Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 697: Hóa Ra Là Ngươi

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:42:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Hạo Thương nhanh ch.óng lùi hai bước, đó giơ chưởng vỗ về phía cái miệng khổng lồ của Thao Thiết.

'Ầm——'

Một tiếng vang lớn, chỉ thấy hình Thao Thiết lảo đảo một chút, nó miễn cưỡng nuốt xuống đòn công kích .

Ngay đó, trong miệng nó ngưng tụ một vòng xoáy màu đen, hướng về phía Nguyên Hạo Thương hung hăng oanh kích tới.

Trong khoảnh khắc, vòng xoáy màu đen đó hung hăng đ.â.m Nguyên Hạo Thương, vội vàng giơ hai chưởng lên đỡ.

Sức mạnh của hai bên va chạm, nháy mắt khiến mặt biển dấy lên một trận sóng lớn, hòn đảo hai bên cũng va đập, cương phong cuồn cuộn.

Nguyên Hạo Thương sắc mặt nham hiểm, nhanh ch.óng vận chuyển linh lực trong đan điền, ngưng tụ nó trong lòng bàn tay, sức mạnh k.h.ủ.n.g b.ố thuộc về Toàn Thánh Đạo Giới nhanh ch.óng nghiền ép vòng xoáy màu đen của Thao Thiết.

"Bịch! Bịch! Bịch!"

Thao Thiết đ.á.n.h bay, đập xuống hòn đảo bên , đè lên những tên hải tặc đó.

Trực tiếp đè bẹp bọn chúng.

Thân hình Nguyên Hạo Thương nháy mắt di chuyển, trong lòng bàn tay triệu hoán một sợi Phược Linh Thằng cấp Bán Thần, lúc dùng Phược Linh Thằng trói Thao Thiết ——

"Đoàn trưởng, cứu mạng!"

Tay Nguyên Hạo Thương khựng , xoay đầu sang, chỉ thấy thiếu niên áo trắng tướng mạo bình thường đó phía Mộng Tiêu Tiêu, tay trái bóp c.h.ặ.t cổ bà , tay thì bẻ quặt hai tay Mộng Tiêu Tiêu khóa .

"Buông cô !" Ánh mắt Nguyên Hạo Thương đổi, bộc phát uy áp thuộc về Toàn Thánh Đạo Giới, trực tiếp nghiền ép lên Vân Tranh, ý đồ dùng cách để đe dọa uy h.i.ế.p Vân Tranh.

Vân Tranh mặt cảm xúc : "Bảo của ngươi bộ lùi về bên trái."

"Nhóc con, ngươi dám uy h.i.ế.p bản thánh?!" Nguyên Hạo Thương sắc mặt âm trầm .

Lời , Vân Tranh liền dùng sức bóp c.h.ặ.t cổ Mộng Tiêu Tiêu.

Trong khoảnh khắc đó, sắc mặt Mộng Tiêu Tiêu nháy mắt đỏ bừng tím tái, tròng mắt cũng vì thế mà lồi , dường như ngay đó sẽ nghẹt thở mà c.h.ế.t.

Thiếu niên áo trắng giọng điệu nhàn nhạt hỏi một câu: "Lùi, lùi?"

Sắc mặt Nguyên Hạo Thương lập tức trở nên vô cùng âm u k.h.ủ.n.g b.ố, một thiếu niên miệng còn hôi sữa uy h.i.ế.p, đây quả thực là nỗi nhục nhã tột cùng!

Mộng Tiêu Tiêu đối với , vẫn còn giá trị lợi dụng! Cho nên tạm thời vẫn thể c.h.ế.t...

Mà giờ phút , Thao Thiết dậy, hướng về phía đám hải tặc đó há cái miệng lớn , một hút bọn chúng trong bụng.

"A a a..."

"Cứu mạng với! Đoàn trưởng cứu mạng với!"

Chỉ thấy bọn hải tặc cuồng phong dữ dội cuốn lên, cái miệng khổng lồ màu đỏ đen của Thao Thiết ngừng hút trong bụng, quá trình , giống như thế giới sụp đổ đáng sợ .

Nguyên Hạo Thương Mộng Tiêu Tiêu sắp nghẹt thở mà c.h.ế.t một cái, đám hải tặc hung thú Thao Thiết điên cuồng ăn thịt một cái.

Đáy mắt xẹt qua một tia thần sắc nguy hiểm rõ ý vị, trong lòng lạnh, khá là nghiến răng nghiến lợi : "Được, chúng rút lui, buông Mộng Tiêu Tiêu , còn nữa bảo hung thú Thao Thiết dừng !"

"Ngươi tiên dẫn bọn họ rút lui đến chỗ đó." Vân Tranh nhướng mày, ánh mắt rơi một hòn đảo nhỏ ở bên trái, chậm rãi .

"Được!"

Nguyên Hạo Thương nguy hiểm híp mắt , giơ tay vẫy vẫy.

Bọn hải tặc nhận tín hiệu, sắc mặt khá là vi diệu, đó theo Nguyên Hạo Thương vượt qua mặt biển ở giữa, đến hòn đảo nhỏ bên trái.

Nguyên Hạo Thương trầm giọng hỏi: "Chúng , ngươi cũng nên thả chứ?"

Chỉ thấy Nguyên Hạo Thương ở phía nhất, phía lít nhít hải tặc, lướt qua, chừng hơn một ngàn .

Tay trái Vân Tranh siết c.h.ặ.t cổ Mộng Tiêu Tiêu, Mộng Tiêu Tiêu đau đớn kêu lên: "Đoàn trưởng, cứu ! Cứu với!"

