Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 868: Thời Gian Chạy Trốn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:17:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà lúc , trong lòng đang ôm một thiếu nữ áo đỏ, thiếu nữ nhắm c.h.ặ.t mắt tựa lòng , hôn mê, là đang ngủ say.

Thiếu nữ , chính là Vân Tranh!

Phía , còn hai vị hộ pháp Sóc Cung, là Vân Bằng và Lôi Ngạo.

Đôi mắt sâu thẳm của nam nhân tuấn mỹ như đang ấp ủ một trận cuồng phong bão tố, đôi môi mỏng ửng đỏ của khẽ mở, giọng lạnh lẽo đến khó tả:

“Bản tôn, cho các ngươi mười tức thời gian chạy trốn.”

Lời , lão già hắc y và cầm đầu hắc y kinh hãi run rẩy, họ hề ý định chống cự, mà run lẩy bẩy nhanh ch.óng bỏ chạy.

Hai họ dùng tốc độ di chuyển nhanh nhất trong đời, chạy về hướng ngược với Đế Tôn.

Một tức trôi qua…

Ba tức… bốn… năm…

Mười tức!

Chính xác đến mười tức , họ chạy xa ngàn dặm, gần như còn thấy bóng dáng hai họ, ngay lúc hai họ buông lỏng cảnh giác, một luồng linh lực mạnh mẽ lập tức bao phủ lấy họ.

Đồng t.ử họ chấn động, sắc mặt dần trở nên đau đớn.

Ý nghĩ cuối cùng trong lòng họ là: Hoàn xong !

Giây tiếp theo, gian khí lưu chuyển động, hai họ trong nháy mắt dịch chuyển đến xa Phong Vân Linh Chu, đối mặt với nam nhân mặc mặc bào đáng sợ .

Sắc mặt họ kinh hãi tột độ.

Đế Tôn còn cả gian chi lực?!

Ánh mắt lạnh lùng thờ ơ của nam nhân rơi họ, giọng trầm thấp lạnh lẽo: “Muốn g.i.ế.c Đế hậu của bản tôn?!”

“Đế Tôn… tha… a a a!”

Hai cường giả Chí Tôn Cảnh lập tức nổ tung, trong nháy mắt biến thành một m.á.u.

Nam nhân ngẩng đầu con thú vảy đen khổng lồ, gọi một tiếng: “Thao Thiết.”

Thao Thiết lập tức hiểu ý, chút do dự há to miệng, nuốt họ bụng, còn nhai nhai mấy .

‘Ợ~’

Hai cường giả Chí Tôn Cảnh thật bổ, Thao Thiết biến thành hình , giơ tay nhỏ lên xoa xoa cái bụng phình to của .

Hắn ít nhất thể năm ngày ăn cơm !

Thao Thiết hài lòng xoa bụng, đó hóa thành một luồng sáng, vui vẻ chui cơ thể Vân Tranh.

Đế Tôn ôm thiếu nữ đến linh chu, các đồng đội vây .

“Dung ca, Tranh Tranh chứ?!”

“Ta chữa thương cho nàng.” Đế Tôn nhíu mày ngắn gọn, đó bổ sung một câu: “Các ngươi chuyện gì cứ tìm Vân Bằng, Lôi Ngạo .”

Nói xong, Đế Tôn cúi đầu khuôn mặt thương của thiếu nữ, trái tim như hàng ngàn cây kim châm đau nhói, mím c.h.ặ.t môi, bước nhanh về phía phòng linh chu, nhẹ nhàng che chở cho nàng.

Đợi ôm Vân Tranh phòng, liền bắt đầu dùng linh lực chữa thương cho nàng.

Mà các đồng đội thấy , thở phào nhẹ nhõm.

Mạc Tinh chọn cách thẳng, ngón tay run rẩy giơ lên: “Phiền Bằng ca và Lôi ca .”

Vân Bằng và Lôi Ngạo: “…”

Nguy hiểm giải trừ, Úc Thu và mấy khác cũng chọn cách thẳng. Thanh Phong và Mặc Vũ cũng khá hơn là bao, thấy bạn cũ đến, tự nhiên cũng chọn cách sõng soài đất.

Lôi Ngạo thấy một đám thương la liệt, khóe miệng co giật.

Họ rốt cuộc chuyện gì oán giận ?

Không chỉ những truy sát thôi ?

Lúc Lôi Ngạo còn họ chiến đấu một trận ở Ung Châu Thành, hơn nữa còn là một trận chiến kinh thiên động địa.

Trận chiến , trực tiếp khiến Phong Vân tiểu đội vang danh khắp khu vực phía Tây.

Vân Bằng và Lôi Ngạo tiên hợp lực cứu chữa Yến Trầm, dù Yến Trầm cũng là luyện đan sư và y sư. Trước tiên chữa trị cho , để chữa trị cho những khác.

