Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 684: Ngu Muội Vô Tri
Cập nhật lúc: 2026-05-08 23:42:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suy nghĩ của Vân Tranh đến đây, liền cất bước xuống bậc thang phía .
Lúc nàng sắp đến tận cùng, cỗ khí tức thuộc về Thượng cổ Thần thú càng lúc càng gần, trong lòng nàng mạc danh một loại dự cảm.
Gần !
Ánh mắt Vân Tranh ngưng tụ, cả thể xác và tinh thần đều mang theo sự cảnh giác đề phòng, khi nàng bước xuống bậc thang cuối cùng, giương mắt lên, đồng t.ử co rụt .
"Đây là..."
Phía xa phía , một lớp kết giới bình chướng nhàn nhạt chia cắt bên trong và bên ngoài, bên trong là một con... Ám Thanh Cự Long!
Chỉ thấy nó đầu mọc hai sừng, phủ vảy, mọc năm móng vuốt, uy vũ bá khí hùng tráng kinh , chỉ một cái, khiến sinh lòng kính sợ.
Chỉ là, thể Thanh Long từng sợi xích sắt to lớn trói buộc, lớp da thịt lộ bên ngoài dường như năm tháng dài đằng đẵng từ từ ăn mòn, vẻ ngoài xu hướng thối rữa.
Hơn nữa, vị trí trái tim của Thanh Long khoét một cái lỗ hổng khổng lồ...
"Đây chính là long của ." Lão Thanh Long trong Phượng Tinh Không Gian đột nhiên .
"Kẻ đó dùng tinh huyết ở trái tim để kéo dài tuổi thọ, năm đó suýt thua một chiêu, cuối cùng vì bảo tính mạng, đó ve sầu thoát xác mà trốn."
Vân Tranh Lão Thanh Long giải thích, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, nàng lấy long cho Tứ Thanh, cho dù cỗ long hao tổn!
Phía xa phía , còn một đang ở đó.
Người chính là một vị lão giả gặp bậc thang sương mù, ông dùng ánh mắt thèm thuồng chằm chằm long bên trong kết giới.
Đột nhiên, ông mạnh mẽ đầu , lệ thanh quát khẽ một câu: "Là ai!"
Đợi lão giả rõ tới là Vân Tranh, sự đề phòng trong lòng giảm bớt đôi chút.
"Là ngươi." Ông lạnh giọng .
Trên mặt Vân Tranh hiện lên nụ ngọt ngào, mặt mày cong cong gọi một tiếng, "Tiền bối."
Hà lão thấy thế, trong lòng khẽ động, vẫy vẫy tay với nàng, giọng điệu hòa hoãn : "Ngươi qua đây một chút."
"Tiền bối là g.i.ế.c chứ?"
Hà lão , chằm chằm thiếu nữ áo đỏ ở phía xa, đó khóe miệng nhếch lên một độ cong, như : "Sao thể chứ? Lão phu hiện tại đang thiếu một trợ thủ, ngươi thấy cỗ long ?"
Ông đến đây, liền giơ tay chỉ chỉ long bên trong kết giới bình chướng.
Vân Tranh gật gật đầu.
Hà lão híp mắt khuyên nhủ: "Ngươi qua đây giúp lão phu một tay, mở kết giới , lão phu sẽ tặng ba cái móng vuốt rồng cho ngươi. Tiểu cô nương, sự quý giá của móng vuốt rồng, cần lão phu nhiều nữa chứ?!"
Móng vuốt rồng của Thượng cổ Thần thú, là vật liệu tuyệt thế để luyện khí.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Vân Tranh lộ một biểu cảm động tâm, nhíu mày dường như trầm tư vài giây, đó giương mắt cảnh giác Hà lão, hỏi: "Tiền bối, ngài sẽ khi xong việc, nuốt lời chứ?"
"Sao thể chứ." Khuôn mặt đầy nếp nhăn của Hà lão nghiêm túc.
Vân Tranh trầm ngâm một lát, đưa yêu cầu cuối cùng : "Ta còn vảy rồng."
Hà lão lời , trong lòng lạnh một cái, vảy rồng... kiếp !
Tiểu cô nương can đảm thì , nhưng nàng hiển nhiên là trải sự đời.
Nếu nể tình lúc nàng leo bậc thang, chút bản lĩnh, ông tay g.i.ế.c nàng .
Muốn phá trừ đạo kết giới , chỉ dựa một ông thì thể, nhưng hậu quả của việc phá trừ kết giới, ông gánh vác nổi.
Bởi vì đây là Tế trận!
Nếu phá trừ kết giới, bắt buộc lấy thể m.á.u thịt vật tế, hấp thu phần lớn sức mạnh trận pháp. Sau đó tìm kiếm vị trí bốn phân trận nhãn của kết giới, nhắm chuẩn mà phá.
