Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 74: Linh Tông Cổ Mộ

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:17:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi thở thanh lãnh độc đáo quen thuộc, là A Thước?!

"Tranh nhi..."

Trong lúc ý thức Vân Tranh m.ô.n.g lung, thấy hai chữ 'Tranh nhi', nàng hoang mang, A Thước...

Còn đợi nàng nghĩ thông suốt, nàng chìm hôn mê.

—— Linh Tông cổ mộ.

Khi Vân Tranh tỉnh , phát hiện đang trong vòng tay của Dung Thước.

dường như vẫn luôn chờ đợi nàng tỉnh .

"Nương t.ử, nàng tỉnh ?" Dung Thước vui mừng .

"Ừm." Vân Tranh nhíu mày ừ một tiếng, nàng đưa tay xoa xoa huyệt thái dương của , chút khó chịu.

Dung Thước thấy thế, đôi mắt sâu thẳm xẹt qua một tia u quang, nhanh ch.óng biến mất tăm tích, khôi phục ánh mắt ngây thơ.

"Nương t.ử đau, xoa xoa."

Nói xong, liền giơ những ngón tay thon dài rõ khớp xương lên xoa xoa huyệt thái dương nàng.

Vân Tranh đột nhiên chằm chằm Dung Thước, đến mức trong lòng Dung Thước căng thẳng.

Lẽ nào lộ ?

Không, thể nào, đóng vai chính giống hệt trong ký ức .

Dung Thước thu liễm tâm tư, ngây ngô: "Nương t.ử, nàng gì?"

Vân Tranh , đưa tay chạm vành tai đang đỏ bừng của , hỏi: "Sao tai đỏ thế ?"

Dung Thước sửng sốt, chỉ tai đỏ, mà hai má càng ửng đỏ hơn, chỉ là đang đeo mặt nạ, nàng thấy mà thôi.

"Ta cũng ." Dung Thước giả ngu trả lời.

Vân Tranh dường như cũng truy cứu sâu vấn đề , nàng dậy quanh bốn phía, đây là bên ngoài của một ngôi cổ mộ, hơn ba mươi đang hôn mê bên ngoài cổ mộ.

Đương nhiên, cũng bao gồm cả nàng.

Chẳng qua, so với bọn họ, nàng tỉnh nhanh hơn mà thôi.

Cửa lớn của cổ mộ là một cánh cửa đá cổ kính, cánh cửa bên điêu khắc phù điêu của Tứ đại thần thú thượng cổ, Tứ đại thần thú là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.

Mỗi một con đều sống động như thật, nếu kỹ, sẽ nó phản phệ.

Vân Tranh nhân lúc hiện tại ai tỉnh , nàng khép hai ngón tay vuốt qua mắt, ý đồ xuyên qua cánh cửa phù điêu cổ mộ bên trong.

, một luồng ánh sáng vặn vẹo phản phệ trở .

Vân Tranh vội vàng thu hồi tầm mắt, trong tay chợt hiện một cây b.út lông thon dài, đó sử dụng Huyền thuật chặn sự phản phệ của luồng sức mạnh ánh sáng vặn vẹo .

Đầu ngón tay trắng nõn cầm cán b.út xoay xoay, đó thu .

Đồng thuật của nàng thời gian thật sự chút tiến bộ nào, cứ giậm chân tại chỗ, thảo nào Đại Quyển mặt nhắc nhở nàng.

Nàng vốn định khi nâng cao thực lực lên, mới tu luyện Đồng thuật sẽ dễ dàng hơn một chút, ngờ, như sẽ chểnh mảng thuật pháp .

Đến lúc đó nắm giữ tuy dễ, nhưng cũng khó nắm bắt điểm cốt lõi trong đó.

Vân Tranh nhíu mày, khỏi cổ mộ, nàng sẽ dốc lòng học Đồng thuật mới.

Dung Thước ở bên cạnh lẳng lặng nàng đang suy nghĩ.

Hắn thầm nghĩ trong lòng, tự kiểm điểm là , tự kiểm điểm mới tiến bộ lớn hơn.

Vân Tranh đầu Dung Thước, hỏi: "A Thước, vũ lệnh ?"

Ngón tay giấu lớp áo bào của Dung Thước cuộn , bắt chước dáng vẻ mất trí nhớ của , nghi hoặc : "Ta cũng , cứ thế theo nương t.ử thôi."

Vân Tranh thêm vài , điều khiến cả thể xác và tinh thần Dung Thước đều cảnh giác lên.

Hắn nghĩ tới nàng thông minh, ngờ nàng nhạy bén như .

Hy vọng nàng đừng phát hiện điều gì bất thường.

Để lấy phận 'A Thước ngốc nghếch' ở bên cạnh nàng lâu thêm một chút, bởi vì lâu nữa khởi hành về Trung Linh Châu .

Lần ly biệt , lẽ sẽ mất một thời gian dài.

"A Thước, lát nữa theo sát bên cạnh ." Vân Tranh chợt nhếch môi , vẫy tay với .

