Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 72: A Thước Ngoan Ngoãn
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:17:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, nàng về phía Dung Thước, an ủi: "A Thước, thích thứ ."
Dung Thước ngốc nghếch , lửa giận trong lòng nháy mắt tan biến, đó rũ mắt dịu dàng Vân Tranh.
"Sau sẽ tìm thứ hơn cho nương t.ử."
Vân Tranh mỉm .
Bách Linh ở cách đó xa vốn những lời lẽ sắc bén của Vân Tranh chọc giận, bây giờ thấy hình ảnh ấm áp như nước của hai mắt...
Đột nhiên cảm thấy giống như một thừa thãi.
Bách Linh chỉ liếc Vân Tranh một cái, bây giờ mới đ.á.n.h giá nàng.
Váy dài màu đỏ rực rỡ như lửa khoác , mặt đeo nửa chiếc mặt nạ bạc, hàng mày tinh xảo như tranh vẽ lộ vẻ linh động ngây thơ cùng một tia tà tứ, ước chừng mười bốn mười lăm tuổi.
Bách Linh đột nhiên cảm thấy Dung Thước đang trâu già gặm cỏ non.
Tiểu cô nương còn cập kê nhỉ?!
Dung Thước nhanh như tay với nàng ?
Mà Thanh Phong lúc suýt chút nữa vì câu của Vân Tranh mà tim ngừng đập.
Bách Linh đại nhân, cũng là mà nàng thể tùy tiện đáp trả ?
"Vân tiểu thư, đưa Bách đại nhân đến ." Thanh Phong , "Để Bách đại nhân xem bệnh cho Đế Tôn ."
Vân Tranh , tự nhiên sẽ từ chối, nàng khẽ gật đầu.
Bách Linh phe phẩy quạt lông, ánh mắt lơ đãng về phía Vân Tranh nháy mắt trở nên sắc bén nhắm : "Lúc bản tọa chữa trị cho Dung Thước, hy vọng ngoài ở đây."
Hàm ý là, bảo Vân Tranh ngoài rời khỏi khu vực .
Vân Tranh ngước mắt chạm ánh của Bách Linh: "Được."
Bách Linh kinh ngạc câu trả lời của nàng, còn tưởng nàng sẽ giống như đáp trả , kết quả ngoan ngoãn vô cùng.
Bách Linh chút thấu nữ t.ử .
Bọn họ , bàn tay Vân Tranh giấu ống tay áo siết c.h.ặ.t .
Nàng khẽ rũ mi, trong mắt xẹt qua một tia ý vị rõ.
Nàng ngẩng đầu Dung Thước ngốc nghếch, tủm tỉm : "A Thước, chơi với bọn họ một lát , lát nữa sẽ đến tìm ."
Dung Thước ngốc nghếch thấy lời , trong lòng sốt ruột: "Nương t.ử nàng ?"
"Ta việc đến chỗ khác một chuyến, chơi với bọn họ một lát, phỏng chừng sẽ về ngay." Vân Tranh , "A Thước đừng sợ, bọn họ là nhà."
Dung Thước ngốc nghếch tủi chằm chằm nàng: "Trước nàng luôn mang theo ..." Tại mang theo?
"Ngoan, A Thước."
Dung Thước ngốc nghếch tức giận hừ một tiếng.
Vân Tranh ân cần khuyên bảo: "Ta thật sự sẽ về nhanh, là nam t.ử hán, thể lúc nào cũng bám lấy nương t.ử , học cách tự lập, mới thể bảo vệ nương t.ử hơn, đúng ?"
Nghe thấy câu thể bảo vệ nương t.ử hơn, khiến Dung Thước ngốc nghếch động lòng.
Hắn suy nghĩ một chút, rũ mắt Vân Tranh, đó trịnh trọng : "Nương t.ử, nàng , trở nên lợi hại hơn, đó bảo vệ nàng."
Vân Tranh nở nụ tươi tắn.
Sau đó, nàng hướng về phía Thanh Phong và Bách Linh, khẽ gật đầu chào hỏi một tiếng, rời .
Vân Tranh một lúc lâu, đột nhiên tựa một gốc cây lớn.
Nàng ngẩng đầu lên bầu trời, trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát bâng khuâng, cảm giác đó vô cùng sầu não khó chịu.
Dung Thước ngốc nghếch đồng hành cùng nàng hơn hai tháng, hôm nay lẽ sẽ còn nữa.
Lúc , Đại Quyển từ trong cơ thể nàng bay .
Đại Quyển ngẩng đầu nàng: "Chủ nhân, nỡ xa Thước đại nhân ?"
Vân Tranh khẩu thị tâm phi trả lời: "Mới ."
"Thực thì, nếu Thước đại nhân khôi phục bình thường, ngài vẫn là cùng một mà."
Sao thể giống ? Vân Tranh thầm nghĩ trong lòng.
Bất quá, nếu khôi phục bình thường, nàng vẫn cảm thấy vui mừng cho Dung Thước.
Bởi vì theo bên cạnh nàng cũng một thời gian , với phận thần bí của , chắc hẳn nhiều việc .