Người bình thường căn bản chịu đựng nổi sức mạnh Tế trận cường hãn như ...
thiếu nữ áo đỏ mắt thật sự đến quá đúng lúc. Thiên phú của nàng hẳn là yếu, cho nên nàng miễn cưỡng thể tế trận!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-dong-thuat-su-ulph/chuong-684-ngu-muoi-vo-tri.html.]
Hà lão híp mắt : "Vảy rồng thể cho ngươi." Chỉ cần ngươi mạng nhận lấy.
"Vậy thì hợp tác vui vẻ." Vân Tranh , hai mắt sáng lên, cố gắng đè nén cảm xúc vui mừng bộc lộ mặt.
Nàng sải bước về phía Hà lão.
Hà lão liếc nàng một cái rõ ý vị, đó đặt ánh mắt lên Thanh Long bên trong kết giới bình chướng , đáy mắt toát vẻ nhất định .
Trời giúp .
Ngay khoảnh khắc ông xoay , nụ mặt Vân Tranh biến mất còn tăm , nàng khẽ nhướng mày.
Lúc , Hà lão chỉ chỉ vị trí bên , "Ngươi cứ ở vị trí , dùng hết lực công kích bộ phận kết giới ."
"Được." Vân Tranh gật đầu.
'Oanh:'
Thiếu nữ lập tức ngưng tụ một quả cầu lửa, hung hăng đập về phía kết giới .
Hà lão thấy cảnh , chút sửng sốt, tu vi của nàng chỉ cảnh giới Kiếp Sinh Cảnh mà thôi.
Hà lão kinh nghi bất định hỏi: "Ngươi đang che giấu thực lực?"
"Không a." Vân Tranh phủ nhận, lộ nụ hổ : "Tuy chút mất mặt, nhưng tu vi của thật sự chỉ ở Kiếp Sinh Cảnh đại viên mãn mà thôi."
"Vậy tại ngươi thể leo xong bậc thang nhanh như ?" Hà lão sinh lòng hoài nghi, híp đôi mắt già nua ẩn chứa sát ý hỏi.
"Bởi vì đó tiến bên trong một khu mộ, đụng ý thức tàn lưu của một vị cường giả, ông thấy thiên phú dị bẩm, liền đem biện pháp leo bậc thang cho ."
Vân Tranh sợ ông tin, liền đem biện pháp leo bậc thang dễ dàng hơn cho ông .
Hà lão xong, trong lòng xua tan vài phần nghi ngờ.
Vân Tranh giương mắt ông , mặt lộ vẻ căng thẳng dò hỏi: "Tiền bối, ngài là hợp tác với nữa chứ?!"
"Ta thể cần vảy rồng, chỉ cần ba cái móng vuốt rồng."
Giọng điệu của nàng chút lo lắng, dường như sợ sẽ bỏ lỡ cơ hội hợp tác .
Hà lão chợt , lên tiếng an ủi nàng : "Thứ nên cho ngươi thì vẫn sẽ cho, chẳng qua, một chuyện hỏi rõ ràng một chút thì hơn."
"Tiếp tục công kích."
"Được!" Vân Tranh những lời , giống như khích lệ, hăng m.á.u gà mà công kích về phía kết giới.
'Oanh oanh oanh:'
Khóe miệng Hà lão vạch một nụ trào phúng, nhàn nhạt quét mắt nàng một cái, liền thu hồi tầm mắt, đạp đất mà lơ lửng giữa trung.
Chỉ thấy ông tung cả hai chưởng, một cỗ sức mạnh thuộc tính Phong hệ lập tức trút xuống.
"Phanh!"
Kết giới mạnh mẽ run rẩy một cái, ngay đó bên trong kết giới dường như vô sức mạnh tràn đến vị trí Vân Tranh đang , đó tiến hành giảo sát nàng.
"Đau quá!"
Vân Tranh ngay lập tức về phía Hà lão, muôn phần hoảng sợ hỏi: "Hà lão, tại sức mạnh của kết giới công kích ?!"
Hà lão thấy thế, ông âm hiểm : "Muốn móng vuốt rồng? Muốn vảy rồng? Ngươi chẳng qua chỉ là một quân cờ của lão phu mà thôi hahaha, ngươi điều thì ngoan ngoãn lấy tế trận, cống hiến một phần sức lực nhỏ bé cho tương lai của lão phu ..."
"Ngươi gạt !" Nàng chống đỡ sức mạnh trận pháp, phẫn nộ hò hét.
Hà lão cao cao tại thượng đ.á.n.h giá : "Ngu vô tri."
Thiếu nữ áo đỏ đột nhiên khẽ xuy một tiếng, giương đôi mắt phượng lạnh lẽo chằm chằm lão giả phía , giọng thanh lãnh đạm mạc vang lên: "Kẻ ngu vô tri, nên là ngươi mới đúng!"