Dung Thước , gian nan ngụy trang biểu cảm ngây ngô, đến mặt nàng.

Vân Tranh kiễng mũi chân, đó xoa xoa đầu .

"A Thước, ngoan ngoãn."

Dung Thước: "..." Mặc dù từ chối, nhưng chút lưu luyến, chuyện ?

Dung Thước thấp giọng 'ừm' một tiếng.

Tay Vân Tranh khựng , ngay đó tiếp tục xoa xoa mái tóc đen của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-74-linh-tong-co-mo.html.]

Không bao lâu.

Những bên ngoài cổ mộ dần dần tỉnh , điều khiến Vân Tranh tạm thời thu tâm tư tay mở cửa.

"Đây là ?"

"Đầu đau quá, chuyện ?"

"A, các kìa, đây là cửa lớn mộ địa của cường giả Linh Tông!"

"Vậy mà kịp phòng kéo những nắm giữ vũ lệnh chúng đây, nhưng tại chúng ở bên ngoài cổ mộ?"

Vấn đề , dấy lên sự suy ngẫm cũng như bất mãn của .

Cổ mộ bình thường, bọn họ đều truyền tống trực tiếp trong cổ mộ, bây giờ bọn họ thế cổ mộ của cường giả Linh Tông cự tuyệt ngoài cửa ?

Không ít bắt đầu thử mở cánh cửa phù điêu, nhưng đều vô công phản!

Thậm chí, trực tiếp phản phệ đến trọng thương!

"Rốt cuộc chuyện ? Không vũ lệnh màu bạc là thể cổ mộ ? Bây giờ thế tính là gì." Có một vô cùng bạo táo hét lên.

Vân Tranh theo hướng phát âm thanh, hóa là Phương Tư Ngôn!

Hắn bây giờ dường như biến đổi dáng vẻ, đáy mắt là một mảng xanh đen, hai mắt vô thần, cả trông âm u suy sụp.

Hơn nữa trạng thái của cả là suy sụp bạo táo.

Vân Tranh phát giác thực lực của từ Linh Vương nhất giai thụt lùi xuống Đại Linh Sư bát giai!

Hơn nữa tu vi Đại Linh Sư bát giai cũng chỉ là một cái vỏ rỗng.

Chắc hẳn uống linh đan diệu d.ư.ợ.c gì đó, cũng ngăn cản sự tiêu tán của linh lực.

Loại tra nam như Phương Tư Ngôn đáng trừng phạt như !

Cô cô Vân Diệu của nàng vì cứu , trúng độc liệt giường bảy năm, mà lấy lý do cô cô liệt hôn mê bất tỉnh, mượn cớ đó để từ hôn!

Khiến cho cuộc đời của cô cô Vân Diệu bôi lên một vết nhơ.

Phượng mâu Vân Tranh xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Đột nhiên——

Phù điêu cửa lớn cổ mộ chuyển động!

Một giọng già nua cũng theo đó vang lên.

"Lần mở cửa mộ địa của bản tông, do quá nhiều đến đây, cho nên tiên đồng loạt cự tuyệt ngoài cửa."

Quá nhiều ?

Ở đây gộp cũng chỉ hơn ba mươi , cũng tính là nhiều nhỉ?

"Vậy tiền bối thế nào mới chịu thả chúng ?" Một nam t.ử phong độ nhẹ nhàng lên tiếng dò hỏi.

" , xin tiền bối chỉ cho chúng cách hành sự !"

Mọi nhao nhao hùa theo.

"Haiz, vốn dĩ cũng cho các ngươi nữa... nhưng các ngươi thành khẩn như , bản tông tối đa cho mười lăm trong mộ địa tìm kiếm tài bảo công pháp , còn về phần danh ngạch do các ngươi tự định đoạt, bản tông sẽ can dự !"

"Bất quá, thời gian hạn, xin các vị nghiêm túc định đoạt."

Lời , sắc mặt biến đổi.

Những vốn đang cùng , trở nên đề phòng lẫn .

"Chỉ mười lăm ..."

Một nam t.ử trạc ba mươi tuổi âm trầm dò hỏi: "Người trẻ tuổi còn cơ hội, bằng nhường cho chúng ?"

Những lớn tuổi hơn tỏ vẻ tán thành với điều .

những trẻ tuổi thì đồng ý!

Nam t.ử phong độ nhẹ nhàng lên tiếng: "Đã là cơ duyên, phân biệt tuổi tác lớn nhỏ, ông đừng mang cái quan niệm đó đến ép buộc chúng !"

" , chúng mới nhường! Thật vất vả mới đến bước , thể bỏ cuộc ?"

"Những lớn tuổi các ông cũng cần tranh giành nữa, bởi vì tiền đồ của các ông là một mảnh mờ mịt !"

Những lớn tuổi hơn thấy lời , lửa giận ngập tràn l.ồ.ng n.g.ự.c.

Vậy mà dám châm chọc thiên phú của bọn họ !

【Tác giả lời

Đoán vui thưởng:

Đoán xem Đế Tôn rớt áo choàng mặt nữ chính ?

 

 

Loading...