt xinh tuyệt trần, đôi mắt đen láy của cô ánh lên tia lạnh lẽo.

Vân Tranh lạnh lùng : “Muốn đuổi ngoài?”

Trưởng lão Tù thấy cô như , sống lưng lạnh toát, trong lòng vô cùng khó chịu. Lão trả lời câu hỏi của cô mà trực tiếp trầm giọng lệnh:

“Trói cô , ném ngoài, đưa tên cô danh sách đen, vĩnh viễn cho phép bước Đình Vân Phái Mại Trường!”

Các thị vệ lập tức hành động.

Chỉ điều, họ rõ ràng cảnh giác đề phòng hơn nhiều.

của Hướng Hoàng tiểu đội thấy , tâm trạng mỗi mỗi khác.

Tưởng T.ử Thật mặt mày đắc ý, vỗ tay khen , mắng nhiếc: “Đáng đời, tiểu đội hạ đẳng giả mạo!”

Lúc , Hoàng Phủ Hướng Vi dùng giọng điệu nhàn nhạt khuyên nhủ: “Vân sư , cho cơ hội cuối cùng, xin chúng , nếu sẽ thể Đình Vân Phái Mại Trường nữa…”

Ai mà , Đình Vân Phái Mại Trường và Đình Vân Điên t.ửu lâu mối quan hệ thể tách rời.

Một khi liệt danh sách đen, thứ mất chỉ một.

“Làm đừng bắt cóc đạo đức quá.” Vân Tranh khẽ , cô chỉ đang đường thì mấy con ch.ó điên sủa cho vài tiếng.

Cô c.h.ử.i một câu, liền mấy con ch.ó điên c.ắ.n lấy vạt áo.

Thật phiền phức.

Nếu đ.á.n.h ở đây, chắc bồi thường nhiều tiền…

Thôi bỏ , bọn họ xứng với tiền của cô.

Vân Tranh nam phục vụ: “Đi tìm chủ của tới đây, nếu , thể sẽ phá nát nơi !”

Nam phục vụ ngẩn vài giây, khi hồn liền vội vàng chạy sâu trong hành lang, trong lòng thầm nghĩ: Chỉ chủ đấu giá trường mặt mới trấn áp bọn họ.

Một đám thị vệ ùa tới, hai tay Vân Tranh đột nhiên nắm thành quyền.

Bốp! Bốp! Bốp!

“A a a…”

Chỉ trong chốc lát, cô tay đ.á.n.h gục bọn họ.

Trên mặt đất, một đám thị vệ đang ôm n.g.ự.c rên rỉ ngớt, thậm chí còn sùi bọt mép.

Sắc mặt của Hướng Hoàng tiểu đội đổi.

Hoàng Phủ Hướng Vi Vân Tranh với ánh mắt sâu hơn.

Trưởng lão Tù kinh ngạc, thị vệ bình thường cô, lão cũng ngờ con nhóc thối thật sự dám tay ở Đình Vân Phái Mại Trường!

Thị vệ bình thường , nhưng ám vệ chắc chắn thể!

Bởi vì mỗi ám vệ của Đình Vân Phái Mại Trường, tu vi đều Nguyên Tôn cảnh trung kỳ, trực tiếp áp chế con nhóc thối một tiểu cảnh giới!

Ngay khi lão định gọi ám vệ , đột nhiên xa truyền đến một giọng êm tai:

“Tù Tả Anh, ai cho ngươi cái gan đuổi bạn của bản tọa ngoài? Khách quý bản tọa mời đến, từ khi nào đến lượt ngươi bắt nạt?!”

Trưởng lão Tù chấn động.

Nhìn theo hướng phát âm thanh, một đàn ông trẻ tuổi mặc áo choàng màu chàm bước tới, nửa khuôn mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc chạm hoa văn, che dung mạo thật, cây quạt lông trong tay khép , ánh mắt sắc như kiếm rơi trưởng lão Tù.

“Chủ… Chủ đấu giá trường!” Trưởng lão Tù kinh hãi suýt thất thanh.

Đình Vân Phái Mại Trường mười trưởng lão giám định, giám định cũng phân cấp, mà trưởng lão Tù thuộc cấp trưởng lão giám định trung cấp, lão ở Đình Vân Phái Mại Trường lâu, nhưng hai năm từng gặp Bách Linh.

Bách Linh nay luôn thần xuất quỷ một.

Giọng Bách Linh nhẹ, nhưng khiến rợn tóc gáy, : “Tù Tả Anh, nể tình ngươi đây giám định ít bảo vật cho đấu giá trường, bản tọa cho ngươi hai lựa chọn: một là xin Vân cô nương, đó cút khỏi đấu giá trường! Hai là xin Vân Tranh, đó chịu một trăm roi, còn tước phận trưởng lão giám định trung cấp, giáng xuống trưởng lão giám định sơ cấp.”

Trưởng lão Tù trong lòng kinh hãi.

“Chủ đấu giá trường, …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-889-duoi-ai-ra-ngoai.html.]

Bách Linh ngắt lời lão, ngắn gọn: “Lựa chọn.”

chọn cái thứ hai!” Trưởng lão Tù nuốt nước bọt, lão một khi đuổi khỏi Đình Vân Phái Mại Trường, tình cảnh sẽ khó khăn gấp trăm .