Mạc Tinh thẳng, giọng mệt mỏi hỏi: “Lôi ca, địa điểm thú triều tiếp theo sẽ ở ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-868-thoi-gian-chay-tron.html.]

Lôi Ngạo ngẩn : “Chắc là ở Đồ Từ Thành.”

“Vậy thì xuất phát đến Đồ Từ Thành!” Mạc Tinh lập tức tinh thần.

vết thương của các …” Lôi Ngạo thôi, sắc mặt phức tạp.

Phong Hành Lan hiếm khi lên tiếng: “Không , phần thưởng là .”

Vân Bằng và Lôi Ngạo lặng lẽ , bên cạnh Đế hậu chỉ là thiên tài, mà còn là kẻ điên, còn đặc biệt thích hồng ngọc.

Đế Tôn đặt Vân Tranh lên giường, thấy quần áo của nàng m.á.u và vết thương dính c.h.ặ.t, ánh mắt sâu thẳm.

Hắn tiên cho Vân Tranh uống ba viên thần cấp đan d.ư.ợ.c.

Nàng uống đan d.ư.ợ.c, thở hỗn loạn yếu ớt dần dần lên.

Đế Tôn chằm chằm nàng một hai giây, sắc mặt thoáng qua vẻ do dự, nhưng nhanh quyết định, lập tức bố trí một lớp kết giới trong phòng .

Sau đó, ngón tay thon dài trắng nõn khớp xương rõ ràng của từ từ kéo mở thắt lưng của nàng, đột nhiên sắc mặt ngưng , giơ ngón tay ấn lên trán nàng, ánh sáng vàng nhạt lan , một tiếng ‘tách’ nhẹ vang lên, tạm thời cắt đứt liên kết giữa Vân Tranh và các khế ước thú, khiến chúng thể thấy cảnh tượng bên ngoài.

Sau đó, trong tay xuất hiện một dải bịt mắt, nhanh ch.óng buộc nó lên mắt .

Hắn từ từ nhắm c.h.ặ.t mắt, một mảng tối đen.

Trên mặt Đế Tôn biểu lộ gì, nhưng vành tai đỏ đến mức sắp nhỏ m.á.u.

Hắn giơ ngón tay thon dài lên, vụng về chậm rãi cởi từng chút một bộ quần áo dính m.á.u của nàng.

Hắn dường như vết thương của nàng ở , nên cẩn thận kéo quần áo , nhưng dù , khi m.á.u dính và quần áo tách , vẫn động đến vết thương của nàng.

Thiếu nữ trong cơn hôn mê nhíu mày.

Tuy nhiên, giây tiếp theo một luồng linh lực ấm áp mát mẻ rơi xuống vết thương, đôi mày xinh của nàng từ từ giãn .

“Đừng sợ.”

Đến tối, Đế Tôn mới khỏi phòng.

Gò má chút ửng hồng, khiến khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng của thêm vài phần yêu diễm, đôi mắt sâu thẳm cũng như dịu ít.

Trước khi Vân Bằng và những khác phát hiện , nhanh ch.óng rời khỏi linh chu.

Vân Bằng ngẩn : “Vừa hình như thấy Đế Tôn…” Đế Tôn hình như còn đỏ mặt…?

Lôi Ngạo lắc đầu: “Không thể nào, Đế Tôn chắc vẫn đang chữa thương cho Đế hậu.”

“Cũng .”

Họ , vị Đế Tôn đại nhân hóng gió lạnh.

Đợi , là hai khắc , mang theo một luồng hàn khí nồng đậm trở về, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng sát phạt, như t.ử thần giáng lâm.

Dọa Vân Bằng và những khác giật nảy .

“Dung ca, g.i.ế.c ?!” Mộ Dận kinh ngạc hỏi.

“Cũng gần như .” Đế Tôn bình tĩnh gật đầu, giọng ôn hòa bổ sung một câu: “Nghỉ ngơi cho .”

Đế Tôn xong, về phòng.

Trên linh chu tổng cộng tám phòng, Nam Cung Thanh Thanh, Chung Ly Vô Uyên, Úc Thu, Yến Trầm, Phong Hành Lan năm đều về phòng dưỡng thương, chỉ Mộ Dận và Mạc Tinh còn ở bên ngoài giao lưu với bốn vị hộ pháp.

Mạc Tinh tò mò hỏi: “Sóc Cung kẻ thù nào mà cần Dung ca tự tay ?”

Bốn vị hộ pháp im lặng.

Họ đang nghĩ, năng lực của thụt lùi ? Đế Tôn cần họ nữa…

Đế Tôn phòng, ánh mắt lập tức khóa c.h.ặ.t thiếu nữ giường, lúc nàng một bộ quần áo đỏ khác, nhưng kiểu dáng và họa tiết thêu gần như giống , còn chức năng phòng hộ.

Nhớ cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay, tim đập thình thịch một cái, vành tai dần nóng lên, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng, ánh mắt chút tự nhiên.

 

 

Loading...