Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 693: Chuông Nhỏ Đã Trả

Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:42:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng ngẩng đầu lên , sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia cảm xúc khó nên lời, ch.óp mũi dâng lên cảm giác chua xót.

Sau đó, nàng mỉm : "A Thước, chúng về bôi t.h.u.ố.c ."

Dung Thước ngẩn , ngây ngốc nàng.

Nàng kiên định nắm lấy tay , nghiêng đầu mỉm một cái, dẫn về phía thiên điện cách đó xa.

Dung Thước rũ mắt nàng, khóe miệng nhịn nhiễm ý vui vẻ. Bốn bề vắng lặng, kiêng nể gì mà ngắm nàng, cùng nàng mười ngón tay đan .

"Được."

Hai sóng vai bước .

Mà Thanh Phong ở cách đó xa lộ nụ vui mừng, lén lút trốn sang một bên, đó lấy Lưu Ảnh Thạch ghi cảnh tượng .

...

Kể từ khi Vân Tranh tỉnh , nàng ở riêng với Dung Thước vài ngày.

Lần , vẫn chung sống giống như , chuyện gì quá oanh liệt, chỉ nước chảy mây trôi, những ngày tháng ấm áp.

Vân Tranh vẽ cho Dung Thước một bức tranh, mặc dù vẽ một phần mười sự tuấn mỹ của Dung Thước, nhưng vẽ thần thái của đôi mắt .

Mày mắt thanh lãnh, khi trầm mặc mang đến cho một loại khí tràng lạnh lùng của kẻ bề , nếu , đó chính là cảnh sắc nhất xung quanh đây.

Phản ứng đầu tiên của khi thấy bức tranh là Vân Tranh, nghi hoặc hỏi: "Tại nàng?"

Vân Tranh còn kịp trả lời, Dung Thước nhướng mày : "Vậy sẽ vẽ nàng ."

Vân Tranh: "..."

Ngay đó, Dung Thước nhấc b.út vẽ như nước chảy mây trôi một bức chân dung thiếu nữ, tạo thành một đôi với nam t.ử mặc hắc bào trong tranh.

"Nàng xem thử ."

Trong lòng Vân Tranh mơ hồ mang theo sự mong đợi, vội vàng tiến lên đến bên cạnh , rũ mắt sang, cái khiến sắc mặt nàng trở nên vi diệu.

"Ta lùn như ?"

Vân Tranh xù lông trừng mắt : "Dung Thước, chỉ vẽ mặt to , mà còn vẽ vuông nữa! Ta thù đội trời chung với !"

Nàng tức giận chọc chọc n.g.ự.c .

Dung Thước bật : "Đừng giận nữa."

Hắn giơ tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang 'hành hung' của nàng, khuôn mặt tuấn tú mang theo sự sủng nịnh và bất đắc dĩ : "Hay là nàng xem."

Nhìn xem?

Vân Tranh nghi hoặc nhíu mày, cúi đầu sang, một cơn gió nhẹ thổi qua, dường như thổi tan thứ gì đó, chỉ thấy thiếu nữ vốn dĩ bức tranh đột nhiên trở nên sống động, vóc dáng trở nên gầy gò và cao ráo, dung mạo tinh xảo rực rỡ, giữa mày mắt dường như ý , trong mắt phảng phất chứa đầy ánh .

Vân Tranh ngẩn .

Hai má nàng ửng đỏ, ho khan một tiếng thật mạnh, cố vẻ bình tĩnh một câu: "Cũng tạm ."

"Vậy sẽ cố gắng vẽ hơn."

"Ừm."

...

Từ lúc Vân Tranh hôn mê đến bây giờ, vặn qua ba tháng.

Cũng chính ngày , Vân Tranh dẫn Thanh Phong khỏi Thiên Hạc bí cảnh, trở nơi giao giới giữa Đệ Nhất Phủ và Khư Châu.

Dung Thước khi tiễn bọn họ khỏi bí cảnh, liền chia đường mà với bọn họ. Suy cho cùng, hội ngộ thì sẽ lúc chia ly.

Vân Tranh khỏi bí cảnh, tinh thạch truyền tin trong gian trữ vật liền sáng lên, chỉ một tin nhắn.

Nàng tùy ý lấy một khối tinh thạch truyền tin, truyền linh lực liền vang lên một giọng quen thuộc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-693-chuong-nho-da-tra.html.]

"Tranh Tranh, cháu đang ở ?"

"Tranh Tranh, Thiên Hạc bí cảnh kết thúc ? Tại cháu trả lời truyền tin của ? Cậu lo lắng cho cháu, cái đồ gà mờ... khụ khụ... thực lực của cháu thấp như , yên tâm về cháu. Cháu thấy thì nhớ trả lời truyền tin của ."

"Một tháng , tinh thạch truyền tin của mọc cỏ luôn . Haizz... mặc dù lương tâm gì, nhưng Tranh Tranh cháu đừng học theo , nếu nhận thì mau trả lời truyền tin của !"