Sắc mặt Nguyên Hạo Thương nháy mắt âm trầm như mực, nghiêm giọng quát lớn: "Ngươi ý gì?! Bản thánh theo yêu cầu của ngươi, bảo bọn họ đều lùi , lẽ nào... ngươi thả ?"

" ." Vân Tranh chậm rãi lắc đầu, ánh mắt lạnh lẽo rơi , câu chuyện đột ngột chuyển hướng : "Ngươi chắc chắn của ngươi đều rút lui chứ?"

Sắc mặt Nguyên Hạo Thương đổi.

Hắn theo bản năng liếc hòn đảo bên một cái, ngoại trừ những tu luyện giả đó, thấy còn một tên hải tặc nào, thì...

Nàng phát hiện bên đó vẫn còn ẩn giấu của ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-697-hoa-ra-la-nguoi.html.]

Nguyên Hạo Thương chợt nhớ điều gì đó, ánh mắt nham hiểm nàng: "Ngươi đang lừa bản thánh?!"

Vân Tranh nhàn nhạt : "Ngươi cảm thấy sự thật là gì thì là cái đó, tiên rút sạch của ngươi , nếu , thì đừng trách lạt thủ tồi hoa."

Nguyên Hạo Thương từng một thằng nhóc vắt mũi sạch chọc tức đến như , nhất định thịt , nhưng bây giờ.

Hắn hít sâu một , lạnh một tiếng, đó giơ tay vẫy vẫy nữa.

Lần , khiến những tên hải tặc khác ẩn nấp ở hòn đảo bên đều bước , bọn chúng sắc mặt mấy vui vẻ chằm chằm Vân Tranh.

"Ngươi hài lòng ?" Nguyên Hạo Thương nghiến răng gằn từng chữ , dường như từng nhát từng nhát đ.â.m c.h.ế.t thiếu niên áo trắng mắt.

Vân Tranh quét mắt hòn đảo bên .

Chỉ thấy vẫn còn ba mươi tu luyện giả đang xem kịch, trong lòng chút cạn lời, nàng lạnh lùng : "Còn chạy, lát nữa chạy cũng kịp !"

Lời , ba mươi mấy tu luyện giả đó giống như bừng tỉnh đại ngộ, lập tức chạy sâu trong đảo.

"Còn thả ?! Nhóc con, ngươi tìm c.h.ế.t!" Bọn hải tặc nhao nhao hét lớn.

"Mau thả Mộng phu nhân !"

Nguyên Hạo Thương tức giận đến mức chuyện nữa, nhưng trong lòng âm thầm lưu tâm nhãn.

Một khi thằng nhóc buông Mộng Tiêu Tiêu , sẽ tay một kích g.i.ế.c c.h.ế.t !

Vân Tranh ghé sát tai Mộng Tiêu Tiêu, nhanh chậm thấp giọng một câu: "Chúng chắc là sẽ còn gặp ."

Mộng Tiêu Tiêu mà sởn tóc gáy, trong lòng dâng lên một cảm xúc mang tên sợ hãi, tại , bà chút sợ thiếu niên .

Nàng từ từ buông lỏng cổ Mộng Tiêu Tiêu , khẽ :

"Trả cho các ngươi——"

Lời , Thao Thiết há cái miệng khổng lồ hướng về phía giữa Vân Tranh và đám Nguyên Hạo Thương, phun một đòn công kích mang tính ăn mòn.

Trong khoảnh khắc, mặt đất hòn đảo bên trái nhanh ch.óng bùng lên một tầng sương mù màu đen, tiếng ăn mòn xèo xèo vang lên.

"Không , chạy! Đuổi theo!"

Bọn hải tặc nhao nhao ùa lên.

Thân hình Nguyên Hạo Thương nhanh ch.óng lóe lên đến vị trí Vân Tranh , mà tại chỗ chỉ còn Mộng Tiêu Tiêu ngã nhào mặt đất.

Cổ bà một mảng bầm tím đen, thở rối loạn.

Nguyên Hạo Thương tìm thấy bóng dáng Vân Tranh, tâm trạng phẫn nộ bực bội, định sang hòn đảo đối diện tìm , Mộng Tiêu Tiêu kéo vạt áo.

"Đoàn... đoàn trưởng..." Cứu với, đau quá!

"Cút..." Nguyên Hạo Thương định gầm lên một tiếng, nhưng nghĩ đến điều gì đó, lập tức cố ý khống chế âm lượng của nhỏ xuống: "Cô chứ?"

Sắc mặt Mộng Tiêu Tiêu cứng đờ: "..." Ngài giống như ?

Nguyên Hạo Thương đầu một tráng hán: "Kim Đề, mau đỡ Mộng phu nhân về chữa thương!"

Hắn xong, liền nhanh ch.óng cất bước, về hướng hòn đảo bên .

Đột nhiên, dị biến nảy sinh——

Một tầng kết giới vô hình chặn ở bên ngoài, Nguyên Hạo Thương sắc mặt kinh hãi, đây là hộ đảo đại trận của Vô Đạo Đoàn, lẽ nào lão già c.h.ế.t tiệt của Vô Đạo Đoàn từ trong cấm địa trở về ?!

Lúc , tiếng bước chân lúc nặng lúc nhẹ từ phía xa đảo truyền đến.

Gần !

Ngước mắt sang, chỉ thấy đầu là một nam t.ử tuấn mỹ mặc cẩm bào màu lam, dung mạo và ngũ quan khiến kinh diễm, mà thần tình của lúc xa cách và lạnh lùng.

Phía cũng theo một đám hải tặc, chỉ là trang phục chút khác biệt.

Nguyên Hạo Thương thấy , híp mắt , trào phúng lạnh :

"Bản thánh còn tưởng là ai chứ, hóa là ngươi đang giở trò quỷ, Chung Ly Vô Uyên!"

 

 

Loading...