Trưởng lão Tù thô lỗ nhét chiếc hộp trong tay cho Hoàng Phủ Hướng Vi, giọng điệu chút oán hận: “Trả cho các !”

Không cần Bách Linh chỉ dạy, trưởng lão Tù nhanh ch.óng quỳ phịch xuống mặt Vân Tranh, run rẩy : “Vân cô nương, là mắt tròng, là … cậy già lên mặt, sai , xin !”

Vẻ mặt Vân Tranh hề đổi.

Lão xin là chuyện của lão, cô tha thứ là chuyện của cô.

Nếu cô chỉ là một kẻ yếu, chỗ dựa, lời của Tù Tả Anh thể khiến nửa đời của cô .

Bách Linh thấy dáng vẻ của Vân Tranh, liền hiểu đôi chút, lạnh giọng một câu: “Dẫn xuống, chịu phạt!”

Trong nháy mắt, vài bóng đen xuất hiện.

Giây tiếp theo, trưởng lão Tù đang quỳ đất dẫn .

Lúc , Bách Linh về phía Hoàng Phủ Hướng Vi và những khác.

Tim Hoàng Phủ Hướng Vi đập thịch một cái, cô chủ đấu giá trường của Đình Vân Phái Mại Trường, Bách Linh, là bạn của Đế Tôn đại nhân, nhưng tại Vân Tranh trở thành bạn của Bách Linh?!

Hai tưởng chừng như trời và đất , thể liên quan đến ?

Nếu Vân Tranh mượn phận bạn của Bách Linh để tiếp cận Đế Tôn đại nhân…

Tim Hoàng Phủ Hướng Vi đột nhiên co rút , cô cho phép bất kỳ phụ nữ nào tiếp cận Đế Tôn, bởi vì Đế Tôn là vầng trăng sáng trời của cô!

Thứ cô , những phụ nữ khác cũng !

Bách Linh nhiều cảm xúc, nhàn nhạt lệnh: “Đưa bọn họ ngoài, đừng để họ nữa.”

Một câu liệt Hướng Hoàng tiểu đội danh sách đen.

Sắc mặt của Hướng Hoàng tiểu đội kinh biến, Tưởng T.ử Thật giận dữ : “Tại ?!”

Bách Linh khẽ khẩy: “Bởi vì đây là đấu giá trường do bản tọa mở, ý kiến?”

Cuối cùng, thêm: “Các dám cậy đông h.i.ế.p yếu Vân cô nương, bản tọa xem thường các .”

“Đưa ngoài!”

Vừa dứt lời, Hướng Hoàng tiểu đội đội ám vệ ‘mời’ ngoài.

“Vân cô nương, cô kinh hãi ?” Bách Linh cô, vẻ mặt ôn hòa tự tại, nhưng trong lòng thầm nghĩ, nếu cô mách lẻo với Dung Thước rằng bắt nạt ở Đình Vân Phái Mại Trường, lẽ cái mạng nhỏ của sẽ còn.

Vân Tranh : “Chưa c.h.ế.t, kiểm hàng .”

Bách Linh: “…” Con bé từ nhỏ hung hãn.

Nghĩ cũng , hung hãn thể hàng phục vị Đế Tôn mặt lạnh vô tình ?!

Bên , Hướng Hoàng tiểu đội ám vệ ‘mời’ ngoài, qua đường thấy, lập tức chỉ trỏ về phía họ.

“…Đây là đại tiểu thư của Hoàng tộc nhất mạch ? Sao của Đình Vân Phái Mại Trường ném ngoài?”

“Chắc là chuyện gì đó…”

“Đây là Hướng Hoàng tiểu đội của Học viện Khung Thiên, lạ thật, họ ném ngoài?!”

Những lời chế giễu hoặc nghi hoặc lọt tai mười một của Hướng Hoàng tiểu đội, khiến sắc mặt họ vô cùng khó coi, đáy mắt tràn đầy căm phẫn và hận thù.

“Đi, rời khỏi đây .” Hoàng Phủ Hướng Vi cố gắng trấn tĩnh .

Mối nhục hôm nay, một ngày nào đó cô sẽ trả cho bọn họ!

“Được.” Người của Hướng Hoàng tiểu đội bao giờ chịu sự sỉ nhục lớn như , họ chỉ mau ch.óng chạy .

Thời gian trôi nhanh.

Đã đến ngày 3 tháng 7.

Thiên Hoàng Thành vô cùng náo nhiệt, mà trong Đình Vân Phái Mại Trường, trong ngoài đều ít .

Người của các thế lực như Xích Tiêu Thần Phong Điện, Học viện Khung Thiên, Hoàng tộc nhất mạch, Thiên tộc nhất mạch, Mạch Châu đảo đều cử đến.

Buổi đấu giá là để chuẩn cho chuyến sắp tới đến Thủ Vân Đại Lục.

Phòng riêng của tám Vân Tranh ở tầng năm, sắp xếp theo tiêu chuẩn cao nhất.

Trong phòng riêng, một nam t.ử lạnh lùng mặc áo trắng đang ôm thanh kiếm trong lòng, cẩn thận lau vỏ kiếm, thở dài : “ chỉ đến xem thôi.”

 

 

Loading...