"Có cháu xảy chuyện ? Đừng sợ, đợi đến cứu cháu!"

"Hôm nay đ.á.n.h lên Thần Dạ Tông, cuối cùng cũng tin tức của cháu. May mà cháu , cũng , đứa trẻ nhà cháu bí cảnh khác rèn luyện, cũng cho ?"

"Cậu đến Khư Châu."

Vân Tranh xong truyền tin của nhà , tâm trạng trải qua nhiều mùi vị phức tạp.

Nàng lặng lẽ trả lời một đạo truyền tin: "Cậu , cháu từ trong bí cảnh , bây giờ chuẩn đến Khư Châu."

Sau đó, nàng truyền tin của những khác, trong đó bao gồm truyền tin của Lương trưởng lão, Phong Hành Lan, Mạc Tinh, Úc Thu, Mộ Dận và những khác.

Lương trưởng lão: "Đồ nhi nhỏ, vi sư sẽ đợi con niết bàn trọng sinh trở về. Con mãi mãi là tiểu ma... tiểu tiên nữ tuyệt vời nhất! Vi sư vô cùng coi trọng con!"

Phong Hành Lan: "Thần Dạ Tông đợi ."

Mạc Tinh: "Bọn tớ hội hợp với Thanh Thanh , chỉ còn Chung Ly và Yến Trầm. Trong gió trong mưa, bọn tớ cần . A Vân, mau đến đây !"

Úc Thu: "Haizz, bọn họ đẩy Lan cho tớ nuôi. Tranh Tranh, mau đến giúp tớ chia sẻ . Lan vô cùng cần , bọn tớ cũng ."

Mộ Dận: "A Tranh, nhớ tỷ quá, bọn họ tính , ngày nào cũng đến đ.á.n.h hu hu hu. A Tranh, cho tỷ một bí mật, hôm nay Tinh ca một đám nữ nhân đuổi chạy vòng vòng ha ha ha..."

Đạo truyền tin cuối cùng, là giọng của Thanh Thanh mỹ nhân: "Tranh, tớ nhớ . Những lời khác, chúng gặp mặt nhé."

Vân Tranh nhướng mày, cuối cùng cũng xong tất cả truyền tin, trả lời cho mỗi bọn họ một đạo truyền tin giống : "Đợi tớ."

Nàng cất tinh thạch truyền tin , đó xuất phát về phía lối của Khư Châu.

Rất nhanh, nàng đến lối của Khư Châu, đó là một kết giới chứa đựng sức mạnh cường hãn, qua xung quanh tính là nhiều.

Chỉ thấy trong tay bọn họ đều cầm lệnh bài, cái là lệnh bài thông hành bình thường, còn những cái khác thì là lệnh bài phận mang theo tiêu chí của các thế lực.

Lúc Vân Tranh giơ tay lên, một tấm lệnh bài lấp lánh ánh vàng rơi lòng bàn tay nàng.

Không ít ánh vàng thu hút, nhưng thấy tiêu chí lệnh bài, bởi vì nàng nắm c.h.ặ.t lệnh bài che khuất .

Nàng do dự quá nhiều, liền cất bước bên trong kết giới, khoảnh khắc nàng xuyên qua kết giới, tinh thần lực của ký hiệu bên trong lệnh bài dường như chấn động một chút.

Vân Tranh cất lệnh bài .

Nàng ngước mắt sang, chỉ thấy cách đó xa là một vùng biển màu xanh thẳm, vùng biển nhiều con thuyền.

Sự di chuyển của những con thuyền dấy lên từng đợt sóng gợn lăn tăn.

ngự khí phi hành, thuyền.

Ánh mắt Vân Tranh chợt rơi tấm bia đá khổng lồ bến tàu, bia đá bốn chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: Song Diện Hải Đảo.

Vân Tranh nhướng mày, Song Diện Hải Đảo là cái gì?!

Nàng tiến lên đến bên cạnh một nữ tu trẻ tuổi, lịch sự gật đầu dò hỏi: "Xin chào, xin hỏi Thần Dạ Tông đường nào?"

"Thần Dạ Tông?" Nữ tu trẻ tuổi đầu , lộ khuôn mặt khá xinh đó.

Hai , đột nhiên sượng trân.

"Đã lâu gặp." Hai đồng thanh một câu.

Vân Tranh theo bản năng dái tai của nàng một cái, phát hiện bây giờ nàng đeo chuông nhỏ nữa.

Nạp Lan Bội Nhiên nhận ánh mắt của nàng, quan tâm mà : "Chuông nhỏ còn nữa, trả cho ."

Ngập ngừng một chút, nàng Vân Tranh : "Từ lối Khư Châu , coi như vận khí của ngươi lắm, bởi vì nếu ngươi đến Thần Dạ Tông, thì bắt buộc qua Song Diện Hải Đảo ."

 

 

Loading...