Đại Quyển khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc : "Chủ nhân, thể cảm ứng linh khí đáy Nhật Bất Lạc Sơn Mạch đang di chuyển bất thường, phỏng chừng tới một canh giờ nữa, mộ địa Linh Tông sẽ mở !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-72-a-thuoc-ngoan-ngoan.html.]
"Những nắm giữ ngân sắc vũ lệnh, đều sẽ tự động truyền tống mộ địa Linh Tông."
Vân Tranh , như điều suy nghĩ gật đầu.
Đại Quyển tiếp tục : "Chủ nhân, Tam Phượng dạo chắc thể tỉnh từ giấc ngủ say , nhưng thực lực hiện tại của nó chắc chắn bằng , chỉ tu vi Thánh thú nhị giai."
Vân Tranh đến chữ 'Tam Phượng', khóe miệng giật giật, cái tên do nàng đặt cho Phượng Hoàng, mà là do Đại Quyển và Nhị Bạch tự thương lượng với .
Tuân theo thứ tự từ lớn đến nhỏ.
"Ừm, khi nào nó tỉnh , thì gọi một tiếng, tiếp tục dùng Đồng thuật trị liệu cho nó một chút."
"Đã rõ, nhưng chủ nhân lâu tu luyện Đồng thuật , thực lực cùng Huyền thuật đang tiến bộ đồng thời, ngàn vạn đừng quên Đồng thuật."
Đại Quyển nghiêm mặt, giọng điệu khá là oán trách.
"Khụ khụ..."
Vân Tranh chột ho khan hai tiếng, đó nặn một nụ bảo đảm: "Đợi khi từ mộ địa Linh Tông ngoài, sẽ tâm ý tu luyện Đồng thuật, cho đến khi về kinh thành tham gia vòng loại danh ngạch Thánh Đô!"
"Tuyệt đối sa sút!" Đại Quyển năng nghiêm túc.
"Biết , Đại Quyển của ."
Vân Tranh xổm xuống, ôm Đại Quyển ước chừng bốn năm tuổi lên, xoa xoa mái tóc mềm mại màu vàng nhạt của bé.
Khuôn mặt cố tỏ thâm trầm của Đại Quyển ửng lên một tầng hồng nhạt.
"Chủ nhân, trẻ con, đừng dùng cách dỗ Thước đại nhân để dỗ ." Đại Quyển nghiêm khắc từ chối.
Vân Tranh dở dở , đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của bé: "Biết , Đại Quyển của chúng chính là đại ca trong Phượng Tinh Không Gian."
Đại Quyển thấy hai chữ 'đại ca', khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng hơn.
Cậu bé trực tiếp tiêu tán trở về Phượng Tinh Không Gian, đến bên cạnh suối nước nóng linh dịch, chỉ Nhị Bạch đang dùng móng vuốt nhỏ cào cào nước linh dịch, : "Sau gọi đại ca, gọi Quyển ca."
Nhị Bạch ngơ ngác: "..."
Đại Quyển hỏi: "Nghe thấy ? Trả lời một câu xem nào."
"Chít chít." Ngươi là đại ca, ngươi gì cũng .
Đại Quyển lúc mới hài lòng, trở về thức hải tĩnh tâm ngưng thần.
—— Một bên khác.
Nam t.ử yêu nghiệt mặc áo bào đỏ thẫm đang ngưng tụ linh lực truyền cơ thể nam t.ử mặc hắc bào để xem xét.
Chỉ là——
'Oanh!'
Bách Linh linh lực trong cơ thể Dung Thước phản phệ một cái.
"Cơ thể kháng cự linh lực của bản tọa, cứ tiếp tục như ." Bách Linh tự lẩm bẩm.
Vậy thử nữa!
Bách Linh thử một nữa, nhưng vẫn .
Mà Dung Thước ngốc nghếch lúc nhắm nghiền hai mắt, trôi nổi trong hư .
Bách Linh thử lâu, vẫn thể phá vỡ lớp phòng ngự tự động của dù chỉ một chút, trong lòng khỏi thầm than thực lực của quả nhiên tầm thường!
Cuối cùng, Bách Linh đành lùi một bước, đút cho Dung Thước một viên Hồn đan, đó chuẩn cho một chiếc giường ngủ sạch sẽ để xuống.
Thanh Phong thấy thế, liền tiến lên lo lắng hỏi: "Bách Linh đại nhân, Đế Tôn tại biến thành như ?"
Bách Linh : "Bản thể triệu hoán, dẫn đến phân tổn thương."
Thanh Phong , trong lòng càng thêm lo lắng.
Bản thể của Đế Tôn ở tận Trung Linh Châu, rốt cuộc là xảy chuyện gì?
Trong lúc Thanh Phong và Bách Linh lưng với Dung Thước chuyện, đột nhiên một luồng sáng nhanh đến mức mắt thường thể thấy tiến giữa trán Dung Thước.
【Tác giả lời 】
Tên của Mộ Dận là do độc giả @Mộ Tuyết Phong Vân cung cấp.
Các tiểu khả ái, cũng thể khu bình luận giúp Miêu Miêu đặt tên nha~
Đế Tôn trở !
trở ?( ̄??)