Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 717: Hảo hảo trân trọng
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:45:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bên khác, bên trong Thần Dạ Tông_
Trên đường , khi tiến về khu vực nội môn, Lương trưởng lão và những bạn nhỏ đều đang giới thiệu cho Vân Tranh và Chung Ly Vô Uyên những chuyện liên quan đến Thần Dạ Tông.
"Khu vực chính là khu vực ngoại môn, hơn hai ngàn t.ử ngoại môn. Phần lớn t.ử ngoại môn thuộc dạng nuôi thả, cho nên tài nguyên tu luyện bọn họ nhận mỗi tháng đều giống ."
"Bất luận là ở ngoại môn nội môn, nếu t.ử nhận nhiều tài nguyên tu luyện hơn, một là thông qua nhiệm vụ, hai là thông qua việc phá vỡ kỷ lục của một thử thách cũng như khảo hạch của tông môn."
"Cách thứ hai, tương đương với phần thưởng."
Lương trưởng lão bỗng nhiên rạng rỡ Vân Tranh, giống như tự hào giống như sảng khoái , "Mấy Hành Lan trong mấy tháng nay, phá vỡ ít kỷ lục thử thách hoặc khảo hạch của ngoại môn."
Mạc Tinh thở dài một , cảm khái : "Sư phụ, đây cũng là phá vỡ kỷ lục thử thách của nội môn, đáng để nhắc tới."
"Đây cũng là chuyện gì đáng để khen ngợi."
Mộ Dận bĩu môi, "Chúng ngoài mặt là t.ử truyền của sư phụ, cho nên vốn dĩ nên phá kỷ lục thử thách của nội môn, nhưng ngoại môn..."
Lương trưởng lão trừng mắt Mộ Dận một cái, giọng điệu ghét bỏ : "Đây còn là vì tu vi của các ngươi thấp ? Không đạt tư cách thử thách của nội môn, cho nên vi sư mới đày các ngươi đến ngoại môn để rèn luyện một chút."
"Nói lý."
Phong Hành Lan xong lời của Lương trưởng lão, tán thành khẽ gật đầu. Trước tiên đến ngoại môn phá chút kỷ lục, kiếm một ít tài nguyên tu luyện về cũng , còn thể đổi một ít hồng ngọc với khác...
Lương trưởng lão vỗ vỗ vai Phong Hành Lan, đó hắc hắc : "Tiểu t.ử ngươi chắc chắn sẽ tiền đồ."
Ông ngừng một chút, nghiêm túc bổ sung một câu: "Nếu c.h.ế.t đói."
Phong Hành Lan: "..."
"Phụt ha ha ha..." Ba Úc Thu, Mộ Dận, Mạc Tinh phúc hậu mà bật .
Úc Thu , đầu Vân Tranh và Chung Ly Vô Uyên, "Nói đến đây, Lan cũng nên đến lượt hai các nuôi ."
Vân Tranh nhướng mày, chút do dự trả lời: "Được."
Nàng mặc dù bây giờ nghèo, nhưng một thời gian nữa thì rõ.
Chung Ly Vô Uyên bật , cũng gật gật đầu.
Trên khuôn mặt thanh lãnh tuấn tú của Phong Hành Lan, lộ vài phần cảm kích, ánh mắt chút cảm động Vân Tranh và Chung Ly Vô Uyên.
"Người tiếp theo sẽ đến lượt Yến Trầm, hy vọng mau ch.óng chạy tới." Khóe môi Úc Thu ngậm ý nhàn nhạt, nhanh chậm .
Phong Vân tiểu đội, tổng cộng tám .
Tám bọn họ hẹn gặp tại Thiên Lăng Đại Hội, lời hứa nhất định sẽ thực hiện. Phong Vân tiểu đội... một cũng thể thiếu.
Vân Tranh nâng mắt chạm ánh mắt của bọn họ, phảng phất như xuyên qua năm tháng, thấy những thiếu niên hăng hái rạng rỡ thuở ban đầu ở Thánh Viện.
Thần sắc trong đôi mắt phượng của nàng dần trở nên dịu dàng, đôi môi đỏ mọng vểnh lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo rực rỡ phảng phất như phủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ, dịu dàng mà kiên định.
Những chuyện tám bọn họ hẹn, đều đang lượt thực hiện.
Khuấy đảo phong vân, trở thành cường giả, từng bước leo lên cao, thấy thiên địa rộng lớn hơn, vĩnh viễn bao giờ phản bội...
Bọn họ là đồng đội, là bạn bè, cũng là quan trọng nhất của .
Đột nhiên, giọng vui của Lương trưởng lão truyền đến:
"Mấy đứa các ngươi lề mề đang cái gì ? Thu Thu ngươi tránh , chắn mất tiểu tiên nữ xinh của chúng , !"
Úc Thu đẩy một cách vô tình, bộ quần áo vốn dĩ chút xộc xệch của , đột nhiên tuột xuống một đoạn nhỏ, để lộ xương quai xanh tinh xảo như mỡ đông.
Hắn để tâm kéo quần áo lên, kết quả bên đang 'lung lay sắp đổ'.
Úc Thu thở dài một thật sâu, "Sư phụ quả nhiên là trọng Tranh Tranh khinh chúng a."
Lương trưởng lão lập tức phản bác, "Nói bậy bạ gì đó? Vi sư đây là trọng nữ khinh nam! Lũ thô lỗ các ngươi đáng để vi sư cẩn thận che chở!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-717-hao-hao-tran-trong.html.]
"Chỗ nào mát mẻ thì cút chỗ đó !"
Nói xong, Lương trưởng lão híp mắt Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh, "Tiểu tổ tông, Thanh Thanh đồ nhi, chúng tiếp tục thôi."
"Vâng, sư phụ." Vân Tranh và Nam Cung Thanh Thanh đưa mắt , đó khẽ .
Lương trưởng lão tiếp tục nhiệt tình giới thiệu cho Vân Tranh về các khu vực kiến trúc của Thần Dạ Tông, một quy tắc của tông môn cũng như tình hình tinh t.ử của Thần Dạ Tông.
Trên đường , những t.ử nội ngoại môn hoặc các trưởng lão khác nếu thấy Lương trưởng lão, đều sẽ qua hành lễ hoặc chào hỏi Lương trưởng lão.
Mọi trong Thần Dạ Tông đối với Vân Tranh và Chung Ly Vô Uyên khỏi chút tò mò, bởi vì hai bọn họ đều mặc trang phục tông môn.
"Các ngươi hai bọn họ là ai ?"
"Không a, nhưng là đầu tiên thấy nhị trưởng lão lộ ... nụ nịnh nọt." Có một t.ử sắc mặt chần chừ .
"Chẳng lẽ là t.ử truyền mới nhận của nhị trưởng lão?"
"Nhị trưởng lão dạo ? Đột nhiên nhận nhiều t.ử truyền như ."
...
Thần Dạ Tông, nội môn_
Lương trưởng lão dẫn đám Vân Tranh nội môn, xuất phát về hướng ngọn núi cao nhất của tông môn tên là 'Phụng Thiên Sơn'.
Vân Tranh ngẩng đầu Phụng Thiên Sơn ngày càng gần mắt, càng cảm thấy chấn động, linh khí đặc biệt nồng đậm tỏa từ trong ngoài ngọn núi.
Nó phóng thẳng lên trời, thẳng mây mù.
Đứng chân núi của nó, khiến nhịn cảm thấy thật nhỏ bé.
"A Tranh, chúng sống ở ?" Mộ Dận thấy nàng Phụng Thiên Sơn, liền thần bí hỏi.
Vân Tranh nhướng mày, "Dù cũng là Phụng Thiên Sơn."
Mộ Dận lộ biểu cảm kinh ngạc, "Sao ?"
"Mình còn hiểu ? Một biểu cảm nhỏ của bán ." Vân Tranh bật .
"Tiểu tổ tông thật thông minh." Lương trưởng lão thật lòng giơ ngón tay cái lên, ông ngẩng đầu một ngọn núi phía Phụng Thiên Sơn, ngâm ngâm : "Địa bàn của là Quan Nhân Sơn phía Phụng Thiên Sơn."
Ông nghiêng đầu cúi mắt Vân Tranh, giọng điệu lờ mờ tự hào hỏi: "Tiểu tổ tông, con cũng cảm thấy cái tên 'Quan Nhân Sơn' êm tai ?"
Vân Tranh: "..."
Ông dùng tên của tên ngọn núi?!
"... Êm tai."
Những bạn nhỏ thấy lời của Vân Tranh, đồng loạt nghiêng đầu Vân Tranh.
Vân Tranh giữ nụ mất sự lịch sự.
Lương trưởng lão vui vẻ , "Đi , ở ngọn núi phía 'Quan Nhân Sơn' đó trồng một rừng linh quả lớn, dẫn con xem."
Rất nhanh, đoàn bọn họ cuối cùng cũng đến ngọn núi phía Phụng Thiên Sơn... Quan Nhân Sơn.
Quan Nhân Sơn thi triển chỉ một tầng kết giới trận pháp, chỉ bản Lương trưởng lão và lệnh bài của t.ử truyền mới thể tiến trong đó.
Lương trưởng lão dường như nhớ điều gì, lấy một tấm lệnh bài lấp lánh ánh vàng từ trong gian trữ vật, giơ tay đưa cho Chung Ly Vô Uyên.
"Chung Ly đồ nhi, tấm lệnh bài con hảo hảo trân trọng, đời chỉ tám tấm lệnh bài như , nếu cẩn thận mất, thì bảo Mạc Tinh đồ nhi bẻ một nửa lệnh bài của cho con."
Mạc Tinh: "???"